Vứt bỏ lọ thuốc đặc trị nhưng thực chất lại là thuốc độc trong tay ra, Vũ Chân Trúc cắn ngón tay, lấy máu phác họa ra một con ma vật.
Ma vật chui từ trong giấy ra, hóa thành một con ma vật châu chấu, hai mắt lộ ra không gian dao động, bao quanh người Vũ Chân Trúc.
Nàng yêu cầu Tả gia giúp đỡ hủy bỏ lệnh truy nã, đó là đang thăm dò thái độ của Tả gia, mà kết quả lại làm lòng nàng có một loại dự cảm xấu, rõ ràng Tả gia chỉ đối phó cho có lệ mà thôi.
Sau khi nhìn thấy lọ thuốc đặc trị này, lòng nàng lạnh lẽo, sớm đã đoán được Tả gia định giết người diệt khẩu rồi.
Vậy nên Vũ Chân Trúc quả quyết ra tay, trước hết tạm thời đánh lui Tả Vệ, tranh thủ thời gian để dùng năng lực chạy trốn.
Bùm bùm bùm!
Đột nhiên vách tường bốn phía ầm một tiếng đổ xuống, mấy thân ảnh phá tường xông vào, đồng thời dùng năng lực tấn công về hướng Vũ Chân Trúc và ma vật châu chấu.
Khí tức của mỗi người đều rất mạnh, trong đó có ba người là Ngũ giai Giác Tỉnh giả.
Khoảng cách từ lúc mà cô đánh Tả Vệ bị thương đến hiện tại chỉ vừa qua hai ba giây, cao thủ trấn giữ ở gia tộc Tả gia không thể phản ứng kịp mà chạy tới nhanh như vậy.
Lý giải duy nhất đó là thật ra Tả gia vốn đã chuẩn bị ra tay với cô rồi, những Giác Tỉnh giả này đã được sắp xếp canh giữ xung quanh phòng y tế từ sớm để đề phòng cô chạy trốn.
“Tả gia, chúng ta chờ đó mà xem!”
Trong nháy mắt hiểu ra những điều này, Vũ Chân Trúc nghiến răng nghiến lợi, trong lòng phẫn nộ mà cùng ma vật châu chấu biến mất.
Ầm ầm!
Phòng y tế với diện tích gần hai mươi tư mét vuông dưới sự tấn công mạnh mẽ mà nổ tung, san bằng tất cả, thậm chí còn xuất hiện một cái hố thật lớn.
“Chết tiết, cô ta thế mà có thể nhận ra!”
Tả Vệ ôm ngực nhìn mục tiêu biến mất khỏi phòng y tế, sắc mặt hắn trắng bệch.
Do vết thương vừa phải chịu, cũng do sự sợ hãi đối với nhân sinh u tối sau này.
Dùng kế hãm hại Ma Vật các thất bại, ám sát Yến Tuyết thất bại, bây giờ giết người diệt khẩu cũng thất bại.
Hắn đã có thể tưởng tượng ra được sau này hắn phải đối mặt với nhân sinh u ám thế nào rồi, nhóm Trảm Thủ là nơi duy nhất hắn có thể đi.
----
Lúc lại thuấn di lần nữa, Phương Bình đã đưa Yến Tuyết về chỗ ở của mình.
Vết thương trên người Yến Tuyết đã được đội cứu viện băng bó, cũng đã dùng thuốc trị hết.
Phương Bình lấy tấm đệm sạch sẽ thay cho bộ drap đã mười ngày không động tới, để Yến Tuyết nằm lên giường.
“Ta ở bên ngoài, có việc gì thì cứ gọi ta.”
Đóng cửa phòng ngủ lại, Phương Bình đi vào phòng khách, lấy laptop chuyên dụng để tác nghiệp của mình ra ra, bắt đầu hóa thân thành hacker siêu cấp.
Sau một thời gian sau, hắn lặng yên không tiếng động xâm nhập vào cơ sở dữ liệu cất chứa thông tin của Giác Tỉnh giả trong Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên, lấy tư liệu của Vũ Chân Trúc ra xem tường tận.
“Vũ Chân Trúc, Ngũ giai Giác Tỉnh giả, năng lực Họa Ma, có thể triệu hồi ma vật từ trong tranh vẽ, cấp bậc của ma vật không thể vượt qua cấp bậc tự thân.”
“Cao nhất cũng chỉ có thể triệu hồi một con ma vật có trình độ ngang bằng, đánh giá tổng hợp là năng lực thượng đẳng.”
“Nghi ngờ có liên quan đến việc ma vật tập kích Giác Tỉnh giả, chỉ có điều qua điều tra thì không có ân oán cá nhân với người bị tập kích…”
Tư liệu của Vũ Chân Trúc cũng không nhiều lắm, Phương Bình rất nhanh đã đọc xong tư liệu của Vũ Chân Trúc.
Sau khi xem xong tư liệu của Vũ Chân Trúc, Phương Bình càng thêm tin chắc vào phán đoán của mình, việc Vũ Chân Trúc ám sát Yến Tuyết không phải là do ân oán cá nhân, chắc chắn là có người sai khiến sau lưng.
“Hơn nữa chỉ sợ thế lực này cũng không nhỏ!”
Sắc mặt của Phương Bình hơi trầm xuống.
Bởi vì hắn có năng lực Haki Quan Sát cảm nhận đến sự thay đổi của cảm xúc nên hắn mơ hồ có cảm giác bên phía bộ trưởng Tang Hoa quản lí nhiệm vụ biết chút gì đó, nhưng cũng chỉ là phỏng đoán trong lòng, không có nói ra.
Có thể làm cho một nhân vật cấp bộ trưởng kiêng kị đối phương như vật, hiển nhiên thế lực này có lai lịch không nhỏ, chỉ là Yến Tuyết làm sao lại trêu chọc trúng vào thế lực như vậy.
Theo lý thuyết, Yến Tuyết thường sẽ đắc tội với những người theo đuổi nàng vì yêu sinh hận mà thôi, dù sao điều kiện của bản thân Yến Tuyết quả thật rất dễ khiến người khác yêu thích.
Có một lần, hắn giúp Yến Tuyết làm lá chắn, chọc một thanh niên dây dưa tới cửa nhà nàng đến tức giận bỏ đi.
Những người này cho dù có yêu đến thế nào, yêu mà sinh hận đến thế nào thì chắc cũng không biến thái đến nỗi muốn giết chết Yến Tuyết.
Điều tra cả một buổi trưa mà cũng không thu được tin tức có ích gì, đã đến giữa trưa, Phương Bình lấy điện thoại ra gọi hai phần thức ăn, lo Yến Tuyết bị mất máu quá nhiều, hắn lại gọi thêm một phần canh gà bổ huyết.
Trên mạng nói ăn canh gà bổ huyết không biết có thật hay không. (B: … Tác rảnh...)
“Thế nào, có phát hiện ra gì không?”
Yến Tuyết tựa trên giường vừa ăn canh gà vừa hỏi Phương Bình.
“Không có, có thể khẳng định việc Vũ Chân Trúc ám sát ngươi là do có người sai khiến, nhưng lại không tra ra thêm được nhiều hơn.”
Phương Bình lắc đầu.
“Có thể thuê một Ngũ giai Giác Tỉnh giả đến ám sát ta, thế lực của đối phương khẳng định không nhỏ, nhưng ta thật sự không có ấn tượng gì với chuyện này, hoàn toàn nghĩ không ra mình đã đắc tội người nào có thế lực như vậy.”
Sắc mặt Yến Tuyết tái nhợt, lông mày cau lại, bất thình lình bị ám sát, làm cho nàng quả thật không nghĩ ra được, lần này nếu không phải Phương Bình đến kịp thời thì có khi nàng đã mất mạng rồi.
“Nghĩ không ra thì thôi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ lần theo manh mối của Vũ Chân Trúc, nhất định có thể tìm ra bàn tay đứng đằng sau.”
Ăn cơm trưa xong, Phương Bình đỡ Yến Tuyết nằm xuống nghỉ ngơi, còn hắn thì đi kiểm tra nhật kí điện thoại và lịch sử giao dịch bên thẻ ngân hàng của Vũ Chân Trúc.
Lại kiểm tra cả buổi chiều, cho đến tối khuya mà Phương Bình vẫn chưa tìm ra được tin tức có ích nào.
Nhật kí trò chuyện và lịch sử giao dịch bên thẻ ngân hàng của Vũ Chân Trúc thoạt nhìn thì rất bình thường, trong cuộc đối thoại cũng không có điểm đáng ngờ nào, chắc là cũng giống như Tả Vệ, hẳn là không có nhật kí trò chuyện và lịch sử giao dịch bên thẻ ngân hàng trong tài khoản đứng tên chính mình.
Phương Bình tắt máy tính đi, nằm thẳng lên ghế sô pha, chuẩn bị đi ngủ.
Tất nhiên không thể lên giường ngủ, đây là khu nhà ở của Khoa Đối kháng Ma vật, là phòng nhỏ thuộc kiểu một phòng một sảnh, vốn là không có phòng ngủ dư.
Cốc.
Đột nhiên một tiếng đập cửa vang lên.
“Ai…?”
Phương Bình lấy quần áo làm gối đầu từ sô pha xoay người ngồi dậy, ánh mắt hắn chăm chú nhìn ra phía cửa.
Bây giờ đã khuya, thế mà lại có người đến thăm hỏi đã làm hắn giật mình rồi.
Nhưng càng làm hắn hết hồn hơn là năng lực Haki Quan Sát của hắn thế mà lại không hề cảm nhận được có người tới gần, người này chắc là có năng lực che giấu hơi thở, hoặc là vật phẩm ma hóa.
Mở cửa phòng ra, ngoài cửa là một người bọc kín mít chỉ lộ hơn nửa khuôn mặt đứng đó, nửa khuôn mặt đối phương lộ ra bị cháy đen, rất rõ ràng là do bị bỏng.
“Là ngươi, ngươi thế mà lại còn dám xuất hiện trước mặt ta…”
Phương Bình hừ lạnh.
Từ thân hình, từ khuôn mặt bị bỏng, hắn nhận ra người tới đúng là Vũ Chân Trúc đã trốn thoát khỏi tay hắn vào buổi sáng, chỉ là hắn thật không ngờ cô nàng này vậy mà lại dám nghênh ngang xuất hiện trước mặt hắn.
Bị ánh mắt lạnh băng của Phương Bình nhìn chằm chằm, Vũ Chân Trúc có cảm giác giống như bị một con mãnh thú nhìn chòng chọc, thân thể nàng không khỏi co rụt lại, chỉ có điều Vũ Chân Trúc cũng không có trốn, ngược lại còn nhìn Phương Bình nói.
“Có thể để ta vào trong không, ta muốn nói chuyện với các ngươi.”