Sau khi tạm trú tại khu căn cứ Hách An một quãng thời gian thì đoàn của Phương Bình quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên.
Tuy rằng tình huống hiện tại của khu căn cứ Hách An khiến cho bọn họ rất lo lắng, nhưng so với môi trường ở khu căn cứ Hách An thì cũng chỉ có điều kiện như ở khu căn cứ Ngân Xuyên mới có thể để cho bọn họ nhanh chóng trưởng thành.
Tổng nhân số lúc trở về lên đến mười ba người, trong lúc tạm trú Phương Bình có đi đón bốn người vì vướng nhiệm vụ nên không thể cùng đến đây trước đó qua Hách An, với số người xuất thân từ căn cứ Hách An cộng thêm vào Nhạn Hồng nên tổng nhân số mới lên đến mười ba người.
Trở lại khu căn cứ Ngân Xuyên, tất cả mọi người lần lượt rời đi, cuối cùng chỉ còn dư lại ba người Phương Bình, Yến Tuyết, Phàn Huyên.
"Các ngươi có cảm thấy bầu không khí trong khu căn cứ có vẻ không thích hợp hay không?"
Yến Tuyết có chút nghi ngờ nói.
Địa phương bọn họ thuấn di xuất hiện là giữa một khu vườn cây nằm trong Khoa Đối kháng Ma vật, nơi này tuy rằng có chút hẻo lánh, nhưng người lui tới cũng không ít.
Vốn dĩ nơi này hẳn phải là khá náo nhiệt, nhưng bọn họ lại không thấy được mấy người, nếu tình cờ có người đi ngang qua thì cũng đều đang trong trạng thái vội vã, dáo dác ngó nghiêng nhìn về phía sau lưngnhư thể là có người đang đuổi theo ở phía sau vậy.
"Xác thực không quá bình thường, tìm một người hỏi một chút đi."
Phương Bình nhìn lướt qua xung quanh, hướng về phía hai cô gái trẻ chừng mười tám mười chín tuổi đang sóng bước cùng nhau mà đi tới.
"Chào hai ngươi, ta có thể quấy rầy một chút không?"
"Phương Bình tiền bối, ngươi là Phương Bình tiền bối đứng thứ ba của bảng xếp hạng sao?"
Hai cô gái trẻ nhìn thấy Phương Bình, trên mặt đều là lộ ra vẻ hơi kích động.
Thời gian các nàng gia nhập Khoa Đối kháng Ma vật bên khu căn cứ Ngân Xuyên cũng không dài, đối với vị chủ nhân vị trí thứ ba là Phương Bình này, một đại tiền bối nắm giữ chiến lực Thần Tinh, các nàng tuy rằng có nghe nói qua, cũng đã thấy hình, nhưng vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy người thật.
"Là ta, có thể hỏi một chút có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không? Làm sao người nào cũng đều vội vội vàng vàng?"
Phương Bình hỏi.
Nghe được Phương Bình hỏi dò, sắc mặt hai cái cô gái trẻ không khỏi khẽ biến, hoang mang nhìn ngó bốn phía, chỉ là khi nhìn thấy Phương Bình đang trước người mình thì lại thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong giọng nói như trước vẫn lộ ra một tia bất an.
"Bắt đầu từ một tuần trước trong khu căn cứ liên tục có Giác Tỉnh giả bị mất tích."
"Giác Tỉnh giả mất tích?"
Cả ba người Phương Bình, Yến Tuyết, Phàn Huyên đều là bày ra vẻ mặt không khỏi ngưng lại, Yến Tuyết hỏi.
"Thời gian trôi qua lâu như vậy, lẽ nào Khoa Đối kháng Ma vật còn không tìm ra hung thủ?"
"Không có, chiều hôm qua lại mất tích một người nữa, này đã là người thứ tám."
Cô gái trẻ mang kẹp tóc sắc màu sặc sỡ trong hai người bất an lắc đầu.
"Đã có tám Giác Tỉnh giả bị mất tích, hơn nữa hung thủ là ra tay ở ban ngày? Khoa Đối kháng Ma vật lẽ nào không có phái ra cao thủ Giác Tỉnh giả am hiểu truy tung để săn tìm sao?"
Phàn Huyên hơi kinh ngạc, hung thủ lại càn rỡ đến trình độ như thế này, đương nhiên càng khiến nàng kinh ngạc chính là hiệu suất của Khoa Đối kháng Ma vật, thời gian trọn vẹn cả một tuần thế mà còn chưa có tìm ra hung thủ.
"Khoa Đối kháng Ma vật đã phái ra nhiều vị cao thủ Giác Tỉnh giả am hiểu truy tung để săn tìm hung thủ, liền ngay cả Hồ Ngạo tiền bối đều bị phái ra, thế mà vẫn như trước còn chưa tìm ra được hung thủ."
Cô gái trẻ có mái tóc hơi ngắn còn lại hơi rụt người lại bất an nói.
"Liền ngay cả Hồ Ngạo tiền bối đều bị phát động rồi nhưng vẫn như trước chưa tìm được hung thủ?"
Trên mặt ba người Phương Bình, Yến Tuyết, Phàn Huyên đều là mang theo một chút nghiêm nghị, cảm giác được có điểm không giống bình thường trong chuyện này, Yến Tuyết hỏi.
"Trong số những người mất tích thì thực lực mạnh nhất nằm ở cấp độ nào?"
"Là một Tứ giai Giác Tỉnh giả."
Hai cô gái trẻ cùng trả lời.
"Phương Bình tiền bối, vậy chúng ta xin phép đi trước!"
Tin tức hai người biết được cũng không tính là quá nhiều, sau khi nói ra những gì mình biết được thì hai người rất nhanh cáo từ rời đi.
Phương Bình dùng Haki Quan Sát xác định vị trí của hai người, mãi đến tận khi xác nhận rõ hai người đã trở về chung cư nữ thì Phương Bình mới ngưng theo dõi hai người này.
"Đến tột cùng là người nào làm? Lại còn điên cuồng liên tục săn giết Giác Tỉnh giả."
Trong lòng Phàn Huyên có một ít sợ hãi.
"Không nhất định là người, ngược lại khả năng lớn là do Ma Nhân tộc thì hơn."
Nghĩ đến sự kiện phát sinh trong khu căn cứ Liễu Châu, Phương Bình nói.
"Ma Nhân tộc thì khả năng xác thực lớn hơn một chút, thậm chí ngay cả Tứ giai Giác Tỉnh giả đều có thể bị nạn, thực lực của hung thủ tuyệt đối không yếu, ít nhất cũng có thể là Ngũ giai Giác Tỉnh giả."
Sắc mặt Yến Tuyết ngưng lại, nàng suy đoán.
Ởới tình huống không gợi ra động tĩnh quá lớn, muốn cho một Tứ giai Giác Tỉnh giả mất tích thì đã chỉ rõ rằng thực lực hung thủ tất nhiên là phải mạnh hơn Tứ giai Giác Tỉnh giả, cho nên nàng suy đoán hung thủ ít nhất là Ngũ giai Giác Tỉnh giả.
Nàng nhìn qua Phàn Huyên.
"Năng lực của ngươi phát động tương đối chậm chạp nên rất dễ dàng bị đánh lén, khoảng thời gian này, chúng ta tận lực cùng nhau hành động."
"Hai vị mỹ nữ, ta cảm giác được các ngươi cần một người cận vệ."
Phương Bình gồng cơ tay khoe con chuột đẫy đà, hắn xoay eo tạo dáng đúng chuẩn người mẫu thể hình, nói.
"Quá xấu, rớt từ vòng gửi xe."
"Không đẹp, đánh rớt."
Hai người quả đoán từ chối.
. . .
Đang lúc hoàng hôn, gần khu chung cư nữ của Khoa Đối kháng Ma vật, trong một con phố vắng người qua lại.
Một cô gái mặc áo T-shirt nhạt màu với chiếc quần đùi màu trắng và một đống giỏ xách túi hàng trong hai tay, nàng có chút lo lắng bước nhanh hướng về khu chung cư nữ.
Bởi vì quá mải mê mua sắm mà nàng quên bẵng cả thời gian, đợi đến khi nhìn thấy sắc trời biến hóa thì cũng đã tới hoàng hôn.
Nghĩ đến vụ án những Giác Tỉnh giả bị mất tích gần đây, nàng cuống quít rời khỏi cửa hàng, mau chóng quay trở về khu chung cư nữ.
Bởi vì liên tục xuất hiện việc Giác Tỉnh giả bị mất tích nên trên đường phố rất là vắng vẻ, một cơn gió lạnh thổi qua khiến nàng không khỏi rùng mình một cái.
Tần số bước của chân nàng càng nhanh, trong lòng nàng không ngừng an ủi chính mình, tuy rằng những người bị mất tích cũng có vào ban ngày, nhưng phần lớn trong đó vẫn là mất tích vào ban đêm, thời gian gây án của hung thủ chủ yếu hẳn là vào buổi tối.
Phốc ——
Đang chạy vội, nàng bỗng nhiên cảm giác chỗ trái tim mình đau nhói vô cùng, nàng kinh hoảng nhìn hướng về phía trái tim của chính mình.
Nhất thời, nàng sợ hãi khi nhìn thấy nơi ngực trái của chính mình xuất hiện một cái lỗ thủng cực lớn, có máu tươi đang ục ục trào ra.
Nàng cảm giác ngực mình như cái gì đó bị đâm trúng, nhưng một mực nàng hoàn toàn không thể nhìn thấy.
"A —— "
Không tự chủ được, nàng phát ra tiếng kêu thảm thiết, sợ hãi mà lại tuyệt vọng, mà cái này cũng thành âm thanh cuối cùng của nàng ở thế giới này.
Xì xì ——
Nương theo một tiếng vũ khí bị rút ra, thân thể cô gái không còn hơi sức ngã xuống, đập về phía mặt đất.
Chỉ là, thân thể của nàng cũng không thể ngã xuống mặt đất, trước khi thân thể nàng ngã xuống mặt đất thì có một bàn bàn tay vô hình nắm nàng lên, để thân thể của nàng quỷ dị uốn lượn đứng ở trong không trung.
Nhiệt độ đang nhanh chóng từ trên người nàng biến mất.
Trong chung cư nữ, phòng của Yến Tuyết, Yến Tuyết, Phàn Huyên đang ngồi ăn cơm tối.
Ngoại trừ hai người ra thì còn có một người, tự nhiên chính là Phương Bình, lấy cớ làm cận vệ cho hai người mà hắn lẻn vào đây.
Ăn đồ ăn do hai người nấu, hắn khen không dứt miệng, món ăn hai người làm tất nhiên không được phép chê, "ăn ngon" với "ăn rất ngon" thành câu cửa miệng trong bữa cơm của hắn.
"A —— "
Đột nhiên, một tiếng hét thảm vang lên truyền vào trong tai ba người, sắc mặt ba người đều là không khỏi biến đổi, nhớ lại chuyện ngày hôm nay từ hai cô gái kia hỏi thăm được, trong lòng ba người có dự cảm không tốt.
"Các ngươi chờ ở trong phòng, ta đi xem một chút."
Dặn dò một tiếng cho hai người, Phương Bình mở cửa sổ ra, vận dụng ma pháp truyền tống, thân thể hắn ở trong không trung nhanh chóng lấp loé, hướng về phương hướng âm thanh truyền tới chạy đi.
Vẻn vẹn chỉ mất mấy giây hắn cũng đã xuất hiện ở chỗ góc phố cô gái kia bị tập kích.
Ánh mắt hắn nhìn ngó xung quanh, một vệt đỏ bừng xuất hiện ở trước mắt hắn, hắn loé lên một cái, xuất hiện ở kế bên cái vệt đỏ bừng này.
"Là vết máu, hơn nữa. . ."
Chỉ thấy cái này rõ ràng là một vũng máu, lấy kinh nghiệm của hắn từ vô số lần săn giết ma vật, cái vũng máu tuyệt đối là mới vừa lưu lại.
Thế nhưng làm hắn kinh ngạc chính là, ngoại trừ vết máu này thì xung quanh đó không hề có lấy một bóng người, cũng không có thi thể lưu lại.
Ngay vừa lúc nghe được tiếng kêu thảm thiết thì hắn cũng đã vận dụng Trạng thái Tiên Nhân, lấy cảnh giới bây giờ của hắn, Haki Quan Sát cùng Trạng thái Tiên Nhân đủ để dễ dàng bao trùm nơi này.
Nhưng bất kể là Haki Quan Sát hay là Trạng thái Tiên Nhân thì hắn cũng không hề phát hiện được sự hiện diện của bất kì một người nào ở nơi này.
Hoặc là đối phương có tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt liền thoát đi nơi này.
Hoặc là, đối phương nắm giữ một loại năng lực ẩn thân nào đó rất là lợi hại, lợi hại đến bất kể là Haki Quan Sát vẫn là Trạng thái Tiên Nhân đều không thể phát hiện ra được.
"Tốc độ thật nhanh, nhanh như vậy liền chạy tới, hừm, người này là Phương Bình đứng thứ ba bảng danh sách?"
Trên đường phố, vị trí cách chỗ Phương Bình mấy chục mét, một nam tử đang vác một cái túi chống nước chứa thi thể cô gái xấu số kia ở trên vai, dùng ánh mắt đầy sự hứng thú đánh giá Phương Bình.
Nhưng một mực, mặc dù là cách xa nhau gần như vậy, Phương Bình như trước không có phát hiện ra hắn.
"Có thể so với Thần Tinh sao? Cũng chỉ được có thế mà thôi."
Khóe miệng nam tử lộ ra một tia khinh bỉ.
Hắn là Hoàng Trác, thành viên của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, nắm giữ năng lực ẩn thân đặc thù, tính cho đến tận giờ phút này hắn cũng chưa bao giờ gặp được người có thể nhìn thấu năng lực ẩn thân này.
Nhìn thấy kể cả kẻ nắm giữ năng lực cảm giác có thể so với Thần Tinh cần đặc biệt chú ý trong tư liệu như Phương Bình cũng có không cách nào nhìn thấu khả năng ẩn thân của hắn, trong lòng hắn không khỏi một trận đắc ý, năng lực ẩn thân của hắn quả nhiên là hoàn mỹ.
"Hắn là mục tiêu săn giết trọng điểm của tộc, nếu có thể giết hắn, phần thưởng từ các cao tầng trong tộc tất sẽ cực kỳ phong phú."
Nghĩ đến cái này, hắn nhảy cà tưng cà tưng đến gần Phương Bình, rõ ràng hắn không hề cố che giấu, nhưng một mực lại lặng yên không một tiếng động, thậm chí ngay cả gió đều không nổi lên.
Cái này đồng dạng là đặc điểm của năng lực ẩn thân này, ngoại trừ có thể che đậy thị giác không để cho bản thể bị nhìn thấy, mà bao quát cả những thứ như âm thanh, khí tức, mùi vị, nhiệt độ, không khí lưu động,... các loại dấu hiệu có khả năng khiến hành tung của hắn bị bại lộ đều được che đậy.
So với năng lực ẩn thân mà nam tử Ẩn Lăng của Địa Ngục Hỏa sở hữu mà Phương Bình đã từng gặp qua thì năng lực ẩn thân của hắn không thể nghi ngờ là hoàn toàn vượt trội, dùng từ tối thượng để hình dung cũng không phải là không thể.
Rất nhanh, hắn nhảy tới trước mặt Phương Bình, vung lên thanh vũ khí ma hóa hình dạng dao găm đã được trải qua xử lý đặc thù nắm giữ năng lực xuyên thấu cực mạnh trong tay.
Nhưng dù vậy, Phương Bình như trước vẫn không hề phát hiện ra hắn, không chút nào nhận ra được hắn đã đứng ở cách người mình chưa đến một mét.
Bạch!
Lưỡi dao của hắn đâm vào vị trí trái tim của Phương Bình.
Bởi vì khả năng của năng lực ẩn thân, thậm chí ngay cả việc không khí đáng nhẽ phải lưu động một cách bất thường cũng không xảy ra.
--- Lại sưng mắt, chắc tại hạ không nên cố quá như vầy, kẻo quá cố thiệt rồi là xong luôn... ---