Hơn một giờ sau, Yến Tuyết xuất hiện ở một khách sạn.
Vì chỗ ở đã tích đầy tro bụi, sau khi Phương Bình kết thúc việc tìm kiếm đã tìm một khách sạn ngủ một giấc. (B: … Chắc lão tác sợ con dân hiểu nhầm :)))~)
"Mời ta đảm nhiệm chức cục trưởng?"
Bị Yến Tuyết đánh thức, nghe mục đích Yến Tuyết đến đây, sắc mặt Phương Bình lộ ra một tia cổ quái.
Không nghĩ tới Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Hách An sẽ đưa ra một quyết định như vậy, mời người không phải là người của Khoa Đối kháng Ma vật như hắn đảm nhiệm chức vị cục trưởng, thống lĩnh một khu căn cứ.
"Bọn họ phái ngươi tới đảm đương việc thương thuyết?"
"Quả thật bọn họ muốn để ta đảm đương cả vai trò thương thuyết, nhưng ta đã từ chối rồi."
Yến Tuyết lắc đầu.
Nghe thấy lời của Yến Tuyết, lòng Phương Bình chợt cảm động, Yến Tuyết từ chối việc thương thảo thuyết phục hắn tất nhiên là vì không muốn làm hắn bị khó xử vì mình.
"Chức vụ cục trưởng vẫn không thích hợp với ta."
Sau khi suy nghĩ một lát, Phương Bình nói.
Tuy rằng đảm nhiệm chức cục trưởng có quyền lực rất lớn, nhưng sẽ cực kỳ trói buộc hắn, khiến cho hắn đặt quá nhiều tinh lực vào khu căn cứ.
Chuyện này liên lụy tới cuộc sống của hắn, ảnh hưởng tới tốc độ gia tăng thực lực của hắn.
Vì Ma Vật Tế Đàn, hắn cần thường xuyên ra ngoài săn giết ma vật, có đôi khi ra ngoài tận một tháng, mà nếu đảm nhiệm chức cục trưởng thì hiển nhiên là không thể làm như thế.
Dù sao, thời gian một tháng thật sự quá dài, trong lúc này cực kì dễ dàng xảy ra rất nhiều chuyện, đợi cho đến lúc hắn trở về thì khu căn cứ còn tồn tại hay không cũng là một vấn đề, đặc biệt trong tình trạng Ma Nhân tộc càn rỡ như bây giờ.
"Hơn nữa, khu căn cứ Hách An bây giờ cũng không phải không có ta là không được, quan trọng chỉ là thiếu cao thủ cấp Thần Tinh, cần một vị cường giả cấp Thần Tinh trấn thủ mà thôi."
"Ý của ngươi là. . . . . . ?"
Nghe ra Phương Bình có biện pháp giải quyết, Yến Tuyết vội vàng hỏi.
Tuy rằng vì không muốn khiến cho Phương Bình khó xử mà từ chối làm nhiệm vụ thương thuyết, nhưng không có nghĩa là nàng không quan tâm đến an nguy của khu căn cứ Hách An.
"Nếu chỉ là thiếu một vị cao thủ cấp Thần Tinh vậy thì tìm một người là được."
Phương Bình nói.
"Ngươi là muốn để Lục Dự đảm nhiệm vai trò cường giả Thần Tinh trấn thủ khu căn cứ Hách An?"
Yến Tuyết nhíu mày.
"Không, nếu để cho Lục Dự đi đảm nhiệm chức vị cường giả cấp Thần Tinh trấn giữ khu căn cứ Hách An, năng lực khống chế tinh thần của ta sẽ bại lộ, ngoài hắn ra, ta còn có người càng thích hợp hơn."
Phương Bình lắc đầu.
"Ngươi chờ ta một chút, ta đi dẫn người này đến."
Phương Bình thuấn di biến mất, chốc lát sau, hắn xuất hiện một lần nữa, chỉ là lúc xuất hiện là lúc, bên cạnh đã có thêm một cô gái tóc vàng có dáng người cao gầy, tất nhiên cô gái tóc vàng này chính là Kim Lệ.
"Vị này là. . . . . . ?"
Từ trên người cô gái tóc vàng này, Yến Tuyết mơ hồ cảm giác được sự nguy hiểm nồng đậm, nàng vội hỏi.
"Nàng là thiên tài của Ma Nhân tộc, Kim Lệ, lần trước đã từng xuất hiện trong sự kiện xâm lấn khu căn cứ Ngân Xuyên, tuy rằng chỉ là Ngũ giai nhưng cũng đã có được chiến lực có thể so với Thần Tinh."
"Gần đây năng lực khống chế tinh thần của ta tăng lên một chút, khoảng cách mỗi lần sử dụng đã ngắn hơn, đối với Giác Tỉnh giả cùng cấp đã không còn hạn chế về phương diện thời gian nữa, cho nên sau khi bắt được thì ta đã khống chế nàng lại."
Phương Bình giải thích.
Trừ việc có liên quan đến Ma Vật Tế Đàn thì hắn không hề giấu diếm Yến Tuyết chuyện gì cả.
Giấu chuyện liên quan đến Ma Vật Tế Đàn cũng không phải là không tin vào Yến Tuyết, mà là lo lắng trí nhớ của Yến Tuyết bị người khác chiếm lấy, còn về ký ức liên quan đến Ma Vật Tế Đàn của Kim Lệ thì đã bị hắn dùng Kotoamatsukami xóa đi rồi.
"Ma Nhân tộc?"
Nghe thấy thân phận Ma Nhân tộc của Kim Lệ, Yến Tuyết đột nhiên cả kinh, cho đến lúc nghe câu sau của Phương Bình, nàng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cẩn thận đánh giá Kim Lệ.
"Khống chế Ma Nhân tộc th ta còn có thể hiểu được, nhưng ngươi có thể nói cho ta biết vì sao lại là một đại mỹ nữ không?"
Giọng nói của nàng trở nên có chút mùi vị kì quái, rõ ràng là mang theo một chút ghen tuông.
"Mỹ nữ hả? Sao ta lại không thấy vậy, trông cũng cũng bình thường mà, tuyệt đối không đẹp bằng ngươi."
Ham muốn sống còn của Phương Bình rất mạnh, hắn vội vàng nói. (B: “Ham muốn” là thứ mà chỉ khi “sống” thì mới “còn” :))~)
"Hừ."
Yến Tuyết hừ lạnh một tiếng, lườm Phương Bình một cái, nàng cũng coi như khá vừa lòng với sự "lươn lẹo" của Phương Bình, cũng không dây dưa với vấn đề này nữa.
Kim Lệ đeo mặt nạ kim loại màu vàng, Phương Bình đưa Kim Lệ đi thẳng tới Khoa Đối kháng Ma vật một chuyến.
Vì trong Nhân tộc và Ma Nhân tộc đều có người biết Kim Lệ, thế nên hắn để Kim Lệ đeo mặt nạ, sợ bị người khác nhận ra.
Đi vào Khoa Đối kháng Ma vật, sau khi để Kim Lệ thể hiện một chút thực lực, rất nhanh, Kim Lệ liền trở thành cục trưởng tạm thời c Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Hách An.
Tuy rằng Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Hách An càng thiên về phía Phương Bình, người mà bọn họ hiểu rõ tận gốc rễ này, nhưng Phương Bình không muốn thì bọn họ cũng không thể gò ép.
Hơn nữa bây giờquan trọng nhất là mời được một vị cường giả có chiến lực Thần Tinh đến trấn giữ khu căn cứ, những cái khác đều là thứ yếu.
Về phần trên mặt Kim Lệ có đeo mặt nạ, bọn họ cũng không để ý, cường giả mà, luôn sẽ đặc biệt một chút, người thích đeo mặt nạ cũng không phải không có.
Có người còn đoán mò cho rằng mặt của Kim Lệ đã bị hủy dung, đồng thời cũng thương tiếc, trong đầu suy diễn ra một câu chuyện bi thảm về một nữ cường giả mỹ mạo chịu nỗi khổ bị hủy dung.
Trở về khách sạn, cho đến lúc này, Phương Bình mới có tinh lực đi để ý đến cô ả diêm dúa hóa thành ma vật bị thu vào trong không gian hiến tế.
"Đây là đâu?"
Tuy rằng bản thân bị trọng thương, nhưng cô ả diêm dúa cũng chưa chết, năng lực tự hồi phục cường hãn của ma vật khiến cho ả gắng gượng sống đến tận bây giờ.
Nhìn thấy Phương Bình xuất hiện, lập tức giọng nói của ả mang theo kinh sợ mà hỏi.
"Đáng tiếc là cấp Thần Tinh!"
Trong lòng Phương Bình sinh ra một tia đáng tiếc, cô ả diêm dúa là cấp Thần Tinh, với Kotoamatsukami bản bình thường thì không thể khống chế được, vậy nên cũng chỉ có thể dùng để hiến tế.
"A ——"
Chỉ kịp phát ra một tiếng hét thảm, thân thể cô ả diêm dúa dưới ngọn lửa đỏ rực hóa thành tro tàn rồi biến mất.
Vù!
Huyết quang ngút trời, biển sao xuất hiện, một ngôi sao màu lam bắn xuống một chùm sáng màu lam, nổ rồi vỡ ra hóa thành một người trẻ tuổi.
Người thanh niên có mái tóc màu nâu, bên trong mặc áo sơ mi màu đen, bên ngoài là áo khoác tối màu và quần âu.
Họ tên: Yagami Kazuma
[Thiên phú]
Thiên phú phát triển: phi phàm
[Năng lực]
Điều khiển gió: năng lực có được từ việc ký kết khế ước với vị Vua của Tinh linh Gió, có thể thao túng gió, khi sử dụng năng lực, hai mắt sẽ biến thành màu lam.
"Bởi vì con ma vật bị hiến tế nắm giữ năng lực có thể thao túng không khí, thế nên mới hiến tế ra Yagami Kazuma sao?"
Thấy hiến tế ra nhân vật anime này, trên mặt Phương Bình có chút đăm chiêu.
Yagami Kazuma là nhân vật anime trong bộ anime Kaze no Stigma - Ngự thuật sư, là Phong thuật sư mạnh nhất trong bộ anime này, vì ký kết khế ước với vị Vua của Tinh linh Gió nên hắn có thể tùy ý thao túng gió làm vũ khí.
Năng lực thao túng không khí và hệ Phong không phải là cùng một loại năng lực, nhưng tính chất cũng tương tự.
Hẳn là vì cái tính chất tương tự này mới khiến cho khi Phương Bình dùng con ma vật do cô ả diêm dúa biến thành để hiến tế thì ra Yagami Kazuma.
"Nhân vật anime trước mặt có thiên phú phát triển, năng lực điều khiển gió, có muốn chọn một loại để thu hoạch hay không?"
m thanh uy nghiêm vang lên, Phương Bình đưa ra sự lựa chọn.
"Chọn điều khiển gió!"
Tuy rằng thiên phú phát triển cấp phi phàm không tệ, nhưng hắn đã có sẵn rồi, sau khi dung hợp thì xác suất lột xác cũng không lớn.
Trái lại, dựa vào điều khiển gió, Yagami Kazuma trong bộ anime Kaze no Stigma - Ngự thuật sư đã đạt được danh hiệu Phong thuật sư mạnh nhất, có thể thấy được, cấp bậc của năng lực điều khiển gió hẳn là tương đối cao.
m thanh uy nghiêm lại vang lên.
"Số lượng năng lực của người hiến tế trước mắt đã đạt giới hạn cao nhất, có chọn một loại để thay đổi hay không?"
"Số lượng năng lực lại đầy?"
Phương Bình bất giác nhíu mày, sau khi cảnh giới đạt tới Ngũ giai, hắn chỉ có thêm vào một loại năng lực nữa là Nữ hoàng Gai, nói cách khác, cảnh giới từ Tứ giai tăng lên Ngũ giai, giới hạn cao nhất của số lượng năng lực chỉ tăng thêm có một cái, điều này quả thật khiến hắn có chút thất vọng.
Đương nhiên hắn cũng hiểu được, trong cùng cảnh giới, số lượng năng lực hắn có được tuyệt đối có thể nói là nhiều nhất từ trước tới nay, đã cực kỳ khoa trương rồi.
Khả năng thức tỉnh năng lực của Giác Tỉnh giả, trừ lần đầu thức tỉnh là lúc nhất định sẽ đạt được năng lực mới ra, mỗi một lần tăng cảnh giới lên đều chỉ có xác suất có khả năng có thể đánh thức thêm một hoặc hai năng lực mới nữa. (B: Tức hên thì thêm năng lực, xui thì năng lực cũ được nâng cấp, còn nâng lên được mấy cấp thì lại xem may hay rủi :))~)
Vì nguyên nhân này mà hạn mức cao nhất của số lượng năng lực mà đa số Giác Tỉnh giả có thể nắm giữ đều thường sẽ thấp hơn số cấp bậc của bản thân.
Chẳng hạn như một vị Giác Tỉnh giả đạt tới Ngũ giai, vậy tổng số lượng năng lực mà hắn có được rất có thể không đến năm loại.
Ngược lại là hắn, cho dù không tính thêm điều khiển gió thì cũng đã có mười loại năng lực rồi, có thể thấy số lượng năng lực nhiều đến khoa trương cỡ nào. (B: May lắm mới hack luck ra được 2 skill trong 1 lần, còn thanh niên này thì lần level up nào cũng được 2 :))~)
Còn nếu tính thêm cả thiên phú vào thì, với một ự thật là tác dụng của các loại thiên phú tương tự như năng lực, vậy hắn lại càng khoa trương hơn.
"Muốn đổi hay không, nếu đổi, lại nên đổi loại năng lực nào đây?"
Ánh mắt Phương Bình nhìn về phía những năng lực mà mình có được bây giờ.
Cuối cùng, ánh mắt hắn đặt lên trên hai loại năng lực Fitzgerald hoa lệ và Nữ hoàng Gai.
Nữ hoàng Gai, loại năng lực này, cấp bậc cũng không tính là cao, từ việc lần trước đánh nhau với cô ả diêm dúa hắn không thể giành được quyền khống chế vật thể trạng thái dài mảnh thì cũng đủ để nhìn ra.
Mà Fitzgerald hoa lệ, vì dần dần không thể làm thỏa mãn được chi phí mỗi lần vận dụng nên nó đã ở bờ vực bị sàng lọc rồi.
Đối với loại năng lực này, Phương Bình rất không nỡ, tuy rằng chi phí mỗi lần vận dụng rất lớn, nhưng sự hùng mạng của năng lực là không thể nghi ngờ.
Ánh mắt hắn di chuyển qua lại giữa hai loại năng lực, trong lòng Phương Bình đã có quyết định.
"Đổi lấy Nữ hoàng Gai."
Cuối cùng, hắn vẫn là không nỡ đổi Fitzgerald hoa lệ.
Tuy rằng Fitzgerald hoa lệ đã nằm trên bờ vực bị loại bỏ, nhưng ở giai đoạn trước mắt thì vẫn còn có thể dùng đến.
Hơn nữa, nếu hắn có thể thu hoạch được năng lực Gol Gol no Mi, như vậy nói không chừng loại năng lực này có thể phát huy ra uy lực có mức cấm kỵ.
Không chỉ có năng lực Gol Gol no Mi, Từ độn - Huyết kế giới hạn của Kazekage đệ tứ Rasa trong Naruto để đào vàng,"Độc Bộ Ngâm Khách" của Kunikida Doppo trong bộ anime Văn Hào Lưu Lạc - Bungou Stray Dogs có thể từ không sinh có, hoặc trong bộ anime Darwin"s Game với Hỏa Dã chi Chùy - 火神鎚 (cây búa thần lửa???) của Sudo Kaname cho phép làm nhái lại bất kì món vũ khí nào từng thấy qua thì đều có thể khiến cho Fitzgerald hoa lệ phát huy uy lực đến mức cấm kỵ.
Vèo!
Thuận theo lựa chọn của Phương Bình, một luồng hào quang màu lam nhập vào cơ thể Phương Bình.
Nhất thời Phương Bình cảm thấy mình mất đi quyền khống chế với vật thể có trạng thái dài mảnh, thay vào đó, hắn lại có thể điều khiển gió, hiển nhiên Nữ hoàng Gai đã bị đổi vị trí với điều khiển gió rồi.