Khi xuất hiện lần nữa, Phương Bình đã đứng trong khu chung cư của Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Ngân Xuyên.
Hắn cũng không vận dụng Phi Lôi Thần thuật mà là sử dụng ma pháp truyền tống.
Với ma pháp truyền tống, hễ là chỗ đã từng đến thì chỉ cần một ý niệm trong đầu cũng đủ để đến nơi rồi.
"Phương Bình tiền bối."
"Phương Bình tiền bối."
. . . . . .
Trong phòng đã tích một ít tro bụi, sau khi quét dọn một chút, thời gian cũng đã gần trưa rồi.
Tất nhiên hắn sẽ không thể tự nấu cơm, Phương Bình rời khỏi chỗ ở, đi vào trong tòa nhà Khoa Đối kháng Ma vật.
Dọc đường luôn có người chào hỏi hắn, hắn khẽ gật đầu đáp lại.
Địch Long tạo phản, trong cuộc xâm lược của Ma Nhân tộc hắn đã bày ra chiến lực Thần Tinh, thay thế vị trí của Địch Long trở thành chủ nhân mới của vị trí thứ 3 trên bảng xếp hạng.
Tiếng tăm của hắn cũng tăng thêm một tầng, bây giờ trong Khoa Đối kháng Ma vật, người không biết hắn có thể nói đã ít lại càng ít.
Rời đi một tháng, bầu không khí căng thẳng trong Khoa Đối kháng Ma vật cũng không giảm bớt mà vẫn cứ nặng nề như thế, trên mặt không ít người mang theo một chút nét lo lắng.
Hắn vừa đi vừa nghe người trên đường nói chuyện với nhau.
"Nghe tới chuyện của khu căn cứ Tuyền Thành chưa?"
Một nam tử gầy yếu hỏi đồng bạn bên cạnh mình.
"Nghe rồi, khu căn cứ bị hủy, cường giả cấp Thần Tinh trấn giữ chết trận, người chạy được ra ngoài cũng không tới một nửa."
Đồng bạn của hắn là một nam tử đeo kính, hắn trầm giọng gật đầu.
"Nghe nói là do Ma Nhân tộc làm, lũ Ma Nhân tộc đáng hận!"
Nam tử gầy yếu siết chặt nắm tay.
Cho dù là khu căn cứ loại vừa và nhỏ, nhưng bình thường cũng khoảng chừng mười mấy vạn người, chỉ có hơn một nửa có thể trốn ra được, có thể thấy được có bao nhiêu người chết trong đó.
"Chịu ảnh hưởng từ việc thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên bị tổn hại lớn, khu căn cứ đầu tiên bị diệt đã xuất hiện rồi."
Nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, trong lòng Phương Bình lộp bộp một tiếng.
Tuy rằng đã đoán được từ sớm, từ việc thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên bị tổn hại lớn, mất đi năng lực chấn nhiếp, tình cảnh của khu căn cứ loại vừa và nhỏ khác chắc chắn sẽ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng không nghĩ tới nhanh như vậy mà đã có khu căn cứ bị diệt rồi.
"Không biết tình hình bên khu căn cứ Hách An thế nào rồi?"
Hắn nhớ tới khu căn cứ Hách An, trong lòng lại mơ hồ sinh ra bất an.
Với tình hình thân thể của lão cục trưởng bây giờ, vốn là không đủ để chống lại cường giả cấp Thần Tinh, nếu có Ma Nhân tộc cấp Thần Tinh ra tay với khu căn cứ Hách An, vậy thì nguy hiểm rồi.
Nghĩ vậy, hắn không khỏi có ý nghĩ muốn quay lại đi thăm khu căn cứ Hách An, nhưng rất nhanh hắn lại từ bỏ ý định đó rồi.
Điện thoại của hắn vẫn luôn giữ kết nối, nếu khu căn cứ Hách An có xảy ra chuyện gì, tất nhiên sẽ liên lạc với hắn ngay lập tức.
Nếu không liên lạc, vậy nói rõ rằng khu căn cứ Hách An không có chuyện gì.
"Phương Bình."
Đối diện, một nam một nữ đi về phía Phương Bình.
Thân hình nam nhân này rất cao lớn, tóc đen dài che khuất mắt bên trái, nữ lại có khuôn mặt trái xoan, tóc hơi hơi xoăn, dáng người có chút nóng bỏng.
Nhìn thấy Phương Bình, nam tử trong đó đi về phía Phương Bình, hắn lên tiếng chào hỏi.
"Chúc mừng ngươi đạt được vị trí thứ 5 bảng xếp hạng."
Phương Bình cười đáp lại.
Một nam một nữ này, chính là Hạng Khâu và bạn gái của hắn, Nhạn Hồng.
Vừa rồi nghe thấy cuộc nói chuyện của người đi đường, hắn đã biết Hạng Khâu đã đánh bại được người xếp thứ 5 hiện tại trên bảng xếp hạng Mạnh Trác, trở thành chủ nhân mới của vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng.
Từng là đệ nhất thiên tài của khu căn cứ Hách An, tuy rằng tốc độ phát triển của đối phương không bằng hắn khi bật hack, nhưng cũng tuyệt đối không chậm.
Đến khu căn cứ Ngân Xuyên chưa được ba năm, bây giờ đã leo lên hạng 5 trên bảng danh sách, có thể thấy tốc độ phát triển của hắn đáng nể cỡ nào.
"Bây giờ ngươi đều đã có thể so được với Thần Tinh rồi, ta cũng không thể quá lạc hậu."
Hạng Khâu nói, mặc dù trở thành người giữ vị trí thứ 5 của bảng xếp hạng, nhưng trong lòng hắn cũng không hề kiêu ngạo và tự mãn.
Không tới ba năm đã đạt được hạng 5 trên bảng, tốc độ trưởng thành này cũng đã đủ để tự hào, đáng tiếc nếu so với tốc độ trưởng thành của Phương Bình, kẻ chưa tới ba năm mà chiến lực đã có thể so với Thần Tinh để nói thì lại không tính là gì.
"Thời gian không còn sớm nữa, hay là cùng nhau ăn một bữa cơm đi?"
Bên cạnh, Nhạn Hồng tiếp lời.
Sau khi trở thành bạn gái của Hạng Khâu, nàng tiếp xúc rất nhiều với đám người của khu căn cứ Hách An, cũng coi như có quen biết với Phương Bình.
"Nếu các ngươi không ngại có thêm một cái bóng đèn này."
Phương Bình trêu ghẹo nói.
Ba người đi tới một nhà ăn gần đó, gọi mấy món nổi tiếng của nhà ăn, vừa uống bia vừa tán gẫu.
Phần lớn đều là Phương Bình hỏi, rời đi gần một tháng, hắn cần biết được khu căn cứ Ngân Xuyên đã xảy ra chuyện gì trong một tháng này.
Đinh, đinh, đinh!
Đúng lúc này, điện thoại của Phương Bình kêu lên, Phương Bình cười xin lỗi với hai người, lấy điện thoại ra nhấn nhận.
"Khu căn cứ Hách An. . . . . . bị tập kích, mau đến khu căn cứ Ngân Xuyên. . . . . . cầu cứu. . . . . ."
Điện thoại vừa thông, đầu bên kia điện thoại truyền tới một tiếng thở dốc, giống như là tiếng cố nén cơn đau.
Sau đó, bốp một tiếng, âm thanh nói chuyện dừng lại, chỉ có tiếng ầm ầm liên tục truyền tới.
Nhưng loại âm thanh này lại rất quen thuộc với hắn, đây là âm thanh giao đấu giữa các Giác Tỉnh giả, mà số lượng người đánh nhau cũng không ít.
"Diệp cục, Diệp cục. . . . . ."
Gọi liên tục mấy tiếng nhưng vẫn không có tiếng đáp lại, Phương Bình biến sắc, hắn cúp điện thoại, đứng lên.
"Sao vậy?"
Thấy sắc mặt Phương Bình thay đổi, Hạng Khâu không khỏi hỏi.
"Khu căn cứ Hách An bị tập kích."
Phương Bình trầm giọng nói.
"Cái gì?"
Sắc mặt của Hạng Khâu cũng đại biến.
"Trong số quân địch chắc là có cường giả cấp Thần Tinh, nhất định phải tìm sự trợ giúp từ khu căn cứ Ngân Xuyên."
Phương Bình trầm giọng nói.
Mặc dù chiến lực của hắn có thể so với Thần Tinh, nhưng nếu là gặp được Thần Tinh, chính hắn cũng không biết cuối cùng có thể nắm chắc được bao nhiêu phần thắng.
"Với tình hình trước mặt của khu căn cứ Ngân Xuyên, chưa chắc có thể phái cường giả cấp Thần Tinh chạy tới cứu viện."
Hạng Khâu lo lắng.
"Chỉ có thể thử một lần thôi."
Hai tay Phương Bình kết ấn, một ảnh phân thân của hắn xuất hiện.
"Ta để cho phân thân của ta đi xin viện trợ, chúng ta chạy qua đó trước."
Đầu tiên phải đi khu căn cứ Ngân Xuyên xin viện trợ, nếu không thể nhận được sự trợ giúp, vậy phân thân của hắn nhất định sẽ đi về phía khu căn cứ Liễu Châu, gọi đám người Lục Dự đến.
"Được."
Hạng Khâu gật đầu.
"Tính thêm ta nữa."
Nhạn Hồng nói.
Vèo!
Cũng không kịp thanh toán tiền ăn, chỉ có thể chờ sau này đến đây lại trả nợ, Phương Bình vận dụng ma pháp truyền tống, mang theo Hạng Khâu và Nhạn Hồng biến mất trong nhà ăn.
Sau khi xuất hiện lần nữa, bọn hắn đã ở bên ngoài Khoa Đối kháng Ma vật của khu căn cứ Hách An.
Ầm ầm!
Ba người vừa mới xuất hiện, liền có một tiếng nổ truyền vào trong tai ba người, cùng với đó là tiếng sụp đổ của các tòa nhà có diện tích lớn, nghe tiếng động thì đã biết thực lực của hai bên giao chiến không thể nghi ngờ gì nữa tất nhiên là cấp Thần Tinh.
Trừ cái đó ra, từ khu phố trung tâm của căn cứ cũng có tiếng đánh nhau truyền đến, hiển nhiên số lượng người trong lần tấn công này cũng không chỉ có một.
"Các ngươi đến khu phố trung tâm, ta tới chỗ đánh nhau của Thần Tinh."
Thả Hạng Khâu và Nhạn Hồng ra, Phương Bình thuấn di đi về hướng truyền đến động tĩnh đánh nhau lớn nhất.
Bồng, bồng, bồng!
Một thân ảnh cao tới năm mét bị mạnh mẽ đánh bay ra sau, sau khi liên tục xô phải hơn mười tòa nhà cao tầng, cuối cùng mới ngừng lại, vết máu trong miệng chảy ra không ngừng, trên người lại chi chít vết thương.
Người này chính cục trưởng Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Hách An trong hình thái thân thể khổng lồ, Cổ Sóc.
"Lão gia hỏa, xem ra cũng giống như lời đồn đãi, ngươi thật sự yếu đến không được nữa rồi, ngay cả chiến lực cấp Thần Tinh đều sắp không duy trì được nữa!"
Một nữ tử nghiêng người xuất hiện ở chỗ cách Cổ Sóc không xa.
Nữ tử mặc áo da quần da màu đen, vị trí hai mắt được tô phấn mắt màu tím, mang theo một loại cảm giác diêm dúa lẳng lơ.
Cổ Sóc gian nan đứng lên, nâng quyền đánh về phía nữ tử, trước người nữ tử, không khí ngưng tụ hóa thành một quả đạn pháo không khí đánh ra.
Ầm ầm!
Lại một tiếng nổ, Cổ Sóc lại lần nữa không đỡ được mà bị đánh bay, sau khi liên tục xô đổ hơn mười tòa nhà cao tầng thì cuối cùng mới ngừng lại.
Sau lưng hắn đã một mảnh máu thịt lẫn lộn, hắn gian nan muốn đứng lên, nhưng ngay cả ngóc dậy cũng trở nên khó khăn, thử vài lần cũng không thể đứng lên được.
Cảnh sắc trước mắt đã trở nên mơ hồ, hắn đã cảm giác được cái chết đang tới gần.
Hắn cũng không sợ chết, tới tuổi này của hắn rồi, sớm muộn gì cũng chết, nhưng hắn điều không cam lòng chính là, hắn cũng không kiên trì được đến lúc cứu viện của khu căn cứ Ngân Xuyên chạy đến.
Một vị cường giả cấp Thần Tinh mất đi khả năng kìm hãm kẻ mạnh tương đương, đối với khu căn cứ Hách An mà nói chính là điềm báo trước cảnh diệt vong.
Ý chí kiên cường khiến cho hắn mặc dù đã là dầu cạn đèn mờ, nhưng vẫn đứng lên.
Đúng lúc này.
Bồng!
Một cái chân nhỏ mang giày bó dẫm lên người hắn.
Hắn đã sắp đứng lên được thì bị một cước này dẫm lên mà một lần nữa ngã trên mặt đất, lực đánh mạnh mẽ khiến mặt đất dưới thân hắn hiện ra một cái hố thật lớn.
Chân của nữ tử xinh đẹp vẫn dẫm trên người hắn, trên mặt ả mang theo nét cười lạnh.
"Đừng không cam lòng như vậy, ta sẽ để cho khu căn cứ Hách An chôn cùng ngươi. . . . . ."