Lấy Phương Bình thực lực cũng không sợ Vũ Chân Trúc sẽ ngấm ngầm giở trò tìm đường chết, hắn ra hiệu cho Vũ Chân Trúc cài cửa lại rồi đi vào.
Dẫn Vũ Chân Trúc vào phòng khách rồi ngồi xuống, Phương Bình lạnh mặt hỏi.
"Nói đi, ngươi tới là muốn nói chuyện gì?"
Nếu không phải hắn là muốn từ trong miệng đối phương biết được đến tột cùng là cái thế lực nào đang nhìn chằm chằm Yến Tuyết, âm mưu ám sát Yến Tuyết, thì hắn đã sớm động thủ.
"Ngươi hiện tại hẳn là rất khó hiểu, đến tột cùng là cái thế lực nào đang nhìn chằm chằm Yến Tuyết chứ gì? Đáp ứng ta một điều kiện, ta sẽ nói cho ngươi biết thông tin về cái thế lực đang nhắm vào Yến Tuyết."
Ánh mắt Vũ Chân Trúc nhìn chằm chằm Phương Bình, trong mắt nàng có hi vọng cùng khát vọng.
Người trước mắt này, là chủ nhân vị tri thứ tư của bảng danh sách, thực lực khoảng cách Thần Tinh cũng chỉ có cách một tia, vô cùng được Khoa Đối kháng Ma vật coi trọng, nếu là đối phương, nói không chắc có thể bảo vệ nàng khỏi bàn tay của Tả gia.
“Vây chắc cái thế lực kia hẳn là đang đuổi giết ngươi, ý định diệt khẩu nhỉ?"
Nương theo một tiếng cọt kẹt, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Yến Tuyết xuất hiện.
Trên người nàng mặc chiếc áo sơ mi của Phương Bình, cổ áo khá rộng, có thể nhìn thấy cần cổ cao cao cùng phần da thịt trắng như tuyết dưới xương quai xanh bị lộ ra, ngực áo căng lên, đường cong lượn lờ ẩn hiện, vạt áo sơ mi thật dài kéo đến đùi, lộ ra hai cái chân thon thon trắng nõn.
"Ngươi làm sao dậy rồi, ngươi có thương tích trong người, nơi này có ta là được."
Con mắt Phương Bình như muốn nổ, hắn chăm chú nhìn không chớp mắt, tầm mắt cũng không biết là đang nhìn nơi nào.
Yến Tuyết liếc Phương Bình một chút, ngồi vào bên cạnh Phương Bình, động tĩnh vừa nãy đã đánh thức nàng, nghe được cuộc trò chuyện nên nàng cũng đoán được người đó chính là hung thủ ám sát nàng ngày hôm nay, thế là nàng lập tức đi ra.
"Không sai, cái thế lực kia bây giờ đúng là muốn giết ta diệt khẩu, hãy bảo vệ ta, ta sẽ nói về cái thế lực kia cho các ngươi."
Thấy được những cử chỉ thân mật giữa Phương Bình cùng với Yến Tuyết, quan hệ giữa hai người là rõ ràng không bình thường, Vũ Chân Trúc cảm thấy lấy thông tin của “thế lực ám sát Yến Tuyết" làm điều kiện để Phương Bình bảo vệ nàng có khả năng thành công được đề cao hơn một chút.
Phương Bình nhíu nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Yến Tuyết.
Người đối phương hạ thủ chính là Yến Tuyết, vì lẽ đó đến tột cùng có thể đồng ý với thương lượng này hay không, vấn đề then chốt vẫn là phải xem thái độ của Yến Tuyết.
"Cái điều kiện này bên ta không thể đáp ứng."
Yến Tuyết lạnh mặt nói.
"Mặc dù là bị người sai khiến, nhưng ngươi dù sao cũng suýt chút nữa giết ta, vì lẽ đó cái điều kiện này của ngươi bên ta sẽ không đáp ứng."
"Thế nhưng, ngươi nếu đã dám tìm tới đây hẳn là cũng đang mang ý nghĩ muốn cho cái thế lực này bị gặp chuyện phiền toái đúng chứ? Vậy thì cứ nói xem đến tột cùng là cái thế lực nào, đối với ngươi đối với ta đều có chỗ tốt."
"Không thể, ngươi nghĩ cái gìcũng không cần trả giá mà vẫn có được tin tức à, nào có chuyện tốt như vậy?"
Vũ Chân Trúc bất mãn nói.
"Ai nói chúng ta không có trả giá?"
Yến Tuyết hừ lạnh một tiếng.
"Ngươi đồng dạng là một trong những địch nhân của ta, không ra tay với ngươi coi như là bên ta nhượng bộ, không cần lừa ngươi, quan hệ giữa bên ta và Hồ Ngạo tiền bối coi như không tệ, chỉ cần bắt giữ ngươi, muốn biết gì cũng đều có thể."
"Các ngươi. . ."
Vũ Chân Trúc thoáng một cái nhảy dựng lên từ trên ghế sa lông, mặt đầy đề phòng mà nhìn Phương Bình cùng Yến Tuyết.
Sắc mặt nàng biến đổi bất định, một chốc lát sau, biểu cảm trên mặt hóa thành bất đắc dĩ, nhìn hướng phía về hai người Phương Bình nói.
"Nói cho các ngươi đối với ta xác thực chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu, được thôi, ta sẽ nói cho các ngươi biết, kẻ muốn đối phó ngươi là Tả gia."
"Tả gia, Tả gia tại sao muốn đối phó Yến Tuyết?"
Phương Bình kinh ngạc, người Tả gia muốn đối phó theo lý thuyết hẳn là hắn mới đúng, làm sao lại đổi thành Yến Tuyết.
"Ta cũng không biết, ta chỉ nhận được nhiệm vụ ám sát Yến Tuyết, cụ thể bởi vì nguyên nhân gì thì không biết, phụ trách chuyện này chính là Tả Vệ, ta liền cáo từ."
Đề phòng hai người Phương Bình, Vũ Chân Trúc chậm rãi đi đi lùi về phía cửa, mở cửa rồi nhanh chóng lắc mình rời đi, trong suốt quá trình này cả Phương Bình cùng Yến Tuyết đều không có ngăn cản.
"Nàng dù sao cũng từng ám sát ngươi, cứ như thế buông tha nàng à?"
Phương Bình nhìn Yến Tuyết. (B: Bình ca “nhìn” thôi chứ nhìn đâu thì không ai biết :))~)
"Nếu đã đồng ý rồi thì cũng không cần thiết phải đổi ý nữa, hơn nữa dưới sự đuổi giết của Tả gia, khả năng sống sót của Vũ Chân Trúc cũng không lớn."
Yến Tuyết lắc đầu.
"Vậy ngươi đi ngủ sớm một chút, mặc dù đối phương không có khả năng dám lừa gạt chúng ta, nhưng ngày mai ta vẫn là muốn kiểm chứng một chút, đến tột cùng có phải là Tả gia đang ra tay với ngươi hay không."
Thấy chính người trong cuộc là Yến Tuyết cũng đã không có dự định truy cứu, Phương Bình tự nhiên cũng chỉ có thể coi như chuyện đã qua.
Nếu đã biết được đối phương là muốn phản kích chuyện diệt khẩu, vậy thì đơn giản nhiều, tất nhiên có thể lấy Tả gia làm manh mối để bắt đầu, kiểm chứng ra đến tột cùng có phải là Tả gia hay không.
"Ừm."
Yến Tuyết gật gật đầu, ánh mắt đảo qua bộ y phục Phương Bình đang dùng làm gối tạm vừa nãy để ngủ trên sô pha.
"Vào ngủ chung đi, thế nhưng không cho phép làm mấy chuyện xấu."
Phương Bình sững sờ, trông thấy bóng người thướt tha đang đứng kế cửa phòng ngủ của Yến Tuyết, hắn liền đuổi theo, kẽo kẹt một tiếng đóng cửa phòng ngủ lại.
Sáng sớm ngày thứ hai, tỉnh lại, Phương Bình nghiêng đầu nhìn qua bên cạnh, nhất thời nhìn thấy khuôn mặt kiều diễm còn đang ngủ của Yến Tuyết.
Làn da trơn bóng hồng nhuận như mặt nước chiều thu, hai hàng lông mi thật dài, gò má căng mịn, đôi môi đỏ chín mọng đầy mị hoặc.
Phương Bình không khỏi đưa tay sờ sờ khuôn mặt Yến Tuyết, xúc cảm mềm mại từ trên tay truyền đến mới giúp cho hắn xác nhận tất cả những thứ này đều là sự thật.
Tối hôm qua hai người tuy rằng cũng không có làm gì, nhưng cũng là đã bước qua lằn ranh bạn bè kia, quan hệ càng gần thêm một bước. (B: Là friendzone á :>)
Ngay vào lúc này, cặp mắt của Yến Tuyết mở ra, yên lặng nhìn Phương Bình, Phương Bình lúng túng rút tay về, ngại ngùng nói.
"Xin lỗi, lỡ tay khiến ngươi tỉnh dậy, muốn ăn cái gì không ta xuống dưới lầu mua."
“Ngươi ăn gì tay ăn vậy là được.”
“Được, vậy ta liền đi mua."
Phương Bình luống cuống chạy trốn khỏi phòng ngủ, sau lưng hắn, Yến Tuyết hơi nhếch khóe môi lên, buồn cười nhìn bộ dạng như đang chạy khỏi hiện trường vụ án của Phương Bình. (B: Anh gì ơi, sắp tới cái ngưỡng 27 rồi còn nhát gái thế :))~)
Ăn điểm tâm xong, Phương Bình tiến hành điều tra đối với Tả gia, đặc biệt là Tả Vệ, thông qua ghi chép ra vào khu căn cứ hắn rất nhanh liền phát hiện, vào ngày hôm qua ngay sau khi Yến Tuyết bị tập kích không lâu, Tả Vệ đã từng vội vã mà rời đi khu căn cứ.
"Sau khi Yến Tuyết bị tập kích không lâu liền rời khỏi khu căn cứ, mục đích chỉ sợ là đi tới chỗ ẩn thân của Vũ Chân Trúc để giết người diệt khẩu, thế nhưng Vũ Chân Trúc cẩn thận, hẳn là nhận ra được ý đồ giết người diệt khẩu của Tả gia, vì lẽ đó đã đào tẩu."
Trải qua điều tra, Phương Bình hầu như có thể xác định, chính xác là do Tả gia đứng sau chỉ thị Vũ Chân Trúc ám sát Yến Tuyết, điều duy nhất làm hắn không nghĩ ra chính là Yến Tuyết và Tả gia hầu như không có bất kì sự tiếp xúc gì, Tả gia tại sao muốn ám sát Yến Tuyết.
"Lẽ nào là bởi vì nguyên nhân từ ta? Tả gia bởi vì kiêng kỵ thân phận của ta, không dám hạ thủ đối với ta, cho nên chỉ có thể ra tay đối với người bên cạnh ta?"
Phương Bình nhíu nhíu mày, đây là duy nhất có thể giải thích hợp lý mọi việc.
"Quên đi, nếu như đã xác định là Tả gia, cái kia liền trực tiếp đi hỏi dò người của Tả gia."
Ánh mắt hắn nhìn về một cái điểm đỏ bên trên màn hình máy vi tính, trong mắt lộ ra một tia hàn mang.
Cái điểm đỏ này chính là vị trí của kẻ đầu têu chỉ đạo vụ án ám sát Yến Tuyết lần này, là nơi ở của Tả Vệ, hắn lại lần nữa nghe lén và định vị điện thoại di động của đối phương.
Đối phương đã đổi một cái điện thoại di động, hơn nữa phần mềm hệ thống cũng tiến hành đổi mới, hắn là mượn lỗ thủng hệ thống đã được khắc phục dùng để xâm nhập lần trước mà bắt đầu.
Thế nhưng cái trò mèo này không làm khó được hắn, là một hacker siêu cấp như hắn, hắn lại lần nữa dễ dàng thông qua cái lỗ thủng khác, lặng yên không một tiếng động nghe lén và định vị điện thoại di động của Tả Vệ.
"Ảnh phân thân chi thuật."
Giữ lại một cái Ảnh phân thân để bảo vệ sự an toàn của Yến Tuyết, cho dù không địch lại cũng có thể mang theo Yến Tuyết thuấn di đào tẩu, Phương Bình rời đi nơi ở.