"Ngọn lửa có uy lực mạnh như vậy sao, liền thi thể đều bị đốt thành tro?"
Yến Tuyết có một ít nghi ngờ nhìn Phương Bình chăm chú, ngọn lửa màu vàng của Phương Bình lại bá đạo như vậy, thậm chí ngay cả thi thể ma vật cũng bị đốt trụi không còn vết tích gì.
"Không đúng."
Phương Bình lại là hơi nhướng mày.
Nếu là hắn muốn thì xác thực có thể làm cho một con Ngũ giai ma vật hóa thành tro tàn, đến cả xương cũng không còn.
Thế nhưng vừa nãy đến giờ hắn vẫn đang duy trì cho ngọn lửa chỉ cháy chứ không hỏa thiêu, thứ hai hắn cũng không định sẽ đốt trụi như vậy, dù sao thi thể Ngũ giai ma vật là có thể dùng để hiến tế.
Cái con Ngũ giai ma vật này ở thời điểm tử vong thì đã lập tức hóa thành tro tàn, cái này cũng không phải hiệu quả từ ngọn lửa màu vàng của hắn, trong chuyện này có gì đó quái lạ.
Hắn đi lên phía trước quệt lấy một chút tro tàn, dùng hai ngón tay chà xát.
“Sao thế? Cái này con ma vật có vấn đề à?"
Thấy Phương Bình như vậy, Yến Tuyết đi lên phía trước, nghi hoặc hỏi.
"Ngươi nhìn một chút đi."
Phương Bình thả một nhúm tro tàn vào lòng bàn tay Yến Tuyết, nàng dùng ngón tay xoa một cái, trên mặt lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.
"Này không phải là tro xương, nói cách khác. . . Thứ tập kích ta không phải là một con ma vật?"
"Hừm, hẳn là lấy loại năng lực nào đó để chế tạo ma vật."
Phương Bình nhíu mày gật đầu.
Một vị trí trong rừng cách khu vực Yến Tuyết bị tấn công khoảng mấy trăm mét, cô gái đeo khuyên môi núp trong một tán cây cành lá rậm rạp, chắm chú quan sát tình trạng của Yến Tuyết và Phong Ma hồ, chờ đợi Yến Tuyết bị giết là có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi nhìn thấy Phương Bình thuấn di xuất hiện, trên mặt của nàng hiện lên vẻ kiêng kỵ, ngay lập tức nàng kích hoạt một món vật phẩm ma hóa đặc thù có thể che đậy khí tức ở trên người nàng.
"Không được, sao hắn lại xuất hiện ở đây, hắn không phải đã rời khỏi khu căn cứ sao?"
Sau khi nhận được tư liệu có quan hệ đến Yến Tuyết, cô nàng đã biết được trên người Yến Tuyết có vật phẩm tọa độ không gian của Phương Bình, cho nên khi nàng lựa chọn thời cơ ra tay với Yến Tuyết là cố ý chọn thời điểm Phương Bình không có mặt ở khu khu căn cứ.
Lại không nghĩ rằng Phương Bình lại sẽ ở thời khắc mấu chốt như vậy mà xuất hiện cứu Yến Tuyết, để cho nàng dã tràng xe cát.
“Nếu chủ nhân vị trí thứ tư trên bảng danh sách lại thành đối thủ, đối với ta mà nói là quá mức miễn cưỡng."
"Chỉ có thể rút lui trước, lần sau lại tìm cơ hội ra tay."
Nàng lặng yên từ trên cây trượt xuống, khi rơi xuống đất không hề có một tiếng động, nhanh chóng hướng về phía xa xa mà chạy đi.
"Xung quanh không có ai? Là loại hình năng lực thao túng ở khoảng cách siêu xa, hay là người này có sở hữu vật phẩm ma hóa che giấu khí tức?"
Haki Quan Sát của Phương Bình vẫn luôn được kích hoạt, nhưng trong phạm vi cảm nhận của hắn thì lại không cảm giác được bất kì kẻ khả nghi nào.
Lấy hắn làm trung tâm, trong phạm vi hơn ba kilomet, ngoại trừ hắn và Yến Tuyết liền chỉ còn ba Tam giai Giác Tỉnh giả, mà ba Tam giai Giác Tỉnh giả này hẳn là chính là ba thành viên khác trong tiểu đội Yến Tuyết.
“Trạng thái Tiên Nhân."
Hắn nhanh chóng vận dụng Trạng thái Tiên Nhân để cảm giác, mở rộng phạm vi và độ nhạy bén.
So với Haki Quan Sát, Trạng thái Tiên Nhân không thể nghi ngờ là mạnh hơn rất nhiều, điểm này từ cuộc đại chiến Nhẫn giới lần thứ tư trong Naruto là có thể nhìn ra, đây là năng lực cảm giác cường đại đến mức không có bất luận cách nào có thể ngụy trang hay lẩn trốn được.
Tuy rằng loại cảm giác nhận biết cường đại này cũng không chỉ là bởi vì Trạng thái Tiên Nhân, nhưng cũng đã đủ để chứng minh,Trạng thái Tiên Nhân có cảm giác cực kỳ cường đại. (B: Đoạn này tại hạ không hiểu…)
Đột nhiên, trong mắt Phương Bình xuất hiện vẻ lạnh lùng, một thanh phi đao tự động từ trong áo bay ra hướng về một phương hướng nhanh chóng phóng tới, còn hắn thì ôm eo Yến Tuyết liên tiếp thuấn di theo hướng thanh phi đao lấp lóe ẩn hiện kia mà đi.
Yến Tuyết không có lên tiếng, tùy ý để Phương Bình ôm chính mình, nàng có thể xác nhận Phương Bình tất nhiên là đã phát hiện cái gì.
Quả nhiên, sau mấy lần thoắt ẩn thoắt hiện, hai người phát hiện một bóng người đang di chuyển nhanh chóng ở trong rừng nhanh chóng, trên người đối phương mặc mang một cái áo da màu đen có đính đinh nhọn, từ bóng lưng mà xem hẳn là một cô gái.
Xèo!
Phi đao vòng tới phía trước cô gái, Phương Bình cũng mang theo Yến Tuyết thuấn di ngăn ở phía trước cô gái này.
"Ngươi là người đã ra tay với mấy người nhóm Yến Tuyết sao?"
Phương Bình dùng vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái kia, sát cơ nồng nặc từ trên người hắn lộ ra, nếu không phải hắn kịp thời chạy tới chỉ sợ Yến Tuyết cũng đã lạnh.
"Nếu như ta nói không phải thì ngươi tin sao?"
Tay trái của cô nàng cầm tấm bảng vẻ, cơ thể hơi căng thẳng, kiêng kỵ nhìn Phương Bình trả lời.
"Ngươi cảm thấy ta sẽ tin không?"
Phương Bình hừ lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm tấm bảng vẽ trong tay trái của cô nàng này, liên hệ với sự việc kì dị từ con Phong Ma hồ kia khiến cho hắn không khỏi hoài nghi, cô gái hẳn là có sở hữu năng lực triệu hoán ma vật từ bên trong tranh vẽ ra.
"Nếu như vậy cần gì phải hỏi."
Mồ hôi nhỏ giọt trên trán của cô nàng, thứ tư của bảng danh sách, cái bài danh này có phân lượng không hề nhẹ, khiến cho nàng có áp lực rất lớn.
Nàng tuy rằng giả vờ ung dung, nhưng nhưng trong lòng là đã kiêng dè không thôi.
Yến Tuyết bị Phương Bình vòng tay ôm eo, sắc mặt tái nhợt dựa vào người Phương Bình, nàng cẩn thận hồi ức lại, nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không thể nhận ra người này, thậm chí chưa từng gặp qua.
Lại nhớ về quá trình chiến đấu vừa rồi, trong lòng nàng lập tức có suy đoán.
"Mục tiêu của ngươi hẳn là chỉ mỗi ta đúng chứ?"
Sau khi con Phong Ma hồ xuất hiện, mục tiêu của nó cũng hết sức rõ ràng, vẫn chỉ luôn nhắm vào nàng, nếu là một con ma vật chân chính thì cũng là thôi, nhưng bây giờ nếu không phải ma vật thật, vậy thì không thể không khiến nàng hoài nghi đối phương là nhằm vào nàng nên mới có mặt ở đây.
"Thông minh, mục tiêu của ta xác thực là ngươi, nhưng đáng tiếc, chỉ thiếu một chút liền thành công."
Cô gái biểu lộ ra vẻ khá là tiếc hận mà nói.
"Tại sao lại ra tay với ta, chúng ta không có thù đúng chứ?"
