Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 359: Chỉ chờ năm phút

Chương 359: Chỉ chờ năm phút




Biên: Hắc Dược

Tại trụ sở Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, sau một thời gian chạy không ngừng nghỉ Địch Long đã về đến nơi này.

“Ngươi nói cái gì, trừ ngươi ra những người khác đều đã chết cả rồi?”

Nhận được báo cáo của Địch Long, trên mặt Tông Lệnh hiện lên vẻ giận dữ, khí thế cấp Huyết Nguyệt không được khống chế cuồng bạo tung hoành.

Địch Long với cảnh giới bị thụt lùi về và Ngũ giai dưới khí tức kinh hoàng đó trực tiếp bị đè bẹp xuống đất.

Hai vị cường giả Thần Tinh kỳ cựu cùng một thiên tài có thể so với Thần Tinh tử vong, một Thần Tinh bị thụt lùi cảnh giới trở về Ngũ giai.

Tổn thất lớn như vậy, cho dù là bộ lạc Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên có gốc gác lâu đời cũng tuyệt đối là thương gân động cốt. (B: Không biết lão tác có copy lại không nhưng toi thề bản gốc nó giống đến cái dấu phẩy, toi rút cmn gọn lại luôn =;:=)

Cứ kéo dài tình huống như vậy thì ưu thế khi Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên liên thủ với Hắc Nghịch tập kích khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ không còn sót lại chút gì.

Hắn tức giận hỏi.

“Trước khi rơi vào cạm bẫy của khu căn cứ Ngân Xuyên thì năng lực báo trước nguy hiểm của Vương Viên không có cảnh báo sao?

“Không có. Khu căn cứ Ngân Xuyên hẳn là đã thông qua loại phương pháp nào đó vô hiệu hóa năng lực báo trước nguy hiểm của hắn.”

Trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, Địch Long vội vàng trả lời.

“Được, khu căn cứ Ngân Xuyên được lắm!”

Áp chế không nổi cơn phẫn nộ, khuôn mặt Tông Lệnh cau có vặn vẹo đến biến dạng, tay vịn chiếc ghế dựa làm từ xương người mà hắn yêu thích bị bóp chặt lấy.

Hồi lâu, vẻ hung dữ trên mặt đã giảm bớt phần nào, hắn đưa ánh mắt nhìn Địch Long rồi nói.

“Thông báo cho bọn chúng tạm thời đình chỉ hành động công kích khu căn cứ Ngân Xuyên.”

“Vâng.”

Địch Long vội vã đáp, bò dậy từ dưới đất rồi nhanh chóng rời khỏi gian phòng.

Đi bốn người về chỉ còn mình hắn khiến hắn thật sự có chút lo lắng, sợ Tông Lệnh vì quá tức giận sẽ tát một cái giết luôn hắn, nên vừa được lệnh là rút chứ chẳng dám ở lâu.

Địch Long rời đi, trong phòng chỉ còn mình Tông Lệnh, tiếng hắn âm trầm vang vọng.

“Khu căn cứ Ngân Xuyên, ta tha cho các ngươi sống thêm một quãng!”

Dưới sự cố ý sắp đặt của khu căn cứ Ngân Xuyên, tin tức một nhóm cường giả Thần Tinh của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bị diệt trừ rất nhanh đã lan rộng khắp các ngõ ngách, không chỉ trong các khu căn cứ khác mà cả những bộ lạc Ma Nhân tộc cũng biết được.

Đối với thông tin này, đầu tiên là các bộ lạc Ma Nhân tộc không tin, dù sao một khu căn cứ vừa bị tổn thất thực lực lớn như Ngân Xuyên theo lý thuyết thì không thể gây thiệt hại lớn như vậy cho Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên được.

Thế nhưng thông qua nhiều con đường tìm hiểu khác nhau mà tin tức dần được xác thực, tất cả bọn chúng đều trở nên kinh hoảng.

Tình thế hiện tại là khu căn cứ Ngân Xuyên áp chế ngược Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, việc tiếp tới khu căn cứ Ngân Xuyên muốn làm chính là lũ loi nhoi nhỏ bé bọn họ.

Ngay tức thì, những bộ lạc Ma Nhân tộc hạng nhỏ và vừa đang trong đà tàn phá bừa bãi dồn dập trốn chui trốn nhũi không thấy ho he gì nữa.

Mọi thứ khôi phục vẻ yên tĩnh ban đầu, nhưng, dưới mặt biển lặng sóng chính là bão tố cuồn cuộn.

Cơn bão khổng lồ này không chỉ bao phủ khu căn cứ Ngân Xuyên, mà là toàn bộ mười khu căn cứ lớn và cả những căn cứ trực thuộc của Nhân tộc đều bị cuốn vào.



Sau khoảng thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức thì Yến Tuyết tiếp tục vùi đầu vào mớ nhiệm vụ thực chiến tăng cường thực lực.

Phương Bình cũng tiếp tục những ngày khổ luyện nhàm chán, chỉ là khi hắn mới vừa chuyên tâm tu luyện được mấy ngày thì một cuộc điện thoại được gọi đến.

Tên người gọi được hiển thị là “Tang Hoa”, chính là bộ trưởng Bộ Quản lí Nhiệm vụ của Khoa Đối kháng Ma vật. (B: Lâu lâu có thấy chỗ danh riêng nào viết hoa lộn xộn hay sai sai thì bỏ qua nha :v Não tự dưng nó lười…)

Hắn chấp nhận cuộc gọi, mở lời chào.

“Chào bộ trưởng Tang.”

“Xin chào cậu Phương Bình, mạo muội quấy rầy, không biết ta có đang làm phiền ngươi không?”

“Không sao không sao, có chuyện gì à bộ trưởng Tang?”

“Ngại quá, đúng là có chuyện muốn nhờ đến cậu.”

“Bộ trưởng Tang cứ nói.”

Tuy rằng sau việc hủy bỏ nhiệm vụ của Yến Tuyết thì Phương Bình khá là cảm kích Tang Hoa, nhưng không phải vì thế mà dưới bất kì tình huống gì cũng sẽ tốt bụng nhận lời đối phương.

“Sự tình là như thế này, khoảng hai ngày trước có một khu sản xuất tại căn cứ Ngu Dương bị ma vật Thần Tinh tập kích.”

“Khu căn cứ Ngu Dương muốn tìm diệt con ma vật đó nhưng lại không đủ thực lực nên gặp phải chút khó khăn, đành đi cầu viện khu căn cứ Ngân Xuyên.”

“Ngươi cũng biết đấy, tình hình khu căn cứ Ngân Xuyên hiện tại cũng đang khan hiếm nhân thủ cấp Thần Tinh nghiêm trọng, không biết cậu Phương Bình đây có rảnh nhận nhiệm vụ này không?”

Tang Hoa dùng giọng điệu nhẹ nhàng thương lượng.

“Nhiệm vụ này, ta nhận.”

Sau một hồi cân nhắc, Phương Bình đưa ra một lời chấp thuận.

Lấy thực lực của hắn bây giờ, ma vật Thần Tinh phổ thông là miếng mồi vừa tay, đã vậy còn có thể một mũi tên hai đích, kiếm điểm tích lũy cùng giúp Tang Hoa một món ân tình, hắn không lý nào sẽ đi từ chối.

“Quá tốt rồi, đa tạ cậu Phương Bình.”

Thở phào nhẹ nhõm, Tang Hoa vội vàng nói lời cảm ơn.

Trước đó hắn đã bị Thường Thắng từ chối một lần vì lí do tu luyện.

Người đứng ở chức vụ như hắn tất nhiên có thể lấy thế đè người bức ép họ phải nhận nhiệm vụ, nhưng những thiên tài trên bảng danh sách thì phải chừa mặt mũi, hiển nhiên là cả Thường Thắng và Phương Bình đều phải được cẩn thận thương lượng nhờ vả.

Cũng may, lần trước hắn nhiệt tình hỗ trợ tạo tình cảm với Phương Bình, cuối cùng hắn cũng không bị từ chối như Thường Thắng.

“Cậu Phương Bình có cần ta phái một chiếc xe bọc thép hộ tống không?”

“Không cần, ta đã từng ghé khu căn cứ Ngu Dương rồi nên có thể thuấn di đến. Ngươi chuyển nội dung chi tiết của nhiệm vụ qua điện thoại cho ta là được.”

“Được, được.”

Sau cú điện thoại không lâu thì Phương Bình nhận được một tin nhắn văn bản, mở văn bản ra xem, trong đó là các thông tin chi tiết về con ma vật Thần Tinh này cùng thù lao nhiệm vụ.

Thông tin được phân tích tổng hợp từ nhiều nguồn, ví dụ như từ vết tích hiện trường phỏng đoán năng lực hay từ vết chân để xác nhận chủng loại ma vật.

Còn về thù lao là 100.000 điểm tích lũy cùng 10.000.000 tiền mặt.

Cái dòng tiền công chín chữ số bị hắn nhẹ nhàng bỏ qua, chỉ chăm chăm phần thưởng 100.000 điểm tích lũy.

Không sai, vẻn vẹn một nhiệm vụ mà đã đáng giá 100.000 điểm tích lũy, đây chính là sự khác biệt của cấp bậc Thần Tinh.

Bạch!

Mặc một bộ chiến phục bó người thuận lợi cho việc hoạt động trong rừng, Phương Bình thuấn di một cái đã xuất hiện ở trong khu căn cứ Ngu Dương.

Lần trước hắn đến đây là để giải quyết tên đỉnh cấp hacker Ám Hoàng, một Ma Nhân tộc ẩn núp trong khu căn cứ Ngu Dương.

Vốn cho là sẽ không còn việc gì phải quay lại đây nên hắn không lưu lại thuật thức Phi Lôi Thần, không ngờ ngày đó lại đến sớm vậy.

Cũng may hắn đã thu được ma pháp truyền tống, chỉ cần là địa phương từng đi tới thì chỉ cần dịch chuyển là xong, không còn cần dùng xe căng hải nữa.

Nhìn xung quanh một vòng, đây là khu vực phu cận nơi ở của tên Ám Hoàng, còn Khoa Đối kháng Ma vật của khu căn cứ Ngu Dương ở đâu thì hắn không biết.

Nhưng việc này không là khó được hắn, gọi một chiếc taxi, rất nhanh hắn được đưa đến Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngu Dương.

So với Khoa Đối kháng Ma vật của khu căn cứ Ngân Xuyên thì nhỏ hơn không ít, cả về cơ cấu lẫn quy mô, có vẻ là tương tự với của Hách An.

Hắn bước vào trong, nhất thời thấy không ít Giác Tỉnh giả trong đại sảnh.

Rất nhiều loại người với những phong cách ăn mặc khác biệt.

Có quần mòn áo rách lếch thếch lôi thôi.

Có đồ bó áo da đeo khuyên xỏ mũi.

Cũng có thường phục như bao công dân bình thường.

Có vẻ đều là những liệp ma nhân sống nhờ vào nhiệm vụ của Khoa Đối kháng Ma vật.

“Nhìn kìa, lại là ma mới.”

Từng tiếng chỉ trỏ đắc ý hoặc nhận xét cân đo nhảy từ miệng người này sang mồm tên khác.

Trở thành một Giác Tỉnh giả, đối với người bình thường tới nói chính là trúng số độc đắc, và là một người bình thường thì cũng khó tránh khỏi sự thay đổi về mặt tính cách.

Mà vượt qua sự bình thường, khi món quà nhận được là sự thay đổi cả về thực lực lẫn quyền lực trong xã hội thì đã từng là người bình thường như Giác Tỉnh giả đôi khi sẽ trở nên méo mó bất thường.

Khoa Đối kháng Ma vật vì phải sử dụng những người này nên chỉ cần họ không quá phận thì cũng chẳng ai quá đáng, cứ vậy mắt nhắm mắt mở cho qua đa số hành vi lỗ mãng.

Khi nhìn thấy một kẻ xa lạ từ đầu tiến vào như Phương Bình, có người huýt sáo chọc ghẹo cũng có kẻ quan sát dò chừng, người trêu tức bắt nạt kẻ lại muốn làm quen dụ dỗ.

Đột nhiên, một cái chân bất ngờ thò ra chắn ngang chân hắn, mắt thấy Phương Bình sắp bị vấp ngã, đã có và nhóm liệp ma nhân chuẩn bị hít hơi lấy mà cười.

Chỉ là ngay khi sắp vừa vấp ngã Phương Bình đột nhiên dừng lại, đưa ánh mắt nhìn qua chủ nhân của cái chân này.

Đó là một nam tử gầy lùn tóc nhuộm vàng với hai chiếc đinh đính hai bên tai và một sợi xích vàng trên cổ. (B:Chân dài tới nách là có thật <(“))

“Tiểu tử, nhìn cái gì mà nhìn, chân của lão tử muốn để đâu thì để, có ý kiến gì hả?”

Oành!

Phương Bình đá ra một cước, một cú chính diện ngay sống mũi hắn ta.

Sống mũi tên đó gãy đôi, răng đường răng môi đường môi, máu huyết trôi xuôi làm nền hiệu ứng bay lùi của cơ thể.

Hắn ta va mạnh vào một trụ đá gần đó, không biết xương hắn có nứt không nhưng bê tông đã rơi thành vụn, lộ ra lõi thép ở trong.

Một nơi đặc thù như Khoa Đối kháng Ma vật tất nhiên sẽ rất chú ý đến chất lượng công trình, vật liệu phải rất tốt chứ không thì cái cột đã gãy làm đôi như xương sống hắn rồi.

“Mẹ kiếp, dám đánh huynh đệ ta!”

“Đánh hắn.”

Nhìn thấy nam tử gầy lùn bị đá văng, ba tên khác mặc trang phục na ná phong cách tên gầy lùn giận tím mặt.

Một tên thì vận dụng năng lực ngưng tụ ra một thanh đao bằng băng trước người, một tên vung tay tạo ra ánh chớp, một cái bóng hình người, cả ba nhào đến tấn công Phương Bình.

Ầm ầm ầm!

Phương Bình đứng tại chỗ không nhúc nhích, Haki Bá Vương không gì cản được lan tràn ra, bị ảnh hưởng ba người nhất thời ngã rầm xuống đất.

Bởi vì Haki Bá Vương vẫn có thể sinh ra hiệu quả vật lí nên gạch men dưới chân ba người kia bị nứt toác.

Không có để ý tới ba người đó, Phương Bình tiếp tục bước đi, mà đám liệp ma nhân mang ý định chọc ghẹo hắn hồi nãy thì mồn chữ O mắt chữ A. (B: O дO)<|๑⊙Д⊙|/)

Bốn người này thực lực cũng không yếu, trong đó kẻ mạnh nhất cũng đã tiếp cận Tam giai, dễ dàng như vậy liền bị đánh bại thì ai là gà mới cơ chứ, cáo già thì có.

“Người nào dám gây sự ở Khoa Đối kháng Ma vật?”

Một thanh niên trẻ tuổi mặc bộ đồng phục trông có vẻ là của Khoa Đối kháng Ma vật nhanh chóng chạy tới.

Nhìn thấy bốn tên liệp ma nhân thường ngày cống nạp không ít cho hắn hôn mê bất tỉnh, sắt mặt hắn ta không khỏi lạnh xuống.

Thông qua ánh mắt những người khác ở xung quanh hắn có thể xác định được kẻ gây rối là Phương Bình, nhanh chóng bước lại gần hắn gằn giọng nói.

“Lá gan không nhỏ, dám gây sự ở Khoa Đối kháng Ma vật.”

“Bảo cục trưởng các ngươi xuống đây, ta chỉ chờ năm phút, quá hạn không tiếp.”

Bởi vì những liệp ma nhân nơi này mà Phương Bình có ấn tượng ban đầu không tốt lắm với Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngu Dương.

Đương nhiên, hắn cũng từng làm liệp ma nhân nên hiểu rõ đây chính là thái độ bình thường của liệp ma nhân.

Dù sao cũng chỉ là một đám quanh năm liếm máu trên lưỡi đao, không biết lúc nào sẽ chết vào miệng ma vật và tay người đời, tính tình muốn kì khôi quái gở kiểu nào cũng có kiểu đó, đây cũng là nguyên do hắn chấp nhận đợi thêm năm phút.

“Cục trưởng há lại là người ngươi muốn gặp thì có thể, còn chỉ chờ năm phút, ngươi cho rằng ngươi là ai cơ?”

Tên thanh niên bị những lời Phương Bình nói chọc cho cười, ánh mắt hắn dùng để nhìn Phương Bình càng thêm bất thiện.

Ngay vào lúc này, một loạt tiếng bước chân nhanh chóng chạy tới.

“Ngài Phương Bình, xin hỏi có phải ngài Phương Bình không ạ?”

Một cô gái trẻ tuổi cũng mặc bộ đồng phục Khoa của khu căn cứ Ngu Dương thở dốc chạy tới.

Cô nàng này có dung mạo xinh xắn, có thể coi là mỹ miều, mà nói cho cùng cũng chỉ tiệm cận “cái đẹp” thôi.

Giờ đây Phương Bình đã gặp quá nhiều người “đẹp” chân chính rồi nên có một chút mỏi mắt với “cái đẹp”. (B: Tráo đổi thị giác không bruh <(“))






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch