"Nơi này có thể giữ nguyên, chỗ này cần phải dỡ bỏ xây dựng lại."
"Cái gara này quá nhỏ, đập nó ra xây to thêm một chút."
"Cái kho ướp lạnh này thì phá đi, đến lúc có tiền xây cái mái vòm."
. . .
Khi Phương Bình cùng Tả Cao Phong trở lại nơi ở, nhìn thấy Lư Vân Bân cùng nữ minh tinh đang chỉ trỏ lung tung coi biệt thự như là nhà mình.
Hai người ở trong biệt thự vừa đi vừa nghỉ, sau lưng có bốn Giác Tỉnh giả thực lực không hề yếu đi theo bảo tiêu.
Hai người ngó nghiêng phê bình cách bày trí bên trong biệt thự, mở mồm khép miệng nào là xây cái khác nào là đập cái kia.
Thính lực của Phương Bình tự nhiên là vô cùng xuất chúng, hắn nghe rõ mồn một từng lời từng chữ trong cuộc hội thoại của hai người.
Hắn bày ra sắc mặt quái lạ, nếu không phải hắn vô cùng chắc chắn nơi này chính là căn biệt thự mình bỏ bốn mươi năm triệu tiền túi ra tự tay mua thì chỉ sợ còn tưởng mình sải chân dài quá bước lố qua biệt thự nhà người ta.
Ngay vào lúc này, Kim Lệ nhìn thấy hắn trở về nên tiến lên đón, hắn không khỏi hỏi.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Sau khi các ngươi rời đi không lâu, mấy người này liền tới cửa, bảo là muốn mua lại căn biệt thự này."
Kim Lệ liếc qua phía mấy người Lư Vân Bân một cái, nói.
"Ngươi không nói cho hắn biết căn biệt thự này không bán sao?"
"Có nói, hắn bảo là hắn sẽ thuyết phục ngươi để ngươi đồng ý."
Kim Lệ bất đắc dĩ nói.
Ngay vào lúc này, Lư Vân Bân đã phát hiện Phương Bình và Tả Cao Phong vừa trở về, hắn ôm nữ minh tinh đi tới, nói.
"Tự giới thiệu mình một chút, ta tên Lư Vân Bân, là con cháu gia tộc Giác Tỉnh giả Lư gia."
"Gia tộc Giác Tỉnh giả Lư gia!?"
Đối với gia tộc sau lưng đối phương, Phương Bình có chút suy đoán.
Mới ngay hôm nay, vị cục trưởng của Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Liễu Châu bọn họ vừa gặp mặt tên là Lư Quang Diệu, mà người thanh niên trẻ trước mắt tự xưng là con cháu của gia tộc Giác Tỉnh giả Lư gia, không khó tưởng tượng, giữa hai người tất nhiên có liên hệ.
Từ vẻ mặt của Phương Bình, đoán được Phương Bình đã biết được thân phận của chính mình, Lư Vân Bân cười đắc ý, nói.
"Khai báo số thẻ ngân hàng của ngươi cho ta, ta chuyển khoản cho ngươi, biệt thự này ta mua, ngày hôm nay các ngươi lập tức dời ra ngoài đi."
Hắn không cho là Phương Bình dám từ chối hắn, nếu đối phương còn muốn tiếp tục định cư ở cái khu căn cứ Liễu Châu này thì tuyệt không dám từ chối hắn, mặc dù hàm răng bị đánh nát cũng chỉ có thể lẳng lặng nuốt xuống ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Biệt thự này ta rất yêu thích, cũng không tính bán."
Sắc mặt Phương Bình bình tĩnh, vô cùng quả đoán từ chối.
Đổi lại thành bất luận tên phú thương nào còn muốn tiếp tục ở lại cái khu căn cứ Liễu Châu này, nếu là gặp phải tình huống như thế, tất nhiên chỉ có thể lựa chọn bán đi, nhưng đáng tiếc, cũng không bao gồm hắn ở bên trong.
"Ngươi không biết ta là ai?"
Lư Vân Bân kinh ngạc nhìn thẳng mắt Phương Bình, ở trong cái khu căn cứ Liễu Châu này lại có thể có người dám từ chối chính mình.
"Không, ta biết ngươi là ai, nhưng vậy thì như thế nào?"
Phương Bình cười khẽ.
Con cháu của gia tộc có cường giả cấp Thần Tinh, rất đáng gờm sao?
Bây giờ Tả Cao Phong đã triển lộ thân phận, đừng nói đối phương, mặc dù là vị cường giả cấp Thần Tinh Lư Quang Diệu kia của Lư gia cũng tuyệt không dám tìm tới cửa ép mua ép bán.
"Quá mức chướng mắt, toàn bộ ném ra ngoài."
Không muốn nhiều lời, ánh mắt Phương Bình nhìn về Kim Lệ ở bên cạnh, nói một tiếng, rồi sau đó cũng không tiếp tục quản, hắn trực tiếp hướng về phía trong biệt thự mà đi.
Kim Lệ từ lâu cũng đã gai mắt mấy người Lư Vân Bân, nàng đã từng là một thiên tài của Ma Nhân tộc, tất nhiên nàng chưa bao giờ nếm trải cái loại tình huống này, bởi vì Phương Bình còn chưa đưa ra mệnh lệnh nên nàng cũng chỉ có thể nhẫn nại.
Bây giờ nghe được mệnh lệnh của Phương Bình, không còn phải áp chế cái đống lửa giận này, nhất thời Kim Lệ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua mấy người kia.
"Ngông cuồng. . ."
Nghe được lời của Phương Bình, Lư Vân Bân tức đến xanh mét cả mặt mày, lúc này hắn cũng ra mệnh lệnh cho đám bảo tiêu đi sau kia.
"Đánh gãy tên tiểu tử kia cho ta."
"Vâng, Lư thiếu."
Hắn là con cháu của Lư gia, đám bảo tiêu đi theo hắn tự nhiên cũng không phải hàng bình thường, trong đó ba người là Tam giai Giác Tỉnh giả, dẫn đầu là một nam tử càng là Tứ giai Giác Tỉnh giả.
Nghe được mệnh lệnh của hắn, nam tử dẫn đầu lập tức nhào về phía Phương Bình.
Chuyện như vậy hắn trước đây gặp qua không ít, bị hắn đánh gãy chân, nói sơ cũng có mười mấy người, có thể coi là xe nhẹ chạy đường quen.
Bạch!
Nam tử dẫn đầu mới vừa bước ra vài bước hướng về phía trước, đột nhiên, một đạo hào quang màu vàng óng cản ở phía trước của hắn, tùy theo mà đến chính là một cái nắm đấm trắng nõn.
Oành!
Phần bụng gặp đòn nghiêm trọng, nam tử dẫn đầu đau đến thân thể lọm khọm cúi xuống, nằm ngã trên mặt đất, đau đến mức lăn lộn không yên.
"Ngươi… cấp mấy?"
Lư Vân Bân kinh ngạc nhìn Kim Lệ đang đứng ở bên cạnh nam tử dẫn đầu, một tên Tứ giai Giác Tỉnh giả ứ thế mà bị cô gái này một đấm đánh bại, thực lực của cô gái này không khỏi quá mạnh mẽ?
Oành ——
Kim Lệ lại là hoàn toàn không có dự định trả lời, lắc mình xuất hiện ở bên cạnh Lư Vân Bân, một quyền nện ra, Lư Vân Bân cũng theo bước nam tử dẫn đầu.
Là con cháu trong một gia tộc Giác Tỉnh giả có cường giả cấp Thần Tinh, hắn tuy rằng tu luyện cũng không khắc khổ, nhưng nhờ tài nguyên giàu mạnh chống đỡ, nên cấp bậc của hắn cũng đã là Tam giai Giác Tỉnh giả, đáng tiếc sức mạnh này có cái mông dùng, như trước là một quyền xong việc.
"Lư thiếu. . ."
Ba cái bảo tiêu còn lại sắc mặt đại biến, nhao nhao như ong vỡ tổ, nghênh tiếp bọn họ chính là một người một quyền, tiếp đồng dạng là lọm khọm ngã xuống đất.
Cũng chỉ có nữ minh tinh bị dọa đến thất kinh, không có phản kháng, cũng không có được đãi ngộ bằng nắm đấm.
Oành, oành, oành!
Mỗi cánh tay nhấc theo một cục thịt, sau khi đi qua đi lại ba chuyến, Kim Lệ đã ném tất cả bọn họ ra ngoài cửa căn biệt thự.
Chốc lát, mấy người mới hồi phục lại tinh thần, sợ hãi nhìn Kim Lệ đứng ở cửa.
Một đại mỹ nữ vóc người nóng bỏng lúc này ở trong mắt bọn họ lại tựa như là con ma vật đội lốt người, nhưng sự thực cũng là như thế, Kim Lệ xác thực là một con ma vật biến ảo thành hình người.
Được nữ minh tinh dìu đỡ, mặt Lư Vân Bân đầy lửa giận, hắn không có cố chấp chửi đổng, sau khi liếc mắt một cái nhìn Kim Lệ đầy kiêng kỵ, hắn xoay người cùng nữ minh tinh bước lên con xe thể thao phiên bản giới hạn cùng bốn tên bảo tiêu chạy cỗ xe riêng đằng sau đuôi phóng đi.
Đương nhiên, việc này tất nhiên sẽ không xong, để cho hắn ăn thiệt thòi lớn như vậy, hắn chắc chắn sẽ không làm cho đối phương dễ chịu, chờ tới khi hắn mời được người giúp đỡ nhất định sẽ trả lại gấp mười lần.
Đoàn người Lư Vân Bân rời đi, bọn người Phương Bình không có để ý, chỉ là một thành viên trong gia tộc Giác Tỉnh giả có Thần Tinh cấp, bọn họ vô cùng không thèm để vào trong mắt, tầm mắt của bọn họ đã cùng những người này không ở chung một cấp độ.
Bọn họ tuy rằng không có để ý, nhưng không có nghĩa là những người khác không có để ý.
Nơi này là khu biệt thự hạng sang, thỉnh thoảng sẽ có người qua đường không giàu sang thì cũng cao quý tình cờ đi ngang, lúc đám người Lư Vân Bân bị ném ra thì vừa vặn bị một tên mập mạp ăn mặc quần áo lòe loẹt hoa hòe lá hẹ ngồi trên xe thấy được
"Mẹ kiếp, có tin tức lớn!"
Phản ứng đầu tiên của hắn là kinh ngạc, phản ứng thứ hai là không dám tin vào mắt mình, lại có thể có người như thế dám ném Lư Vân Bân như thể đang tống một đống rác rưởi ra ngoài thế kia.
Cái này nhất định là tin tức sốt xình xịch nhất, đương nhiên, dưới cái nhìn của hắn, kết cục của người làm ra việc này tất nhiên sẽ rất thê thảm.
Hắn mau chóng lấy điện thoại di động ra, tách tách tách chụp mấy bức hình rồi đăng tải lên một nhóm trò chuyện kín.
"Mẹ kiếp, kinh thế, lại dám đối xử với Lư Vân Bân như vậy. . ."
"Ha ha, Lư Vân Bân cũng có ngày hôm nay. . ."
"Sảng khoái thật sảng khoái, chỉ là chủ nhân biệt thự này xem như đi bán thảm, Lư Vân Bân tuyệt đối sẽ không giảng hoà."
. . .
Trong cái nhóm trò chuyện kín này đều là một ít thanh niên trẻ trâu không giàu sang thì cũng cao quý dư thừa tinh lực ăn nằm chạy rông cầu cho thiên hạ tất loạn, bức ảnh lại lần nữa bị truyền bá ra, càng truyền càng xa.