Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 331: Tạ tội

Chương 331: Tạ tội




Biên: Hắc Dược

Lư Vân Bân mang theo cơn tức giận trở về Lư gia, vừa định đi mời một vị Giác Tỉnh giả Ngũ giai trong Lư gia đi cúng, đúng lúc này, một tên bảo tiêu nhận được một cuộc điện thoại và nói với hắn.

"Lư thiếu, lão gia tìm ngươi."

"Biết rồi."

Lư Vân Bân đáp lại một tiếng, đi về một hướng khc, hắn băng qua hành lang thật dài, tiến vào một căn phòng mang hơi hướng cổ điển, nhìn thấy một nam tử với khuôn mặt gầy gò cùng chòm râu dài, người này chính là phụ thân của hắn Lư Chung Khánh.

"Ba, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Lư Vân Bân nghi hoặc hỏi.

Dưới tình huống bình thường, bây giờ vị phụ thân này của hắn hẳn là nên ở công ty mà sẽ không ở nhà, hắn có một chút nghi hoặc, vì sao hôm nay đối phương không ở công ty, hơn nữa vì sao lại muốn tìm mình.

"Khoảng thời gian gần đây, khu căn cứ có một vài thế lực ngoại lai vào ở, trong đó có một người gọi là Đường Uy, ngàn vạn lần đừng trêu chọc đến hắn."

"Bình thường ngươi có hay ỷ vào thế lực của Lư gia khi dễ một vài phú thương, con cháu gia tộc Giác Tỉnh giả, nhưng chỉ thế mà thôi, còn người này, ngươi nhất định không được chọc phải."

Nói hết lời, nhưng Lư Chung Khánh cũng không nghe được câu trả lời, hắn nghi hoặc mà ngẩng đầu nhìn về phía Lư Vân Bân, nhìn thấy nét mặt Lư Vân Bân mang theo vẻ kinh ngạc cùng hoảng hốt.

Trong lòng hắn lộp bộp một tiếng, bỗng nhiên hắn có một dự cảm không tốt.

"Không phải tiểu tử ngươi đã chọc trúng rồi chứ?"

Nghe hắn hỏi, trên mặt Lư Vân Bân càng hoang mang hơn, mang vẻ thấp thỏm không yên mà hỏi.

"Ba, vì sao không thể chọc đến người này?"

"Ta cũng không biết, đây là mệnh lệnh mà ông nội ngươi đột nhiên đưa ra, ta cũng không biết vì sao."

Lư Chung Khánh nhíu nhíu mày.

"Là ông nội đích thân hạ lệnh!?"

Trong lòng Lư Vân Bân nguội lạnh, ông nội hắn tất nhiên là trụ cột của Lư gia, cường giả cấp Thần Tinh Lư Quang Diệu.

Có thể khiến cho một vị cường giả cấp Thần Tinh như vậy hạ lệnh không được đắc tội, không cần nghĩ cũng biết, thân phận của chủ nhân căn biệt thự này có bao nhiêu không đơn giản.

Hắn nhớ rõ lần trước lúc nhận được loại mệnh lệnh này, là lúc một vị cường giả cấp Thần Tinh đến thăm.

Nhìn thấy sắc mặt Lư Vân Bân thay đổi, Lư Chung Khánh càng dám chắc suy đoán vừa rồi, ánh mắt hắn sắc bén nhìn Lư Vân Bân, hắn trầm giọng hỏi.

"Có phải ngươi đã chọc phải rồi không?"

"Phải . . . . ."

Dưới ánh nhìn chăm chú của Lư Chung Khánh, trán Lư Vân Bân toát mồ hôi lạnh, trong lòng hắn lạnh lẽo mà nói.

"Tên nghịch tử nhà ngươi!"

Lư Chung Khánh tức giận đứng bật dậy, hắn giận đến mức sắc mặt xanh mét, bỗng nhiễn vỗ nát bàn trà bên cạnh.

"Nói, cuối cùng là đắc tội như thế nào."

Lư Vân Bân không dám giấu diếm, cũng không dám thêm mắm thêm muối, kể lại toàn bộ cả quá trình từ đầu đến cuối, nói xong, hắn thấp thỏm nhìn Lư Chung Khánh, thấp thỏm dò hỏi.

"Ba, mặc dù quả thật ta đã đắc tội với người này, nhưng đối phương cũng không chịu thiệt gì, ngược lại người chịu thiệt là ta, chuyện này chắc không tính là nghiêm trọng đâu?"

"Bình thường ngươi kiêu ngạo ương ngạnh thì thôi đi, một chút năng lực phân biệt cũng không có, ngay cả người mà ông nội ngươi còn không muốn động đến, vậy mà hết lần này tới lần khác ngươi đều đắc tội."

Lư Chung Khánh tức đến đánh không được, hận không thể tát hắn một cái chết đi cho xong chuyện, nhưng dù sao đây cũng là nòi giống từ mình mà ra, hắn đè cơn tức xuống, lấy điện thoại ra gọi.

"Bây giờ ta liên hệ với ông nội ngươi, hỏi ý của hắn rồi lại xử lý ngươi."

Rất nhanh, điện thoại được chuyển, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Lư Quang Diệu.

"Alo, Chung Khánh."

Từ giọng nói mà đoán, lúc này tâm tình của Lư Quang Diệu cực kỳ tốt.

Quả thật là thế, dưới tình thế bị Ma Nhân tộc càn rỡ này, khu căn cứ lại có thêm một vị cường giả cấp Thần Tinh, điều này hoàn toàn là một chuyện tốt đối với khu căn cứ Liễu Châu, vậy nên tâm tình của hắn rất sáng sủa.

"Ba, người mà lần trước ngươi nói không thể đắc tội, Vân Bân đã đắc tội rồi."

Lư Chung Khánh kiên trì nói.

"Ngươi nói cái gì? Vân Bân đã đắc tội rồi?"

Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm giận dữ của Lư Diệu Quang, tâm tình tốt của hắn không còn sót lại chút gì.

Nếu bởi vì chuyện này mà làm hại khu căn cứ Liễu Châu mất đi một người trợ lực mạnh mẽ, hơn nữa bởi vậy mà xảy ra xung đột, đối với khu căn cứ Liễu Châu mà nói là một tình huống cực kỳ nghiêm trọng.

"Đi xin lỗi, mang theo Vân Bân đi xin lỗi, nếu không được tha thứ, ta coi như không có đứa cháu này."

m thanh rít gào truyền ra, mặc dù cách điện thoại xa mấy mét nhưng Lư Vân Bân vẫn nghe thấy, sắc mặt hắn xoát một cái trở nên tái nhợt, không còn một chút huyết sắc.

Tuy rằng hắn ngu dốt, nhưng ông nội vẫn rất cưng chiều hắn, thế mà lại nói ra lời đoạn tuyệt quan hệ gia tôn này, có thể thấy được, ông nội tức giận như thế nào, chuyện này nghiêm trọng ra sao.

Tút tút tút!

Cùng với âm báo bận, đầu dây bên kia đã cúp máy, ánh mắt Lư Chung Khánh nhìn về phía Lư Vân Bân rồi nói.

"Lời của ông nội ngươi, ngươi nghe thấy rồi chứ?"

"Nghe thấy rồi."

Sắc mặt Lư Vân Bân tái nhợt, hắn gật đầu.

"Đợi lát nữa đi xin lỗi, thái độ phải thành khẩn, nếu không, chỉ sợ ông nội ngươi sẽ thật sự đoạn tuyệt quan hệ gia tôn với ngươi."

Lư Chung Khánh trầm giọng nói, hắn đã nghe ra, mặc dù lời nói của Lư Quang Diệu có phẫn nộ, nhưng vẫn có vài phần nghiêm túc.

Nếu không nhận được sự tha thứ, không biết có đoạn tuyệt quan hệ gia tôn không nhưng cũng rất có khả năng sẽ đuổi Lư Vân Bân ra khỏi nhà.

Hơn hai giờ sau, Lư Vân Bân lại xuất hiện ở biệt thự của Phương Bình, nhưng lần này, đã không còn ngang ngạnh như trước nữa, có thì cũng chỉ là sợ hãi thôi.

Có thể khiến cho ông nội mình đích thân hạ lệnh không được đắc tội, có thể nghĩ đến thân phận của đối phương không đơn giản, đây đã định trước là một người mà hắn trêu chọc không nổi.

"Đường Uy các hạ, trước kia tiểu tử này đã mạo phạm, ta mang hắn đến nhận lỗi với ngươi."

Lư Chung Khánh hung hăng trừng Lư Vân Bân bên cạnh rồi nói.

"Còn không xin lỗi Đường Uy các hạ đi!"

"Vô cùng xin lỗi, Đường Uy các hạ, trước kia ta không biết đến ngươi, nên mới mạo phạm tới ngươi."

Lư Vân Bân cuống quít nói.

Quả thật hắn bị dọa sợ rồi, nếu đoạn tuyệt quan hệ gia tôn với lão gia tử, còn bị đuổi ra khỏi nhà, vậy hắn hoàn toàn xong rồi.

"Đường Uy các hạ, đây là phần quà tạ lỗi mà Lư gia đã chuẩn bị, xin hãy nhận lấy."

Lư Chung Khánh lấy ra một túi văn kiện, nói xin lỗi.

Tuy rằng thoạt nhìn tuổi Phương Bình còn rất trẻ, nhưng hắn cũng không dám coi thường, từ trong miệng của Lư Quang Diệu, hắn đã biết được không ít bí mật về cường giả cấp Thần Tinh.

Một khi trở thành cường giả cấp Thần Tinh, chẳng những tuổi thọ có thể được tăng lên, một số trong đó lại có thủ đoạn khiến cho mình vĩnh viễn bảo trì được tuổi trẻ, cho đến chết cũng là một bộ dạng trẻ trung.

Nói không chừng vị trước mặt này là một vị cường giả cấp Thần Tinh thoạt nhìn non nớt, cũng chỉ có cường giả như vậy, mới có thể khiến cho lão gia tử nhà mình coi trọng như thế.

Đây chỉ là suy nghĩ của hắn, vì thân phận của Tả Cao Phong không thể bại lộ, "Đường Uy" trở thành người phát ngôn ở bên ngoài, vậy nên Lư Quang Diệu mới có thể nói ra lời "không được đắc tội Đường Uy" gì đó.

"Nể mặt Lư cục, ta nhận lời xin lỗi của các ngươi, lễ vật thì không cần đâu."

Phương Bình khoát tay áo, cũng không để chuyện này trong lòng mà là bỏ qua chuyện này.

Nói thế nào thì đối phương cũng là người của gia tộc Thần Tinh, ít nhiều gì cũng nên cho một chút mặt mũi, dù sao hắn cũng còn muốn ở lại khu căn cứ này, không thể có quan hệ quá gắt với Lư gia.

"Đây là quà tạ lỗi của Lư gia ta, vẫn mong Đường Uy các hạ nhận lấy."

Lư Chung Khánh cũng không rút túi văn kiện về mà vẫn kiên trì nói.

Thấy đối phương như vậy, Phương Bình nhìn lướt qua Kim Lệ, Kim Lệ hiểu ý, nàng nhận lấy túi văn kiện rồi đưa cho Phương Bình, Phương Bình mở túi văn kiện ra, không khỏi hơi cả kinh mà nói.

"Cái này quá quý giá, ta không thể nhận!"

Đây là một phần hiệp nghị chuyển nhượng khu căn cứ sản xuất, đối phương chuyển nhượng một số nơi dưới danh nghĩa Lư gia cho hắn.

Vì các chủng loại cây trồng của căn cứ sản xuất khác nhau, giá trị thị trường cũng không giống nhau, nhưng cho dù là căn cứ sản xuất rẻ nhất thì giá trị ít nhất cũng phải vài chục triệu.

Chỉ là quà tạ lỗi mà đã lấy ra thứ quý giá như vậy, loại cách làm này thực sự khiến hắn kinh sợ.

"Đây cũng là ý của lão gia tử, vẫn mong Đường Uy các hạ nhất định phải nhận lấy!"

Trong lòng Lư Chung Khánh đau nhói mà nói.

Tặng căn cứ sản xuất, đích thật là ý của lão gia tử, sau khi lão gia tử cúp điện thoại không lâu thì gọi lại cho hắn, để hắn lấy một chỗ trong căn cứ sản xuất của Lư gia làm quà tạ lỗi.

Tuy rằng hắn rất đau lòng, nhưng đây là mệnh lệnh của lão gia tử, tất nhiên hắn không dám cự tuyệt.

"Lúc đầu đến khu căn cứ Liễu Châu, quả thật ta cần đặt mua một phần sản nghiệp, vậy ta sẽ không khách khí nữa, thay ta cảm ơn Lư cục."

Thấy đối phương kiên trì, Phương Bình cũng không từ chối nữa, hắn nhận lấy phần hiệp nghị chuyển nhượng này.

Đương nhiên, căn cứ sản xuất này không dễ lấy như vậy, sở dĩ Lư gia tặng cho hắn căn cứ sản xuất này, một phần là xin lỗi, phần khác cũng chỉ sợ hắn không chịu tận sức mà thôi.

Bây giờ có ràng buộc về ích lợi, nếu khu căn cứ Liễu Châu bị tập kích, muốn không ra sức cũng không được, dù sao nếu khu căn cứ Liễu Châu xong rồi, căn cứ sản xuất dưới danh nghĩa của hắn tất nhiên cũng sẽ trở thành phế thải.

"Ta sẽ chuyển lời thay Đường Uy các hạ."

Thấy Phương Bình nhận lấy hiệp nghị chuyển nhượng, Lư Chung Khánh thở phào nhẹ nhõm một hơi, nếu Phương Bình bằng lòng nhận lấy quà tạ lỗi, nói rõ ràng rằng đối phương thật sự đã nhận lời xin lỗi rồi.

Hắn nhịn không được liếc mắt nhìn về phía Lư Vân Bân ở bên cạnh một cái, trong lòng tức đến không đánh không được, chính là vì tên nghịch tử này, Lư gia mới bị bắt phi lấy ra một căn cứ sản xuất quý giá như vậy, giá trị của phần quà này không phải nặng bình thường đâu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch