Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 363: Ngũ giai đỉnh phong

Chương 363: Ngũ giai đỉnh phong




Biên: Hắc Dược

Từ sau khi cảnh giới của Phương Bình tăng lên tới Ngũ giai, thời gian báo trước của Haki Quan Sát đã kéo dài thêm, vốn đã từ một giây đồng hồ tăng lên tới hơn một giây.

Nhưng lúc nãy cũng cực kỳ quỷ dị, thời gian bị rút ngắn lại đến không đến nửa giây, thiếu chút nữa thì hắn đã chết dưới đòn đánh lén của Hắc Nghịch rồi.

Sao thời gian lại đột nhiên bị rút ngắn lại chứ, đây là thứ mà hắn nghĩ mãi cũng không thông, nhưng hắn phải làm rõ được vấn đề này.

Nếu không thể làm rõ được vấn đề này, về sau vào thời khắc mấu chốt lại đứt dây đàn thì hắn không chắc chắn có thể may mắn như hôm nay, kịp thời trốn thoát thành công hay không.

"Phải có vật tham khảo mới được!"

Nhìn thoáng qua căn nhà bụi bặm không thay đổi chút gì một cái, hắn thuấn di xuất hiện trên một ngã tư bên trong khu căn cứ Ngân Xuyên, sau đó vận dụng Haki Quan Sát.

Ầm ——

Hình ảnh trong tương lai xuất hiện trong đầu hắn, hắn lấy điện thoại ra, mở đồng hồ tính giờ tự động ra, ghi chép lại sự chênh lệch về thời gian của hình ảnh ở tương lai và hiện tại.

"1.51 giây."

Sự chênh lệch thời gian xuất hiện trên điện thoại của hắn, đây là thời gian do hắn vận dụng Haki Quan Sát mà biết được.

Thời gian đã vượt qua hơn một giây rưỡi, cũng không bị rút ngắn lại, là thời gian bình thường sau khi cảnh giới của hắn tăng lên tới Ngũ giai.

Nếu không phải do các loại dấu hiệu cho thấy lúc hắn bị Hắc Nghịch đánh lén không lâu trước đó, thời gian đã bị rút ngắn tới không đến nửa giây, chỉ sợ là hắn phải cho rằng đó là do cảm giác của hắn sai rồi.

"Xem ra là vấn đề xảy ra trên người Hắc Nghịch."

Phương Bình không khỏi so sánh đối chiếu về những điểm khác lạ với người bình thường ở trên người Hắc Nghịch.

"Hay là trên người Hắc Nghịch cũng có năng lực dự báo nào đó, thế nên mới quấy nhiễu năng lực dự báo của Haki Quan Sát?"

Điều đầu tiên mà hắn nghĩ đến chính là sự quấy nhiễu của loại năng lực tương tự, dù sao thì chuyện như vậy hắn cũng gặp qua rồi.

"Không đúng, chắc chắn không phải là đã bị quấy nhiễu."

Chỉ có điều, rất nhanh, hắn lại phủ định suy đoán này.

Nếu trên người Hắc Nghịch có loại năng lực dự báo giống vậy, vậy thì khả năng lớn nhất không phải là rút ngắn thời gian báo trước lại, mà là hoàn toàn bị quấy nhiễu đến không phát huy hiệu quả nổi.

Cảnh giới cấp Huyết Nguyệt của Hắc Nghịch thật sự là quá mạnh, cho dù chỉ là một cái năng lực cực kỳ bình thường, ở trên người hắn, thế nào cũng có thể phát huy ra uy lực cường đại.

Một vị Thần Tinh kỳ cựu của Ma Nhân tộc cũng đủ để có thể hoàn toàn che chắn khả năng báo trước nguy hiểm của Haki Quan Sát, với hiệu quả cảnh giới của Hắc Nghịch đã đạt tới được thì không thể nào không bằng được một Thần Tinh kỳ cựu của Ma Nhân tộc.

"Cấp Huyết Nguyệt, chẳng lẽ đây mới là nguyên nhân?"

Phương Bình nghĩ tới một loại khả năng.

Có một giả thiết cho rằng khả năng tiên tri chính là tiến hành xử lý, suy tính những tin tức thu thập được rồi phân tích tổng hợp theo một quy luật để đưa ra kết luận về một tin tức siêu việt thực tại.

Nếu dựa theo cách suy nghĩ đó thì Haki Quan Sát đoán trước tương lai cũng không phải là không thể thay đổi được.

Hắn cũng đã từng mượn những thông tin báo trước về tương lai này nhiều lần tránh né được nguy hiểm trong các cuộc chiến.

Nếu dựa vào tin tức mà tiến hành suy tính, như vậy thì tất nhiên ở trong này sẽ liên quan tới vấn đề về "lượng tin tức".

Một người bình thường cùng với một cường giả cấp Huyết Nguyệt, lượng tin tức mà cơ thể bao hàm được là giống nhau sao?

Hiển nhiên không giống.

Tin tức mà một cường giả cấp Huyết Nguyệt bao hàm được trên thân mình chính là gấp mấy vạn lần một người bình thường, thậm chí còn vượt quá mức đó.

Điểm này từ sự chênh lệch thực lực liền đủ để nhìn ra, dưới một kích của một cường giả cấp Huyết Nguyệt thì cũng đủ để dễ dàng tạo thành mấy vạn điểm thương vong rồi.

Lượng tin tức được bao hàm càng nhiều, sự khó khăn đối với việc tiến hành xử lý, suy tính tin tức tất nhiên sẽ càng lớn.

Cứ như vậy, thời gian của những hình ảnh tương lai có thể nhìn thấy được trở nên ngắn lại cũng không khó để lý giải. (B: Nâng cấp phần cứng đi anh :)))

Dù sao trong một tình huống nhất định, lượng tin tức cần phải xử lí càng lớn thì thời gian cần tiêu hao để cho ra kết quả là càng nhiều, tương đương với lượng thông tin của tương lai sẽ bị rút ngắn lại. (B: Game đồ họa càng cao thì số khung hình cần xử lí trong một giây càng nhiều, dẫn đến việc đứng ảnh hoặc nhảy ảnh :/)

"Nếu như tất cả suy đoán là đúng thì trên cơ thể của người bình thường và trên cơ thể của cường giả cấp Thần Tinh, thời gian đoán trước tương lai của Haki Quan Sát cũng có thể không giống nhau."

Nghĩ vậy, Phương Bình thuấn di một cái, đi thẳng tới biệt thự trong khu căn cứ Liễu Châu.

"Thiếu gia."

Thấy Phương Bình đến, Lục Dự cung kính tiến lên chào hỏi.

"Ừ."

Phương Bình gật nhẹ đầu, lấy điện thoại ra, lại mở đồng hồ tính giờ.

"1.32 giây."

Một thời gian mới xuất hiện trên điện thoại của hắn, không phải là 1.51 giây nữa, mà là 1.32 giây.

Tuy rằng thời gian bị giảm đi không nhiều lắm, nhưng quả thật thời gian đã bị rút ngắn lại.

Nhưng sự giảm xuống cũng cực nhỏ, ở thời điểm bình thường, căn bản cũng không cảm nhận được một chút điểm khác biệt này.

"Sở dĩ thời gian bị rút ngắn lại, rất có thể là do cảnh giới của Hắc Nghịch quá cao, lượng tin tức bao hàm được cũng quá lớn!"

Gần như là Phương Bình có thể khẳng định được suy đoán của mình là chính xác.

Nếu thật sự muốn nghiệm chứng, cũng không phải là không có cách, dù sao khu căn cứ Ngân Xuyên cũng là có vị cường giả cấp Huyết Nguyệt Ngụy Vưu này.

Đương nhiên, cũng chỉ có thể nghĩ như vậy mà thôi, hắn cũng không thể vì muốn nghiệm chứng một suy đoán mà đi mời một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt như Ngụy Vưu phối hợp với mình.

. . . . . .

Thời gian tiếp theo, Phương Bình nghe đề nghị của Ngụy Vưu, không nhận thêm nhiệm vụ nữa mà là tập trung tinh thần vào việc tu luyện.

Nửa năm nhoáng một cái mà qua.

Đối với Ngũ giai Giác Tỉnh giả bình thường mà nói, sự cải thiện có thể đạt được cực kỳ bé nhỏ, gần là mức độ tiến bộ mà miễn cưỡng có thể cảm nhận được.

Nhưng đối với Phương Bình mà nói, thì phải gọi là ngồi tên lửa.

Cảnh giới của hắn từ giai đoạn giữa Ngũ giai tăng lên tới đỉnh Ngũ giai.

Cho đến mãi lúc này thì sự thăng cấp thần tốc của hắn mới chịu dừng lại.

Một tấm chắn chặn lại phía trước hắn, ngăn trở sự thăng cấp cảnh giới của hắn.

Đó là bình cảnh giữa Ngũ giai đỉnh phong và Thần Tinh, một khi có thể đánh vỡ được bình cảnh này thì đã có thể phát triển trở thành cường giả Thần Tinh.

Chỉ có điều, đây cũng là bình cảnh khó khăn nhất từ trước tới nay mà Giác Tỉnh giả đối mặt phải.

Rất nhiều Nguc giai Giác Tỉnh giả đạt tới đỉnh phong bị chặn lại phía sau tấm bình chướng này, suốt đời cũng không thể đột phá được.

Cho dù là người có tài năng cực kỳ giỏi thì cũng sẽ bị kẹt lại tại ngưỡng cửa này, mất mấy năm mới có thể đột phá được.

"Thường Thắng tốn hết năm năm, Hồ Ngạo Nhi tốn hơn bốn năm mà vẫn chưa đột phá được, không biết ta cần phải tốn thời gian bao lâu?"

Theo như những gì Phương Bình biết, Thường Thắng tốn hết thời gian năm năm mới có thể đột phá được bình cảnh này, mà Hồ Ngạo Nhi lại bị kẹt ở tầng bình cảnh này đã khoảng hơn bốn năm, đến bây giờ vẫn chưa thể đột phá được.

Thường Thắng và Hồ Ngạo Nhi đều có được tiềm lực cấp Huyết Nguyệt mà muốn đột phá cũng phải chịu khó khăn như thế, huống chi là Ngũ giai Giác Tỉnh giả bình thường.

Phần lớn Ngũ giai Giác Tỉnh giả cuối cùng cả đời đều không thể đột phá được, cho dù có thể đột phá đi nữa thì thời gian tiêu tốn tất nhiên cũng là lấy đơn vị chục năm mà tính.

"Muốn đột phá, hoặc là từ từ mà tiến, hoặc là luyện chế ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh, nhưng ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh sao lại dễ dàng luyện chế thành như vậy được."

Nghĩ đến phương pháp luyện chế ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh, Phương Bình không khỏi lắc đầu.

Tạm thời không nói tới vật liệu cần cho ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh cực kỳ quý hiếm, phiền phức nhất chính là việc luyện chế loại ma dược này cần căn cứ vào tình trạng của từng Giác Tỉnh giả để tạo ra phương pháp điều chế phù hợp với thân thể.

Hơn một năm trước, hắn cùng với Hồ Ngạo Nhi từng cùng tiếp nhận một nhiệm vụ đến từ người của Mạnh gia, cái nhiệm vụ kia đó là săn giết ma vật Thần Tinh Huyết Vũ U Khuyển.

Có thể may mắn tìm được ma vật Thần Tinh thích hợp như Mạnh gia, trên thực tế thì là rất ít, bằng không thì cho dù là sở hữu vật liệu trân quý để điều chế ra ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh thì số lượng cường giả cấp Thần Tinh được sinh ra cũng sẽ không ít như thế.

"Tình trạng trên người ta chỉ sợ sẽ đem lại càng nhiều rắc rối, dù sao ta sở hữu quá nhiều năng lực, càng thêm khó khăn cho việc suy diễn ra phương pháp điều chế."

Tuy rằng nói có hai loại phương pháp đột phá Ngũ giai đỉnh phong tăng tiến đến Thần Tinh, nhưng trên thực tế, đặt trên người Phương Bình thì chỉ có một loại phương pháp, đó chính là tiêu tốn thời gian mà từ từ làm.

Tất cả năng lực và thiên phú mà bây giờ hắn có được cộng lại với nhau thì đã đạt tới hơn mười loại, năng lực và thiên phú nhiều như vậy, chắc chắn sẽ khiến cho việc suy diễn phương pháp điều chế trở nên cực kỳ khó khăn.

Cho dù là đại sư chế thuốc tốt nhất, chỉ sợ cũng rất khó có thể suy diễn ra phương pháp điều chế thích hợp, cho dù có thể suy diễn ra đi nữa, việc sưu tầm vật liệu phối thuốc chắc chắn cũng cực kỳ khó khăn.

Cho nên, khả năng mà thông qua việc luyện chế ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh để đột phá, có thể nói là cực kỳ bé nhỏ.

"May mắn chính là, bàn về thiên phú phát triển, chắc hẳn thời gian tiêu tốn của ta cũng sẽ không lâu giống như là bọn Thường Thắng cùng với Hồ Ngạo Nhi đâu."

Nghĩ đến việc hắn sở hữu thiên phú phát triển cấp phi phàm, cuối cùng trong lòng Phương Bình cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tuy rằng con đường ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh này đi không thông, nhưng vì thiên phú phát triển cao nên có thể tiêu tốn thời gian làm từ từ, cũng sẽ không mất quá nhiều thời gian.

Đinh, đinh, đinh!

Điện thoại vang lên, Phương Bình cầm lấy điện thoại, ấn nhận cuộc gọi.

"Chào phó cục Lữ."

"Ừ, có rảnh sao không? Nếu rảnh thì đến văn phòng của ta một chuyến."

Giọng nói của phó cục trưởng Lữ Vận vang lên.

"Được."

Phương Bình trả lời, hắn rời khỏi chỗ ở, đi tới văn phòng của Lữ Vận.

Hắn ngoài ý muốn phát hiện, trong văn phòng, ngoại trừ Lữ Vận ra thì còn có bốn người khác.

Bốn người này hắn cũng đều quen, chính là Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi, Lục Tào và Hạng Khâu, tất cả đều thuộc năm vị trí đầu trên bảng xếp hạng.

Gật đầu chào hỏi mấy người đó một cái, Phương Bình nhìn về phía Lữ Vận và hỏi.

"Phó cục Lữ gọi cả năm người chúng ta đến là đã xảy ra chuyện gì rồi sao?"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch