Phương Bình đi lên trước, thu thi thể con ma vật vào không gian hiến tế, hiến tế.
Điểm hiến tế đã gia tăng đến 10.021, thêm vào số dư còn lại thì tổng điểm hiến tế đạt đến 11.472, khoảng cách mốc điểm cần có để kích hoạt ma pháp truyền tống còn thiếu chưa tới năm ngàn, lại săn giết một con Ngũ giai ma vật là sẽ đủ.
"Đi thôi, tiếp tục chạy đi!"
Phương Bình nói, bốn người tiếp tục chạy theo phương hướng của khu căn cứ Liễu Châu.
Thời gian nhoáng cái đã chạng vạng, điểm hiến tế cần để kích hoạt ma pháp truyền tống vẫn chưa tích cóp đủ, Phương Bình nhìn bản đồ một chút, phát hiện cách nơi này không xa liền có một khu căn cứ, thế là hắn mang theo ba người hướng về chỗ khu căn cứ này mà chạy đi, chuẩn bị sẽ nghỉ chân vào buổi tối ở khu căn cứ này.
"Ừm...?"
Vừa đến gần khu căn cứ này, bốn người Phương Bình liền phát hiện một chuyện không hề bình thường.
Khu vực giáp ranh với cửa thành của căn cứ này có không ít phòng ốc bị sụp đổ, còn có vết rách to lớn nhằng nhịt khắp nơi, hiển nhiên là đã từng đã xảy ra đại chiến, hơn nữa thực lực của song phương giao chiến tất nhiên cực mạnh.
Đi vào khu căn cứ, từ những cư dân sống bên trong thỉnh thoảng truyền ra âm thanh thảo luận, đều là liên quan tới cái trận đại chiến này.
"Kẻ tập kích khu căn cứ có bị Quốc Uy đại nhân giết chết hay không?"
Một cô gái có ngoại hình vẫn tính là ưa nhìn hỏi.
"Không có, sau kh cùng Quốc Uy đại nhân giao thủi người kia đã đào tẩu."
Một người nam biểu lộ ra khá là ân cần, mau chóng hồi đáp.
"Quốc Uy đại nhân nhưng là cường giả cấp Thần Tinh, người kia đến tột cùng là người nào, lại có thể cùng Quốc Uy đại nhân chống lại?"
Cô gái xinh đẹp kinh ngạc.
"Người kia tự xưng Ma Nhân tộc, thực lực cũng rất mạnh, hẳn là cũng là cường giả cấp Thần Tinh."
Trên mặt cậu trai ân cần lóe qua một nét sợ sệt, nói.
"Cũng là cường giả cấp Thần Tinh, hơn nữa tự xưng Ma Nhân tộc? Ma Nhân tộc, này là cái tổ chức gì?"
Cô gái xinh đẹp nghi hoặc.
"Chuyện này thì còn chưa rõ ràng, thế nhưng cảm giác không giống như là tổ chức, càng như là một cái chủng tộc nào đó."
"Chủng tộc? Ngoại trừ Nhân loại chúng ta ra thì còn có một chủng tộc khác cũng có trí tuệ à."
Cô gái xinh đẹp cười lắc đầu đầu.
"Nói cũng đúng, ngoại trừ Nhân loại chúng ta ra thì cũng không hề còn một chủng loài nào có trí tuệ cả, hẳn là chỉ là tên của một tổ chức, thế nhưng cái tổ chức này có thực lực thật mạnh, lại có cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn."
Cậu trai ân cần phụ họa nói.
Nghe được hai người trò chuyện, vẻ mặt của Phương Bình, Lục Dự, Kim Lệ đều là không khỏi hơi động.
Ma Nhân tộc tự nhiên là tồn tại, không phải là cái tổ chức gì mà là một chủng tộc, điểm này bọn họ lại quá là rõ ràng.
"Thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên bị tổn thất lớn, Ma Nhân tộc lại không an phận rồi."
Phương Bình chau mày, trong lòng thở dài.
Lấy khu căn cứ Ngân Xuyên làm trung tâm, trong khoảng mấy ngàn kilomet này thì thế lực lớn nhất có hai cái, một cái là khu căn cứ Ngân Xuyên, một cái là Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.
Ngoài hai cái này ra chính là các khu căn cứ cỡ trung cùng với một ít bộ lạc Ma Nhân tộc loại nhỏ.
Bình thường thì luôn có khu căn cứ Ngân Xuyên uy hiếp nên những bộ lạc Ma Nhân tộc loại nhỏ này cũng không dám tùy ý tập kích khu căn cứ Nhân loại.
Nhưng bây giờ thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên bị hổng một lỗ lớn, đã trong tình trạng ốc còn không mang nổi vỏ ốc, nên những bộ lạc Ma Nhân tộc loại nhỏ này nhất thời không chịu an phận.
"Trước tiên tìm cái khách sạn để ở đã."
Chuyện như vậy là không quản được, Phương Bình lắc đầu mang theo ba người tìm một chỗ khách sạn ở lại.
Sáng sớm ngày thứ hai bốn người liền rời khỏi khu căn cứ tiếp tục lên đường.
"Có hai Ngũ giai Giác Tỉnh giả? Vận khí không tệ, tiêu hóa hai người bọn họ thì thương thế của ta mới có thể khôi phục hơn nửa."
Khoảng cách khu căn cứ kia hơn 100 km, trong một động đá tự nhiên có một người đàn ông với vết thương nghiêm trọng phía sau lưng.
Người đàn ông này thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, tóc trên đầu lưa thưa trụi lủi, rõ ràng có khuynh hướng bị rụng tóc, người này này chính là kẻ đã tập kích khu căn cứ kia ngày hôm qua, là một Ma Nhân tộc.
Thông qua năng lực nhận biết, hắn phát hiện bốn người Phương Bình đang di chuyển.
Chỉ bởi vì Lục Dự cùng Tả Cao Phong ẩn giấu tự thân khí tức nên hắn mới phát hiện ra được khí tức của Phương Bình và Kim Lệ, thế là hắn liền cho rằng chỉ có hai người.
Ào ào ào!
Trong lòng đất rắn chắc bị nén chặt bởi đất cát và đá sỏi, hắn cứ thế mà bơi lội như thể một con cá dưới nước, nhanh chóng nhích tới gần vị trí của bốn người Phương Bình.
Hôm qua khi hắn cùng giao chiến với vị cường giả cấp Thần Tinh của khu căn cứ kia, hắn cùng vị cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn khu căn cứ đó lưỡng bại câu thương, hắn đành chạy trốn với vết thương không nhẹ.
Là một tên Ma Nhân tộc, hắn cũng không có mất đi đặc tính thông qua việc ăn thịt người để khôi phục thương thế của ma vật, mà Phương Bình cùng Kim Lệ là hai Ngũ giai, ở trong mắt hắn họ chính là bữa tiệc máu tuyệt hảo cho hắn khôi phục thương thế.
Vèo!
Bốn người Phương Bình đang hành tẩu trên đường, đột nhiên, từ bốn phía, một bức lại một bức tường đá so với hợp kim càng thêm cứng rắn vụt lên từ mặt đất, ở bên trong thời gian cực ngắn đã trở nên cao tới trăm mét, mà bốn người Phương Bình thì là bị những vách tường đá này bao vây lại.
"Gặp phải ta coi như các ngươi xui xẻo!"
Từ mặt đất bên trong người đàn ông kia chui ra, nhìn chằm chằm hai người Phương Bình, ánh mắt hắn tựa như đang nhìn con mồi.
Sự thực cũng là như thế, lúc này hai người Phương Bình và Kim Lệ ở trong mắt hắn chính là con mồi tuyệt hảo.
Thực lực của họ đều nằm trong phạm vi hắn có thể đối phó, hơn nữa thực lực lại không yếu, cao tới Ngũ giai.
Đột nhiên, hắn sửng sốt, ở trong tầm cảm nhận của hắn chỉ có hai người, nhưng lúc này xuất hiện ở trước mắt hắn lại có tới bốn người.
"Lẽ nào là khí tức quá yếu đến độ cảm giác không ra luôn à? Không, không đúng, cho dù là người bình thường, khí tức hẳn là cũng không yếu đến nỗi để ta cảm giác không tới mới đúng."
Trong lòng hắn bỗng nhiên có dự cảm không tốt.
Đang lúc này, hai cỗ khí tức khổng lồ lần lượt từ trên người Lục Dự cùng Tả Cao Phong bốc lên, một cái cuồng dã, một cái tràn ngập hủy diệt.
Adu!
Sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, trên trán hắn không khỏi trượt xuống mồ hôi lạnh, gì mà tự té vào dùi cui, í lộn này phải gọi là đưa thân vào miệng cọp.
Hắn đang mang thương thế rất nặng, hắn tuyệt đối không muốn gặp phải cường giả cấp Thần Tinh, bây giờ ngược lại tốt rồi, không chỉ gặp phải, hơn nữa còn gặp phải hai người.
"Hiểu lầm, hiểu lầm, kẻ ta tìm chính là hai người bọn họ, không, ta không có tìm ai hết á..."
Trong lòng sợ hãi, người này vội nói.
"Ngươi là người nào? Tại sao lại tìm chúng ta?"
Cặp mắt Phương Bình lộ ra ánh sáng lạnh, hỏi.
Bởi vì Ma Nhân tộc khi chưa hiện ra hình thái ma vật thì không có cách nào để xác định, vì lẽ đó hắn cũng không biết ời đàn ông này là Ma Nhân tộc.
Thế nhưng có thể khẳng định chính là, người này không có ý tốt, rõ ràng kẻ này đang nhắm vào hắn và Kim Lệ.
Nhưng hắn hay Kim Lệ cũng đều không nhận ra người này, chuyện này khá kỳ quái, đối phương vì sao lại nhắm vào hai người bọn họ, dù sao bọn họ bây giờ hai tay trống trơn, trên người cũng không có thứ gì đáng tiền.
"Ta nhận lầm người, ta cho rằng hai các ngươi là kẻ thù của ta."
Đề phòng bốn người Phương Bình, người đàn ông kia nói.
"Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ tin lý do này sao?"
Phương Bình hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn ra hiệu cho Lục Dự.
"Người này có vấn đề, bắt giữ hắn lại đi."
Hắn cũng không có dự định tự mình ra tay, người đàn ông này có thể che dấu hơi thở, hơn nữa còn có thể trong nháy mắt vận dụng năng lực Thổ hệ với diện tích lớn như vậy, rất có khả năng người này là một Thần Tinh cấp, hắn cũng không nắm chắc có thể bắt giữ.
"Vâng, thiếu gia."
Lục Dự đáp một tiếng, hướng về nam tử đi tới.
Ào ào ào!
Người đàn ông kia cảm thấy không ổn, phát động năng lực Thổ hệ, nguyên một khu vực diện tích vượt quá mấy vạn mét vuông ở trong chớp mắt hóa thành đầm lầy, bất kể là hắn vẫn là bốn người Phương Bình đều đang bị chìm dần vào vũng bùn nhầy nhụa.
Bốn người Phương Bình riêng biệt triển khai năng lực, nhất thời họ ngừng chìm xuống, bay lên không trung, tuy nhiên người đàn ông kia lại là chìm vào trong ao đầm, biến mất ở trước mắt bốn người Phương Bình.
--- Mới nằm thương lần n... Fighting toi ơi ;-; ---