Yến Tuyết nhíu mày hỏi.
"Ngươi cảm thấy. . . ta sẽ trả lờisao?"
Cô gái đã không hề định trả lời, sở dĩ vẫn tiếp tục trò chuyện với hai người Phương Bình, Yến Tuyếtcũng chỉ là vì để cho hai người buông lỏng cảnh giác.
Mà hiện tại, nàng nhận thấy mục đích đã đạt được, sự chú ý của hai người đã chỉ hướng về mỗi vấn đề " tại sao nàng muốn ra tay với Yến Tuyết", cũng không thể tránh khỏi việc đề phòng nàng của hai người sẽ bị hạ thấp.
Nàng đột nhiên vung tay mở mặt bìa của tấm bảng vẽ trong tay ra, mà ngón tay vừa nãy bị nàng cắn rách lại một lần nữa vỡ miệng vết thương rỉ máu.
Ngón tay dính máu quét ngang thân một con ma vật khác trên một tờ giấy khác, sắc mặt nàng vui vẻ, thành công, năng lực đã phát động.
Chỉ cần để con ma vật này kéo dài thời gian một chốc, nàng liền chắc chắn thừa dịp lúc đó để đào tẩu.
Thế nhưng sau một khắc, nụ cười trên mặt nàng trở nên cứng ngắc, con ma vật bị dính máu trên tờ giấy được kẹp trong bảng vẽ không hề nhúc nhích, kích hoạt năng lực thất bại.
Không biết từ lúc nào, trên bầu trời xuất hiện một mặt trăng nhuốm máu đỏ lòm vảy xuống ánh sáng màu huyết dụ.
Không, thứ này không phải trăng máu, đúng hơn là một con mắt màu đỏ.
Viền ngoài là họa tiết bốn lưỡi dao cong cong dính liền thành một vòng, mà bên trong thì có hình tròn nhô ra ba mũi gai nhọn.
"Ảo thuật, không ổn, ta trúng ảo thuật!"
Sắc mặt cô gái trở nên kinh hoảng, ý chí cường đại của Ngũ giai Giác Tỉnh giả điên cuồng khuấy động, rốt cục, không gian ảo thuật bị xé nát, nàng một lần nữa hồi phục tâm trí.
Cảnh giới của nàng ở hàng Ngũ giai Giác Tỉnh giả cũng là thuộc về loại khá mạnh, đối mặt ảo thuật do một Tứ giai Giác Tỉnh giả như Phương Bình triển khai vẻn vẹn trong nháy mắt cũng đủ để nàng tránh thoát được.
Bảng vẽ vẫn như trước ở trong tay nàng, nàng vẫn đứng tại chỗ, ngay từ đầu liền chưa hề mở tấm bìa bảng vẽ ra.
Nàng lúc này rất muốn mở bảng vẽ để gọi ra ma vật, nhưng ngay chính lúc này đây nàng đột nhiên cảm giác không khí xung quanh hết sức nóng.
Ngẩng đầu liền thấy một cột lửa màu vàng cực lớn, vô cùng nhanh chóng mạnh mẽ va chạm lên trên người nàng.
Bồng ——
Bảng vẽ trong tay này ở dưới uy lực của ngọn lửa màu vàng trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Nhiệt độ cao khủng bố thiêu đốt ở trên người nàng, cái áo da trên người nàng dùng thi thể Ngũ giai ma vật thuộc da chế thành cũng bắt đầu cháy rừng rực.
Mà những vị trí khác trên thân thể nàng không có áo da bảo vệ, càng là hoàn toàn bại lộ thiêu đốt bị ở trong ngọn lửa màu vàng.
Đầu tóc bắt đầu bốc cháy rừng rực, mặt này cháy đen một mảnh, những đồ vật kim loại như bông tai, khuyên môi bị hòa tan thành chất lỏng, chảy vào lỗ tai chảy vào miệng của nàng, đau đến nỗi nàng vật vã kêu rên liên hồi.
Dưới lực trùng kích khủng bố bất ngờ đánh thẳng vào người như vậy, thân thể của nàng bị bắn bay ra xa, một cây lại một cây bị nàng đụng gãy, liên tiếp đụng gãy mười mấy cây mới bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất.
--- Qua sốt mắt hơi sưng nên đăng trễ, xin thông cảm nếu hôm nay có nhỡ đăng trễ luôn ạ ---