Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 362: Kinh sợ

Chương 362: Kinh sợ




Biên: Hắc Dược

“Kẻ đứng thứ ba bảng danh sách, Phương Bình.”

Nhìn thấy Phương Bình đang chiến đấu cùng con ma vật màu đen, sắc mặt Hắc Nghịch lạnh lẽo.

Đối với Phương Bình, thiên tài thứ ba của khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn tất nhiên có tìm hiểu.

Đương nhiên cũng chỉ ở mức biết mặt mà thôi, đặc biệt quan tâm là không thể, hiện tại Phương Bình vẫn chưa có tư cách đó.

Khóa miệng hắn lộ ra một vệt cười lạnh lẽo, lắc người một cái hắn đổi hướng di chuyển qua chỗ Phương Bình.

Ở trước mặt hắn Phương Bình cũng chỉ là con chuột nhỏ bé mà thôi, hắn chẳng có ý định tìm diệt, nhưng nếu bắt gặp trên đường thì tiện tay xóa sổ cũng chẳng sao.

Rất nhanh hắn đã tiến vào phạm vi mấy trăm mét xung quanh Phương Bình, mà thẳng đến lúc này Phương Bình như trước vẫn không thể phát hiện ra hắn.

So với cường giả cấp Thần Tinh thì khả năng ẩn giấu khí tức của cường giả cấp Huyết Nguyệt rõ ràng mạnh hơn rất nhiều, cho dù là với cảnh giới bây giờ của Phương Bình thì Trạng thái Tiên Nhân vẫn không cách nào phát giác ra được hắn.

Ầm!

Cách xa mấy trăm mét, hắn cách không đấm một quyền về phía Phương Bình, một cột sáng màu đen dùng vận tốc khủng bố vượt qua cả mười lần tốc độ âm thanh lao đến Phương Bình.

Với tốc độ vượt quá mười lần vận tốc âm thanh thì cự ly mấy trăm mét cũng chỉ cần không tới một phần mười giây là đã hoàn thành, đánh đến chỗ Phương Bình.

Cột sáng màu đen bao phủ lấy Phương Bình rồi tiếp tục càn quét về nơi xa, kéo dài đến cả hơn ngàn mét nữa mới triệt tiêu, để lại một khe dài thẳng tắp cả ngàn mét.

“Ồ, thế mà thoát được!”

Trong miệng Hắc Nghịch truyền ra một câu cảm thán.

Như vừa nãy thì thân ảnh của Phương Bình đã bị cột sáng màu đen bao phủ lấy rồi hòa tan biến mất không còn tăm tích trong đó.

Nhưng lấy nhãn lực của hắn thì rõ ràng là khi đang tiếp xúc với cột sáng màu đen, thân thể Phương Bình đã biến mất, không phải là bị cột sáng màu đen phân rã đến tan xương nát thịt mà là chủ động biến mất.

Nói cách khác, Phương Bình đã tránh thoát thành công đòn đánh của hắn và chạy mất dạng.

Chuyện này không khỏi làm hắn bất ngờ, hắn có thể khẳng định một điều, trước khi hắn phát động tấn công thì Phương Bình không hề phát giác được hắn.

Xét theo tốc độ phản ứng của Phương Bình thì khi nhận ra có cột sáng màu đen cũng là lúc hắn bó tay chịu trận, không thể nào tránh né được.

Nhưng rõ ràng là Phương Bình đã có phản ứng, kịp thời thoát thân.

“Hẳn là hắn sở hữu một loại năng lực giúp báo trước nguy hiểm.”

Làm một cường giả cấp Huyết Nguyệt, kiến thức của hắn vô cùng phong phú, trong lòng lập tức có phán đoán, giả định Phương Bình có sở hữu năng lực có thể báo trước nguy hiểm.

Mặc dù có một chút chênh lệch với câu trả lời đúng, nhưng hắn không sai, không thể không thừa nhận đối phương không hổ là một cường giả cấp Huyết Nguyệt già dặn kinh nghiệm.

Bạch!

Phương Bình xuất hiện bên cạnh Diệp Đính Phong.

Hắn lúc này người đầy thương tích, quần áo tả tơi máu thịt be bét.

Rất nhiều nơi trên cơ thể hắn đã mất hoàn toàn cơ thịt, thậm chí phơi ra luôn cả bộ xương trắng.

Máu tươi không ngừng chảy ra, không nơi nào không có máu, toàn thân trên dưới không có lấy một chỗ lành lặn, liền ngay cả mặt hắn cũng không ngoại lệ, tìm không ra một cái lỗ chân lông nào là không rỉ máu.

Nắm lấy Diệp Đính Phong hắn lập tức thuấn di biến mất không lãng phí lấy một giây một khắc nào.

Lúc xuất hiện lần nữa đã là trong văn phòng của Diệp Đính Phong tại Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngu Dương.

“Hừ…”

Khi về tới đây hắn đau đến nỗi không tự chủ được mà nằm co người trên sàn, cơ thể run giật liên hồi, máu hắn vẫn tiếp tục chảy dài, thấm đỏ cả cái thảm lông, tụ lại thành một vũng.

“Cậu Phương Bình, chỗ ta có ma dược trị thương cao cấp.”

Diệp Đính Phong cuống quýt lấy bình ma dược trị thương cao cấp ra đưa cho Phương Bình.

Trán hắn ướt đẫm mồ hôi, lòng hắn tràn đầy cảm kích đối với Phương Bình, tuy rằng hắn không bị cuốn vào đòn công kích vừa nãy nhưng hắn hiểu rõ tình hình lúc đó nguy hiểm cỡ nào.

Đòn tấn công khủng kiếp cỡ đó đã vượt qua cấp Thần Tinh, nếu vừa nãy Phương Bình thuấn di rời đi không mang theo hắn thì kết cục của hắn không thể nào có hai chữ “lành lặn” sau từ “chết” được.

“Không cần.”

Phương Bình lắc đầu, hắn kích phát khả năng hồi phục cao nhất của Trạng thái Tiên Nhân, thương thế trên người hắn đang được chữa trị với tốc độ thấy được bằng mắt thường.

Một lát sau, da thịt hắn đã lành lặn nguyên vẹn, chỉ là sắc mặt còn rất nhợt nhạt, dù sao vừa nãy hắn cũng đã mất cả một bồn máu.

“Cậu Phương Bình, người vừa nãy chẳng lẽ chính là Hắc Nghịch?”

Thấy chỉ trong thời gian ngắn ngủi như thế Phương Bình đã hồi phục, Diệp Đính Phong khá là kinh ngạc, loại năng lực tự chữa lành này của Phương Bình có đẳng cấp tuyệt đối không thấp.

Tuy nhiên khi nhớ đến sức chiến đấu khủng bố Phương Bình thể hiện ra thì sự ngạc nhiên trong lòng hắn bất ngờ giảm mạnh, con người trước mắt hắn hoàn toàn không phải Nhân loại mà.

Không tiếp tục suy tư về chuyện ấy nữa, hắn dùng giọng nói nghiêm túc hỏi Phương Bình.

Theo thông tin chung từ khu căn cứ Ngân Xuyên công bố về Ma Nhân tộc thì kẻ phản đồ Hắc Nghịch, một cường giả cấp Thần Tinh, là một đề mục rất phổ biến, nên hắn liền có suy đoán về thân phận người đàn ông mặc áo gió đen này ngay.

“Đúng, hắn chính là cường giả Hắc Nghịch cấp Huyết Nguyệt đó, là phản đồ ác nhất từ trước tới nay của khu căn cứ Ngân Xuyên.”

Sắc mặt Phương Bình đanh lại khi trả lời câu hỏi.

Thẳng đến lúc này hắn vẫn không khỏi lạnh toát cả lưng.

Chỉ thiếu một chút nữa là hắn tan xác trong tay đối phương rồi.

Khả năng báo trước tương lai một giây đồng hồ của Haki Quan Sát lại bị trì hoãn mãi đến tận khi công kích kéo đến sát gần hắn thì mới có phản ứng tiên tri.

Xét lượng thời gian giãn cách giữa tương lai và hiện tại thì một giây cũng chưa tới, thậm chí còn chưa được nửa giây, nói cách khác, bởi vì một nguyên nhân nào đó mà thời gian hắn có thể dự đoán cho tương lai bị rút ngắn.

“Quả thật là hắn.”

Diệp Đính Phong hít vào một ngụm khí lạnh, hắn suy đoán không sai, người đàn ông mặc áo gió đúng thật chính là cường giả cấp Huyết Nguyệt, Hắc Nghịch.

Nếu không nhờ Phương Bình kịp thời kéo hắn về thì e là lúc này hắn đã chết mất xác.

Còn về kết cục của những thành viên Khoa Đối kháng Ma vật xui xẻo bị bỏ lại, không cần nghĩ tiếp nữa cũng biết kết cục.

Hắn cũng không vì vậy mà oán giận Phương Bình, dưới tình huống như vậy Phương Bình vẫn chịu mang hắn đi là đã rất mạo hiểm rồi, hắn cảm kích còn chưa kịp nữa là.

“Sao hắn lại xuất hiện ở một nơi như vậy, lẽ nào là có ý đồ với chúng ta?”

“Khả năng hắn có mưu kế gì là không lớn, trong mắt hắn chúng ta chỉ sợ ngay cả con chuột nhắt của không bằng.”

Phương Bình lắc đầu nói ra suy đoán của bản thân.

“Hắc có năng lực thao túng ma vật, khả năng vì con ma vật Thần Tinh kia mà tới cao hơn.”

“Đúng là có khả năng này.”

Diệp Đính Phong đồng ý với điều trên.

“Có lẽ con ma vật kia đã rơi vào tay Hắc Nghịch rồi, nhiệm vụ lần này cũng không còn cách nào tiếp tục, ta chuẩn bị về lại khu căn cứ Ngân Xuyên báo cáo chuyện của Hắc Nghịch.”

Phương Bình suy nghĩ một chút rồi nói.

“Chuyện lần này là tình huống ngoài ý muốn, cũng không thể trách cậu Phương Bình, ta sẽ giải thích rõ vấn đề cho khu căn cứ Ngân Xuyên dùm ngươi, sẽ không vì nhiệm vụ chưa hoàn thành mà ảnh hưởng đến điểm thưởng của ngươi đâu.”

Diệp Đính Phong nói.

“Vậy ta xin cảm ơn cục trưởng Diệp, tuy rằng khả năng bị Hắc Nghịch theo dõi là không lớn nhưng cục trưởng Diệp cũng nên đề phòng thì hơn, tốt nhất là tạm thời đi lánh nạn đi.”

Phương Bình nói một tiếng cảm ơn, rồi sau đó hắn vận dụng ma pháp truyền tống thuấn di một cái, trở về chỗ ở của mình tại Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên.

Mãi đến tận khi trở về Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên thì hắn mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm được.

Có vị cường giả cấp Huyết Nguyệt cũng là cục trưởng Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên, Ngụy Vưu, ở đây thì dù là Hắc Nghịch cũng không dám tùy tiện tấn công nơi này, hắn xem như là đã an toàn.

Sau khi thay một bộ quần áo mới, Phương Bình vội vàng báo cáo lại tình huống vừa phát sinh cho Khoa Đối kháng Ma vật của Ngân Xuyên.

Nhận được bản báo cáo của hắn Khoa Đối kháng Ma vật ở Ngân Xuyên bỗng căng thẳng lên, một quả hạt nhân hình người như Hắc Nghịch thì không thể không cẩn trọng cho được.

Cục trưởng Ngụy Vưu quyết định đi với hắn đến địa phương Hắc Nghịch từng xuất hiện.

Tuy nhiên khi đến nơi thì cả Hắc Nghịch và con ma vật màu đen đã mất tăm mất tích.

Lưu lại hiện trường chỉ có mấy thi thể bị hút khô, đó chính là những thành viên xấu số của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngu Dương mà Phương Bình không mang đi lúc nguy khốn.

“Ngươi cảm thấy là Hắc Nghịch cố tình nhắm vào ngươi hay chỉ vì con ma vật Thần Tinh nên mới xuất hiện?”

Nhìn những thi thể khô quắt kia, Ngụy Vưu hỏi.

“Ta cảm thấy hẳn là hắn đến vì con ma vật Thần Tinh, tình cờ thấy ta nên tiện tay thôi.”

Phương Bình nói ra suy đoán lúc trước.

“Tuy rằng khả năng bị Hắc Nghịch nhắm đến không lớn nhưng từ giờ ngươi cứ nên cẩn thận đi, tốt nhất là trong khoảng thời gian sắp tới đừng nhận nhiệm vụ.”

Ngụy Vưu nói, hắn rất là coi trọng những hạt giống cấp Huyệt Nguyệt như Phương Bình.

“Ta hiểu rồi.”

Phương Bình vội vàng gật đầu đáp ứng.

Lại thuấn di tới khu căn cứ Ngu Dương thăm dò, sau khi khẳng định không phát hiện được tung tích Hắc Nghịch thì Phương Bình và Ngụy Vưu trở về lại khu căn cứ Ngân Xuyên.

Một cường giả cấp Huyết Nguyệt như Ngụy Vưu là không thể rời khỏi khu căn cứ quá lâu, nếu nhỡ may Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên mà biết được thì khả năng cao là sẽ có cường giả cấp Huyết Nguyệt bên Ma Nhân tộc tiến đánh.

Chào tạm biệt Ngụy Vưu, Phương Bình về lại chỗ ở, thẳng đến lúc này Phương Bình mới có thời gian cân nhắc nguyên nhân xảy ra dị dạng của khả năng dự báo tương lai từ Haki Quan Sát.

“Tại sao thời gian lại bị rút ngắn?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch