Một tháng sau, những vị trí hư hại trong khu căn cứ được các Giác Tỉnh Giả dùng năng lực giúp đỡ dần hồi phục lại, chỉ có điều, rốt cuộc người đã chết cũng không thể sống lại được nữa.
Ở phía tây khu căn cứ Ngân Xuyên, có một cái nghĩa trang được xây dựng riêng biệt dùng để an táng những người xấu số này, trên tấm bia đá cao ngất trước khu mộ có khắc hàng số "813674" sâu hoắm đỏ ngòm giống như được máu tươi nhuộm thành.
Có những đứa trẻ mồ côi cha mẹ, có những bậc phụ huynh không còn con cháu, cũng có những phụ nữ sống đời góa phụ và những người đàn ông mất đi bạn đời. . . . . .
Đây là nỗi đau mà vĩnh viễn khó có thể lau nhòa, nỗi đau khắc cốt ghi tâm.
Nhưng đây cũng là trạng thái bình thường ngay trong thế giới bị ma vật hoành hành này, nguy hiểm tùy lúc đều có thể giáng xuống, sinh mệnh tùy thời cũng có thể kết thúc.
Ở chỗ Phương Bình, Yến Tuyết và Phàn Huyên đang sắp xếp lại quần áo của mình.
"Hôm nay phải dọn ra ngoài sao?"
Nhìn hai người đang thu dọn quần áo, Phương Bình hỏi.
"Tòa chung cư cho nữ bên kia đã xây xong rồi, thế nào, cảm thấy luyến lưu không nỡ sao?"
Phàn Huyên nghiêng đầu mỉm cười trêu ghẹo nói.
"Đương nhiên phải nhớ rồi, có thể cùng hai đại mỹ nữ ở chung, ai mà chê được?"
Phương Bình ra vẻ đương nhiên mà nói.
"Ngươi chỉ là luyến tiếc tài nghệ bếp núc của hai ta thôi!"
Trong mắt Yến Tuyết mang theo tia nhìn thấu hết thảy.
"Như nhau, như nhau."
Phương Bình cười hì hì nói.
Một tháng này hắn “ở chung” với Yến Tuyết và Phàn Huyên, đúng thật là hắn rất có lộc ăn, sống một mình ở khu căn cứ Ngân Xuyên hơn hai năm, hai người đều đã luyện ra được một thân tài nghệ bếp núc nhà nghề, tài nấu nướng còn có thể so với đầu bếp của một nhà hàng.
Hơn nữa, đồ ăn mà hai đại mỹ nữ làm, sao lại không thơm cho được chứ?
"Nếu còn luyến lưu thế thì cưới hai ta đi, như vậy mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn mà hai người đẹp này làm rồi."
Phàn Huyên dùng giọng điệu đùa giỡn mà nói.
"Ta cũng thật muốn, nhưng chỉ sợ nuôi không nổi, nuôi hai mỹ nữ ăn nhiều như các ngươi vậy quả thực rất tốn kém đó."
Tay phải Phương Bình chống cằm, chần chờ nói.
"Ngươi xem hai ta là heo hả?"
Yến Tuyết "trừng mắt” lườm hắn. (B: Mắt nàng to sẵn rồi nên không cần giả mắt nai ;>)
"Làm sao có thể."
Đầu Phương Bình lắc như trống bỏi.
"Cho dù là heo thì các ngươi cũng là những chú heo đẹp nhất mà ta từng thấy."
Bỗng nhiên, Phương Bình cảm nhận được sát khí, sau đó hắn liền thấy Yến Tuyết và Phàn Huyên mang sắc mặt không tốt tiến tới.
Sắc mặt hắn đại biến, nhạy bén lật hai tay, trên mỗi tay xuất hiện một cái hộp hình vuông tinh xảo to bằng bàn tay trẻ em.
"Đây là. . . . . . ?"
Áp chế "sát khí" xuống, Yến Tuyết và Phàn Huyên nghi hoặc đưa tay nhận lấy, mở ra.
Bên trong cái hộp hình vuông của Yến Tuyết có một chiếc nhẫn đính kim cương màu lam.
Còn trong hộp hình vuông của Phàn Huyên là một chiếc nhẫn được khảm kim cương màu tím.
"Đây là hai món vũ khí ma hóa cấp cao, uy lực cực mạnh đủ để đạt tới cấp Thần Tinh, đương nhiên, với cảnh giới của hai người các ngươi bây giờ, nhiều nhất chỉ có thể phát động ba kích là kiệt sức rồi."
Phương Bình nói.
Hai món vũ khí ma hóa này là số vũ khí ma hóa ít ỏi còn sót lại trong số đống kho báu hắn cướp từ Tả gia, vốn là vũ khí ma hóa cấp bậc Ngũ giai.
Chỉ có điều từ khi cảnh giới của hắn đạt tới Ngũ giai, uy lực của năng lực Mera Mera no Mi biến dị tăng lên, hắn đã có thể tăng phẩm giai của vũ khí ma hóa lên cao nhất tới mức Thần Tinh, vậy nên hắn liền cường hóa hai món vũ khí ma hóa này để phẩm chất tăng lên tới cấp Thần Tinh.
"Nể mặt cái nhẫn, lần này coi như bỏ qua cho ngươi."
Hai người hừ lạnh một tiếng, nhận lấy nhẫn, chỉ là trên mặt hai người không hẹn mà cùng xuất hiện một tia đỏ ửng.
Tiễn hai người đi, Phương Bình thuấn di một cái, hắn xuất hiện ở trong một phòng khách.
"Thiếu gia."
Nhìn thấy Phương Bình xuất hiện, ba người hai nam một nữ tiến đến, chính là Lục Dự, Tả Cao Phong và Kim Lệ.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Phương Bình hỏi.
"Đều đã chuẩn bị xong, chỗ này chỉ có thể thuê đến cuối tháng, sau tháng này người cho thuê nhà sẽ tự đến thu hồi lại chỗ này."
Lục Dự nói.
"Tốt, vậy thì xuất phát thôi!"
Phương Bình gật đầu, đầu tiên hắn khoát tay lên người Lục Dự và Tả Cao Phong, mang theo hai người thuấn di xuất hiện ở bên ngoài khu căn cứ Ngân Xuyên.
Sau đó hắn lại vòng về, khoát tay lên người Kim Lệ, đưa nàng rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên.
Về việc trụ sở của Ma Nhân Tộc Dĩnh Xuyên, hắn đã thông qua kỹ thuật hacker, lặng yên mà đem tin tức này truyền cho Ngụy Vưu.
Chỉ có điều, hắn đã chờ khoảng chừng một tháng mà Khoa Đối kháng Ma vật vẫn không có hành động gì, hắn đoán, tạm thời Khoa Đối kháng Ma vật đã từ bỏ ý định đối phó với Ma Nhân Tộc Dĩnh Xuyên rồi.
Điều này cũng không khó hiểu, qua trận chiến lần trước tuy rằng Ma Nhân Tộc Dĩnh Xuyên cũng bị thiệt hại không ít người, nhưng phía bên đối phương cộng thêm Hắc Nghịch là có hai vị cấp Huyết Nguyệt, chỉ dựa vào thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên, hiển nhiên là không đủ để đối phó.
Rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, bốn người Phương Bình lấy bản đồ ra, thông qua bản đồ mà đi về hướng khu căn cứ Liễu Châu.
Bọn họ cũng không dùng tốc độ đi đường cao nhất, lúc này ngoại trừ mục đích đi về phía khu căn cứ Liễu Châu ra thì hắn còn phải săn giết ma vật để thu hoạch điểm hiến tế mà kích hoạt ma pháp truyền tống, vậy nên bọn họ phải thả chậm tốc độ để tìm kiếm ma vật ở ven đường.
Tuy rằng không dùng tốc độ đi đường cao nhất, nhưng sau mấy giờ, bọn họ cũng đã xuất hiện ở nơi cách đó hơn một ngàn dặm rồi.
"Thiếu gia, phát hiện một con ma vật Ngũ giai!"
Trên đường đi, Lục Dự đột nhiên dừng bước lại rồi nói.
Là cường giả Thần Tinh có năng lực cảm giác, cảm giác của hắn trải dài trong phạm vi khoảng mười kilomet, so với Phương Bình bây giờ còn xa hơn vài kilomet, vậy nên hắn là người đầu tiên phát hiện ra ma vật.
"Dẫn đường."
Phương Bình gật đầu ra hiệu, Lục Dự đi phía trước dẫn đường, bốn người hướng về chỗ phát hiện ra ma vật mà chạy tới, không đến một phút đồng hồ liền đã vượt qua khoảng cách mười kilomet, mà con ma vật kia cũng đã xuất hiện trước mắt bọn họ.
Đây là một con ma vật có thân hình dài hơn bốn mét, có ba cái đuôi.
Miệng ma vật đầy răng nanh sắc bén không che lấp được mà lộ ra bên ngoài.
Bộ lông trên người nó có màu vàng đất, phía bên ngoài lại có trộn lẫn màu đen.
"Thiếu gia, để ta tới đi!"
Kim Lệ tiến lên một bước, nói với Phương Bình.
Trên người nàng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, phía dưới mặc quần cao bồi bó sát người, một đầu tóc vàng rối tung bay xõa phía sau, bị gió thổi mà nhẹ nhàng ve vẩy.
"Ừ."
Phương Bình gật đầu, mục đích lúc này chủ yếu là vì nhận được điểm hiến tế, cho nên cũng không cần hắn tự mình ra tay.
Vù!
Lúc Phương Bình và Kim Lệ nói chuyện với nhau, con ma vật có ba cái đuôi đã phát hiện ra bốn người Phương Bình, bởi vì Lục Dự và Tả Cao Phong đều thu liễm lại khí tức trên người nên nó cũng không nhận thấy nguy hiểm từ bốn người.
Ngược lại là nó giống như phát hiện ra con mồi, nước bọt trong miệng chảy dài, đôi mắt đỏ au nhào tới.
Nó từng săn loại “con mồi” này ở nơi hoang dã, thực lực không mạnh, nhưng hương vị cực kỳ ngọt ngào, làm cho ký ức của nó đến giờ vẫn còn mới mẻ.
Rầm rầm rầm!
Ba cái đuôi sau lưng nó bỗng nhiên biến lớn, hóa thành ba cái đuôi khổng lồ, gào thét mà đập xuống, tập kích về phía bốn người Phương Bình.
Phốc!
Một luồng ánh sáng màu vàng bắn vào trong miệng nó, bắn ra từ ót nó.
Máu tươi cùng với vật chất màu trắng vẩy ra, cơ thể nó theo quán tính lao thẳng về phía trước, thân thể bùm một tiếng té ngã trên đất, không còn động tĩnh gì nữa.
Mà ba cái đuôi lớn của nó cũng co lại rất nhanh, khôi phục lại bộ dáng ban đầu.
Cho dù là Kim Lệ có thực lực yếu nhất trong bốn người, cũng có thể so với cấp bậc Thần Tinh, tất nhiên rất dễ dàng chém chết một con ma vật Ngũ giai.