Nhìn thấy cái nhân vật này, trong đầu Phương Bình không khỏi tự động hiện lên thông tin tóm tắt và sơ lược sức mạnh của hắn.
Krillin, huynh đệ đồng môn của Songoku, một nhân vật có hình tượng là tiểu hòa thượng.
Giai đoạn đầu thực lực hắn sở hữu cũng không tính là quá mạnh, nhưng về sau khi bộ truyện Dragon Ball dần phát triển, theo cấp bậc chiến lực của tổng thể tăng lên, thực lực của Krillin cũng là tăng trưởng khủng bố.
Songoku, Tien Shinhan này nọ là người ngoài hành tinh hoặc là có huyết thống người ngoài hành tinh thì không nói, xét trong những nhân vật là ngườ địa cầu thuần chủng, Krillin được xưng là nhân loại mạnh nhất, có thể thấy được về cuối game thực lực đối phương khủng bố đến cỡ nào.
Lấy chiến lực bạo tạc được biểu lộ ở giai đoạn sau của đối phương, hủy diệt một hành tinh tuyệt đối là không thành vấn đề.
Nếu lấy đối phương làm thước chuẩn, cấp đại tướng bên trong One Piece hay là cấp cường giả bên trong Naruto, thật sự là quá chênh lệch.
Phương Bình không khỏi có một ít chờ mong mà nhìn phía giao diện thuộc tính của đối phương, hắn cảm giác lúc này chắc chắn sẽ đạt được thiên phú phát triển có cấp độ cao hơn xuất sắc, vô cùng chắc chắn.
Rốt cuộc lấy thực lực đối phương, nếu không có sở hữu thiên phú phát triển cao cấp hơn xuất sắc là chuyện không thể nào, đó là tuyệt đối không thể nào.
Họ tên: Krillin
Thiên phú phát triển: phi phàm
Thiên phú thể thuật: phi phàm
“Phi phàm, này là trình độ thiên phú cao hơn xuất sắc sao?”
Trên mặt Phương Bình lộ ra một chút kích động, không có ra khỏi dự kiến của hắn, trên người đối phương thật sự là sở hữu thiên phú phát triển siêu việt xuất sắc.
Không chỉ có thiên phú phát triển, thiên phú thể thuật cũng đồng dạng siêu việt cấp bậc xuất sắc.
Không hổ là người địa cầu mạnh nhất, vô luận là thiên phú phát triển vẫn là thiên phú thể thuật đều đạt tới phi phàm, siêu việt cấp bậc xuất sắc.
“Nhân vật trước mắt có được thiên phú phát triển, thiên phú thể thuật, có lựa chọn một loại để thu hoạch hay không?”
Thanh âm uy nghiêm to lớn vang lên, nhắc Phương Bình đưa ra lựa chọn, đối với việc này, Phương Bình cũng không có lâm vào tình cảnh cân nhắc chọn lựa đầy khó khăn.
Tuy rằng thiên phú phát triển cùng thiên phú thể thuật đều siêu việt xuất sắc, thế nhưng hắn cần phải lựa chọn cái gì thì cũng đã được xác định từ trước.
“Lựa chọn thiên phú phát triển.”
Phương Bình làm ra lựa chọn, rồi sau đó một chùm ánh sáng màu trắng đâm nhập vào trong cơ thể Phương Bình, thân thể cũng không có cảm giác được cái gì biến hóa, nhưng giao diện thuộc tính của Phương Bình ngay dòng thiên phú phát triển đã biến thành phi phàm.
Tuy rằng thiên phú thể thuật cấp bậc phi phàm đồng dạng thập phần mê người, nhưng thứ mê người không thể nghi ngờ chính là thiên phú phát triển cấp bậc phi phàm.
Thiên phú phát triển đạt tới phi phàm có tầm quan trọng lớn hơn hẳn so với bất luận một loại năng lực nào mà hắn hiện đang có, nếu xuất hiện trường hợp cần phải lấy một loại năng lực để đổi thiên phú phát triển cấp bậc phi phàm, hắn nguyện ý lấy bất kì loại năng lực nào có trên người để đổi.
Thứ quyết định cảnh giới ngang nhau có khả năng phát huy ra lực phá hoại hơn kém lại hoặc là những tính chất khác mạnh yếu thế nào chính là cấp bậc năng lực.
Thiên phú phát triển còn quyết định cả tốc độ tăng lên cảnh giới, cùng với cảnh giới cực hạn trên lí luận mà ời sở hữu có thể đạt được
Hai thứ này khi cùng so sánh, Phương Bình càng coi trọng thiên phú phát triển hơn.
Tham gia xong bữa tiệc hoan nghênh và cảm tạ của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hà Điền xong, ngày hôm sau, Phương Bình khước từ lời đề nghị ở lại chơi từ Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hà Điền, hắn đi tìm Lục Dự rồi lập tức rời đi.
Trong bữa tiệc tối hôm qua khiến hắn thực sự có một ít cảm giác không đỡ nổi.
Đại khái là vì trả thù hắn trước đó vì muốn tận lực kiếm lấy chỗ tốt mà nói chính mình có năm vị hôn thê.
Tại bữa tiệc,Nghiêm châu cùng Trung Ba Dung không ngừng mà giới thiệu mai mối cho hắn một đống tiểu thử con cháu trong gia tộc Giác Tỉnh giả tại khu căn cứ Hà Điền.
Cái đà này rõ ràng là chuẩn bị cho hắn thật sự tuyển đủ năm vị hôn thê à nha.
Không biết từ khi nào, lúc trước nếu có cái gia tộc Giác Tỉnh giả no nguyện ý chiêu nạp hắn tới nhà ở rể, khiến hắn bớt phấn đấu đi vài thập niên, thì hắn nhất định sẽ rất vui lòng.
Nhưng hiện giờ, thật sự là có gia tộc Giác Tỉnh giả chuẩn bị chiêu mộ hắn tới nhà ở rể, lại còn là có không ít, hắn ngược lại không bằng lòng nha.
Chỉ có thể nói, theo thực lực tăng lên, tầm mắt hắn cũng trở nên cao hơn, cho dù là ở rể một gia tộc Giác Tỉnh giả có Thần Tinh cấp cường giả tọa trấn, tựa hồ cũng hoàn toàn không đủ dụ hoặc để hắn ngưng phấn đấu vài thập niên được.
Rời đi khu căn cứ Hà Điền, Phương Bình cũng không có lập tức quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, vừa rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn cũng không định nhanh như vậy lại quay về, hắn quyết định ở vùng hoang dã tìm một chỗ để tu luyện một đoạn thời gian.
Hắn đã gấp không chờ nổi muốn nhìn xem cái thiên phú phát triển cấp bậc phi phàm này có thể để hắn sở hữu tốc độ tu luyện như thế nào.
Một phen tìm kiếm, ở khu vực cách khu căn cứ Hà Điền mấy trăm kilomet, rất nhanh hắn đã phát hiện một địa phương thích hợp để tu luyện
.
Đây là một rừng đá thoáng đãng mọc đầy cỏ dại, phủ khắp bên trong rừng đá là một khối lại một khối đá tảng lớn nhỏ không đồng nhất, đống đá tảng nàu vừa vặn có thể làm dụng cụ để tu luyện.
Bảo Lục Dự dựng lều trại, Phương Bình thì lại là bắt đầu quá trình tu luyện.
Hắn đi đến trước một khối đá cao to phải nặng trăm tấn có thừa trông tựa như một búp măng khổng lồ cắm trên mặt đất.
Hai tay hắn bấu vào bề mặt tảng đá, rồi sau đó bỗng nhiên dùng sức, khối đá nặng chừng trăm tấn có thừa này tức khắc bị hắn rút lên.
Gác tảng đá ngang qua đòn vai, hắn chạy vòng vòng quanh rừng đá, chỉ chốc lát sau mồ hôi đã ướt đẫm.
Hắn hiện giờ có lực lượng như cũ vẫn thuộc trình độ Tứ giai, cho nên khiêng một tảng đá trăm tấn mà chạy vẫn như cũ là việc cực kỳ khó khăn.
Phanh ——
Cùng với một trận đất rung núi chuyển, rốt cuộc kiên trì không được hắn, đem cự thạch một lần nữa thả lại mặt đất.
Thở hồng hộc, hắn nhanh chóng nhìn về phía cái đồng hồ được cường hóa bằng năng lực Mera Mera no Mi biến dị trên tay phải của mình.
“Mười bảy phút, hiện tại đấy chính là cực hạn của ta.”
Trên mặt đồng hồ hiện ra con số 17, mười bảy phút, nói cách khác, vác tảng đá trăm tấn chạy trong vòng mười bảy phút là cực hạn hiện tại của hắn.
Đã tới cảnh giới của hắn hiện giờ là không có một dụng cụ đo lường cường độ có thể đỡ một quyền của hắn, mà thông qua lực phá hoại cũng rất khó có thể trực quan phán đoán ra là đến tột cùng đã tăng lên bao nhiêu.
Vì có thể trực quan mà cảm nhận được trình độ phát triển của chính mình, hắn nghĩ tới biện pháp này.
Nghỉ ngơi trong chốc lát, sau khi thể lực khôi phục trở lại, Phương Bình lại lần nữa bắt đầu tu luyện.
Lúc này đây nội dung tu luyện của hắn là: dưới tình huống không phụ trọng, vận dụng năng lực Thần tốc bộc phát ra tốc độ cực hạn chạy xuyên qua mảnh rừng đá này.
Bá, bá, bá!
Bởi vì tốc độ quá nhanh, cuồng phong gào thét, xen kẽ với những tảng đá là một đạo lại một đạo tàn ảnh xuất hiện.
Nếu đang là nửa đêm mà lại có người xuất hiện ở chỗ này, chỉ sợ sẽ bị dọa tới mức tè ra quần, tuyệt đối sẽ cho rằng chính mình đã gặp quỷ.
Năng lực Hie Hie no Mi biến dị, năng lực Mera Mera no Mi biến dị, năng lực Nuke Nuke no Mi, các loại nhẫn thuật……
Phương Bình mỗi cách một đoạn thời gian liền sẽ đổi một loại năng lực hoặc thiên phú để khai phá cùng rèn luyện.
Quá trình tu luyện của Giác Tỉnh giả là khai phá cùng rèn luyện năng lực tự thân.
Năng lực là tài sản tùy thân của mỗi Giác Tỉnh giả, tương đương với huyết nhục do thân thể Giác Tỉnh giả sinh ra, cho nên quá trình khai phá cùng rèn luyện năng lực có thể dẫn phát sự phát triển của tố chất thân thể, cuối cùng từ lượng biến dẫn đến chất biến, khiến cho cảnh giới đột phá.
Ngày thứ hai.
Ngày thứ ba.
Ngày thứ tư.
Một đoạn thời gian sau đó Phương Bình mỗi ngày đều trong cái rừng đá này tu luyện cho đến khi kiệt lực, có Lục Dự ở, hắn cũng không dùng lo lắng khi thể lực hao hết là lúc gặp chuyện bị ma vật tập kích.
“Đã có thể kiên trì đến phút thứ mười tám!”
Ngày thứ tư cũng là lúc thời gian cực hạn để Phương Bình khiêng tảng đá nặng trăm tấn chạy như bay tăng lên tới mười tám phút, trong thời gian ba ngày mà tăng lên thêm một phút thời gian cực hạn, đó chính là tốc độ tu luyện hiện tại của hắn khi sở hữu thiên phú phát triển cấp bậc phi phàm.
“Thời gian ba ngày liền có thể tăng thời gian cực hạn lên một phút, không hổ là thiên phú phát triển cấp bậc phi phàm.”
Chỉ với thời gian ba ngày đã có thể tăng thời gian cực hạn lên một phút, Phương Bình chẳng những không có vấn đề gì, ngược lại còn rất là vui vẻ.
Khi đã tới cảnh giới hiện tại của hắn, muốn phát triển từ nền tảng cơ sở là một vấn đề vô cùng nan giải, đây cũng là nguyên nhân vì sao cao giai Giác Tỉnh giả lại ít đến như vậy.
Có thể trong thời gian ba ngày liền thấy được sự tăng trưởng, tuyệt đối là chuyện cực kỳ đáng giá để vui mừng.
Hiện tại hắn phảng phất lại về tới lúc trước khi mới vừa đạt được thiên phú loại ưu, xuất sắc, cảm giác sức mạnh đang ngồi tên lửa mà tăng trưởng, quả thực làm hắn có một loại cảm giác muốn ngừng luyện tập mà không được.