Phương Bình nghiêm mặt, khống chế phi đao bắn về phía vị trí cô nàng bị văng tới.
Cô ả muốn dùng tin tức làm Phương Bình phân tâm, nhưng Phương Bình sao có thể bị mánh khóe nhỏ như vậy lừa được chứ.
Lúc nhìn thấy bảng vẽ trong tay cô ta, hắn đã đoán được ả này có năng lực triệu hồi ma vật từ trong tranh.
Hắn dứt khoát tương kế tựu kế, nhân cơ hội mà thi triển ảo thuật với cô ta, thừa dịp cô ta rơi vào trong ảo thuật thì tập kích ả, phá hủy những bức vẽ có thể dùng để triệu hồi ma vật trong tay nàng.
Đúng lúc này, ả phun máu tươi ngã xuống đất, bày ra cử chỉ kinh người, ả đưa tay xé bỏ lớp quần áo bị cháy sạch trên người mình đi.
“Không xong rồi!”
Phương Bình kinh hô một tiếng, nghĩ thầm không ổn.
Chỉ thấy trên da thịt của ả thế mà lại xuất hiện một hình xăm, mà hình xăm này rõ ràng là một con ma vật nào đó.
Quả nhiên ngay sau đó, dự cảm không ổn trong lòng hắn trở thành sự thật.
Cô ta lấy tay quẹt máu trên khóe miệng sau đó bôi lên người mình, tức thì, hình xăm trên người cô ta nháy mắt biến thành một con ma vật thật lớn.
Ma vật có sáu chân cùng với một đôi mắt kép, hai chân sau cực kỳ thô to, ngoại hình của nó giống như một con châu chấu lớn.
Ma vật không có thực thể, chỉ có một luồng sương mù màu đen tạo thành, đây là một con ma vật loại linh thể.
Sau khi con ma vật này xuất hiện, hai con mắt kép có sự dao động qua lại quen thuộc, ngay sau đó, phi đao có tốc độ nhanh chóng đang bay vụt về phía cô ả chợt đột nhiên dừng lại giữa không gian, lơ lửng giữa không trung.
“Năng lực không gian.”
Phương Bình giật mình, ma vật có năng lực làm cho phi đao dừng giữa không trung, cũng không giống như Vô Hình Niệm Lực của Lục Dự, mà là một loại năng lực không gian.
Vì hắn cảm nhận được không gian chấn động, chỉ có hắn là sẽ rất quen thuộc đối với loại chấn động này.
Tuy rằng hắn bị hết hồn vì cô ta có thể triệu hồi ra một con ma vật có năng lực không gian hiếm có, nhưng Phương Bình vẫn lấy lại phản ứng ngay lập tức.
Tay phải hóa thành ngọn lửa, bắn ra một cái cột lửa thật lớn kéo dài về phía trước, đánh vào tầng không gian bị đông cứng lại ở phía trước.
Ầm.
Cột lửa gặp phải một lực cản khổng lồ.
Không khí vốn là đang ở trạng thái khí lại giống như biến thành thể rắn, chắn giữa hắn và cô nàng.
Chỉ có điều, năng lực Mera Mera no Mi biến dị bây giờ có uy lực thật sự rất mạnh, đã vượt qua cấp Ngũ giai, cực kỳ gần với Thần Tinh.
Răng rắc!
Cùng với tiếng vỡ vụn thì không khí đang đông đặc lại kia đã bị đánh vỡ, cột lửa tiếp tục bắn về phía trước, đánh về phía cô nàng và con ma vật châu chấu.
Cô nàng cùng với ma vật châu chấu bị đánh bay, nàng ta lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người dường như không tìm được chỗ nào lành lặn.
Mà thân thể được cấu tạo từ vật chất màu đen của ma vật châu chấu cũng bị tổn thương.
Tuy rằng ma vật loại linh thể miễn dịch với các loại tấn công vật lý, nhưng không thể miễn dịch với năng lực loại nguyên tố.
Chẳng qua là trong lúc bị đánh bay, trong hai mắt kép của ma vật châu chấu lại truyền ra sự dao động không gian, nhưng không có khuếch tán ra bên ngoài nữa mà là vây mình và cô nàng lại bên trong.
“Không hay rồi.”
Trong lòng Phương Bình đột nhiên có một loại suy đoán không tốt, hắn thuấn di xuất hiện ngay chỗ cô nàng và ma vật châu chấu, tay phải hóa thành bàn tay lửa khổng lồ đánh về phía ả và ma vật châu chấu.
Nhưng ngay khi bàn tay lửa khổng lồ sắp tới gần nàng ta và ma vật châu chấu thì thân ảnh của họ xoẹt một cái liền biến mất.
Hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi xung quanh, cho dù là trong cảm giác của Trạng thái Tiên nhân cũng không thể cảm nhận được.
Con ma vật châu chấu này vậy mà lại có năng lực thuấn di, hơn nữa loại năng lực này khác với Phi Lôi Thần thuật, hoàn toàn không cần tọa độ không gian, thuấn di mới là đặc điểm mạnh nhất của con ma vật châu chấu này.
“Thế mà lại có thể triệu hồi ra con ma vật có năng lực thuấn di!”
Yến Tuyết hơi giật mình, không nghĩ tới cô nàng kia lại triệu hồi ra được một con ma vật có năng lực thuấn di, cuối cùng còn trốn thoát thành công.
“Thứ năng lực phiền phức.” (B: Dừa <(“))
Phương Bình nhíu mày.
Thực lực của con ma vật mà cô nàng triệu hồi ra cũng không tính là mạnh, giống như Phong ma hồ và con ma vật châu chấu này vậy, chiến lực ở bên trong hàng Ngũ giai cũng chỉ có thể coi là bình thường.
Chỉ có điều loại năng lực này khó chơi ở chỗ nó có thể triệu hồi ra ma vật có đủ loại năng lực, giống như con ma vật châu chấu này, nó lại có năng lực thuấn di càng nhanh càng tiện hơn so với Phi Lôi Thần thuật.
Sau khi đối phương thành công triệu hồi ra ma vật châu chấu, hắn rất khó có thể giữ đối phương lại, trừ phi nhất kích tất sát con ma vật châu chấu Ngũ giai này, nếu không thì rất khó ngăn cản ma vật châu chấu khởi động năng lực thuấn di.
“Sao ngươi lại bị nhắm đến rồi?”
Hắn có chút lo lắng nhìn về phía Yến Tuyết hỏi.
“Ta cũng không biết.”
Yến Tuyết lắc đầu, đến bây giờ nàng cũng không biết lý do.
Không hiểu sao bị ám sát, hoàn toàn không có một chút điềm báo trước nào cả, nàng đã đắc tội ai đến cả nàng cũng không biết.
“Trước khi tìm ra thế lực phía sau người này thì phải cẩn thận, bây giờ ngươi đang bị thương, trong khoảng thời gian này đến chỗ ta ở đi.”
Phương Bình có một chút lo lắng nói.
“Ừ.”
Sắc mặt Yến Tuyết vốn có một chút tái nhợt liền đỏ ửng, phát ra âm thanh nhỏ như muỗi.
Mấy phút sau, ba người tổ Yến Tuyết và nhân viên cứu viện của khu căn cứ chạy đến.
“Tiền bối Yến Tuyết, ngươi không có chuyện gì đúng là quá tốt.”
Thấy tuy rằng Yến Tuyết bị thương nhưng không có nguy hiểm đến mạng sống, nhóm ba người của Yến Tuyết thời phào nhẹ nhõm một hơi.
Nếu Yến Tuyết có mệnh hệ nào, ba người bọn họ sẽ áy náy cả đời.
“May mà mọi người kịp thời cầu cứu khu căn cứ, Phương Bình mới chạy tới đúng lúc được.”
Yến Tuyết gật đầu với ba người, có người ngoài ở đây, rất nhanh nàng đã khôi phục lại bộ dáng lạnh nhạt trước sau như một.
“Tiền bối Yến Tuyết và chủ nhân vị trí thứ tư trên bảng xếp hạng Phương Bình quen nhau sao?”
Người nữ ở giữa ba người liếc mắt nhìn Phương Bình ở bên cạnh một cái rồi hỏi.
“Ừ, coi như có chút quen biết.”
Khóe miệng Yến Tuyết nhếch lên.
Phương Bình buồn cười nhìn thoáng qua cô nàng vừa chối bỏ mình này, rồi hắn lại hóa thành bộ dáng lãnh đạm, ánh mắt nhìn vào một người trong đám người cứu việc, lúc này, người đó cũng đi về phía Phương Bình.
Đây là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt thoáng có nét tang thương, là bộ trưởng Tang Hoa của phòng quản lí nhiệm vụ.
“Phương Bình tiên sinh, lần này rất cảm ơn sự giúp đỡ của ngài.”
Tang Hoa bắt tay với Phương Bình, sau đó nói lời cảm tạ.
“Không cần đâu, Yến Tuyết là bạn của ta, ta không thể thờ ơ mặc kệ, về chuyện này, ta có chuyện muốn báo cáo với bộ trưởng Tang, mời bộ trưởng Tang tới phía trước rồi nói.”
Sau khi dẫn bộ trưởng Tang qua một bên, Phương Bình nói lại cho ông ta chuyện hắn vừa gặp được.
Yến Tuyết là thành viên của Khoa Đối kháng Ma vật, còn đứng vị trí thứ hai mươi bảy trên bảng xếp hạng, tất nhiên đã nằm trong danh sách bảo vệ của Khoa Đối kháng Ma vật, vậy nên nói ra sự việc liên quan đến chuyện bị tập kích vừa nãy cho Khoa Đối kháng Ma vật biết là điều cần thiết.
“Cái gì, không đơn giản chỉ là bị ma vật tập kích, mà là có người thao túng ở phía sau?”
Tang Hoa lấy làm kinh hãi, lập tức nhận ra tính nghiêm trọng của việc này.
“Đúng vậy, đối phương có thể triệu hồi ma vật từ trong tranh, con Phong ma hồ đã tập kích nhóm Yến Tuyết là do đối phương dùng năng lực này triệu hồi ra.”
Phương Bình nói.
“Có thể từ bức tranh mà gọi ra ma vật?”
Trong lòng Tang Hoa khẽ động mà hỏi.
“Chẳng lẽ người này có đeo khuyên ở tai và môi?”
--- Chuẩn bị khởi động chiến hạm, mời mọi người lên tàu ---