Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 360: Bảo hắn cút

Chương 360: Bảo hắn cút




Biên: Hắc Dược

“Là ta.”

Phương Bình gật đầu, giọng nói cũng không có vẻ thân thiện.

Dù là ai, vì được mời mà đến rồi lại gặp loại đãi ngộ này thì tâm tình cũng không thể tốt đẹp nổi.

“Cục trưởng vẫn luôn đợi ngài, kính mời ngài đi theo lối này!”

Cô gái trẻ liền vội vàng nói.

Ngay sau khi nhận được mệnh lệnh nàng đã vội vàng đi chuẩn bị tiếp đón, thế nhưng dù có vắt óc nghĩ nàng cũng không ngờ đối phương nhanh như vậy đã tới Khoa Đối kháng Ma vật rồi, vì lẽ đó cũng không thể chạy tới đón tiếp kịp lúc.

“Dẫn đường đi.”

Lạnh lùng liếc mắt thanh niên mặc đồng phục Khoa đứng bên cạnh, Phương Bình nối bước cô gái trẻ mà rời đi.

Sau lưng hắn, tên thanh niên đã tắm trong mồ hôi lạnh rồi, thân nhiệt con người mà xuống được ba mươi độ thì hắn cũng muốn xuống.

Thân phận của cô gái trẻ kia trong Khoa Đối kháng Ma vật rất đặc thù, vì vì nàng là cháu gái cục trưởng Diệp Đính Phong, thế nên vị “cục trưởng” trong miệng nàng là ai cũng không khó đoán.

Mà tên kia lại là vị khách đặc biệt mà cục trưởng mời đến, rồi còn cả thái độ hà khắc của bản thân vừa nãy với đối phương.

Lấy thân phận của đối phương thì chỉ cần nhắc nhẹ một câu thôi là đến mãn kiếp hắn cũng không bao giờ có cơ hội vươn mình, chỉ vừa nghĩ thoáng qua mà hắn đã hoang mang tột độ.

Hắn đưa mắt nhìn qua bốn kẻ đang còn hôn mê trên sàn, cơn giận trong lòng không kiềm được mà bùng phát, chỉ vì bốn thằng thiểu năng này mà bản thân hắn vạ tội trêu chọc kẻ không được phép sờ tới.

Nghĩ đến đó thôi mà mắt hắn đã bốc hỏa, nếu bản thân phải chịu thiệt sau vụ này thì bốn tên còn lại đừng mơ thoát tội, sau ngày hôm nay trong khu căn cứ Ngu Dương sẽ không còn chốn dung thân cho bốn tên này nữa.

“May mắn thật, may mắn là đã không trêu vào.”

Có liệp ma nhân vui mừng không ngớt trong lòng.

“Đáng đời, đi đêm có ngày gặp ma!”

Có liệp ma nhân lại không hề che giấu mà cười thẳng vào nỗi đau của người khác.

Bọn họ tuy rằng không biết vị cục trưởng trong miệng cô gái trẻ kia đến tột cùng là người nào, nhưng là kẻ xứng đáng cho một vị cục trưởng mời đến, mà cho dù có là cục phó đi nữa thì thân phân của kẻ đó tất nhiên không hề đơn giản.

“Người này đến tột cùng là ai?”

Cũng có người quen biết sâu xa nhận ra thân phận cô gái trẻ, nhưng thông tin về vị khách mời đặc biệt của cục trưởng kia thì há lại dễ lọt ra ngoài sao.

Đi theo cô gái trẻ, Phương Bình đến gần một dãy các tòa nhà cao tầng, đi vào văn phòng của toàn nhà cao nhất dãy, trong đó là một nam tử thoạt nhìn ngoài năm mươi tuổi đang chờ.

Nam tử có cặp lông mày rất thô, đường nét khuôn mặt rõ hình củ ấu, khung xương góc cạnh, dáng người trông khá là gầy gò.

Mặc dù là lần đầu tiên gặp người này nhưng Phương Bình dễ dàng đoán được hắn ta chính là Diệp Đính Phong, cường giả cấp Thần Tinh tọa trấn khu căn cứ Ngu Dương, bởi vì hắn có thể từ đối phương cảm nhận được luồng khí tức đặc thù.

“Mời cậu Phương Bình ngồi, lần này thật làm phiền cậu Phương Bình!”

Diệp Đính Phong nhiệt tình đón tiếp Phương Bình, mời hắn ngồi rồi để cô gái trẻ dâng trà.

“Không cần khách sáo, chỉ là nhiệm vụ thôi.”

Thái độ của Phương Bình cũng không tính là nhiệt tình, bởi vì chuyện xảy ra vừa rồi mà cảm tình của hắn với khu căn cứ Ngu Dương không được tốt cho lắm.

“Vị trí của con ma vật Thần Tinh kia đã được xác định chưa?”

Căn cứ theo nội dung nhiệm vụ thì hắn chỉ phụ trách hạ gục ma vật Thần Tinh, khâu tìm kiếm không nằm trong phần công việc của hắn.

Nếu như tâm tình còn tốt thì hắn cũng không ngại giúp một tay, nhưng sau khi phát sinh chuyện kia khiến cho tâm tình hắn không vui vẻ gì. (B: Lạy nội, “nếu thì mà nhưng bởi”, toi đọc mà toi muốn nuốt cái bàn phím rồi chứ ngồi đó gõ…)

“Vẫn đang trong giai đoạn tìm kiếm, căn cứ theo tình báo mới nhất thì đã có một ít manh mối, chắc chắn là nhanh thôi sẽ có vị trí chính xác.”

Diệp Đính Phong nói.

“Vậy thì tốt, nếu như có phát hiện thì hãy thông báo cho ta.”

Phương Bình gật đầu.

“Bên ta đã rõ.”

Diệp Đính Phong cười đáp ứng, rồi sau đó lại tiếp lời.

“Chỗ ở của ngươi đã được sắp xếp ổn thỏa, ngươi muốn về nghỉ ngay không hay là đi tham quan Khoa Đối kháng Ma vật vài vòng?

“Dẫn ta về nghỉ ngơi đi.”

Phương Bình đứng lên, nói.

Ngay lập tức cô gái trẻ dẫn đường tới một khu nghỉ dưỡng, đi vào một căn nhà, trong này có bao gồm các loại phòng sinh hoạt như phòng khách, phòng ngủ, phòng tập thể hình, phòng xoa bóp,...

Nội thất trang trí trong đây cũng không hề tầm thường, hẳn là chiếc theo cấp bậc Thần Tinh mà tiếp đãi Phương Bình.

“Ngài Phương Bình, đây là danh thiếp của ta, có chuyện gì xin cứ thoải mái liên hệ ta.” (B: Chị Thỏ Ngọc???)

Cô gái trẻ đưa ra một tấm danh thiếp mỏng nhỏ rồi mới khách khí rời đi, một lần nữa đi vào văn phòng của Diệp Đính Phong.

“Thời điểm ngươi nghênh tiếp cậu Phương Bình có phải đã phát sinh chuyện gì không?”

Diệp Đính Phong mặc dù có vẻ ngoài chỉ tầm năm mươi, nhưng trên thực tế hắn đã tới cái ngưỡng bảy tám mươi tuổi rồi, Phương Bình tuy rằng không thuộc loại người biểu lộ cảm xúc ra ngoài nhưng hắn vẫn có thể phát giác được.

Hắn đưa ánh mắt nhìn qua cô gái trẻ.

“Thời điểm ta chạy tới thì có một ít hỗn loạn ở hiện trường, Chương Vân có ở đó, tựa hồ đã xảy ra xung đột với ngài Phương Bình.”

Cô gái trẻ Diệp Tuyền nhíu nhíu mày trả lời.

“Người khôn không có mà cứ ló bọn ngu!”

Sắc mặt Diệp Đích Phong không khỏi lạnh đi mấy phần, hắn cũng không ngờ lại có chuyện xảy ra thật.

Phương Bình chính là viện quân mà hắn vất vả mời tới được, nếu chỉ vì tên kia mà đối phương không nể mặt hắn rời đi thì khu căn cứ Ngu Dương gặp phiền phức lớn rồi.

Không chỉ mỗi nguy cơ đến từ con ma vật Thần Tinh mà còn là gây thù với một thiên tài nắm giữ thực lực Thần Tinh khi còn chưa đạt ngưỡng.

Vừa nghĩ tới đó hắn đã có suy nghĩ muốn tát chết Chương Vân.

Gia tộc sau lưng Chương Vân là một dòng họ có Ngũ giai Giác Tỉnh giả tọa trấn, cho nên tuy Khoa Đối kháng Ma vật biết được chuyện Chương Vân nhận hối lộ nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua vì không muốn gây khó dễ với gia tộc hắn.

Bây giờ lại xảy ra chuyện như thế này, Diệp Đính Phong liền lập tức mở miệng.

“Bảo hắn ngày mai khỏi đến đây nữa, không, ngay bây giờ bảo hắn cút đi!”

“Vâng.”

Diệp Tuyền nhanh miệng đáp lời, nàng đã rất lâu không thấy ông mình tức giận như thế này, lần này xem ra đã bị Chương Vân chọc giận không ít.

Nhưng mà nàng cũng hiểu cho ông, dù sao người kia tuy không là Thần Tinh nhưng xét về thân phận thì đã chẳng thua kém gì ông của mình.

Lấy tiềm lực của đối phương, chỉ cần không chết yểu giữa chừng thì tương lai sẽ vượt qua cả ông của nàng.

Người như vậy thì nịnh bợ còn chưa kịp, Chương Vân coi như trúng độc đắc rồi, chọc ai không chọc lại chọc giao long.

Không dám trì hoãn, nàng nhanh chóng đi tới đại sảnh, vừa hay thấy cảnh Chương Vân đang giận cá chém thớt với bốn tên liệp ma nhân kia.

“Chương Vân, sau khi xem xét những hành động vi phạm quy kỉ nghiêm trọng của ngươi thì Khoa đưa ra quyết định sa thải, công văn sả thải chính thức sẽ được gửi đến qua đường bưu điện cho ngươi sau.”

Diệp Tuyền dùng sắc mặt lạnh như băng tuyên bố.

“Sa thải!?”

Nghe được lời Diệp Tuyền nói, sắc mặt Chương Vân trắng bệch, tuy rằng hắn đoán được lần này sẽ vô cùng khó nhằn, nhưng không hề ngờ tới vấn đề sẽ nghiêm trọng tới mức bị sa thải ngay lập tức.

“Diệp Tuyền, xin cho ta được chết minh bạch, người kia đến tột cùng là ai?”

“Người đứng thứ ba trên bảng danh sách khu căn cứ Ngân Xuyên, Phương Bình.”

Sau khi nói xong câu này thì Diệp Tuyền xoay người rời đi, để lại Chương Vân cùng những tên liệp ma nhân khác đơ người trong gió.

Ngu Dương là một khu căn cứ thuộc phụ cận Ngân Xuyên, bọn họ sinh sống ở đây thì tất nhiên cũng không xa lạ gì cái danh xưng “sông bạc” này, càng hiểu rõ cái thân phận “vị trí thứ ba trên bảng danh sách” có thể đại biểu điều gì. (B: Toi không định lặp từ nên viết chệch thuần Việt “sông bạc” tí :v)

Chương Vân vốn còn có ý định sau khi trở về gia tộc thì sẽ nhờ trợ giúp giải vây, để rồi cái tin động trời này lạnh lùng đoạn tuyệt hy vọng mong manh của hắn.

Ở trước mặt đối phương thì Chương gia có đáng là gì, đến cả tư cách biện hộ còn không có, mà khả năng rất cao là sau khi biết được tin này cả gia tộc tế hắn bồi tội không chừng.

(B: Ờ thì mấy chương này cái tư tưởng “tự điền vào” nặng quá, hoặc với tâm hồn già cỗi của toi là vậy… Mà bác nào thấy toi hành văn lủng củng thì xin rộng lòng bỏ qua nha, có mình ơn hè hong ai duyệt ;;;-;;;)






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch