Phương Bình lại lần nữa nhào về phía con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, những ngón tay phải nhuộm đen màu của Haki Vũ Trang co nắm lại tạo ra từng tiếng răng rắc vung một đấm về phía con ma vật.
Ầm ầm!
Con ma vật do nam tử gầy gò biến thành giơ cánh tay phải khổng lồ lên đón đỡ, một lớn một nhỏ, thể tích hai nắm đấm cách biệt nhau cả trăm lần cùng va chạm với nhau.
Tựa như sao chổi va vào mặt trăng, sóng trùng kích khủng bố nổi lên, dư chấn mạnh mẽ phá tung vách đá thành một cái hốc tròn.
Công kích bị đỡ, tay trái của Phương Bình mau lẹ chụp cánh tay phải của con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, hắn dùng hai tay quấn lấy cánh tay phải của con ma vật.
Nếu như lúc này con ma vật do nam tử gầy gò biến thành không có bị thương nặng thì tất nhiên nó có thể phản ứng lại mà đón đỡ tay trái của Phương Bình.
Nhưng trên đời không có nếu như, mang thương thế nghiêm trọng, con ma vật do nam tử gầy gò biến thành đã không kịp hành động.
Oành!
Ôm lấy cánh tay phải của con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, Phương Bình khom lưng, lấy bản thân làm điểm tựa, hắn thực hiện một cú vật ngã thách thức vật lý, nhấc con ma vật khỏi mặt đất rồi đập cho nó ôm hôn đất mẹ một cú đau điếng.
Một tiếng vang thật lớn xuất hiện, mặt đất lại có thêm một cái hố trời, con ma vật do nam tử gầy gò đã dặt dẹo lắm rồi giờ thì ngất ngây con gà tây, thương thế nặng đến mức cả một lúc sau nó vẫn chưa trở người leo khỏi hố.
Ầm!
Phương Bình lắc mình xuất hiện ở bên đầu con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, lại vung ra một quyền mạnh mẽ.
Cái hố lại sụp ra thêm sâu thêm rộng, mà khuôn mặt xấu xí của nam tử gầy gò thì lại thành đống thịt xay, máu me vương vãi.
Cái miệng nó mở toác ra, hàm răng đã lởm chởm giờ lại còn rụng mất vài cái.
“A…”
Chịu thua thiệt đau đớn như vậy trong tay một tên Giác Tỉnh giả còn chưa phải là Thần Tinh, con ma vật do nam tử gầy gò biến thành rít gào phẫn nộ, nằm co trên đất, nó dùng tay trái quơ đánh Phương Bình.
Đùng!
Tay trái Phương Bình quơ ra một trảo, nhờ vào sự cường hóa kinh người của Haki Vũ Trang, hắn bắt được tay trái của con ma vật đang vồ tới.
Sau đó hắn giơ chân phải lên, vung một cước tàn nhẫn đạp lên người con ma vật do nam tử gầy gò biến thành.
Thân thể con ma vật do nam tử gầy gò biến thành bị ấn sâu vào đất, trên người nó xuất hiện một dấu chân, xương thịt phần ngực lõm xuống một khoảng.
Thương tích trên người con ma vật vốn dĩ đã rất nặng giờ thì trở thành thương tật chí tử, dễ dàng thấy được nó đang gần như hấp hối, cánh tay trái của con ma vật vừa nãy đang còn cố giằng co với Phương Bình thì bây giờ đã mềm nhũn bất lực.
Rào rào rào!
Từ hư không có rất nhiều sợi xích màu máu bò ra, quấn quanh tứ chi con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, bó con ma vật như đòn bánh tét.
Con ma vật do nam tử gầy gò biến thành đã bị bắt.
“Vương Viên…”
Nhìn thấy con ma vật do nam tử gầy gò biến thành đã bị bắt trói, Địch Long, Xích Cơ biến sắc, nhưng đáng tiếc, tình cảnh bọn họ lúc này cũng vô cùng nguy cấp, họ cũng đã gần như không còn thời gian để lo lắng cho người khác nữa rồi.
Mà bên phía Ngân Nhạn, lúc trước thì nàng là người có thương thế nặng nhất, giờ đây đã hóa thành một con ma vật giống chim khổng lồ màu bạc nằm dài trên đất, dấu hiệu sự sống đã rời bỏ cơ thể nàng từ lâu rồi.
“Giải trừ phong ấn cho ta!”
Dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, Phương Bình lạnh giọng nói.
“Giải trừ? Nằm mơ đi, ngươi cả đời cũng đừng mong có thể sử dụng lại năng lực không gian!”
Con ma vật do nam tử gầy gò biến thành nhếch cái mồm đầy máu cười gằn.
Tuy rằng mai phục thất bại, chính mình cũng có khả năng rất cao sẽ chết ở nơi đây, nhưng có thể khiến cho một hạt giống tiềm năng cấp Huyết Nguyệt vĩnh viễn mất đi một loại năng lực thì có vẻ hắn cũng không tính là lỗ to.
“Phần lớn năng lực sẽ tự động giải trừ sau khi năng lực giả tử vong, giết hắn thì có thể phong ấn sẽ được gỡ bỏ.”
Từ Đông tiến lại, suy nghĩ một chút rồi nói.
“Các ngươi cứ việc thử, xem xem sau khi ta chết thì năng lực phong ấn của ta có mất tác dụng không nào.”
