Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 307: Nguy hiểm trùng trùng

Chương 307: Nguy hiểm trùng trùng




Biên: Hắc Dược

Trong bóng đêm, khu căn cứ Ngân Xuyên chìm trong một mảnh ồn ào, tiếng kêu hoảng sợ, tiếng hét thảm thiết, tiếng la kinh hoảng vang lên không ngớt, đan xen vào nhau tạo thành một bài ca tuyệt vọng.

Nghe từng tiếng ầm ĩ mà vừa kinh sợ này, khí tức trên người cục trưởng Ngụy Vưu vì phẫn nộ mà phập phồng mãnh liệt, ánh mắt hắn phun lửa mà trừng về hướng tên đầu sỏ gây nên tất cả những thứ này, chính là lão già Tông Lệnh với mái đầu nửa bạc cầm đầu Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

Cảm nhận được ánh mắt của Ngụy Vưu, lão già tóc nửa bạc Tông Lệnh lạnh lùng nói.

"Đêm nay chính là lúc căn cứ Ngân Xuyên của ngươi bị tiêu diệt."

"Chỉ bằng Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên các ngươi?"

Ngụy Vưu hừ lạnh, hắn có quan hệ qua lại với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên lâu năm, hắn hiểu rất rõ thực lực của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, hắn không cho rằng chúng nó có khả năng hủy diệt được khu căn cứ Ngân Xuyên.

"Đương nhiên không chỉ có Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên chúng ta, sắp bắt đầu rồi chứ!"

Tông Lệnh hình như có thâm ý mà nói.

"Còn có ai?"

Trong lòng Ngụy Vưu có một dự cảm không tốt nảy lên cực kỳ mãnh liệt, hắn tức giận hỏi.

“Rất nhanh ngươi sẽ biết thôi."

Trên mặt Tông Lệnh lộ nụ cười trêu tức, ngay lúc hắn vừa dứt lời.

Ngao, ngao, ngao.

Một tiếng lại một tiếng thú rít gào vang lên ở hướng khu căn cứ, tựa như là một tiếng lại một tiếng sấm sét nổ vang.

Sau đó, từng luồng khí tức khủng bố của ma vật cấp Thần Tinh không kiêng nể gì mà phát ra khắp nơi trong khu căn cứ.

Khắp nơi ở khu căn cứ vốn đã có những tiếng hét hoảng sợ, giờ lại trở nên càng mãnh liệt, loại cảm xúc sợ hãi này rõ ràng đến mức có thể cảm nhận được.

Cảm nhận được nhiều luồng khí tức của ma vật Thần Tinh, nghe từng tiếng hét sợ hãi và tuyệt vọng, sắc mặt Ngụy Vưu xanh mét, hắn nghiến răng nghiến lợi mà nói.

"Các ngươi đã liên thủ với tên phản đồ Hắc Nghịch kia."

Hắc Nghịch, tên phản bội xấu xa nhất và cũng có thực lực cực mạnh từ trước đến nay ở khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn vẫn luôn lo lắng rằng đối phương sẽ liên thủ với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

Nhưng từ khi Hắc Nghịch tập kích khu căn cứ Ngân Xuyên cũng khoảng một năm qua đi rồi, bọn hắn vẫn chưa từng nghe thấy tin tức Hắc Nghịch liên thủ với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, lúc đó hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng không nghĩ đến, hai bên cuối cùng vẫn liên thủ với nhau rồi.

"Đúng vậy, ta đã liên thủ với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên rồi."

Nương theo giọng nói, một người đàn ông mặc áo gió màu đen đi ra từ trong bóng tối.

Hắn có một đôi mắt đen lấp lóe ánh xanh, trên mặt lộ ra nét lạnh thấu xương.

Hắn đi ra, một cỗ khí tức đáng sợ của cấp Huyết Nguyệt bay ra thẳng hướng chân trời, dưới bầu trời đêm, cảm giác từ sự tồn tại của hắn rất rõ ràng.

Ở bên khu căn cứ Ngân Xuyên, đám người Phương Bình cảm nhận được luồng khí tức này, da đầu tất cả đều run lên, thế mà lại xuất hiện kẻ địch cấp Huyết Nguyệt thứ hai.

Hơn nữa bây giờ ma vật Thần Tinh đang tàn sát bừa bãi khắp nơi ở khu căn cứ, khu căn cứ Ngân Xuyên đối mặt với nguy cơ cực kỳ nghiêm trọng, có lẽ, hôm nay, khu căn cứ Ngân Xuyên thật sự sẽ cứ như vậy bị hủy diệt.

"Tên phản đồ nhà ngươi, chẳng những phản bội khu căn cứ Ngân Xuyên, bây giờ lại còn liên thủ với Ma Nhân tộc, hôm nay cho dù liều cái mạng này ta cũng sẽ giết ngươi."

Một người đàn ông có một vết sẹo bên trái mặt tức giận khiển trách, trong ánh mắt hắn mang theo cơn phẫn nộ cùng nỗi thống hận mãnh liệt.

"Nha, đây không phải là ngàn năm đệ nhị lúc trước sao?" (B: Boku no Hero Academia <(“))

Hắc Nghịch cười lạnh nhìn người kia, người đó chính là Cảnh Bằng, cùng một thế hệ với Hắc Nghịch, người luôn đứng ở vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng.

"Ngươi lúc trước chưa từng thắng ta, ngươi bây giờ cũng không có khả năng đó, liều mạng là có thể giết ta? Nhiều năm như vậy rồi, ngươi vẫn ngu ngốc thế sao."

"Ở đây giao cho bọn ta, bốn người các ngươi đi ngăn cản ma vật Thần Tinh đi."

Nhìn thấy Hắc Nghịch xuất hiện, sắc mặt Ngụy Vưu tái lại, hắn hít sâu một hơi, nghiêng đầu dặn dò bốn người Phương Bình, Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhân và Địch Long.

"Vâng, cục trưởng."

Bốn người Phương Bình có một chút lo lắng mà liếc mắt nhìn về phía thành viên Ma Nhân tộc, bên Ma Nhân tộc đã xuất hiện hai vị cấp Huyết Nguyệt, tình thế trước mắt đã rất bất lợi với bọn họ, nếu lại phân ra bốn người, tình thế sẽ càng thêm bất lợi hơn.

Nhưng bọn hắn vẫn đáp một tiếng, bọn hắn nghiêng người tiến đến một chỗ của ma vật gần nhất.

Bọn họ không phân tán ra, số lượng ma vật đã vượt qua bọn họ rồi, việc làm chính xác nhất là hợp lực bốn người lại, cùng nhau liên thủ giết chết từng con ma vật Thần Tinh một.

Làm như vậy, tuy rằng sẽ khiến cho khu căn cứ bị tàn phá nặng hơn, khiến cho càng nhiều người không được cứu kịp thời mà phải chết, nhưng ở tình huống trước mắt, phương pháp duy nhất có thể nắm chắc chính là giết chết tất cả ma vật Thần Tinh.

"Tông Lệnh đại nhân, xin ngài giao bốn người bọn họ cho chúng tôi."

Bốn người Ma Nhân tộc Kim Lệ đều là thiên tài có thể so được với Thần Tinh, bọn họ hiện lên vẻ nóng lòng muốn thử trên mặt.

Làm thiên tài, bọn họ cảm thấy rất hứng thú với bốn người Phương Bình cũng đều là thiên tài, bọn họ đã xem bốn người Phương Bình như con mồi rồi.

"Đi đi."

Tông Lệnh gật đầu, trong mắt bốn người lộ ra vẻ hưng phấn mà đuổi theo về hướng bốn người Phương Bình.

"Đứng lại!"

Sắc mặt Ngụy Vưu trầm xuống, một hình chữ thập màu bạc thật lớn xuất hiện, giống như một ngọn núi đang rơi xuống, tập kích về phía bốn người Kim Lệ.

Cảm nhận được đạo công kích khủng bố đánh xuống từ trên trời này, sắc mặt của bốn người Kim Lệ đều không khỏi trắng bệch, có một loại cảm giác tránh cũng không thể tránh được.

"Hừ, thực xem như ta không tồn tại."

Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh phát ra từ miệng Tông Lệnh, một đạo sương mù cuồn cuộn màu xanh biếc đón lấy giá chữ thập màu bạc khổng lồ trên không trung.

Xuy, xuy, xuy!

Tính ăn mòn kinh khủng của sương mù màu xanh tiếp xúc với hình chữ thập màu bạc, rất nhanh đã ăn mòn nó, khiến nó trong nháy mắt trở nên xám xịt.

Đương nhiên, dù sao chữ thập màu bạc cũng là công kích cấp Huyết Nguyệt, sương mù màu xanh khi ăn mòn hình chữ thập màu bạc thì đồng thời tự thân nó cũng đang nhanh chóng bị giảm bớt.

Cuối cùng, chữ thập màu bạc và sương mù màu xanh gần như là biến mất cùng lúc.

Nhưng cuộc chiến đấu cũng không vì vậy mà ngừng lại, chi bằng nói rằng, do vậy mà cuộc chiến mới được khai hỏa.

Phía sau Tông Lệnh xuất hiện chín con rắn khổng lồ được ngưng tụ từ sương mù màu xanh, chín con rắn khổng lồ từ sương mù xanh hung ác mở cái miệng khổng lồ ra, đồng thời cùng tập kích về phía Ngụy Vưu.

Trên người Ngụy Vưu xuất hiện một bộ áo giáp màu bạc, cả người lộ ra một luồng khí tức cao ngạo thần thánh, có ánh sáng màu bạc phát ra từ bộ áo giáp bạc.

Chín con rắn lớn đánh úp lại đều bị áo giáp màu bạc chiếu vào mà tất cả đều bị bốc hơi.

Không chỉ có hai thứ đó, hai người ở bên trong cũng ra tay đánh giáp lá cà với nhau.

Hắc Nghịch liếc mắt nhìn Ngụy Vưu và Tông Lệnh đang đánh với nhau một cái, trên người hắn ngưng tụ ra một bộ áo giáp cứng rắn màu đen, chuẩn bị cùng với Tông Lệnh vây đánh Ngụy Vưu.

"Đối thủ của ngươi là ta."

Cảnh Bằng ngăn cản hắn, Cảnh Bằng bây giờ, khí tức cũng chưa đạt tới Huyết Nguyệt, hắn cũng không phải là cường giả cấp Huyết Nguyệt.

Chỉ có điều, ở trên hai tay của hắn đã có một đôi găng tay màu vàng, một quyền đánh ra, phía trên găng tay màu vàng phát ra dao động cấp Huyết Nguyệt, đây là một bộ vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt cực kỳ hiếm có, bằng vào loại vũ khí ma hóa này, hắn sở hữu chiến lực có thể so với Huyết Nguyệt.

"Hừ."

Hắc Nghịch hừ lạnh một tiếng, tạm thời từ bỏ ý định vây đánh Ngụy Vưu, hắc quang bọc trên nắm tay hắn ngăn lại quả đấm màu vàng đang đánh tới.

Ầm ầm ầm!

Tại một khắc này cuộc chiến ác liệt bùng nổ, bốn vị cấp Huyết Nguyệt cộng thêm hơn hai mươi vị có chiến lực cấp Thần Tinh giao chiến với nhau.

Sưu, sưu, sưu!

Bốn người Kim Lệ ở hơn một ngàn mét phía xa ngăn phía trước bốn người Phương Bình, chặn đường đi của bọn họ.

Tầm mắt Kim Lệ nhìn về phía bốn người rồi nói.

"Đối thủ của các ngươi là bọn ta!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch