Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 306: Long?

Chương 306: Long?




Biên: Hắc Dược

“Phương Bình, khu căn cứ Ngân Xuyên thật sự sẽ bị diệt sao?"

Bên trong Susanoo, mặt mũi Yến Tuyết và Phàn Huyên đầy vẻ ưu lo.

Lời cô gái tóc vàng vừa nói cách đó không lâu cứ không ngừng vang lên trong đầu các nàng.

Đến khu căn cứ Ngân Xuyên đã hơn hai năm, trong lúc vô tình, họ đã xem nơi này như một ngôi nhà thứ hai, bây giờ nhìn thấy khu căn cứ Ngân Xuyên gặp phải nguy cơ như vậy, trong lòng các nàng tất cả đều là lo lắng.

"Ta cũng không biết, theo lý thuyết lấy thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên, mặc dù không địch lại Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, cũng có thể không kém là bao nhiêu, nhưng Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên lần này rõ ràng có chuẩn bị mà đến."

Phương Bình nhíu mày lắc đầu.

Hắn vẫn chưa buông hai người xuống, cứ thế mang ở bên người chứ không có tách ra hành động riêng lẻ.

Lấy thực lực, của hai người cho dù là dư âm từ Thần Tinh cũng đủ để muốn mạng hai người, hai người cùng hắn tách ra hành động thế thì chẳng bằng cùng hắn cùng nhau an toàn.

Trong khu thành cũ, vị trí gần với tường thành phía bắc, nơi đây dân cư thưa thớt, kiến trúc nhà cửa cũng chỉ toàn là cấp bốn cấp năm.

Một lát, Phương Bình đánh thả diều vừa công vừa lùi xuất hiện ở khu thành cũ.

Bọn họ cùng Kim Lệ cũng không phải là nhóm duy nhất xuất hiện ở đây, từ các phương hgướn khác nhau trong khu thành cũ cũng tương tự có động tĩnh chiến đấu, đó là một vị lại một vị cường giả cấp Thần Tinh, hay hoặc là cường giả có thể so với Thần Tinh của khu căn cứ Ngân Xuyên đối chiến với bên Ma Nhân tộc.

Bá ——

Phương Bình hướng về phía tường thành mà tới gần, chuẩn bị nhảy qua tường thành, dẫn Kim Lệ ra ngoài thành.

Nhưng vào lúc này, Kim Lệ lại là ngừng bước, không có tiếp tục đuổi theo Phương Bình.

Tương tự nàng, còn có những thành viên Ma Nhân tộc khác cũng đang chiến đấu từ nhiều hướng khác nhau, tựa hồ là được đến mệnh lệnh nào đó, tất cả Ma Nhân tộc, toàn bộ hướng về một vị trí khác chạy đi.

Phương Bình liếc mắt nhìn cái hướng kia, khống chế Susanoo, một bước mấy chục mét, cũng hướng về chỗ đó chạy đi.

Đuổi tới đây, Phương Bình nhìn thấy mấy vị cường giả cấp Thần Tinh bên khu căn cứ Ngân Xuyên đang giằng co cùng với Ma Nhân tộc.

Trong đó, phía bên khu căn cứ Ngân Xuyên được dẫn đầu bởi một ông lão có khí phách kinh người, khí tức trên người đã vượt xa cường giả cấp Thần Tinh, người này chính là cường giả cấp Huyết Nguyệt, là cục trưởng của khu căn cứ Ngân Xuyên, Ngụy Vưu.

Mà Ma Nhân tộc bên này, cầm đầu nhưng là một ông lão có mái tóc bạc nửa đầu.

Khí tức trên người ông lão cũng tương tự là vượt xa cường giả cấp Thần Tinh, nhìn thấy đối phương liền tựa như là nhìn thấy một con mãnh thú thời Hồng Hoang.

Trực giác nói cho hắn, lão này rất có khả năng là một cường giả cấp Huyết Nguyệt như cục trưởng Ngụy Vưu.

Đùng, đùng, đùng ——

Phương Bình thao túng Susanoo tới gần mấy vị cường giả cấp Thần Tinh bên khu căn cứ Ngân Xuyên.

Nhìn thấy Phương Bình đến, mấy vị cường giả cấp Thần Tinh đang giằng co cũng liếc nhìn Phương Bình bên trong Susanoo một chút, trong mắt có một tia kinh ngạc cùng với khen ngợi.

Đối với Phương Bình, bọn họ cũng có nhận thức qua, chỉ là bọn họ không hề biết Phương Bình đã sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh.

Bây giờ Ngân Xuyên đang phải đối mặt với sự uy hiếp từ Ma Nhân tộc, là đang trong cơn khủng hoảng chiến lực Thần Tinh vô cùng nguy cấp, Phương Bình có thể có được chiến lực Thần Tinh có thể nói là không thể tốt hơn.

Vèo, vèo, vèo!

Ngoại trừ Phương Bình ra, nơi khác đồng dạng có từng vị Thần Tinh hoặc là cường giả nhân loại có thể so với Thần Tinh chạy tới, trong đó liền có ba người Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi, Địch Long.

Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi, Địch Long là thiên tài ở trong thế hệ trẻ tuổi có thể so với cường giả cấp Thần Tinh, trên thực tế, người ở trong thế hệ trước cũng là có một ít không phải Thần Tinh lại có thể so với Thần Tinh cấp.

Bọn họ có thể bởi vì tiềm lực đã hết, có bởi vì thương bệnh, bị kẹt ở ngưỡng cửa này, cũng không còn cách nào tiến thêm một bước.

Phía bên Ma Nhân tộc cũng là như vậy, tương tự có những tồn tại có thể so với Thần Tinh trừ năm vị thiên tài ra.

Rất nhanh, nhân số cả hai đã đạt đến hơn mười người, đội hình này chính là gồm những thành viên sở hữu chiến lực cao cấp nhất của Ma Nhân tộc lẫn khu căn cứ Ngân Xuyên.

Song phương đang đối đầu, một luồng lại một luồng khí thế khủng bố đang bừa bãi tàn phá, bầu không khí vô cùng căng thẳng, khung thời gian tại ngay lúc này tại ngay đây bị đông kết lại như có người ấn nút dừng.

Sắc mặt Phương Bình nghiêm túc, ánh mắt hắn nhìn về Yến Tuyết và Phàn Huyên nói.

"Một lát nữa nhất định sẽ phát sinh đại chiến, ta sẽ không thể chú ý đến các ngươi, hơn nữa bây giờ khu căn cứ Ngân Xuyên cũng không an toàn, ta đưa các ngươi về căn cứ Hách An một chuyến nhé?"

"Về căn cứ Hách An?"

Bị khí tức cấp Thần Tinh ảnh hưởng, trên trán của cả hai người Yến Tuyết và Phàn Huyên đều trượt xuống mồ hôi lạnh, nghe Phương Bình nói thế, hai người đều không khỏi nhíu nhíu mày.

Tuy rằng hai người đều rất rõ ràng, trên chiến trường cao cấp như vậy, hai người lưu lại cũng không giúp được chút nào cả, nhưng nếu cứ như thế rời đi có thể sẽ để cho hai người có một loại cảm giác tựa như đào binh.

Hai người chán ghét sự nhỏ yếu của chính mình, căm ghét hơn cả loại cảm giác đào binh này, càng không muốn trong lúc Phương Bình chiến đấu nơi tiền tuyến thì mình lại trốn ở hậu phương an toàn hơn.

"Yến Tuyết, Phàn Huyên, các ngươi đều là người trọng yếu nhất của Phương Bình, tuy rằng nói như vậy có một ít tàn khốc, nhưng cũng là sự thực, hai người các ngươi lưu lại không chỉ không giúp được gì, ngược lại sẽ khiến Phương Bình bị phân tâm."

Thấy hai người do dự, bên cạnh, Hồ Ngạo Nhi lên tiếng.

Bình thường, quan hệ giữa nàng cùng hai người này khá tốt, thế nhưng vào lúc này nàng lại là không chút do dự mà hóa thân thành một chị đại cao ngạo vô tình.

Nghe được lời của Hồ Ngạo Nhi, Yến Tuyết và Phàn Huyên đều là sắc mặt tái nhợt, hơi nhếch môi, các nàng rất rõ ràng, Hồ Ngạo Nhi nói chính là sự thực, các nàng lưu lại ngược lại sẽ hại Phương Bình lo lắng, ảnh hưởng đến Phương Bình.

"Lần sau, lần sau chúng ta sẽ không trở nên vô dụng như này."

Hai người nhìn hướng về Phương Bình mà nói, tựa như đang gián tiếp chấp thuận.

"Được, ta sẽ chờ thời điểm các ngươi cùng ta kề vai chiến đấu."

Phương Bình gật đầu, hai tay kết ấn, một cái ảnh phân thân xuất hiện, mang theo hai người biến mất.

Rồi sau đó hắn giải trừ Susanoo, cùng Hồ Ngạo Nhi, Thường Thắng, Địch Long sóng vai đứng chung một chỗ, tự thân tỏa ra khí tức cùng Ma Nhân tộc giằng co.

Thường Thắng cùng Địch Long đều bất ngờ nhìn Phương Bình một chút, khoảng cách trận chiến tranh giành thứ hạng giữa Phương Bình cùng nguyên chủ nhân vị trí thứ tư là Lục Tào chỉ vừa mới quan được một năm, lại không nghĩ rằng, Phương Bình đã sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh.

"Hồ Ngạo Nhi tiền bối, vừa nãy đa tạ."

Sau khi khẽ gật đầu với hai người kia, Phương Bình nhìn hướng Hồ Ngạo Nhi nói, cảm tạ Hồ Ngạo Nhi đã thay hắn khuyên bảo hai người Yến Tuyết và Phàn Huyên.

"Không cần, sau lần này, chỉ sợ cũng bị hai người họ oán hận."

Hồ Ngạo Nhi cười nói.

"Sẽ không, các nàng sẽ thấu hiểu cho tấm lòng của ngươi."

Phương Bình lắc đầu, ánh mắt đánh giá những thành viên Ma Nhân tộc cách bọn họ gần nhất.

Tổng cộng có bốn người, tất cả đều là mang dáng dấp người trẻ tuổi.

Trong đó có Kim Lệ vừa nãy cùng hắn giao chiến, cũng có Ngân Nhạn với mái tóc bạc hắn đã từng gặp qua một lần.

Còn có một tên thanh niên cường tráng có chiều cao đạt đến hai mét năm, to lớn tựa như một con gấu.

Người này hẳn là Hùng Hạo Không, một trong năm vị, không, hiện tại hẳn là bốn vị thiên tài có thể so với Thần Tinh của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

Ngoài ra, còn có một người, đó là một thanh niên trẻ có mái tóc đen, phần mái hơi dài, gần như che khuất cả con mắt.

"Người kia chính là “Long”?"

Phương Bình hỏi.

"Không rõ ràng, chúng ta đều chỉ từ trong miệng người bên Ma Nhân tộc nghe được danh tiếng từ tên Long này, nhưng chưa từng thấy."

Thường Thắng đáp.

Đây là thanh niên trẻ có mái tóc ngắn màu vàng tung bay, mày kiếm mắt sáng rất ra dáng anh hùng. (B: Yên tâm, hông phải mị cố tình dịch thành death flag đâu <(“))

Trông hắn cũng không quái gở, trái lại có vẻ là người hay nói, đương nhiên, nếu không phải là Phương Bình, đổi một người khác, chỉ sợ là hắn sẽ không thèm tiếp lời.

Sở dĩ đồng ý trò chuyện cùng Phương Bình, hiển nhiên là bởi vì thực lực của Phương Bình có thể so với Thần Tinh, được hắn tán đồng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch