"Nơi này, nơi này đến tột cùng… là nơi nào? Vừa nãy chuyện gì đã xảy ra, ngươi có thể thông qua hiến tế ma vật để… thu được năng lực ư?"
Giọng nói sợ hãi của Kim Lệ lại lần nữa vang lên, ánh mắt Phương Bình nhìn phía Kim Lệ, trong lòng hắn không khỏi hơi động.
Vốn dĩ hắn là không chuẩn bị giữ Kim Lệ lại, năng lực ký sinh khống chế của Lục Dự chỉ hữu dụng đối với nhân loại, đối với Ma Nhân tộc hay ma vật là vô dụng, vì lẽ đó hắn không cách nào khống chế Kim Lệ.
Đối với đối tượng không cách nào khống chế, hơn nữa còn là kẻ địch, phương pháp tốt nhất tự nhiên là giết chết.
Nhưng hiện tại không giống, sau khi dung hợp Mệnh lệnh tuyệt đối, Kotoamatsukami đã phát sinh biến hóa, vừa có thêm một năng lực Kotoamatsukami phiên bản bình thường, cũng không có hạn chế về thời gian hồi chiêu nhưng lại là chỉ có thể sử dụng đối với mục tiêu cùng cảnh giới hoặc có cảnh giới thấp hơn người sử dụng.
Mà Kim Lệ trước mắt hắn không phải là một mục tiêu có cùng cảnh giới với hắn sao?
Mặc dù nàng đã sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh, nhưng cảnh giới bản thân như trước vẫn nằm ở Ngũ giai, vẫn là nằm bên trong phạm vi bị Kotoamatsukami phiên bản bình thường tác dụng.
Hơn nữa, nếu có thể có thêm một thư ký tóc vàng thì không thơm sao? (B: Mlem :))~)
E hèm, này tuyệt đối không phải mục đích của Phương Bình, Phương Bình tuyệt không phải người xấu xa như vậy.
Hắn đi tới bên cạnh Kim Lệ, không nói gì thêm, trực tiếp vận dụng Kotoamatsukami.
Hai mắt của hắn hóa thành giác mạc Mangekyou Sharingan vĩnh hằng biến dị, vốn là hoa văn từ bốn mảnh lưỡi dao hình cung nối thành vòng tròn với chiếc phi tiêu ba cạnh nhọn ở chính giữa, nay đã phát sinh biến hóa, ở chính giữa lại xuất hiện thêm ký hiệu màu đỏ trông giống hình con chim tung cánh được tiêu giản.
(Mangekyou Sharingan của Uchiha Shisui.)
(Mangekyou Sharingan của Uchiha Shin.)
(Của trong đoạn mô tả trên.)
(Tiêu ký hình chim bay.)
"Thoát ly Ma Nhân tộc, sau này đi theo ta."
Theo Phương Bình mở miệng, tiêu ký hình chim bay màu đỏ máu từ trong mắt Phương Bình bay ra, chui vào trong cơ thể con ma vật do Kim Lệ biến thành.
Không giống với Mệnh lệnh tuyệt đối cần phải mắt đối mắt để thi triển, Kotoamatsukami không cần hai mắt nhìn nhau đắm đuối vậy đâu.
"Ngươi. . ."
Theo tiêu ký chim bay màu đỏ chui vào trong cơ thể Kim Lệ, nàng đang sợ hãi nhìn Phương Bình bỗng nhiên ngừng nói chuyện, ánh mắt nhìn hướng Phương Bình không còn mang theo sự sợ hãi.
Tạch!
Phương Bình búng ngón tay một cái, xiềng xích màu máu quấn quanh ở trên người Kim Lệ biến mất, Kim Lệ không còn bị trói buộc.
Hắn cũng không lo lắng Kotoamatsukami bản bình thường sẽ không thể khống chế được Kim Lệ, Kim Lệ có thể làm được cái gì khi ở trong đây sao.
Bây giờ Kim Lệ đang bị thương nặng, nơi này lại là không gian hiến tế, đối phương hoàn toàn không có cách nào trốn được ra khỏi đây, hắn vốn dĩ chẳng phải lo chuyện đối phương có thể đào tẩu.
Bạch!
Không cng xiềng xích màu máu ràng buộc, Kim Lệ một lần nữa hóa thành hình người, biến thành một mỹ nữ tóc vàng vóc người cao gầy.
Chỉ là cô mỹ nữ tóc vàng này có một vết thương vô cùng nghiêm trọng ở vị trí ngang eo.
Ngoài ra, trên người nàng còn không có mảnh vải nào nữa, dù sao quần áo đối phương cũng đã bị xé nát khi trong quá trình biến thân lúc trước.
"Chủ nhân, sau này ta nên gọi ngươi như thế nào?"
Kim Lệ đi tới trước mặt Phương Bình, dùng ngữ điệu tôn kính mà hỏi Phương Bình.
"Gọi ta thiếu gia là được."
Phương Bình tỉ mỉ quan sát Kim Lệ.
Đừng hiểu lầm nha, Phương Bình cũng không phải là đang quan sát thân thể của đối phương, mà là đang quan sát thần thái cử chỉ của nàng, nhìn xem đối phương đến tột cùng là thật sự bị hắn khống chế hay là đang giả bộ.
Chốc lát, hắn trên cơ bản đã xác định đối phương là bị hắn khống chế, sau khi cảm thán một tiếng về vóc người nàng thì hắn dời tầm mắt đi, ném cho đối phương một bộ quần áo. (B: Nói tới nói lui cũng là mlem :))~ Nhìn hay không nhìn cũng là nhìn :))~)
Đây là một bộ quần áo hắn vốn chuẩn bị cho Phàn Huyên.
Hôm qua khi khu căn cứ gặp phải tập kích, Phàn Huyên cùng Yến Tuyết không kịp thay quần áo, trên người mặc chính là áo ngủ, vì lẽ đó, hắn đã ghé qua cửa hàng mua riêng cho từng người mấy bộ quần áo.
Cửa hàng lúc nửa đêm tất nhiên là không có ai đứng quầy, thế nhưng Phương Bình vẫn có trả tiền, hắn đặt tiền ở trên quầy cho người ta.
Sột soạt rẹt rẹt!
Nương theo một trận âm thanh mặc quần áo, Kim Lệ đã thay xong bộ đồ mới.
Đây là một bộ váy liền áo làn màu trắng xanh dài ngang đầu gối, vóc người của đối phương rất là giống với của Phàn Huyên, dù là y phục hắn chuẩn bị riêng cho Phàn Huyên khi mặc trên người của Kim Lệ cũng vô cùng vừa vặn. (B: Có ai thắc mắc sao thanh niên này biết được số đo của người ta mà lựa đồ không <(“))
Từ phía dưới làn váy là một cặp chân thon thon trắng nõn kéo dài ra, khiến cho vóc người thon dài của nàng hiển lộ không thể nghi ngờ.
"Dùng chai ma dược chữa trị này đi."
Phương Bình lấy ra một bình ma dược chữa trị đưa cho Kim Lệ.
Kim Lệ đưa tay tiếp nhận rồi uống vào, mặc dù nàng vẫn nhận thức được trước đây không lâu đã cùng Phương Bình đấu tranh sinh tử, nhưng dưới khả năng sửa chữa của Kotoamatsukami đối với ý chí, nàng đã tuyệt đối tuân lệnh đối với Phương Bình.
"Có còn nhớ trụ sở Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên ở đâu hay không?"
Chờ Kim Lệ uống xong ma dược chữa trị, Phương Bình hỏi.
"Còn nhớ."
"Vậy ngươi còn có nhớ là ai đã chuyển hóa ngươi thành Ma Nhân tộc hay không?"
Phương Bình tiếp tục hỏi.
Đuôi lông mày Kim Lệ hơi nhíu, tựa hồ là đang cố gắng suy nghĩ, một lát sau, nàng lắc đầu nói.
"Đã không nhớ rõ."
Nếu Phương Bình không có dò hỏi thì nàng cũng không hề ý thức đến đến chuyện này, thế nhưng sau khi nghe Phương Bình hỏi, nàng mới kinh ngạc phát hiện rằng nàng đã quên đi toàn bộ quá trình chuyển hóa thành Ma Nhân tộc rồi.
"Quả nhiên."
Nghe được đối phương trả lời, Phương Bình cũng không ngoài ý muốn, tình huống của đối phương cùng Lục Dự hầu như giống nhau như đúc, đều mất đi ký ức liên quan đến ma vật viễn cổ.
Hiển nhiên cả hai khi trong quá bị ma vật viễn cổ chuyển hóa thành Ma Nhân tộc thì đã thực hiện thêm một loại thủ đoạn tinh thần nào đó, một khi bọn họ bị khống chế, loại thủ đoạn này sẽ khởi động, tiêu trừ những ký ức liên quan đến của bọn họ.
"Biết vị trí của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, điểm này đúng là có thể lợi dụng một chút, thế nhưng cần phải làm thế nào để chuyển tin tức này cho Khoa Đối kháng Ma vật đây?"
Phương Bình suy tư trong chốc lát vẫn chưa có nghĩ ra biện pháp nào hay.
Loại năng lực có thể sửa chữa ý chí như Kotoamatsukami này là rất khủng, bố thậm chí có thể khiến cho mọi người đều phải e dè.
Nếu không phải người có quan hệ vô cùng thân mật mà biết được hắn có loại năng lực này thì đối với hắn chắc chắn tràn ngập đề phòng, vì lẽ đó hắn cũng không muốn để Khoa Đối kháng Ma vật biết được hắn nắm giữ loại năng lực này.
Hơn nữa, lấy thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên ngày hôm nay, mặc dù có biết được trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên thì cũng sợ là sẽ không làm được gì.
Dù sao thực lực phía bên Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên cũng không kém gì khu căn cứ Ngân Xuyên, bởi vì tối hôm qua khu căn cứ Ngân Xuyên còn gặp phải thiệt hại nghiêm trọng.
Rời khỏi không gian hiến tế, thừa dịp Phàn Huyên cùng Yến Tuyết còn ở dưới bếp bận việc, Phương Bình đi tới nơi ở của Lục Dự một chuyến, hắn thu xếp cho Kim Lệ ở nơi đó.
Bởi vì còn phải bảo quản thi thể ma vật nên chỗ Lục Dự thuê để ở không hề nhỏ, có không ít gian phòng để trống, vừa vặn có thể cho Kim Lệ tá túc.
Hắn phát hiện, trong lúc vô tình, thế lực của hắn bây giờ đã không nhỏ, công thêm cả Kim Lệ vừa vào, thủ hạ hắn đang nắm giữ da có hai vị sở hữu chiến lực đạt đến Thần Tinh kỳ cựu cùng một vị có chiến lực đạt đến Thần Tinh.
Loại thế lực này, thậm chí so với phần lớn khu căn cứ cỡ trung còn cường đại hơn.
Dù sao khu căn cứ cỡ trung phổ thông cũng chỉ có một vị Thần Tinh cấp để tọa trấn, cũng duy chỉ một vài khu căn cứ cỡ trung tương đối cường đại mới sẽ có đến hai vị hoặc ba vị cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn.
"Kim Lệ và cả Tả Cao Phong đều không thể lộ ra ngoài sáng, mà thân phận của Lục Dự cũng khó cân nhắc được, tiếp tục ở lại khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ rất dễ dàng bị phát hiện, xem ra cần phải đem bọn họ chuyển đến một khu căn cứ khác."
"Chuyển đến cái khu căn cứ nào đây? Căn cứ Hách An khẳng định không được, dù sao khuôn mặt của Lục Dự dễ dàng bị nhận ra. . ."
Lấy ra một tờ bản đồ, ánh mắt Phương Bình lướt qua từng cái lại từng cái vị trí khu căn cứ khác nhau trên bản đồ, cuối cùng hắn khóa chặt một cái khu căn cứ tên là Liễu Châu.
Khu căn cứ này cách khu căn cứ Ngân Xuyên khoảng hơn 5000 km, khoảng cách so với khu căn cứ Hách An là hơn 4000 km, đều là cách khá xa hai cái khu căn cứ này, xác suất gặp phải Giác Tỉnh giả đến từ hai khu căn cứ này cũng sẽ thấp hơn, xác suất ba người bị lộ thân phận cũng khá là thấp.
"Qua mấy ngày liền xuất phát, đến thời điểm đó xem thử trên đường có thể săn giết được ma vật để thu thêm điểm hiến tế hay không, còn mau chóng kích hoạt ma pháp truyền tống."
Một cái thuấn di, Phương Bình trở lại nơi ở, từ trong phòng bếp đã có mùi hương truyền ra, để cho hắn không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, đi vào nhà bếp. (B: Đang đói gần chết mà làm 2 chương đồ ăn =;:=)