Thường Thắng xuất hiện cách Đích Long không xa, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm con ma vật do Địch Long hóa thành.
Nếu không nhờ Phương Bình kịp thời cứu giúp thì sau lần đánh lén trước của Địch Long hắn đã lạnh thấu rồi.
Cả hai cùng thuộc nhóm ba vị trí đầu trên bảng danh sách, tiếp xúc với nhau không ít, trước nay tình nghĩa giữa hắn và Địch Long không thể coi là cạn.
Hắn thực sự không thể ngờ được kẻ đứng thứ ba trên bảng danh sách lại là nội ứng của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên ẩn núp trong khu căn cứ Ngân Xuyên.
Vèo vèo vèo!
Đột nhiên, một thanh lại một thanh kiếm kim loại màu đen bất chợt xuất hiện xung quanh Địch Long, vừa mới ló dạng đã bất ngờ bay vút đến chỗ Thường Thắng.
Dù là cơ hội sống sót đã không còn lại bao nhưng Địch Long tất nhiên sẽ không ngồi chờ chết.
Xì xì, xì xì, xì xì!
Thường Thắng tựa hồ sớm có dự liệu, hắn giơ tay trái lên, một tấm khiên to lớn được kết tụ từ ánh sáng trắng chặn ngay trước người, những thanh kiếm kim loại bay tới va chạm với tấm khiên đều lập tức vỡ nát bấy.
Thường Thắng vừa duy trì tư thế dựng lá chắn vừa tiến lại gần vị trí của Địch Long.
Xoẹt!
Thân thể to lớn của Địch Long di chuyển sang mạn bên, hắn vung một bên chi trước có ba cái móng vuốt sắc bén đánh vòng né tấm khiên chắn mà vồ lấy Thường Thắng.
Cánh tay trái đang giữ tấm khiên màu trắng của Thường Thắng xoay chuyển phương hướng, hắn coi tấm khiên đỡ đòn như một món vũ khí mà chém chếch lên nghênh đón đòn tấn công.
Xoẹt!
Gần nửa cái chi trước bao gồm cả ba cái móng vuốt bén nhọn bị cắt đứt, máu tươi tuôn như suối, văng xa cả mấy trăm mét, mặt đất xung quanh như vừa được một cơn mưa máu gội rửa.
Thường Thắng lắc người một cái, tránh né dòng máu phun trào, hắn thu tay trái về, tấm khiên trên tay phát sinh biến hóa, nó kéo dài biến thành một lưỡi đao ánh sáng màu trắng.
Áp sát tới bên cạnh Địch Long, quang đao màu trắng trực chỉ trái tim Địch Long mà đâm mạnh.
Địch Long lắc mình né sang một bên, nhưng hắn bị thương quá nặng, khả năng phản ứng của thân thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng, hoàn toàn không né được cú đâm.
Có một vật gì đó bị đâm thủng, thân thể con ma vật do Địch Long hóa thành bỗng nhiên cứng đờ, rồi sau đó nó khó khăn vùng vẫy bên chi trước còn lại vồ đánh Thường Thắng.
Thường Thắng lùi lại, kéo dài khoảng cách giữa hai người ra đến mấy chục mét, ngừng việc công kích Địch Long, hắn cứ thế đứng quan sát từ xa.
“Ục ục…”
Chỉ thấy nơi ngực Địch Long xuất hiện một cái lỗ, máu tươi cứ như vòi nước mất van mà trào ra không dứt.
Mà thân thể to lớn của Địch Long thì đã co quắp ngã vật ra đất, từng bó cơ trên cơ thể không ngừng co giật, rồi dần dần không còn hơi sức, hiển nhiên thứ vừa bị đâm thủng chính là trái tim của hắn.
Sở dĩ hắn vẫn chưa chết ngay là vì sinh mệnh lực ngoan cường của một Thần Tinh, dù là trái tim bị đâm xuyên thì cũng vẫn còn thời gian để hấp hối.
Cách đó không xa, Phương Bình nhìn Thường Thắng và con ma vật do Địch Long hóa thành, hắn không gia nhập trận đấu cuối này.
Thường Thắng suýt chút nữa bị Địch Long đánh lén mà chết, Phương Bình hiểu rất rõ tâm tình muốn tự tay báo thù của Thường Thắng, vì lẽ đó hắn chỉ bồi Địch Long một đòn để tình trạng cơ thể của Địch Long đã nguy càng thêm nguy.
“A!”
Một tiếng hét thảm từ mạn bên truyền đến.
Đứa mắt nhìn qua, chỉ thấy tên Ma Nhân tộc Thần Tinh đã tiêu diệt khu căn cứ Lam Vũ bị chém bay đầu, thân thể đồ sộ ngã sõng soài ra đất.
Mà bên cạnh hắn là bóng dáng bình tĩnh của Tần Lam, là một cường giả Thần Tinh kỳ cựu, chém giết một Ma Nhân tộc Thần Tinh phổ thông chỉ là chuyện bình thường, không có gì phải lăn tăn.
Chỉ xét trên thực lực của cái tên Ma Nhân tộc vừa bay đầu này thì khả năng có thể tiêu diệt khu căn cứ Lam Vũ là khó có thể xảy ra, rất rõ ràng, sau sự kiện Lam Vũ có bàn tay bẩn thỉu của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.
Xa xa, trận vây công giữa Hồ Ngạo Nhi, Lữ Vận, Đào Lương Hàm và Từ Đông với Xích Cơ cũng đã tới hồi kết.
Đối mặt sự liên thủ của ba vị Thần Tinh kỳ cựu cùng một người sở hữu chiến lực tương đương với Thần Tinh thì cho dù là cường giả Thần Tinh kỳ cựu như Xích Cơ cũng không khỏi bị trọng thương.
Con ma vật màu đỏ son do nàng hóa thành nằm trong một cái hố khổng lồ, từ đầu tới chân đâu đâu cũng thấy miệng vết thương, cái thì to vừa cái thì to tổ bố, máu tươi không ngừng rỉ ra từ những cái lỗ đó, mặt đất quanh đó đã nhuộm sắc đỏ cùng màu với da của nàng.
Sinh mệnh lực trôi nhanh, nàng biết rõ cái chết đã ôm chặt nàng mất rồi.
“Coi như các ngươi… thắng, nhưng đừng vội… vui mừng! Món nợ này Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên… nhất định sẽ trả!”
“Ngươi cho rằng khu căn cứ Ngân Xuyên ta sẽ để yên cho Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên? Hiện tai chỉ là thu lãi con, khu căn cứ Ngân Xuyên sớm muộn cũng sẽ đòi về cả vốn lẫn lời.” (B: Vậy là ai nợ ai <(“))
Ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm đối thủ sớm chiều giao đấu của mình dần bước qua ngưỡng cửa cuối của cuộc đời, Lữ Vận hừ lạnh trả lời.
“Các ngươi... sẽ bị tiêu diệt! Chờ xem, không chỉ có các ngươi… toàn bộ nhân loại… sẽ bị xóa sổ.”
Miệng rỉ máu, Xích Cơ cười quỷ dị đáp lại.
“Ngươi có ý gì?”
Lữ Vận nhíu nhíu mày, cảm giác lời nói đối phương không chỉ đơn thuần là lời nguyền rủa sáo rỗng của kẻ sắp chết, trái lại như là nàng biết được gì đó mà tự tin tuyên bố.
“Ta ở dưới đó… chờ ngươi!”
Xích Cơ không trả lời nàng, để lại một câu rồi im bặt, thân thể mềm nhũn chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
Khi hơi thở cuối cùng lìa bỏ Xích Cơ cũng là lúc trận chiến bế mạc.
Không thể nghi ngờ, lần này khu căn cứ Ngân Xuyên đại thắng, thành viên của Ngân Xuyên không thương vong lấy một người, mà bên phía Ma Nhân tộc thì có tới mười kẻ bỏ mình.
Trong đó, Ngũ giai Ma Nhân tộc năm người, Thần Tinh Ma Nhân tộc bốn người và một người sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh.
Đây là lần chiến thắng huy hoàng duy nhất trong suốt trăm năm qua của khu căn cứ Ngân Xuyên, một trận toàn thắng hiếm hoi và trọng yếu nhất chính là vô cùng có ý nghĩa.
Trong cuộc chiến này Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên phái ra hai vị Thần Tinh kỳ cựu, một người có thể so với Thần Tinh kỳ cựu và một người sở hữu chiến lực Thần Tinh, tổng cộng là bốn tồn tại thuộc đẳng cấp Thần Tinh, nhưng tất cả đều thiệt mạng.
Bốn vị chủ chiến cấp bậc Thần Tinh tử vong, cho dù là một bộ lạc Ma Nhân tộc lâu đời như Dĩnh Xuyên thì tuyệt đối cũng như thương gân động cốt.
Sau lần này, chiến lực tổng thể của khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ vượt trội hơn Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, mà theo sự lên ngôi của khu căn cứ Ngân Xuyên thì các bộ lạc Ma Nhân tộc dám ngo ngoe sẽ ngoan ngoãn đi rất nhiều.
“Mau chóng rời khỏi đây thôi, nếu để cho Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên phát giác được sự bất thường mà tổng tiến công thì rất nguy hiểm.
Nhìn qua hẻm núi bị chiến đấu là cho biến dạng, Tần Lam nói.
“Nói đúng lắm!”
Lữ Vận, Đào Lương Hàm, Từ Đông cùng gật đầu, tuy rằng cả ba người đều có cảm giác hơi lo lắng với những lời Xích Cơ để lại trước lúc lâm chung, nhưng đây không phải là chỗ thích hợp để ngẩn người lâu được.
Mang theo thi thể Ma Nhân tộc, thông qua ma pháp truyền tống của Phương Bình, bảy người trong chớp mắt đã rời khỏi hẻm núi mà về lại khu căn cứ Ngân Xuyên.
Sau hơn một giờ đồng hồ từ lúc bảy người rời đi, nửa chi trước bị chém đứt của Địch Long đang vùi sâu dưới bùn đất bỗng rung lắc một cách quỷ dị.
Chuyện phát sinh tiếp theo lại càng quỷ dị hơn nữa.
Hình thái nửa cái chi trước bị biến đổi, tựa như hóa thành chất lỏng, tiếp đó đống chất lỏng này nhúc nhích vặn vẹo.
Sau một hồi uốn éo lắc lư đống chất lỏng hóa thành một thanh niên tóc đen, mà thanh niên tóc đen này không ai khác chính là Địch Long.
Đối phương vốn được xác định là đã chết nay sông lại nhờ nửa cái chi.
Trước khi rời đi, nhóm người Phương Bình không phải là không có tìm kiếm phần chi trước này, chỉ là do Địch Long cố ý bày trò khiến cho nó bị vùi sâu vào bùn đất, muốn tìm cũng không phải dễ.
Cái năng lực trước đó Địch Long nhắc đến không còn nghi ngờ gì nữa chính là thứ giúp hắn phục sinh như vừa rồi.