Hai ngày sau, Giác Tỉnh giả chịu trách việc tìm kiếm của khu căn cứ Ngu Dương đã tìm ra tung tích con ma vật Thần Tinh, lập tức truyền tin tức về.
Phương Bình và Diệp Đính Phong vừa chạy tới liền thấy con ma vật Thần Tinh này.
Đây là một con ma vật có cơ thể dẹt dài, cả người khoác một lớp vỏ giáp xác màu đen.
Nó có sáu cái chân, trên mỗi chân đều có rất nhiều cái gai nhọn.
Miệng nó to tròn với lởm chởm răng nanh không ngừng cọ xát, truyền ra âm thanh ma sát chói tai.
"Cậu Phương Bình, năng lực của ta khá là am hiểu về vây khốn, ta vây khốn, ngươi đánh chính, ngươi xem có được không?"
Diệp Đính Phong dùng giọng điệu thương lượng nói với Phương Bình.
Sở dĩ hắn xin sự giúp đỡ của khu căn cứ Ngân Xuyên, một phần vì đối tượng là ma vật Thần Tinh, phần còn lại là vì hắn cũng không am hiểu công kích, cũng không có quá nhiều mánh khóe công kích mạnh mẽ.
"Được."
Phương Bình gật đầu đồng ý.
"Vậy xin cậu Phương Bình chuẩn bị, ta đây sẽ vây khốn."
Một loại dao động không rõ truyền ra từ trên người Diệp Đính Phong, truyền khắp phạm vi mấy kilomet xung quanh.
Sau đó tất cả thực vật trong phạm vi vài kilomet đột nhiên điên cuồng sinh trưởng lên.
Tựa như đàn rắn, lớp sau xô chen lớp trước mà phun về hướng con ma vật màu đen, trói chặt người con ma vật màu đen lại.
Chít chít chít!
Đột nhiên bị tập kích, những cái răng của con ma vật màu đen ma sát truyền ra âm thanh, có vẻ rất là dồn dập, dường như rất là phẫn nộ.
Là một ma vật Thần Tinh, phần lớn thời gian đều là nó công kích người khác mà không phải là người khác công kích nó.
Ví như mấy hôm trước, ở chỗ mà nó tập kích, đám nhân loại đó vừa nhìn thấy nó đến đã lập tức liều mạng chạy trốn, mà nó lại không chút hoang mang đuổi theo đám nhân loại này, giết chết rồi chầm chậm nhai nuốt đám nhân loại đó.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc!
Nó chợt gồng người, những sợi dây và rễ cây trói chặt người nó bị căng chặt mà đứt ra.
Chỉ có điều, xung quanh nơi nơi đều là dây và rễ cây, lại có dây và rễ cây quấn về phía nó một lần nữa.
Ầm ——
Một loại sóng làm chấn động truyền ra từ thân thể của nó, lan tràn ra bốn phía xung quanh.
Sau đó, tất cả tập kích về phía dây và rễ cây trên người nó, từng lớp từng lớp rễ cây bị vỡ vụn, lấy nó làm trung tâm, trong phạm vi vài trăm mét đều bị quét sạch thành đất bằng, hình thành một mảnh đất trống không.
Ầm!
Đúng lúc này, Phương Bình nhảy ra từ bên trong cánh cửa.
Tay phải của hắn hóa thành một nắm đấm lửa thật lớn, trước lúc con ma vật màu đen còn chưa phản ứng lại thì hắn đã đánh một quyền lên đầu của con ma vật màu đen.
Ầm ——
Dưới một đòn này của Phương Bình, thân hình thật lớn của con ma vật màu đen liên tục rút lui về phía sau, sáu chân trên mặt đất lê ra một cái vết tích thật dài, ước chừng nó lui đến khoảng vài trăm mét rồi mới ngừng lại được.
Chỗ ở trên đầu của ma vật màu đen bị nắm tay lửa tập kích có dấu vết bị cháy đen, nhưng trông không rõ ràng lắm, đòn công kích đó cũng không thể phá hủy được giáp xác trên đầu của con ma vật màu đen.
"Phiền phức rồi, thế mà lại là ma vật Thần Tinh loại hình phòng ngự."
Ở phía xa xa, Diệp Đính Phong đang khống chế thực vật, sắc mặt hắn ngưng trọng mà nhìn thương thế nhợt nhạt trên đầu con ma vật màu đen.
Nếu nói ở cùng cấp bậc, ma vật dạng nào là khó chơi nhất, không thể nghi ngờ gì chính là ma vật loại hình phòng ngự.
Ma vật như vậy có lẽ sức công kích cũng không tính là quá mạnh mẽ, nhưng nó có thể nhờ vào phòng ngự cường hãn khiến cho đối thủ cùng cấp không thể làm gì được nó.
Con ma vật trước mắt chính là một con ma vật loại hình phòng ngự, lại còn là ma vật Thần Tinh.
"Giáp xác thật là cứng rắn."
Trên mặt Phương Bình lộ ra một tia ngoài ý muốn.
Năng lực Mera Mera no Mi biến dị, bàn về uy lực thì đã là cấp Thần Tinh rồi, hơn nữa đối với tính khắc chế dành cho ma vật thì uy lực còn phải xếp ở mức Thần Tinh thượng đẳng trở lên.
Nhưng dù là vậy thì cũng chỉ có thể tạo thành thương thế ở mức độ này, có thể thấy được sức mạnh từ lớp phòng ngự của một thân giáp xác màu đen trên người con ma vật trước mắt kia.
Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch!
Liên tiếp hứng chịu công kích nhưng nó vẫn không thể phát hiện ra kẻ địch, con maa vật màu đen đã bị chọc giận từ lâu.
Bây giờ phát hiện ra kẻ thù chính là Phương Bình đây, ma vật màu đen lắc lắc cái đầu hơi choáng váng, sáu cái chân đồng thời đánh về phía Phương Bình, nó phải cắn xé tên nhân loại trước mắt này ra.
Ầm ầm ầm!
Dưới sự khống chế của Diệp Đính Phong, khoảng không bị san bằng vài trăm mét kia lại được đám thực vật bao trùm, số lượng lớn thực vật như tre già măng mọc mà chen chúc nhau hướng về phía con ma vật màu đen, ngăn trở ma vật màu đen tới gần Phương Bình.
Ầm ——
Thân thể của con ma vật màu đen lại truyền ra dao động nhìn không thấy được, dưới sự dao động này, tất cả thực vật đều bị dập nát, trong phạm vi vài trăm mét lại trở thành một mảnh đất trống không một lần nữa.
Mà sau khi thân thể con ma vật màu đen ngừng lại một lúc thì nó lại tiếp tục đánh về phía Phương Bình.
Tuy rằng là ma vật loại hình phòng ngự, nhưng phương diện về lực công kích rõ ràng cũng không kém, mà lại cực kỳ am hiểu việc đối ứng về phạm vi của tính công kích.
Ầm!
Phương Bình thuấn di một cái, hắn xuất hiện ở trên lưng con ma vật màu đen, hắn cũng không phải vì phòng ngự cường hãn của con ma vật màu đen mà mảy may có nửa phần chần chờ.
Nếu chiến lực của hắn chỉ có thể so với Thần Tinh, cho dù là liên thủ với Diệp Đính Phong thì cũng chỉ có thể chậm rãi mà kéo dài thời gian, thông qua phương thức làm cho nó kiệt sức, sau đó giết chết con ma vật màu đen này.
Chỉ có điều, hắn không chỉ có chiến lực có thể so với Thần Tinh đơn giản như vậy, hắn bây giờ, thậm chí chiến lực cực mạnh đến mức đã đủ để đạt tới Thần Tinh kỳ cựu rồi.
Toàn bộ tay phải bị Haki Vũ Trang vây lấy, hắn hung ác đánh một cú, nện trên lưng của con ma vật màu đen.
Bành!
Lấy ma vật màu đen làm trung tâm, một cái hố thật lớn xuất hiện, tựa như là thiên thạch va chạm mà tạo ra cái hố.
Bên trong hố, ở vị trí lưng con ma vật màu đen đã thấy được những vết nứt nẻ trên lớp giáp xác, xuất hiện các vết nứt chi chít nhau.
Từ bên trong vết nứt này, có chất lỏng màu xanh biếc chảy ra, đó là máu của ma vật màu đen.
"Uy lực của một đòn này!?"
Ánh mắt của Diệp Đính Phong trừng lớn, không thể tin được mà nhìn con ma vật màu đen nằm bên trong hố, tầm mắt rơi vào những vết nứt chi chít đang chảy máu không ngừng trên lưng con ma vật màu đen.
Con ma vật màu đen là ma vật Thần Tinh loại hình phòng ngự, điểm này đã được chứng thực từ trước rồi.
Có thể tạo thành loại tổn hại này chỉ trong một kích, tất nhiên uy lực của một kích này đã đạt tới cấp bậc Thần Tinh kỳ cựu.
Một kẻ còn không phải là Thần Tinh, thế mà lại có thể bộc phát ra chiến lực cực mạnh có thể so với Thần Tinh kỳ cựu, điều này ở trong mắt hắn quả thực là không thể tin được.
Năng lực mà đối phương có được, tất nhiên là một loại năng lực siêu hạng vượt mức bình thường.
Chít chít chít!
Ma vật màu đen bị thương không nhẹ, nó vô cùng phẫn nộ, xoay người nhào tới cắn về hướng Phương Bình.
Khóe miệng không ngừng ma sát, phát ra âm thanh ma sát chói tai, tựa như là một cái máy xay thịt đang hoạt động.
Một khi bị trộn khuấy vào trong đó, cho dù là thân thể của cường giả cấp Thần Tinh, tất nhiên cũng sẽ bị xay nát ngay cả xương cốt cũng không còn.
Ầm!
Phương Bình không thuấn di tránh đi mà lại là đánh ra một quyền đón nhận.
Trước khi bị những cái răng của con ma vật màu đen cắn trúng, một quyền kia đã oanh kích trên đầu của con ma vật màu đen.
Lấy nắm tay của Phương Bình làm trung tâm, lúc này giáp xác trên đầu của con ma vật màu đen xuất hiện những vết nứt chi chít, chất lỏng màu xanh biếc không ngừng tràn ra.
Mà con ma vật màu đen lại bị một cỗ lực khủng bố này tác động, lăn lộn ra ngoài, đụng đứt không ít cây cối, bay xa hơn một ngàn mét.
Vèo!
Thuấn di một cái, Phương Bình ngay lập tức đã xuất hiện ở bên cạnh con ma vật màu đen cách đó hơn một ngàn mét.
Đánh một quyền nữa lên đầu của con ma vật màu đen đang bị bất tỉnh tạm thời do cú va đập vừa nãy.
Giáp xác trên đầu của con ma vật màu đen lại xuất hiện một vết nứt với diện tích lớn hơn, thân hình thật lớn của nó lại bị đánh bay lên.
Hoàn toàn là sự nghiền áp nghiêng về một phía.
Đối với hắn, một kẻ có chiến lực cực mạnh đạt tới Thần Tinh kỳ cựu bây giờ mà nói, chém giết ma vật Thần Tinh bình thường đã không còn là một chuyện quá mức khó khăn gì nữa rồi, cho dù con ma vật Thần Tinh này là loại hình phòng ngự cũng như thế mà thôi.
"Đây là thiên tài đứng vị trí thứ ba trên bảng xếp hạng của khu căn cứ Ngân Xuyên?"
Ở phía xa xa, Diệp Đính Phong hoàn toàn trở thành lính bù nhìn đi đánh xì dầu, tràn đầy cảm thán mà nhìn Phương Bình, người đã khiến cho con ma vật màu đen gần như là không có lực đánh trả lại.
Còn trẻ tuổi như thế mà cũng đã có được chiến lực Thần Tinh kỳ cựu, người như vậy, cái từ “thiên tài” đã không đủ để có thể hình dung rồi, đây là một tên yêu nghiệt, tương lai không chết yêur tất nhiên có thể trở thành cấp Huyết Nguyệt. (B: Nói thật, miệng ông này cũng toàn nước tương… <(“))
"Ma vật Thần Tinh thế mà lại bị ngăn chặn hoàn toàn!"
"Nghe nói có một vài cường giả Thần Tinh, có thể giữ được tuổi trẻ vĩnh viễn, chẳng lẽ là hắn?"
"Không đúng, nghe đồn hắn là thiên tài đứng thứ ba trên bảng xếp hạng của khu căn cứ Ngân Xuyên, tuổi tác cũng không đến ba mươi tuổi."
. . . . . .
Ngay cả Diệp Đính Phong cũng khiếp sợ như thế, huống chi là nhóm người truy tung ma vật cùng với người đến đây phụ trách hậu cần lần này.
Khuôn mặt của đám người này đều dại ra, miệng mở ra cũng đã quên khép lại luôn.
Vèo!
Ngay lúc Phương Bình giao chiến với con ma vật màu đen, một nam tử mặc áo gió màu đen, dưới tình huống không kinh động bất luận kẻ nào tiến lại gần đây.
Hắn có một đôi mắt màu xanh lục quỷ dị lạnh như băng, một khi nhìn vào con mắt hắn, thân thể sẽ không nhịn được mà rùng mình.
Trên mạn trái khuôn mặt của hắn có một con số "170" màu vàng, rõ ràng hắn chính là cường giả Hắc Nghịch cấp Huyết Nguyệt.
Hắn sở hữu năng lực thao túc ma vật, lúc bình thường sẽ đi khắp nơi sưu tầm ma vật, biết được khu căn cứ Ngu Dương xuất hiện ma vật Thần Tinh nên hắn liền chạy tới đây.