Đưa tay đặt lên người con ma vật do nam tử gầy gò biến thành, Phương Bình vận dụng ma pháp hấp thụ.
Không sai, ma pháp hấp thụ chính là một con át chủ bài để có thể giải trừ năng lực phong ấn của nam tử gầy gò.
Ma pháp hấp thụ có được từ Mirajane sở hữu khả năng hấp thụ năng lượng của ác ma để cho bản thân sử dụng, từ đó thu hoạch được năng lực của ác ma.
Hắn có lòng tin nếu như hắn hấp thu cơ thể con ma vật do nam tử gầy gò biến thành thì cũng sẽ sở hữu năng lực mà nam tử gầy gò sở hữu, như thế liền sẽ có cách giải trừ năng lực phong ấn trên người hắn.
Chỉ có một điểm cần lo lắng duy nhất đó là, đối tượng hấp thụ của ma pháp, theo mô tả đối tượng cho ma pháp hấp thụ của Mirajane là ác ma, hắn không rõ đối với Ma Nhân tộc sẽ có hiệu quả tương tự không.
“Ngươi, ngươi đang làm gì…”
Con ma vật do nam tử gầy gò biến thành phát ra tiếng kêu kinh hoảng.
Hắn cảm thấy năng lượng của chính mình đang dần biến mất, thậm chí cả sự sống cũng đi theo mà rời bỏ hắn.
Lâm vào thế cùng đường mạt lộ hắn đành quyết tâm tâm tử, mặc kệ đối phương có giết hắn cũng không sợ, nhưng bây giờ hắn lại bị một năng lực quỷ dị thế này tác động, nói xem hắn có thể không kinh hoảng sao.
Phương Bình không đáp, sự thật đã chứng minh, ma pháp hấp thụ của Mirajane có thể áp dụng cho Ma Nhân tộc, biết được điểm này mà lòng hắn nhẹ nhõm không ít.
Chỉ cần có thể hấp thu được sức mạnh của đối phương thì hắn sẽ có được năng lực, lúc đó thì năng lực phong ấn chẳng còn là vấn đề với hắn.
Bạch!
Một lát sau, cơ thể con ma vật do nam tử gầy gò biến thành trong suốt đến mức không thể thấy bằng mắt, cuối cùng thì hóa thành những điểm sáng li ti hòa vào không khí rồi mất dạng.
Mà cùng lúc đó, Phương Bình chợt có cảm giác chỉ cần mình muốn là có thể biến thân thành nam tử gầy gò, có thể vận dụng năng lực của đối phương.
“Hấp thụ toàn phần - Ma Nhân tộc Vương Viên.”
Phương Bình thử nghiệm vận dụng, sau một khắc thân thể Phương Bình phát sinh biến hóa, hắn hóa thành nam tử gầy gò trong hình thái nhân loại, từ đầu tới chân giống nhau như hai giọt nước.
“Ngươi là ai?”
Từ Đông vẫn đang đứng gần đó tò mò quan sát bỗng trở nên đề phòng, dò hỏi Phương Bình.
“Phó cục Từ, là ta, ta là Phương Bình, ta hấp thụ năng lượng của đối phương, cũng gần giống với việc chiếm cứ thân thể đối phương.”
Phương Bình liền vội vàng trả lời.
“Phương Bình?”
Vẫn duy trì tâm thái đề phòng như trước, Từ Đông kinh ngạc nhìn Phương Bình.
Nếu đúng như Phương Bình nói, một loại năng lực có thể hấp thu năng lực của người khác, cái năng lực Phương Bình đang sở hữu này quá mức bá đạo, tuyệt đối được xếp vào tầng lớp năng lực siêu hạng.
Tưởng tượng mà xem, cứ mỗi một kẻ địch bị hạ gục rồi lấy đi năng lực, cứ thế số lượng năng lực Phương Bình có chắc chắn ngày một nhiều, số lượng năng lực sở hữu càng đa dạng thì chiến lực và phương thức chiến đấu càng được đề cao phong phú hơn.
Như là khi phải đối mặt với một năng lực giả hệ Hỏa mà Phương Bình có thể vận dụng năng lực khắc chế hệ Hỏa, năng lực hệ Thủy, lại một ví dụ khác khi kẻ địch là một người thành thạo tốc độ, Phương Bình lại sở hữu năng lực có khả năng khắc chế tốc độ.
Rồi khi có thể hạ gục một kẻ sở hữu năng lực hữu ích và mạnh mẽ thì Phương Bình lại có thêm một năng lực kinh khủng nữa để hấp thu sở hữu, một bước tăng vọt thực lực là có thật.
“Lẽ nào, đây chính là nguyên nhân cho việc trên người hắn có số lượng năng lực nhiều đến kinh người kia…”
Cứ mãi suy nghĩ rồi Từ Đông dần liên hệ tới tư liệu về Phương Bình mà hắn biết.
Cho đến nay, số lượng năng lực Phương Bình từng sử dụng đã gần mười loại.
Một Ngũ giai Giác Tỉnh giả mà lại có khả năng sở hữu số lượng năng lực nhiều đến thế, thành thật mà nói thì đây là chuyện vô lí luôn rồi, trong Khoa Đối kháng Ma vật đến ngay cả đám cường giả cấp Thần Tinh già đời cũng phải hiếu kỳ và kinh ngạc với thông tin như vậy.
Thế nhưng vì khả năng cao sẽ liên quan tới bí mật của Phương Bình mà Khoa Đối kháng Ma vật cũng không truy sâu tìm hiểu.
Bây giờ xem ra nguyên do mà số lượng năng lực Phương Bình nắm giữ nhiều đến vô lí có khả năng liên quan đến năng lực hấp thụ này.
“Đúng vậy, số lượng năng lực ta sở hữu nhiều như vậy là thông qua năng lực hấp thụ mà có được.”
Thấy Từ Đông hiểu lầm, Phương Bình thuận thế thừa nhận, cho tới nay hắn đã rất khổ não lo nghĩ tìm ra lí do lấp liếm cho vấn đề năng lực bản thân sở hữu quá nhiều kia, giờ thì nhờ có ma pháp hấp thụ thay lời giải thích, quả là một lí do thuyết phục.
“Ngươi hiện tại đến tột cùng có bao nhiêu năng lực?”
Từ Đông không nhịn được thất kinh hỏi.
“Cỡ mười mấy loại, năng lực này thật ra cũng không phải là không có hạn chế, vẫn không thể muốn thu bao nhiêu thì thu, mà lại loại năng lực này chỉ có thể nhằm vào Ma Nhân tộc và ma vật.”
Phương Bình nói, trên thực tế, hạn chế từ ma pháp hấp thụ so với những gì hắn nói là lớn hơn cả, thậm chí là rất kinh khủng.
Ma pháp hấp thụ không có sự linh hoạt như Ma Vật Tế Đàn, thích hấp thụ loại năng lực nào thì cứ việc chọn.
Còn về vấn đề vận dụng, như hiện tại, nếu hắn muốn dùng năng lực mà nam tử cao gầy sở hữu thì phải kích hoạt trạng thái “hấp thụ toàn phần - Ma Nhân tộc Vương Viên”, tức là biến thành hình dạng của Vương Viên.
Mà giả dụ sau này hắn hấp thụ nhiều Ma Nhân tộc hơn, nếu muốn dùng năng lực của một Ma Nhân tộc khác thì nhất định phải biến hóa thành Ma Nhân tộc tương ứng đó.
Thế nhưng, khả năng của ma pháp hấp thụ đúng thật là rất cường đại, đối tượng bị hắn hấp thụ không chỉ cho hắn năng lực từng sở hữu, mà còn cả chiến lực khi còn sống.
Ví dụ như hiện tại, hắn có thể dùng hình thái của nam tử gầy gò để phát huy ra chiến lực Thần Tinh kỳ cựu.
Đương nhiên, cũng không phải vì vậy mà lạm dụng với những Ma Nhân tộc cấp cao khác, vẫn còn một hạn chế khó có thể vượt qua, nếu như Ma Nhân tộc bị hấp thụ có thực lực siêu việt tự thân thì khả năng cao sẽ dẫn đến lí chí bị nuốt chửng, hóa cuồng như Elfman, em trai của Mirajane vậy.
“Năng lực cường đại như vậy có nhiều hạn chế cũng là chuyện bình thường.”
Từ Đông gật đầu, hắn không hề hoài nghi lời nói của Phương Bình, nếu như ngay cả một cái hạn chế cũng không có thì đây chẳng khác nào năng lực cấm kỵ.
Xác suất xuất hiện một năng lực kinh khủng như vậy thật sự là quá thấp, dù là thiên phú của Phương Bình rất khủng bố, hắn cũng không nghĩ Phương Bình nắm giữ được một năng lực thuộc hạng cấm kỵ.
“Ngươi thử một chút xem có thể hóa giải năng lực phong ấn hay không.”
“Được.”
Phương Bình gật đầu, thử nghiệm giải trừ năng lực phong ấn trên người.
Rất nhanh, đống hoa văn màu tím kỳ dị bám lấy da thịt hắn nhanh chóng mờ nhạt rồi biến mất.
Cùng lúc đó hắn cũng có thể xác nhận, nam tử gầy gò không hề nói dối hắn, dù là có giết được nam tử gầy gò thì năng lực phong ấn cũng không biến mất.
Dù đó là một tin buồn nhưng lại khiến hắn vui mừng khôn xiết, cũng may hắn nắm giữ ma pháp hấp thụ, bằng không lần này chỉ sợ đã vĩnh viễn mất đi năng lực không gian rồi.
Bạch!
Sau khi giải trừ phong ấn năng lực không gian trên người xong, Phương Bình đưa ánh mắt nhìn qua địa phương giao chiến cách đó không xa.
Ở nơi đó, Thường Thắng, Tần Lam đang cùng Địch Long và Ma Nhân tộc Thần Tinh tiêu diệt khu căn cứ Lam Vũ giao thủ.
Xa hơn một chút là Hồ Ngạo Nhi, Lữ Vận và Đào Lương Hàm vây công Xích Cơ.
Ánh mắt Từ Đông cũng đang dõi theo bên kia, hắn mở miệng nói.
“Một người nữa gia nhập là vừa.”
“Đã rõ.”
Phương Bình đáp một tiếng, thuấn di một cái hắn đã xuất hiện bên cạnh con ma vật do Địch Long hóa thành.
Năng lực đã mất đi lại lần nữa thu về, dù là thời gian chia cách không hề dài nhưng vẫn khiến hắn có một loại cảm giác hoài niệm.
Ầm!
Nắm đấm được gia cố bằng Haki Vũ Trang vung đánh Địch Long.
Địch Long tránh né, nhưng đang trong một trận đối kháng với kẻ khác lại bất chợt gặp đòn công kích mau lẹ như vậy thì khó mà tránh hết được.
Oành!
Nắm đấm của Phương Bình chùy trên ngực Địch Long, theo tiếng khung xương vỡ vụn là âm thanh cơ thể hắn nện trên đất, một cái hố to xuất hiện.
Ở trong cái hố, Địch Long không nhịn được liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi, lẫn trong huyết dịch cơ hồ còn thấy được cả vụn nội tạng.
Con ma vật hắn đang hóa thành lúc này là một sinh vật trông giống loài rồng của phương Tây, cả người được bao phủ trong lớp vảy đen tuyền, có một cặp cánh với những móng vuốt sắc nhọn bên trên.
“Vương Viên chết rồi!”
Nhìn thấy Phương Bình gia nhập trận chiến, trong lòng Địch Long không khỏi sinh ra nỗi tuyệt vọng.
Phải đối mặt với một Thần Tinh kỳ cựu cộng thêm Thường Thắng, một kẻ sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh kỳ cựu, hắn và tên Ma Nhân tộc kia vốn dĩ đã rơi vào thế yếu rồi.
Bây giờ lại có thêm Phương Bình, một tồn tại có thể so với Thần Tinh gia nhập, tình thế càng trở nên bất lợi đối với hắn, khả năng sống sót có thể nói là nhỏ đến vô vọng.