Tuy rằng hắn không sở hữu năng lực hệ Thổ, nhưng đã đạt đến cấp bậc này thì có bị chôn vùi dưới đất Địch Long cũng sẽ không chết.
Dùng hai bàn tay còn cứng rắn hơn sắt thép, hắn đào xuyên bùn đất ngoi lên.
Trở lại mặt đất, thứ đập vào mắt hắn là hẻm núi bị chiến đấu cày cho nát bươm.
Những vết nứt dài ngoằng chằng chịt chống chất lên nhau đan xen với lỗ chỗ nào là động thiên hố trời bị năng lực hòa tan hoặc công phá.
Ngay cả địa hình hẻm núi cũng đã bị bạo lực biến đổi mở rộng ra rất nhiều, những vách núi cheo leo bị cà nát, thậm chí hiện tại vẫn còn một số chỗ đá đất bị lở ra lăn xuống.
“Đáng ghét!”
Mạnh mẽ đấm một đấm lên mặt đất, trên khuôn mặt hắn là hỗn độn những cảm xúc tiêu cực, có đau thương, căm phẫn, cuồng nộ, hận ý cùng sự không cam lòng.
Tùy rằng hắn cuối cùng cũng không có “chết đi”, nhưng kết cục của những người khác thì không đoán cũng đã biết.
Trừ hắn ra, những người khác tất nhiên đều đã chết rồi, nếu như hắn không có nắm giữ loại năng lực “đoạn chi sống lại” thì lúc này cũng đã không còn đứng ở đây.
Đoạn chi sống lại, đây chính là tên của năng lực giúp hắn sống sót, loại năng lực này đúng như tên gọi, có thể nhờ vào phương pháp “đoạn chi” để sống lại.
Ngay trước khi chết hắn mượn nhờ năng lực này để chuyển đổi linh hồn sang nửa phần chi trước bị chém rời để thoát khỏi cái chết.
Không thể nghi ngờ, “đoạn chi sống lại” là một loại năng lực bảo mệnh cực mạnh.
Đương nhiên, năng lực như vậy không phải không có cái giá của nó, và cái giá phải trả là bị tuột cảnh giới.
Vật dẫn để phục sinh có thể tích so với nguyên thể càng nhỏ thì sau khi phục sinh sẽ bị hạ cảnh giới càng nhiều.
Ví dụ như hắn, hắn đã từ cấp bậc Thần Tinh hạ xuống còn Ngũ giai Giác Tỉnh giả.
Hắn không phải là không có muốn để lại phần thân thể lớn hơn nữa để hạn chế cái giá của “đọan chi sống lại”.
Tuy nhiên phần thừa càng lớn thì khả năng bị khu căn cứ Ngân Xuyên tìm được và mang về càng cao, chính vì thế hắn chỉ dám lấy nửa phần chi trước làm vật dẫn phục sinh.
“Khu căn cứ Ngân Xuyên!!!”
Nắm chặt nắm đấm, móng tay bấm vào trong da thịt, hai mắt đỏ ngầu, hắn cứ thế rời khỏi hẻm núi.
…
Trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, sau khi báo cáo tình huống nhiệm vụ cho Ngụy Vưu xong thì đã qua chạng vạng.
Tìm một quán ăn gần đó hoàn thành bữa tối đơn giản, mấy người Phương Bình ai về nhà nấy, sau một trận đại chiến như thế, họ đã tiêu hao thể năng quá lớn, tất cả mọi người đều không khỏi cảm thấy vô cùng mệt nhọc.
Kéo lê thân thể kiệt quệ, Phương Bình vận dụng ma pháp truyền tống quay về chỗ ở.
“Ừm…?”
Phương Bình đột nhiên cả kinh, thông qua Haki Quan Sát hắn phát hiện trong nhà mình hiện đang có người, tuy nhiên sau khi cảm nhận lần nữa thì hắn yên tâm thở phào.
Kẽo kẹt!
Cửa phòng tắm mở ra, dáng người nóng bỏng với chiếc đầm ngủ hai dây, mái tóc lấp lánh nước được bọc sơ trong chiếc khăn tắm bông, Yến Tuyết bước ra làn hơi nước mờ ảo.
Áo ngủ vải voan, khá mỏng và nhẹ, những tia sáng lờ mờ xuyên từ sau qua gợi lên đường cong ẩn khuất sau lớp bảo hộ mỏng manh, vóc người hoàn mĩ cứ thế không che không đậy đập vào mắt hắn.
Nơi xương bả vai tinh xảo có hai sợi bún vắt ngang như thể đang so bì với nước da trắng muốt của nàng.
“A, ngươi về rồi!”
Nhìn thấy trong phòng khách có người Yên Tuyết bị hù hết hồn, nhưng khi nhận ra đó là Phương Bình thì nàng lại thở phào nhẹ nhõm.
NÀng cũng chỉ mới quay lại khu căn cứ cách đây không lâu, vì chỗ nàng ở đã tích lớp bụi dày do nhiều ngày vắng mặt, mà nàng lại không bao lâu sẽ tiếp tục rời đi, sau khi gửi tin nhắn xác nhận Phương Bình hiện cũng đang vắng mặt thì nàng quyết định qua đây ở tạm.
Về phần tại sao nàng có chìa khóa phòng Phương Bình thì tất nhiên là do nàng đã từng sống ở đây một thời gian ngắn.
“Ừm, mới vừa về.”
Cảnh sắc thiên tiên trước mắt thế này thì dù có đuối đến phải lết đi hắn cũng quyết không bỏ, Phương Bình tiến tới ôm lấy Yến Tuyết vào lòng.
Mùi oải hương nhè nhẹ kích thích lấy khứu giác hắn, xúc giác trên tay cũng có chút cảm nhận khó tả, làn da trơn mịn, độ ẩm vừa đủ, cái lạnh trên tay không còn vương vấn nhường chỗ cho hơi ấm xác thịt, hắn vừa ôm lấy nàng vừa làm vài hành động xấu xa cho thỏa nỗi nhớ nhung.
“Người toàn mồ hôi thối quá đi! Mau vào tắm cho sạch!”
Không có đẩy Phương Bình ra, hai người cũng đã thành người yêu được một quãng thời gian, tuy rằng vẫn chưa bước hết ranh giới cuối cùng kia nhưng những cử chỉ thân mật thì không thiếu.
Nàng cau mũi nột cái.
“Đi liền đi liền.”
Phương Bình cười hì hì, chầm chậm buông Yến Tuyết ra, bước vào phòng tắm.
Rổ để quần áo dơ không khỏi có vài món hàng nóng mà con gái thường ngày giấu đi sau lớp áo quần.
Tắm một cái, tinh thần được thư thả không ít, Phương Bình mặc đồ ngủ đi ra phòng khách, tại đây Yến Tuyết đang ngồi xem ti vi, là một bộ phim tình cảm nào đó rất thịnh hành dạo bấy giờ.
Cho dù là Giác Tỉnh giả mạnh mẽ nhưng vẫn không khỏi ưu thích những thể loại phim truyền hình thế này.
Phương Bình tiến tới ngồi sát bên Yến Tuyết, cái tay hư hỏng lén lút chầm chậm vòng qua eo nàng mà thăm dò. (B: Ngưng tại đây nhỉ :))~)
“Lần này có thời gian nghỉ ngơi nào không?”
“Đã nhận nhiệm vụ rồi, sáng ngày mốt sẽ khỏi hành.”
Yến Tuyết khẽ lắc đầu nói.
“Tuy rằng làm nhiệm vụ để rèn luyện tự thân cũng rất cần thiết, nhưng cũng nên nghỉ ngơi điều độ, nên giải lao mấy ngày, ngươi đã liên tục thực chiến suốt mấy tháng, cũng phải cho cơ thể nghỉ ngơi lấy vài ngày đi.”
Phương Bình cau mày.
“Thế nhưng nhiệm vụ cũng nhận rồi.”
Nghe ra sự quan tâm từ lời Phương Bình, trong lòng Yến Tuyết cảm thấy ấm áp, nhưng vẫn có một ít chần chờ mà mở lời.
Nàng sở dĩ lại tiếp tục nhận nhiệm vụ là vì Phương Bình không có mặt trong khu căn cứ, thế nhưng bây giờ Phương Bình đã về, nàng thật sự có ý định nghỉ ngơi thêm mấy ngày.
“Ta giúp ngươi hủy kế hoạch.”
Phương Bình tỏ vẻ uy thế lên giọng nói, sau đó hắn lấy điện thoại ra, tìm gọi cho một mã số.
“Xin chào cậu Phương Bình.”
Rất nhanh, bên kia đầu dây đã chấp nhận cuộc gọi, từ điện thoại truyền ra một tiếng nói khách khí.
“Chào bộ trưởng Tang, muộn như vậy gọi điện không biết có làm phiền ngươi không?”
Phương Bình nói.
“Nào có, ta cũng chỉ mới về đến nhà thôi, không biết cậu Phương Bình có gì tìm gặp?”
Bộ trưởng bộ quản lí nhiệm vụ, Tang Hoa, sang sảng nở nụ cười.
Tuy rằng chức bộ trưởng của hắn rất cao, nhưng đối với một hạt giống cấp Huyết Nguyệt như Phương Bình thì hắn vẫn là tình nguyện kết giao, hơn nữa cũng vì nắm giữ chức cao mà hắn biết được những tin tức không phải ai cũng có thể biết.
Vừa mới cách đây không lâu hắn nhận được một tin tức bất ngờ, trong trận chiến với Ma Nhân tộc lần này Phương Bình bùng nổ chiến lực có thể so với Thần Tinh kỳ cựu.
Xét theo phương diện thân phận, một hạt giống cấp Huyết Nguyệt như Phương Bình đã là không kém hắn, còn về phương diện thực lực lại là so được với cả Thần Tinh kỳ cựu, Phương Bình chấp hắn cả con phố cũng còn dư.
Cùng một như vậy kết giao không chỉ với hắn mà còn vô cùng có lợi cho cả gia tộc hắn, hắn tự nhiên là rất tình nguyện giúp đỡ.
“Đúng thật là có vài rắc rối cần nhờ bộ trưởng Tang giúp đỡ, bạn gái ta, Yến Tuyết đã nhận một nhiệm vụ, ta định nhờ ngươi giúp nàng hủy bỏ nhiệm vụ này đi.”
“Không thành vấn đề, ta bảo nhân viên làm ngay đây.”
Tang Hoa không có hỏi lí do liền đã đồng ý.
Tuy rằng dựa theo quy định của Khoa Đối kháng Ma vật thì một khi đã nhận nhiệm vụ mà không có tình huống đặc biệt xảy ra sẽ không hủy bỏ được.
Thế nhưng quy định chỉ là thứ áp dụng cho những sự vật sự việc phổ thông mà thôi, đối với những tồn tại đặc thù tất nhiên xã hội sẽ có cách hoạt động đặc thù.
Đứng ở chức vụ bộ trưởng như hắn, giải quyết mấy chuyện như vậy thì cũng chỉ cần một cuộc điện thoại là xong, hắn tự nhiên rất tình nguyện giúp đỡ Phương Bình lần này.