Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 271: Mí mắt giật không phải là điềm xấu

Chương 271: Mí mắt giật không phải là điềm xấu




Biên: Hắc Dược

Tu luyện buổi sáng kết thúc, Phương Bình và Lục Dự ngồi bên cạnh đống lửa, ăn hộp thịt kho tàu thơm ngào ngạt, uống canh xương tỏa hương bốn phía.

Đây là một loại canh đóng hộp, chỉ cần một hộp nhỏ cũng đủ để làm ra một tô canh thơm ngon, hơn nữa còn đủ loại khẩu vị để lựa chọn.

“Với tốc độ tu luyện như bây giờ thì nhiều nhất là vài tháng nữa đã có thể đạt tới Tứ giai đỉnh phong rồi.”

Mấy ngày nay tu luyện khiến Phương Bình càng cảm nhận sâu sắc tốc độ tu luyện kinh khủng của thiên phú phát triển cấp bậc phi phàm.

Mỗi ngày, thực lực tăng lên đều có thể cảm nhận được, tưởng chừng như là lúc chạy đua, người khác thì ngồi máy cày hì hục chạy trên đường, còn hắn thì lái xe thể thao mà phi như bay.

Loại cảm giác vui sướng hả hê này làm cho hắn trầm mê, bất tri bất giác hắn đã ở trong rừng đá này ngơ ngẩn hết mười ngày.

Như kế hoạch ban đầu, sau khi ăn sáng xong hắn sẽ tiếp tục tu luyện, thì bỗng nhiên mí mắt bên phải đột ngột giật giật.

“Hử, sao lại thế này?”

Phương Bình nghi ngờ dụi dụi mắt.

Mí mắt giật tất nhiên không phải là chuyện gì xấu, đây là một tin đồn hoàn toàn không có căn cứ khoa học, cách nói khoa học là do ngủ không đủ giấc, chất lượng tinh thần kém, hoặc mắt có dấu hiệu bệnh tật gì đó.

Phương Bình nghĩ nghĩ, cặp mắt này của hắn là Mangekyou Sharingan vĩnh hằng, tất nhiên không thể có dấu hiệu bệnh tật gì về mắt, vậy nên cách giải thích duy nhất đó chính là ngủ không đủ giấc, chất lượng tinh thần kém.

Điều này cũng không khó lý giải, mấy ngày qua, hắn trừ ăn cơm nghỉ lấy sức ra thì chỉ có tu luyện, đa số thời gian trong một ngày của hắn đều trải qua trên việc tu luyện.

Loại tu luyện quá độ này chắc là sẽ vô hình trung chất chứa mệt mỏi rất nhiều, hơn mười ngày trôi qua, cuối cùng cũng lộ ra sự mệt mỏi này.

“Bỏ đi, tu luyện đến đây là chấm dứt.”

Phương Bình hiểu rất rõ được câu cố quá sẽ quá cố, biết bản thân mình tu luyện quá độ không có lợi gì cho thân thể, thậm chí còn có thể bị nội thương.

“Thiếu gia, chuẩn bị trở về căn cứ Ngân Xuyên sao?”

“Ừ.”

Phương Bình gật đầu, thu hết xoong nồi chén bát cùng với lều trại các thứ vào không gian hiến tế, sau đó cùng Lục Dự thuấn di trở về nơi Lục Dự thuê ở.

“Trong khoảng thời gian này, ngươi tự mà hành động đi!”

Dặn dò Lục Dự một tiếng, Phương Bình chuẩn bị thuấn di trở về chỗ ở của mình.

Đinh!

Một âm thanh vang lên, vừa trở lại khu căn cứ Ngân Xuyên là hắn đã nhận được tin nhắn ngay khi điện thoại vừa mới kết nối internet. Hắn mở tin nhắn ra, là Yến Tuyết gửi.

Trong tin nhắn chủ yếu là hỏi hắn có phải đã trở về khu căn cứ rồi hay không, còn nói là mình đã nhận được nhiệm vụ, ngày mai sẽ rời khỏi khu căn cứ.

“Mới gửi ngày hôm qua, bây giờ chắc là đã lên đường rồi.”

Nhìn thời gian một chút, Phương Bình vứt bỏ ý nghĩ muốn thuấn di đến chỗ Yến Tuyết một chuyến, bây giờ Yến Tuyết chắc là đã ở trên đường đi làm nhiệm vụ rồi.

Leng keng leng keng!

Vừa muốn cất điện thoại đi thì lại có thông báo vang lên, một dãy số hiện ra, theo như mã số đầu mà đoán thì có lẽ là bên phía Khoa Đối kháng Ma vật của khu căn cứ Ngân Xuyên gọi tới.

Phương Bình lộ vẻ nghi hoặc mà tiếp điện thoại, không biết bên phía Khoa Đối kháng Ma vật của khu căn cứ Ngân Xuyên gọi cho mình làm gì.

“Xin chào, Phương Bình tiên sinh, tiểu đội của Yến Tuyết đang bị ma vật Ngũ giai Phong ma hồ tập kích ở ngoại thành, nghe nói trên thân người dẫn đội Yến Tuyết có vật phẩm tọa độ không gian của ngài, không biết có thể nhờ ngài đến cứu viện hay không?”

Giọng nói lo lắng của một chàng trai vang lên.

Lần trước, Hắc Nghịch chi phối ma vật tập kích đồng thời mấy nơi sản xuất cùng một lúc, Phương Bình đã từng mượn phi đao trên người Yến Tuyết để thi triển “Phi Lôi Thần thuật”, thế nên phòng quản lí nhiệm vụ của Khoa Đối kháng Ma vật biết được trên người Yến Tuyết có vật phẩm tọa độ không gian của Phương Bình.

Nhận được lời cầu cứu, biết được tiểu đội của Yến Tuyết bị ma vật Ngũ giai tập kích, sự tình khẩn cấp, tiểu đội của Yến Tuyết có thể không kiên trì nổi đến lúc cứu viện tới, phòng quản lí nhiệm vụ của Khoa Đối kháng Ma vật liền nghĩ ngay đến Phương Bình.

“Cái gì…?”

Sắc mặt Phương Bình thay đổi, sau khi nói ra câu này thì trong nháy mắt đã biến mất khỏi chỗ ở của Lục Dự.

---------------

Một bộ móng vuốt sắc bén dài tới mấy chục mét, xé rách không khí mà quét qua Yến Tuyết đang mang sắc mặt tái nhợt ngã trên mặt đất.

Một luồng gió lớn quét qua mặt Yến Tuyết khiến cho mặt nàng sinh ra một trận đau rát, mà mặt đất lạnh lẽo xung quanh thế mà lại xuất hiện bốn vết móng dài.

Từ tiếng động này thôi nàng đã có thể biết uy lực của một đòn này rất mạnh, đủ để cắt đứt một thùng nước bằng hợp kim một cách dễ dàng.

Trong lúc nguy hiểm, Yến Tuyết rút thủy tinh kiếm ra, rót máu vào, chăn lại móng vuốt đang đánh tới.

Bùm.

Uy lực kinh khủng từ thủy tinh kiếm truyền về phía Yến Tuyết sau đó truyền xuống dưới mặt đất lạnh lẽo.

Mặt đất phía dưới người Yến Tuyết nứt ra, đá vụ, bùn đất tất cả đều văng lên.

Trong nháy mắt, mặt đất xuất hiện một cái hố có đường kính đạt tới mấy chục mét, mà Yến Tuyết lại nhếch nhác ngồi bên trong hố.

Bàn tay nàng chảy đầy máu, hai tay hoàn toàn chết lặng, mà thủy tinh kiếm trong tay nàng cũng không khống chế được mà rơi xuống.

Phong ma hồ mở cái miệng to đầy máu ra, bất thình lình cắn về phía Yến Tuyết, rõ ràng là muốn cắn đứt nửa người trên của nàng, nó quả thật cũng có hàm răng sắc bén như vậy.