Con ma vật do nam tử gầy gò biến thành đắc ý cười to, không có lấy một chút e sợ.
Đúng là có rất nhiều năng lực sẽ tự động mất đi công hiệu ngay sau khi năng lực giả chết đi, nhưng năng lực của hắn là một ngoại lệ, cho dù xương hắn có mục thì người bị năng lực tác động cũng đừng mơ được giải thoát.
Nhận thấy nam tử gầy gò không hề e dè cái chết, Từ Đông nhíu nhíu mày.
Hắn có thể phát giác được tên nam tử gầy gò không hề khích bác họ, cũng đồng nghĩa với việc năng lực phong ấn này có tính vĩnh cửu, dù năng lực giả có chết đi thì cũng không cách nào giải trừ.
Năng lực không gian mà Phương Bình sở hữu không thể phủ nhận nó là một khả năng vô cùng hữu ích và bá đạo, nếu như một năng lực giá trị đến vậy bị vô hiệu hóa vĩnh viễn thì Phương Bình chịu thiệt to rồi.
Sau một lúc chần chờ, Từ Đông lên tiếng.
“Ngươi giải trừ năng lực thì ta sẽ chịu trách nhiệm mà tha cho ngươi một mạng.”
“Khà khà, ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?”
Nam tử gầy gò xem thường, rõ ràng trong lời Từ Đông nói hắn một chữ cũng không tin.
Nếu như thật sự có thể giành lại mạng từ tay bọn họ hắn sẽ rất vui lòng giải trừ phong ấn, tuy rằng có thể khiến cho một hạt giống Huyết Nguyệt vĩnh viễn mất đi một năng lực trọng yếu là rất có lợi, nhưng xét cho cùng tính mạng hắn vẫn cao hơn hết thảy.
Hơn nữa, hắn biết chắc rằng một khi rơi vào tay Nhân loại thì dù còn sống cái mạng của hắn cũng không chắc là do hắn nắm trong tay.
“Bất kì năng lực nào cũng có cách phá giải, tạm gác chuyện năng lực phong ấn này có mang tính vĩnh cửu hay không, hay dù là sau khi ngươi chết cũng sẽ không mất hiệu lực, cho dù cả hai đều đúng thì phương pháp phá giải phong ấn đặc thù này vẫn tồn tại.”
Khi nghe được năng lực phong ấn vĩnh viễn sẽ không được giải trừ, khuôn mặt Phương Bình bình tĩnh ngoài ý muốn.
“Ngươi có cách à?”
Nam tử gầy gò cười trào phúng, rõ ràng hắn cũng không tin dù chỉ một nhịp ngắt câu trong lời Phương Bình nói.
Nếu như có thể thì Phương Bình đã làm từ sớm rồi, sao lại đợi đến hiện tại.
“Ta có thể.”
Đáp lại lời hắn, thanh âm Phương Bình từ tốn nhẹ nhàng, trên mặt tuy không có nét gì là tự tin như trong âm điệu hắn nói lại lộ ra sự khẳng định vững vàng.
Nói xong lời này, ánh mắt Phương Bình nhìn về phía Từ Đông.
“Phó cục Từ, để giải trừ năng lực phong ấn trên người ta thì cần dùng đến hắn, có thể giao cho ta xử lí không?”
“Có thể, nếu cần thiết thì ngươi cứ tùy ý mà hành động.”
Từ Đông lập tức đáp lời không dùng đến một giây do dự.
Thi thể một Ma Nhân tộc Thần Tinh kỳ cựu đúng thật là vô cùng quý giá, nhưng nếu có thể dùng nó để đánh đổi lấy cơ hội phái giải phong ấn trên người Phương Bình thì hắn hoàn toàn chấp thuận.
Nguyên nhân tất nhiên là vì vật sống giá trị hơn vật chết, tiềm lực của Phương Bình so ra thì một cái thi thể Ma Nhân tộc Thần Tinh kỳ cựu chẳng đáng gì cả.
“Cảm tạ phó cục trưởng.”
Nói lời cảm ơn với Từ Đông, sau đó Phương Bình dời mắt sang con ma vật do nam tử gầy gò biến thành.
“Không thể nào có chuyện ngươi phá giải được năng lực phong ấn của ta, dù giết ta cũng không thể!”
Na tử gầy gò ngoài mạnh trong yếu lên giọng phản bác, hắn đã thấy được sự tự tin trên khuôn mặt Phương Bình, loại cảm giác lạc quan đó khiến hắn không khỏi bi quan cùng cực, khiến hắn phải tự hoài nghi chính lời nói phát ra từ miệng của bản thân.
Phương Bình không buồn đáp lại, hắn chỉ lặng yên bước tới bên cạnh thân thể con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, đưa tay đặt lên người nó.
Vù!
Tay Phương Bình vừa chạm vào, thân thể con ma vật do nam tử gầy gò biến thành chợt nổi lên gợn sóng trông rất kỳ dị.
Đường đường là một cơ thể hữu cơ có hình dạng xương máu xác định bỗng lại có xu hướng chuyển hóa thành nguyên tố, dù cho nam tử gầy gò không hề có năng lực nguyên tố hóa.
Không chỉ bị chuyển hóa thành dạng nguyên tố, cơ thể hắn dần dần trở nên mờ đi, bị chuyển hóa thành linh thể, từ từ trong suốt.