“Đại nhân, ta đã điều tra ra thân phận của người kia rồi.”
Tả Vệ đã bị cách chức quản lý Ma Phẩm các dùng ánh mắt đầy tơ máu nhìn Tả Cao Phong rồi cung kính báo cáo.
Trong thời gian bị cách chức quản lý Ma Phẩm các đã khiến cho hắn nhìn thấy cái gì là thói đời nóng lạnh, những người vốn là khi nhìn thấy hắn thì há mồm ngậm miệng đều là “Vệ ca”, bây giờ lại giống như người dưng, né hắn như tránh tà.
Mà những người ganh đua ở trong tộc lại không che giấu sự châm biếm của mình chút nào, luôn quát tháo hắn, tìm mọi cách gây khó dễ cho hắn.
Hắn trước giờ luôn thuận buồn xuôi gió, đã bao giờ chịu nhục nhã như vậy đâu?
Có tới mấy lần hắn nín nhịn đến độ móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, răng cắn rách môi.
Khác với những người khác, tình cảnh của hắn bây giờ còn không bằng cả một người bình thường ở trong tộc, hắn phải lấy được sự coi trọng của Tả Cao Phong đại nhân một lần nữa, nếu không, trong tộc sẽ không còn chỗ cho hắn nữa.
Mà bước đầu tiên để lấy lại được sự coi trọng đó chính là lập công chuộc tội.
Vì thế, mấy ngày nay hắn dốc hết sức lực để tìm kiếm danh tính hacker siêu cấp trợ giúp cho Hồ gia khiến cho mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, rốt cuộc, cuối cùng hắn cũng tìm đã ra thông tin về hacker siêu cấp này.
“À, là người nào?”
Tả Cao Phong ngồi thẳng dậy dò hỏi.
Một hacker có thể nghe lén điện thoại của Tả gia mà không bị phát hiện, đối với Tả gia mà nói là một mối họa cần phải diệt trừ, cho nên hắn ta vẫn rất xem trọng chuyện này.
“Chính là cô gái này, cô ta là thành viên của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hách An, nhưng bây giờ đã gia nhập vào Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên rồi.”
“Đã từng biểu lộ kỹ thuật hacker rất nhiều lần, có được kỹ thuật hack rất cao siêu, mấy tháng trước đã từng ngăn chặn thành công Ám Hoàng, là một hacker siêu cấp khác…”
Tả Vệ nhanh chóng đưa ra một phần tư liệu thật dày, mà người ở trong tư liệu chính là Yến Tuyết.
Hacker siêu cấp “chặn đánh” Ám Hoàng của Khoa Đối kháng Ma vật t khu căn cứ Hách An là “chiến dịch” cực kỳ nổi tiếng trong giới hacker, lúc hắn điều tra lai lịch về hacker siêu cấp bí ẩn kia thì ngay lập tức đã chú ý tới cuộc giao chiến giữa hai vị hacker siêu cấp này.
Từ trận giao chiến xảy ra ở “chiến trường” cơ sở dữ liệu Khoa Đối kháng Ma vật ma vật khu căn cứ Hách An, rất nhanh hắn đã có thể điều tra ra Yến Tuyết chính là một thành viên trong nhóm “hacker siêu cấp”.
Điều tra những người đã từng tiếp xúc với Hồ Nham trong khoảng thời gian gần đây, rất nhanh hắn đã phát hiện ra Yến Tuyết và Hồ Nham từng gặp nhau, còn là trong lúc Hồ gia mở rộng điều tra hung thủ bôi đen họ, điều này làm cho hắn liền xác định được Yến Tuyết chính là vị hacker siêu cấp ở sau lưng trợ giúp cho Hồ gia.
“Đứng thứ hai mươi bảy trên bảng xếp hạng.”
Nhìn thấy tư liệu giới thiệu sở hữu vị trí xếp hạng thứ hai mươi bảy của Yến Tuyết, Tả Cao Phong khẽ nâng cằm.
“Đúng vậy, ngoại trừ là nhân vật thứ hai mươi bảy trên bảng xếp hạng ra thì Yến Tuyết cũng có quan hệ mờ ám với Phương Bình, không loại trừ khả năng hai người bọn họ có thể là người yêu của nhau.”
Tả Vệ nói thêm.
“Có thể khẳng định chính nàng là người đã nghe lén cuộc nói chuyện điện thoại của ngươi sao?”
Ngón trỏ của Tả Cao Phong gõ vào tay vịn, giống như đang cân nhắc chuyện gì đó.
“Có thể khẳng định được, thời gian nàng giao thiệp với Hồ Nham vừa đúng lúc chúng ta ra tay với Ma Vật các, mấy ngày sau thì ta liền bị nghe lén, thời gian vừa khớp.”
Tả Vệ khẳng định nói.
Tuy rằng Phương Bình có tham gia vào chiến dịch ngăn chặn Ám Hoàng của Khoa Đối kháng Ma vật ma vật khu căn cứ Hách An nhưng biết được chuyện này thì cũng có Yến Tuyết mà thôi, người ngoài sẽ không thể biết được, còn sẽ cho rằng chiến tích này là thuộc về Yến Tuyết.
Mà hiển nhiên hắn cũng bị tin tức này dẫn dắt mà cho rằng Yến Tuyết chính là hacker siêu cấp kia.
“Tìm cơ hội khiến người này biến mất!”
Ngón trỏ của Tả Cao Phong ngừng gõ, ánh mắt hắn lộ ra tia lạnh lẽo.
“Chỉ có điều, người này dù gì cũng đứng thứ hai mươi bảy trong bảng xếp hạng, nhưng lại có quan hệ mờ ám với Phương Bình đứng thứ tư trong bảng xếp hạng, nếu như động đến thì chỉ sợ sẽ tạo ra động tĩnh không nhỏ, còn lỡ bị tra ra được, chỉ sợ là…”
Tả Vệ có một chút do dự.
“Chỉ là một nhân vật xếp cuối bảng mà thôi, sau này nhiều lắm cũng là một Ngũ giai Giác Tỉnh giả, trình độ này Khoa Đối kháng Ma vật ma vật coi trọng cũng có hạn.”
“Về phần Phương Bình bên kia, vì Khoa Đối kháng Ma vật mà không thể ra tay với hắn, nhưng không có nghĩa là Tả gia ta sợ hắn.”
Tả Cao Phong hừ một tiếng.
Thân là cán bộ cấp cao của Khoa Đối kháng Ma vật, hắn ta hiểu rất rõ một đám cấp cao Khoa Đối kháng Ma vật, biết chỗ mấu chốt của bọn họ ở đâu.
Còn việc sau khi bị Phương Bình phát hiện, cho dù có bị hắn ghi hận thì Tả Cao Phong cũng không lo, dù sao thì Địch Long đứng thứ ba trong bảng xếp hạng cũng là sắp thành người của Tả gia.
Đương nhiên vẫn có chút phiền phức, nhưng so với việc không giết chết đối phương, để nàng tùy ý sống càng đem đến nhiều phiền phức hơn nữa, dù sao chỉ cần đối phương không chết thì cả Tả gia đều đối phương bị theo dõi lâu dài.
“Chuyện này giao cho ngươi, nếu lại phạm phải sai lầm thì ngươi cứ vào nhóm Trảm thủ của gia tộc đi.”
“Vâng, đại nhân.”
Thân thể Tả Vệ run rẩy, giọng nói tràn đầy sợ hãi.
Nhóm Trảm thủ, còn được gọi là nhóm tự sát (B: Suicide squad <(“)), chịu sự quản lý của Tả gia, hàng năm đều phải thực hiện những nhiệm vụ có độ nguy hiểm cực kì cao, là một nhóm có tỷ lệ chết vô cùng lớn.
Trong đây toàn bộ đều là những người đã phạm phải sai lầm cực kỳ nghiêm trọng, hễ là người đã tiến vào trong đó thì gần như là không có ai có thể được sống một cuộc đời bình thường cả, lần này không chết khi làm nhiệm vụ thì lần sau sẽ chết.
Có thể nói một khi đi vào trong đó, chết là điều không thể nghi ngờ, điểm khác biệt duy nhất chính là chết sớm hay muộn mà thôi.
Mấy ngày sau.
“Không trả lời tin nhắn của ta, xem ra là vẫn còn ở nơi đồng không mông quạnh rồi.”
Yến Tuyết lấy điện thoại ra xem, sau khi thấy tin nhắn hiện thông báo vẫn chưa đọc, nàng cất điện thoại đi, ngồi lên một chiếc xe thiết giáp.
Trong xe thiết giáp có hai nam một nữ, đây chính là bạn đồng hành trong nhiệm vụ lần này của nàng.
Thấy Yến Tuyết ngồi vào xe, hai nam một nữ đều cung kính gọi.
“Tiền bối Yến Tuyết.”
“Ừ.”
Yến Tuyết lạnh nhạt gật đầu, đối với người ngoài nàng đều có một bộ dạng lãnh đạm trước sau như một, cũng chỉ ở trước mặt một số người như Phương Bình thì nàng mới hơi thu liễm lại sự lạnh nhạt này.
Hai nam một nữ đã từng nghe nói về Yến Tuyết, thấy nàng như vậy cũng không để ý.
Thái độ lạnh nhạt cũng không sao, chỉ cần có thực lực là được.
Người nhận được loại nhiệm vụ này giống như bọn họ, sợ nhất không phải là gặp được một người dẫn đầu không hợp đi chung mà là gặp phải một người dẫn đầu quá yếu, bởi vì thực lực của người dẫn đầu sẽ quyết định năng lực chống chịu nguy cơ ở nơi hoang dã của bọn họ.
Cho nên, bọn họ tình nguyện đi cùng với một người dẫn đầu không dễ nói chuyện nhưng lại có thực lực mạnh mẽ, mà vị trí của Yến Tuyết đã là thứ hai mươi bảy trên bảng xếp hạng, hiển nhiên điều này ở trong mắt bọn họ chính là một người dẫn đầu có thực lực mạnh mẽ.
Thật ra vì bọn họ nhìn thấy Yến Tuyết là người dẫn đầu nên mới nhận nhiệm vụ này, đây là kinh nghiệm mà bọn họ đúc kết được từ những lần làm nhiệm vụ, xem trọng sinh mệnh của mình là tốt nhất.
“Nếu đã đến đủ rồi thì xuất phát đi.”
Yến Tuyết phân phó với người lái xe, hắn đáp một tiếng rồi khởi động xe, đi về hướng cửa thành phía bắc của khu căn cứ.
Nhiệm vụ mà bọn họ nhận lần này là đóng giữ một khu hoang dã trong một tháng, cụ thể là số 18 ở phía bắc.
Lúc đám người Yến Tuyết rời cửa bắc đi không lâu, một chàng trai trốn ở gần cửa phụ phía bắc lấy bộ đàm ra rồi nói.
“Yến Tuyết đã rời khỏi cửa thành bắc, đang đi thẳng về phía khu hoang dã số 18.”
“Nhận được.”
Ở một bên khác của bộ đàm truyền ra giọng nói hơi trung tính của một cô gái.