Trong khoảnh khắc đầy nguy hiểm này, Yến Tuyết đạp hai chân chật vật lùi ra phía sau, nhưng đã không còn kịp rồi, cái miệng to đầy máu đã cách nàng càng lúc càng gần.

Rầm!

Đúng lúc này, một bóng dáng xuất hiện, ngăn giữa Yến Tuyết và Phong ma hồ, đồng thời cũng xuất hiện một bàn tay lửa khổng lồ màu vàng.

Kích thước của bàn tay lửa khổng lồ màu vàng còn to hơn cả đầu của Phong ma hồ, đột nhiên đè trên đầu Phong ma hồ, ném thân thể to lớn của nó đi, thân thể nó cuốn theo đất cát mà ngã xuống.

Ngao.

Phong ma hồ tru lên, cật lực giãy dụa, nhưng bàn tay lửa khổng lồ trên đầu nó lại giống như một ngọn núi lớn, mặc cho nó có giãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra được.

Ngọn lửa màu vàng kinh khủng đốt cháy đầu nó, sau đó ngọn lửa màu vàng lan ra toàn thân nó, bao phủ nó bên trong ngọn lửa màu vàng.

Người xuất hiện đương nhiên là Phương Bình, sau khi nhận được điện thoại từ phòng quản lí nhiệm vụ bên Khoa Đối kháng Ma vật, hắn lập tức cảm nhận tọa độ không gian trên người Yến Tuyết rồi thuấn di chạy tới, vừa đúng lúc cứu được nàng.

“Sao rồi, bị thương có nặng không?”

Phương Bình dùng cánh tay hóa thành bàn tay lửa khổng lồ đốt cháy Phong ma hồ đè nó nằm bẹp trên mặt đất. quay đầu nhìn về phía Yến Tuyết mà hỏi.

Với chiến lực vượt qua Ngũ giai của hắn bây giờ, đối phó với một con ma vật Ngũ giai cấp độ bình thường tất nhiên là một việc rất nhẹ nhàng.

“Không quá nặng, may mà ngươi đến kịp, nếu không hôm nay nguy rồi.”

“Chiến lực của ngươi lại mạnh lên rồi, một con ma vật Ngũ giai cũng không hề có sức phản kháng trong tay ngươi nhỉ.”

Yến Tuyết nhặt thủy tinh kiếm lên, chống trên mặt đất, khó khăn đứng lên.

Nhìn con Phong ma hồ bị cánh tay biến thành bàn tay lửa màu vàng khổng lồ của Phương Bình cưỡng bức đè nó xuống mặt đất đang không ngừng tru tréo, trong lòng nàng nghĩ mà còn sợ, lại có chút khâm phục.

Con ma vật Ngũ giai Phong ma hồ bức ép nàng vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm, ở trước mặt Phương Bình lại giống như một thứ đồ chơi dễ dàng bị chà đạp, thực lực của Phương Bình rõ ràng đã mạnh lên rồi.

Sau đó nàng chợt nghĩ ra một chuyện, nghi hoặc hỏi.

“Làm sao ngươi biết ta bị tấn công? Với lại, không phải ngươi không có ở khu căn cứ sao?”

“Sáng nay vừa mới trở về, là bên phía Khoa Đối kháng Ma vật nói cho ta biết ngươi gặp nguy hiểm.”

Phương Bình giải thích.

Ngao.

Từ khoảnh khắc Phương Bình xuất hiện kia, kết cục của con Phong ma hồ này liền đã được định sẵn, nó kêu thảm thiết một tiếng cuối cùng rồi ngừng giãy dụa, hoàn toàn chết đi.

Phương Bình thu lại ngọn lửa màu vàng làm lộ ra thi thể bị cháy sém của Phong ma hồ.

Đúng lúc này, thi thể bị cháy sém của Phong ma hồ giống như là bụi đen vỡ tan, cuối cùng hóa thành bột phấn màu đen.

--- Không hổ là nam nhân thụ giáo 9 năm phổ cập bắt buộc, cách giải thích phi thường hợp lí ---






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch