Chương 364: Đại hội giao lưu giữa mười khu căn cứ lớn
Biên: Hắc Dược
“Hừm, đúng là có chuyện phát sinh, nhưng không có xấu, mà là chuyện tốt.”
Lữ Vận cười nói.
“Sở dĩ gọi năm người các ngươi đến là vì đại hội giao lưu giữa mười khu căn cứ lớn sắp sửa được tổ chức.”
“Đại hội giao lưu giữa mười khu căn cứ lớn, là cả mười khu căn cứ lớn đều phải tham gia sao?”
Phương Bình rất hứng thú hỏi.
Tuy biết rằng ngoại trừ khu căn cứ Ngân Xuyên ra thì còn có chín khu căn cứ thượng cấp Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương, Giang Môn, Hải Khẩu, Tân Đảo, Nam Châu, Hạo Dương, Hán Đình tồn tại, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa mà hắn chưa bao giờ tới được chín khu căn cứ kia cả.
Nếu như có cơ hội được tiếp xúc cùng với những khu căn cứ thượng cấp như thế thì hắn vô cùng hào hứng.
“Đúng là cả mười khu căn cứ lớn đều sẽ tham gia đại hội giao lưu, nói cho đúng, đây là một hội nghị nơi thiên tài thế hệ trẻ của mười khu căn cứ lớn giao lưu với nhau.”
Lữ Vận cười nói.
Mười khu căn cứ lớn cũng là mười phương thế lực mạnh nhất của Nhân tộc, mà thiên tài đại diện cho mười khu căn cứ, tương lai bọn họ tất nhiên cũng sẽ trở thành những nhân vật thủ lãnh của mười khu căn cứ lớn.
Vì để tạo dựng mối quan hệ khắng khít giữa mười khu căn cứ lớn, bồi đắp cho tình cảm giữa những thế hệ khác biệt, đại hội giao lưu giữa mười khu căn cứ lớn được tổ chức, việc thành lập quan hệ hữu nghị giữa những thiên tài tuổi trẻ trong mười khu căn cứ lớn là điều rất cần thiết.
“Lần này là sẽ tổ chức ở khu căn cứ nào?”
Hồ Ngạo hỏi.
Đại hội giao lưu giữa mười khu căn cứ lớn cứ cách mỗi hai năm sẽ tổ chức một lần, không như Phương Bình là người mới hoàn toàn, nàng đã từng tham gia.
“Ở khu căn cứ Hoa Khoa.”
Lữ Vận trả lời.
“Chính là khu căn cứ có nền khoa học kỹ thuật cơ giới xếp đầu mười đại khu căn cứ, căn cứ Hoa Khoa đó sao?”
Ánh mắt Lục Tào và Hạng Khâu sáng lên, không khỏi cảm thấy hứng thú.
Mười khu căn cứ lớn mười điểm mạnh riêng biệt, ví dụ nhưng khu căn cứ Ngân Xuyên, nhắc đến Ngân Xuyên là phải nhắc đến kỹ thuật phối chế ma dược.
Trong lĩnh vực phối chế ma dược thì khu căn cứ Ngân Xuyên đã đặt được vô số thành tựu và tạo dựng nhiều cái mới, mà những cái tên mang tính đại biểu nhất chính là dịch dinh dưỡng và ma dược thức tỉnh.
Hai thành công trong lĩnh vực điều phối ma dược này đã hỗ trợ rất lớn trong việc rút ngắn tốc độ tu luyện của các Giác Tỉnh giả.
Mà điểm nổi bật của khu căn cứ Hoa Khoa thì là khoa học kỹ thuật cơ giới, đạt được nhiều bằng sáng chế kỹ thuật cơ giới, mà thành tựu mang tính đại biểu nhất chính là cơ giới hóa Giác Tỉnh giả.
“Lần này ta là người dẫn đội, ba ngày sau xuất phát, các ngươi tranh thủ trở về chuẩn bị qua đi.”
Lữ Vận nói.
“Vâng.”
Cả năm người Phương Bình gật đầu rời khỏi văn phòng Lữ Vận.
…
Ba ngày sau, Phương Bình, Thường Thắng, Hồ Ngạo Nhi, Lục Tào, Hạng Khâu đi theo Lữ Vận lên trên tầng thượng của tòa nhà điều hành.
Tuy rằng Phương Bình đến tòa nhà này không ít lần, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn lên tầng thượng của tòa điều hành.
Chỉ thấy phía trên sân thượng là một khoảng trống bằng phẳng vô cùng rộng rãi, không có lấy một căn phòng hay chòi nhỏ nào.
Trên khoảng sân bằng phẳng ấy có một kí hiệu mái nhà được vẽ bằng sơn xanh lá và vàng, chính là bãi đáp máy bay.
Nơi xa là ba chiếc máy bay có tạo hình kì lạ đang đứng đó.
Ba chiếc có kích cỡ không giống nhau, cái thì dài hai mươi mấy mét cái chỉ chừng mười mấy mét, cấu tạo dẹt, không có lốp xe, không có cánh quạt, không có tên lửa đẩy cũng không có đường cong phù hợp theo nguyên lí động lực học.
Một chiếc lấy màu trắng là chủ đạo, một chiếc với màu xanh lam là chủ đạo và một chiếc có màu đen chiếm đa số diện tích bề mặt.
Lữ Vận mang theo năm người đi tới chỗ chiếc máy bay màu lam, cũng là cái có thể tích nhỏ nhất.
Cửa máy bay đã mở, nơi ghế lái chính và phụ đã có hai nam tử mặc đồ phi công chờ sẵn.
Leo lên máy bay, hắn nhìn thấy trong khoang chứa có mười hai cái ghế dựa từa tựa hình dáng cái sô pha đơn đặt rải rác với nhau, mỗi sáu cái ghế được xếp vây quanh một cái bàn tròn.
Lữ Vận dẫn năm người bọn họ đến ngồi vào ghế, cửa khoang đóng lại, máy bay cất cánh vuông góc, rất nhanh đã đạt đến độ cao hơn mười ngàn mét, khu căn cứ dưới mặt đất bị tầng tầng mây mù che khuất, những tòa nhà chọc trời biến mất khỏi tầm nhìn.
Mà sau khi máy bay hiệu chỉnh phương hướng xong thì bắt đầu tăng tốc độ phi hành, tốc độ rất nhanh liền đã vượt qua vận tốc âm thanh.
“Phó cục Lữ, những chiếc máy bay của khu căn cứ mình đều là mua từ khu căn cứ Hoa Khoa hay sao?”
Xuyên qua cửa sổ, nhìn những đám mây khổng lồ nhanh chóng trôi khỏi tầm mắt, Phương Bình nhẹ nhàng hỏi.
“Ừ, khu căn cứ Ngân Xuyên không nắm giữ kỹ thuật chế tạo máy bay, mà không chỉ có chúng ta, các khu căn cứ khác cũng đều gặp tình huống tương tự.”
“Trong mười khu căn cứ lớn thì chỉ có mỗi khu căn cứ Hoa Khoa đủ năng lực để chế tạo máy bay.”
Lữ Vận giải thích.
“Lực phòng ngự của chiếc máy bay này như thế nào?”
Hạng Khâu mang tâm lí hơi lo sợ dò hỏi.
Hắn cũng không có năng lực phi hành, hiện tại đã đạt đến dộ cao cả chục ngàn mét, nếu chẳng may bị con ma vật nào đó tấn công phá hủy máy bay, lấy thực lực bây giờ của hắn mà bị rớt xuống tư độ cao chục ngàn mét thế này thì toàn thây đã khó huống chi sống nổi.
“Yên tâm đi, vỏ ngoài của cái máy bay này được một lượng lớn kim loại ma hóa gia cường, thực lực dưới cấp Thần Tinh là không cách chi phá hủy được.”
“Hơn nữa, với độ cao hiện tại của chúng ta thì ma vật có khả năng bay thông thường cũng rất khó đạt đến, khả năng gặp ma vật là rất nhỏ.”
Thường Thắng cười nói.
“Có xui lắm gặp phải tình huống như vậy thì cũng yên tâm, mỗi cái ghế đều được lắp ráp các thiết bị bảo hộ, đủ để cho chúng ta an toàn rơi xuống mặt đất.”
“Vậy thì tốt.”
Hạng Khâu thở phào nhẹ nhõm.
Phương Bình thì không chú ý điểm ấy lắm, hắn có năng lực phi hành, tuyệt đối không thể chết chỉ vì rơi tự do ở độ cao thế này, nên hắn chẳng buồn lo lắng.
Mất hai ngày trời đi đường, có dừng chân nghỉ lại một đêm tại một khu căn cứ bên đường, chiều ngày thứ hai máy bay dần hạ độ cao, một khu căn cứ to lớn ngập trong sắt thép xuất hiện trước tầm mắt của nhóm người Phương Bình.
Trong khu căn cứ này mọi thứ đều được cấu tạo bằng kim loại, từ tường thành cho tới lớp phủ các tòa nhà.
Hơn nữa tạo hình kiến trúc cũng vô cùng đa dạng, có phong cách đỉnh nhọn như những nhà thờ phương Tây, cũng có các mái vòm nhưng của người Hồi giáo, hầu như tòa nhà nào cũng có những đường cong gợn sóng bắt mắt, đây hoàn toàn là một thế giới khác xa so với khu căn cứ Ngân Xuyên.
Máy bay đáp xuống trên một sân thượng của tòa nhà tọa lạc tại khu đô thị đông đúc dân cư của khu căn cứ, nhóm người Phương Bình dần rời khỏi máy bay.
phía trước lối ra đã có mấy người đứng đợi, dẫn đầu là một nữ tử trung niên khá có khí chất.
“Chào mừng các vị khách quý đến từ khu căn cứ Ngân Xuyên, ta là phó cục trưởng Doãn Huệ của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa, hoanh nghênh mọi người đến đây.”
Nàng trước hết là nói lời chào mừng đến nhóm người Phương Bình, rồi sau đó đưa tay đến trước mặt Lữ Vận nói.
“Xin chào phó cục Lữ!”
“Chào phó cục Doãn.”
Lữ Vận bắt tay đầu khách khí với vị nữ tử trung niên kia.
Dưới sự hướng dẫn của phó cục trưởng Doãn Huệ Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa, nhóm người Phương Bình được đưa đến một khách sạn, mỗi người đều có một gian phòng sang trọng.
“Bây giờ cũng chưa phải giờ cơm tối, không bằng ra ngoài dạo một vòng?”
Nghe lời Hồ Ngạo Nhi đề nghị, nhóm người Phương Bình rời khỏi khách sạn.
Ở trong tòa nhà Khoa Đối kháng Ma vật, thỉnh thoảng họ có thể thấy những nhóm Giác Tỉnh giả tụm năm tụm ba.
Nhưng không giống những Giác Tỉnh giả khác, Giác tỉnh giả ở đây đều có mang vũ khí theo bên người.
Hơn những loại hình vũ khí nơi này cũng không giống vũ khí lạnh như kiếm giáo, mà trông giống ngoại hình vũ khí nóng hơn.
Có những cây súng thật dài phải vác theo sau lưng tựa như súng bắn tỉa tầm xa.
Có loại trông chẳng khác gì những cây súng lục treo ở bên hông.
Có loại trông giống cây kiếm nhưng chỉ có cán không có lưỡi, tựa như một cây dùi cui treo lủng lẳng.
Còn có cả những người bọc hết cánh tay trong kim loại, trên bề mặt lớp kim loại thì được gắn nhiều dạng vũ khí khác nhau.
“Mấy thứ kia chẳng lẽ chính là vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật?”
Nhìn những món vũ khí này, Phương Bình ngập trong hứng thú.
Vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật, theo những thông tin ở trên internet thì chính là một chủng loại vũ khí vô cùng phổ biến ở khu căn cứ Hoa Khoa.
Loại vũ khí này có khả năng kết hợp năng lực của Giác Tinh giả với nó, thoát ly sự ràng buộc về mặt cấu tạo cồng kềnh của vũ khí nóng, tuy bị rút gọn thể tích nhưng uy lực lại rõ ràng vượt trội hơn nhưng cây súng ống thông thường.
“Đúng, đây chính là vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật, loại kỹ thuật thoát ly dòng vũ khí ma hóa truyền thống, có khả năng kết hợp năng lực của Giác Tỉnh giả chung với vũ khí ma hóa.”
Hồ Ngạo Nhi nói.
Nàng tuy rằng cũng là lần đầu đến khu căn cứ Hoa Khoa, nhưng lại không phải lần đầu tham dự đại hội giao lưu giữa mười đại khu căn cứ, vào lần giao lưu hội trước nàng đã từng giao thủ với một kẻ sử dụng vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật rồi.
“Nếu mà có cơ hội ta cũng muốn cùng giao đấu với một Giác Tỉnh giả sử dụng vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật một lần, cảm thụ thử điểm khác biệt giữa vũ khí ma hóa và vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật.”
Phương Bình nói.
“Sẽ có cơ hội.
Thường Thắng cười tiếp lời.
Đã gọi là hội giao lưu tất nhiên sẽ phải giao lưu, mà giao lưu bằng cách nào thì tất nhiên là thông qua chiến đấu để giao lưu.
Vì lẽ đó đại hội giao lưu chắc chắn sẽ không thiếu những cuộc giao lưu chạm trán.
Năm người vừa đi dạo vừa nói chuyện phiếm bên trong Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa, bỗng trước mặt có một nhóm ba nam hai nữ đi tới phía họ.
Trên thân năm người kia cũng tương tự năm người nhóm Phương Bình, không mang theo vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật.
Trong nhóm kia bỗng có một thanh niên tóc đỏ dùng ánh mắt sắc bén nhìn Thường Thắng, mở miệng hô.