Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 332: Khu căn cứ Hách An bị tấn công

Chương 332: Khu căn cứ Hách An bị tấn công




Biên: Hắc Dược

Sau khi nghe được lời chấp nhận tha thứ từ Phương Bình, cha con Lư Chung Khánh, Lư Vân Bân rất nhanh rời đi, sự kiện này xem như là hoàn toàn kết thúc, chỉ là, phong ba do sự kiện này gây ra nhưng không có kết thúc, trái lại càng lúc càng kịch liệt.

Sau khi nhìn thấy bức ảnh chụp Lư Vân Bân bị ném ra từ căn biệt thự kia, một ít phú thương, con cháu gia tộc Giác Tỉnh giả thông qua tầm ảnh hưởng của riêng mình mà rất nhanh đã tra ra thân phận của Phương Bình thông qua văn phòng bất động sản trước đó.

Biết được Phương Bình vẻn vẹn chỉ là một tên phú thương ngoại lai có dư chút tiền lẻ, trong lòng bọn họ đã tuyên phán án "tử hình" đối với Phương Bình, đánh cho thành tàn phế khẳng định là chuyện đã rồi, cuối cùng kết cục tất nhiên là bị Lư gia trục xuất, ảo não rời đi khu căn cứ Liễu Châu, chuyện như vậy, Lư gia lại không phải là chưa từng làm.

Nhưng rất nhanh, chuyện làm bọn họ kinh ngạc phát sinh.

Chủ nhân căn biệt thự dám ném Lư Vân Bân ra không chỉ vẫn đang sinh hoạt rất sung sướng, hoàn toàn không có bị Lư gia làm khó dễ, hơn nữa còn được Lư gia dâng quà tạ tội, thu về một khu căn cứ sản xuất từ ta Lư gia.

Tin tức như thế khiến bọn họ hầu như không thể tin được, sau khi chạy đi xác thực mấy lần thì mới xác định tin tức này là sự thật.

Chủ nhân căn biệt thự kia sau khi đắc tội Lư Vân Bân quý tử của Lư gia, không chỉ không có chuyện gì, ngược lại còn bòn được một khu sản xuất từ túi Lư gia thành tài sản riêng trên danh nghĩa quà tạ tội.

Nói cách khác, hai phe xung đột, cuối cùng thoái nhượng lại là bên phía Lư gia có cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn.

Chuyện này quả thật khó mà tin nổi, một tên "phú thương" lại có thể làm cho Lư gia phải chơi chiêu thoái nhượng.

"Cứt chó, chuyện này không thể nào là sự thật? Ngày hôm nay là ngày cá tháng tư hả?"

Biết được tin tức như thế, tên mập mạp màu mè hoa lá kẻ đã chụp được bức ảnh Lư Vân Bân bị ném ra ngoài gào thét.

Tình thế xoay chuyển như thế khiến đầu hắn có cảm giác bị nhúng nước, suýt chút nữa là đứng máy ngất tại chỗ.

Một tên phú thương lại đấu thắng một cái gia tộc có cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn, khiến cho gia tộc này phải đi bồi thường, quả thực liền như là viễn cảnh một người bình thường đánh bại Giác Tỉnh giả trong một trận quyết đấu, xác suất so với trúng vé số cũng không cao hơn bao nhiêu.

Điều này làm cho hắn run lên trong lòng, đây thật sự là chuyện một tên phú thương có thể làm được? Chủ nhân của ngôi biệt thự kia thật sự chỉ là một tên phú thương quèn?

Hắn mau chóng tự ghi chú trong lòng cái tên "Đường Uy" vào danh mục một trong những kẻ không thể chọc vào, ngay cả gia tộc có cường giả cấp Thần Tinh đều không trêu chọc nổi, người như vậy lại càng không phải kẻ như hắn có thể trêu tới.

Không chỉ là hắn, hầu như là trong cùng một khoảnh khắc đó có không ít con cháu gia tộc Giác Tỉnh giả cùng với các gia đình phú thương đều từ trưởng bối của mình nhận được một cái mệnh lệnh, đó chính là cần phải không nên trêu chọc cái người gọi là "Đường Uy" này.

Một kẻ có thể làm cho Lư gia phải chơi trò nhượng bộ, không cần nghĩ cũng biết, tất nhiên là kẻ đó cực kỳ không đơn giản.

Một vài gia tộc Giác Tỉnh giả thông linh tin tức nhưng là truyền đạt mệnh lệnh kết giao "Đường Uy"uống cho chính con cái của mình.

Tuy rằng Khoa Đối kháng Ma vật phong tỏa tin tức, nhưng bọn họ vẫn là thông qua con đường riêng của gia tộc mình ở trong Khoa Đối kháng Ma vật thu được tin tức, biết được người đứng ở sau lưng "Đường Uy".

"Vẫn là coi thường!"

Là một trong những thành viên của Khoa Đối kháng Ma vật, ba người Dương Kiến Cường, Ngô Tịnh, Lý Kim Sơn tự nhiên là rất nhanh nhạy đối với thông tin như này, biết được chuyện sau khi Lư Vân Bân trêu chọc Đường Uy, Lư gia lại lấy một cái khu sản xuất đi bồi tội, bọn họ đều là hít vào một ngụm khí lạnh.

Lúc bọn họ nhìn thấy phó cục trưởng tự mình dẫn đường, mặc dù họ đã tận lực đánh giá cao thân phận của "Đường Uy", nhưng cũng không nghĩ tới thân phận của đối phương cao đến trình độ như thế này, lại có thể khiến cho Lư gia phải xuống nước cầu hòa.

Ngay thời điểm cao trào khi toàn bộ khu căn cứ Liễu Châu bởi vì Phương Bình mà nhốn nháo, các gia tộc chuẩn bị phái ra con cái đi kết giao với Phương Bình, thì hắn quyết định đánh bài chuồn.

"Rời đi khu căn cứ Ngân Xuyên hơn một tháng, bên này cũng đã ổn định, nên về thôi."

Phương Bình gọi Lục Dự với Kim Lệ ra gặp mặt, sau khi dặn dò hai người, truyền đạt mệnh lệnh không được chủ động công kích nhân loại thì thuấn di rời đi khu căn cứ Liễu Châu.

Khu sản xuất Lư gia biếu tặng hắn không có đến xem, chuyện như vậy giao cho Lục Dự xử lý là được, đối với năng lực của Lục Dự hắn vẫn là rất yên tâm.

Dù sao đã từng là đầu lĩnh của một tổ chức sát thủ, đối với lĩnh vực kinh doanh này hắn cũng không xa lạ gì, chỉ là hạng mục kinh doanh từ đâm thuê chém mướn chuyển sang phối giống nuôi trồng thôi.

. . .

Tại khu căn cứ Hách An.

Ầm ầm!

Nương theo một tiếng vang thật lớn, toàn bộ khu căn cứ Hách An đều phát sinh rung mạnh, một ít phòng ốc tồn tại đủ lâu càng là ở trong cơn rung mạnh này sụp đổ, người ở trong đó chỉ kịp hét thảm một tiếng liền bị chôn vùi trong núi gạch vụn.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Xảy ra chuyện gì?"

Không ít người nghi hoặc nhìn hướng về phương hướng âm thanh truyền tới, có những người ở trong phạm vi tầm nhìn trống trải, sau khi nhìn thấy tình huống nơi mà âm thanh truyền đến thì không khỏi phát ra một tiếng hút vào khí lạnh.

Chỉ thấy cái hướng kia, bụi bặm ngập trời, xuất hiện một khu vực hẹp dài lan tràn có tới ngàn mét.

Ở trong mảnh phế tích hẹp dài này, tất cả phòng ốc bị phá hủy, toàn bộ bị san thành bình địa, lưu lại chính là một đống bụi tro gạch đá vỡ vụn.

Phòng ốc đều bị phá hủy thành bộ dáng này, còn về những người xấu số có mặt trong những căn nhà đổ nát kia, kết quả sẽ là làm sao thì không khó tưởng tượng.

Vèo!

Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Hách An, lão cục trưởng Cổ Sóc với thân thể ngày một suy yếu, lắc mình xuất hiện nơi đỉnh chóp trên tòa nhà điều hành.

Nhìn thấy đạo vết tích dữ tợn lan tràn trong khu căn cứ Hách An kia, hắn nổ đom đóm mắt, đòn đánh này ít nhất đã dẫn đến mấy ngàn người tử vong.

Vèo, vèo, vèo!

Diệp Chấn, Tiêu Long, Văn Lam Trúc, ba vị phó cục trưởng nối đuôi chạy tới, sau khi nhìn thấy vết tích khủng bố kia tất cả đều mang sắc mặt tái nhợt.

"Cục trưởng, kẻ tấn công chính là cường giả cấp Thần Tinh?"

Diệp Chấn dùng sắc mặt nghiêm nghị hỏi.

"Ừm."

Cổ Sóc trầm tiếng gật đầu, có thể chỉ bằng một đòn mà tạo thành loại phá hư này thì tất nhiên là cũng cùng cảnh giới Thần Tinh cấp với hắn không thể nghi ngờ.

"Ta hiện tại liền liên lạc với Phương Bình ở khu căn cứ Ngân Xuyên, lấy Phương Bình không gian năng lực, hẳn là rất nhanh liền có thể mang theo cường giả cấp Thần Tinh bên khu căn cứ Ngân Xuyên chạy về cứu viện."

Diệp Chấn lấy điện thoại ra, gọi cho Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Ngân Xuyên, sau một khắc, sắc mặt hắn tái nhợt, nói.

"Tín hiệu bị che đậy, đối phương có chuẩn bị mà đến, hẳn là có bày trí thiết bị quấy rầy tín hiệu, khiến cho cả khu căn cứ bị che đậy tín hiệu."

"Chuyện này phải làm sao đây?"

Văn Lam Trúc cùng Tiêu Long đều là biến sắc.

Tín hiệu bị che đậy nên hoàn toàn không thể liên lạc được khu căn cứ Ngân Xuyên, mà lấy tình trạng suy của yếu thân thể lão cục trưởng bây giờ, cũng hoàn toàn không thể là đối thủ của một cường giả cấp Thần Tinh.

"Ta đi ngăn trở người này, các ngươi dẫn người đi tìm rồi phá hủy thiết bị quấy rầy tín hiệu, sau đó ngay lập tức hãy cầu viện với bên khu căn cứ Ngân Xuyên."

Trên khuôn mặt già nua của Cổ Sóc hiện vẻ tuyệt nhiên, hắn biết, lấy tình trạng cơ thể của hắn hiện tại, trận chiến này qua đi, bất luận thắng hay bại thì hắn đều mất mạng, nhưng hắn vẫn như trước không có chút do dự nào.

"Cục trưởng. . ."

Diệp Chấn, Tiêu Long, Văn Lam Trúc đều là lo lắng nhìn Cổ Sóc, bọn họ rất rõ ràng kết cục của sự kiên quyết lần này từ lão cục trưởng.

"Cũng chỉ là chết đi một lần mà thôi!"

Cổ Sóc xua tay.

Nương theo xoẹt một tiếng, thân thể của hắn bành trướng đến cao tới hơn năm mét, hắn bỗng nhiên nhảy một cái, từ đỉnh chóp tòa nhà cao trăm mét nhảy xuống, nương theo rầm một tiếng, rơi xuống đất, hắn hướng về phương hướng vết tích hẹp dài dữ tợn chạy như bay.

Diệp Chấn, Tiêu Long, Văn Lam Trúc khóe mắt ẩm ướt, bắt đầu triệu tập nhân thủ, phân tán tỏa ra tìm kiếm khắp các nơi trong khu căn cứ, phá hủy thiết bị quấy rầy tín hiệu là mấu chốt sống còn của Hách An lúc này đây.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch