"Xin lỗi, trước khi bắt đầu hội giao lưu, ta sẽ không tiếp nhận bất kỳ lời khiêu chiến nào."
Thường Thắng lắc đầu từ chối.
"Thế nào, không dám?"
Nam tử trẻ tuổi tóc đỏ có một chút hùng hổ dọa người.
"Sẽ có cơ hội trong hội giao lưu, đến lúc đó lại đánh cũng không muộn."
Sắc mặt Thường Thắng lạnh lùng, hắn nói.
"Nếu ta chỉ muốn bây giờ thì sao?"
Nam tử trẻ tuổi với mái tóc đỏ tiến lên trước một bước, bức bách Thường Thắng.
"Hồng Dực, nếu ngươi còn như vậy, vậy ta sẽ báo cáo lên phó cục Tần, hủy bỏ tư cách dự thi hội giao lưu của ngươi."
Một nữ tử có dáng người cao gầy, giá trị nhan sắc cao tới chín phần, nàng nhíu mày nói.
"Hừ, vậy đợi thêm vài ngày nữa."
Rõ ràng lời nói của nữ tử cao gầy đã có tác dụng, hiển nhiên nam tử trẻ tuổi tóc đỏ Hồng Dực sợ bị hủy mất tư cách, hắn hừ lạnh một tiếng, đi lướt qua năm người Phương Bình.
"Thật xin lỗi, hắn cũng không có ác ý gì, xin thứ lỗi."
Nữ tử cao gầy nói xin lỗi với năm người Phương Bình, sau đó nhanh chóng đuổi theo cùng với những người khác.
"Còn chưa có bắt đầu mà mùi thuốc súng đã nồng nặc như vậy rồi, năm người này là người của khu căn cứ nào đó?"
Phương Bình liếc mắt nhìn năm người đã rời khỏi một cái, hắn nhìn về phía Thường Thắng rồi hỏi.
"Là người của khu căn cứ Tân Đảo."
Thường Thắng nói.
"Chẳng lẽ quan hệ của khu căn cứ Tân Đảo và khu căn cứ Ngân Xuyên không được tốt lắm?"
Hạng Khâu hỏi.
"Thế thì không phải, tuy rằng quan hệ của khu căn cứ Ngân Xuyên và khu căn cứ Tân Đảo cũng không tính là thân thiết, nhưng cũng tuyệt đối không ác liệt."
"Chỉ là, trong hội giao lưu lần trước hắn đã bại dưới tay Thường Thắng, chắc là thực lực có tiến bộ, nóng lòng muốn đánh bại Thường Thắng."
Hồ Ngạo Nhi nói.
Đã là hội giao lưu, tất nhiên xung đột và cạnh tranh là không thể thiếu, mà cạnh tranh là chất xúc tác tốt nhất, cạnh tranh giữa những người cùng thế hệ thường có thể khơi gợi lên tác dụng xúc tiến ngoài mặt.
Đây cũng là nguyên nhân mà mười khu căn cứ lớn đều phái thiên tài trẻ tuổi của căn cứ mình tới để tham gia hội giao lưu.
"Khu căn cứ Ngân Xuyên chúng ta, thực lực trong mười khu căn cứ lớn vào khoảng nào?"
Phương Bình hỏi.
"Lần này thì khó mà nói, trong hội giao lưu lần trước, khu căn cứ Ngân Xuyên chúng ta xếp thứ tư bảng xếp hạng, bại dưới tay ba khu căn cứ Hoa Khoa, Hoàng Cương, Long Bàn, đánh bại một khu căn cứ khác."
"Chỉ xếp thứ tư."
Phương Bình hơi kinh ngạc, khu căn cứ Ngân Xuyên ước chừng có ba vị có chiến lực có thể so với Thần Tinh, vốn hắn cho rằng ít nhất cũng phải đứng thứ ba trở lên, không nghĩ tới thế mà lại chỉ xếp thứ tư, đây thực sự là khiến cho hắn có một chút ngoài ý muốn.
"Không phải là chúng ta quá yếu, mà là đối phương quá mạnh."
Lục Tào đã từng tham gia cuộc họp giao lưu lần trước, giọng nói của hắn mang theo chút cười khổ.
"Thực lực của ba khu căn cứ Hoa Khoa, Hoàng Cương, Long Bàn mạnh hơn nhiều so với các khu căn cứ khác, đã giữ lấy ba vị trí đầu của bảng xếp hạng rất nhiều năm."
"Đạt được vị trí thứ tư bảng xếp hạng trong cuộc họp giao lưu lần trước đã là lần tốt nhất của khu căn cứ Ngân Xuyên trong năm mươi năm nay rồi."
Một ngày sau, hội giao lưu bắt đầu.
Thế hệ thanh niên trẻ tuổi của mười khu căn cứ lớn đều do chính phó cục trưởng dẫn dắt, đi tới một chỗ có không gian thật lớn dưới lòng đất của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa.
Không gian hình vuông, ở giữa có một khoảng hơi thấp, là chỗ đặt sàn thi đấu, mà chỗ sườn dốc hơi cao ở xung quanh là khán đài.
Những thanh niên trẻ tuổi của mười khu căn cứ lớn tham gia hội giao lưu đi theo các vị phó cục trưởng tới gần bốn phía võ đài rồi ngồi xuống, phía sau đó, còn lại là ghế dành cho thành viên cùng với một vài Giác Tỉnh giả của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa.
"Cảm ơn các khu căn cứ lớn có thể đến tham gia hội giao lưu lần này, khiến cho bên phía tổ chức, khu căn cứ Hoa Khoa rất vinh hạnh."
"Ngàn năm trước, ma vật hoành hành, nhân tộc đổ máu, các bậc tiền bối đã dùng máu tươi và hài cốt để giành được nơi tạm nghỉ cho nhân tộc, thế mới có những tòa căn cứ như hiện giờ."
"Với hy vọng lớp trẻ có thể không quên đi lịch sử, lấy lịch sử trui rèn bản thân, thông qua cuộc giao lưu xúc tiến cho nhau, cùng nhau tiến bộ..."
Một vị lão giả của khu căn cứ Hoa Khoa nói khoảng hơn mười phút, lúc đám người Phương Bình nghe đến có chút mất kiên nhẫn thì mới tuyên bố.
"Trận đầu tiên của hội giao lưu, khu căn cứ Hải Khẩu đối chiến với khu căn cứ Nam Châu, bây giờ bắt đầu."
Sau khi lão giả tuyên bố hội giao lưu bắt đầu, khu căn cứ Hải Khẩu, một nữ tử trẻ tuổi có dáng người nhỏ xinh đi lên đài chiến đấu, mà khu căn cứ Nam Châu lại là một nam tử diện mạo bình thường, dáng người không cao không thấp cũng bước lên đài chiến đấu.
Xung quanh đài chiến đấu có bốn máy móc cơ giới thật lớn, từ khi hai người đi lên đài chiến đấu, tấm chắn trong suốt nhất thời dâng lên bao phủ bốn phía xung quanh.
"Thế mà lại có thể sinh ra tấm chắn phòng ngự?"
Phương Bình hơi kinh ngạc mà nhìn tấm chắn phòng ngự được dâng lên từ bốn phía.
Lúc trước hắn đã nghi ngờ, làm sao mới có thể bảo đảm được hai bên chiến đấu có thể đánh mà không cố kỵ gì, dù sao bọn họ đã tới thực lực như bây giờ, nếu toàn lực chiến đấu mà nói, cuốn sạch tất cả mọi thứ trong không gian dưới lòng đất này là điều tất yếu.
Không nghĩ tới thế mà đài chiến đấu lại có máy móc tiên tiến như vậy, lại có thể tạo ra tấm chắn phòng ngự.
Có tấm chắn phòng ngự bốn phía này, hai bên chiến đấu cũng không cần cố kỵ điều gì nữa, hoàn toàn có thể không kiêng nể gì mà đánh một trận, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là tấm chắn phòng ngự bốn phía này cũng đủ chắc chắn.
"Khu căn cứ Ngân Xuyên cũng có đài chiến đấu dưới lòng đất như thế này, nhưng vì tiêu hao điện năng rất lớn, thế nên lúc bình thường rất ít khi dùng đến."
Thường Thắng giải thích.
Trên đài chiến đấu, cuộc chiến đã bắt đầu.
Nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường dẫn đầu phát động công kích, hai mắt hắn có ánh sáng lóe lên, hai chùm sáng màu tím tập kích về hướng nữ tử nhỏ xinh.
Vèo!
Nữ tử nhỏ xinh thể hiện tốc độ di chuyển kinh người, rõ ràng tốc độ di chuyển này đã đạt tới vận tốc âm thanh.
Nàng nghiêng mình một cái liền tránh được hai chùm sáng màu tím, nhanh chóng đánh về hướng nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường.
Một kích không trúng, nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường tiếp tục công kích, từng chùm từng chùm ánh sáng màu tím bắn ra từ trong hai mắt của hắn.
Mà thân hình của nữ tử nhỏ xinh lại chợt trái chợt phải, trôi nổi bất định, khiến cho công kích của nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường liên tiếp thất bại.
Rất nhanh, nữ tử nhỏ xinh đã đến gần nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường rồi, tay phải nàng bao vây ánh sáng màu lam, nắm tay nhỏ nhắn oanh kích về phía nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường.
Tuy rằng nắm tay nhỏ nhắn, nhưng uy lực lại không hề nhỏ, dưới một quyền này của nàng, có tiếng gió mãnh liệt vang lên.
Nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường khởi động một vách tường đá màu vàng đất chắn trước người, tự thân thì lại lui về phía sau rất nhanh.
Răng rắc!
Vách tường đá màu vàng đất vỡ vụn, nắm tay nhỏ nhắn lại tiếp tục oanh kích về phía nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường, hắn giơ hai tay lên cản lại, hai tay bị đập trúng chết lặng, hắn liên tục lui về phía sau.
Cuối cùng, trận chiến đấu này chấm dứt với kết quả nam tử trẻ tuổi có tướng mạo bình thường bị đánh bại.
Nữ tử nhỏ xinh cũng không rời khỏi đài chiến đấu, một nữ tử trẻ tuổi cột hai bím tóc đuôi ngựa của khu căn cứ Nam Châu bước lên đài chiến đấu, đấu với nữ tử nhỏ xinh.
Sau khi trải qua một trận chiến đấu kịch liệt, nữ tử có hai bím tóc đuôi ngựa đã đánh bại nữ tử nhỏ xinh bị tiêu hao thể lực quá nhiều kia.
Hai bên lập tức có người bước lên đài chiến đấu, cuối cùng, người của hai bên với tư cách là người có thực lực mạnh nhất bước lên đài chiến đấu.
Bên phía khu căn cứ Hải Khẩu là một nữ tử trẻ tuổi có mái tóc ngắn, tên là Bộ Tình Lãnh, còn bên phía khu căn cứ Nam Châu là một nam tử trẻ tuổi có mái tóc xoăn tít tên là Nhan Lượng.
Tay phải của Bộ Tình Lãnh xuất hiện một thanh âm thoa, ngón tay trái nhẹ nhàng chuyển động, lập tức liền có sóng âm với uy lực mở rộng hơn gấp mười gấp trăm lần đánh úp về phía Nhan Lượng.
Nhan Lượng nâng tay chém xuống, một thanh đao bằng nước có áp suất cao bắn ra.
Oanh!
Sóng âm va chạm với cây thủy đao, nhất thời dẫn phát ra sóng xung kích kịch liệt.
Trong đó, thậm chí lực phá hoại còn đủ để dễ dàng đập vỡ một Giác Tỉnh giả Ngũ giai.
Đây là lực phá hủy cấp Thần Tinh, hai bên chiến đấu, tất cả đều có lực phá hủy cấp Thần Tinh.
"Cuối cùng cũng nhìn thấy giao thủ giữa cấp Thần Tinh."
Vốn Phương Bình đang không tập trung cũng ngồi thẳng dậy, còn nghiêm túc xem hai bên giao chiến.
Những cuộc chiến trước đó, tất cả đều là trình độ Giác Tỉnh giả với thực lực Ngũ giai đỉnh cấp, thật sự không khơi dậy nổi hứng thú của hắn, dù sao thì hắn bây giờ, thực lực đã vượt xa trình độ này rồi.
"Không nghĩ tới khu căn cứ Hải Khẩu và khu căn cứ Nam Châu thế mà lại chỉ có một vị chiến lực cấp Thần Tinh."
Hạng Khâu hơi kinh ngạc, cả một cái khu căn cứ lớn như thế mà lại chỉ có một vị có thể so với chiến lực Thần Tinh, điều này ở trong mắt hắn, quả thật có chút mất mặt.
"Khu căn cứ Hải Khẩu và khu căn cứ Nam Châu đều đội sổ hàng năm trong mười khu căn cứ lớn, thực lực cũng không tính là quá mạnh."
"Hơn nữa tất cả đều có một vị chiến lực cấp Thần Tinh, tuổi tác cũng đã qua ba mươi, đã không thể tham gia hội giao lưu nữa rồi, thế nên mới chỉ có một vị chiến lực cấp Thần Tinh."
Thường Thắng nói đến, vì hắn từng cùng hai khu căn cứ giao thủ nên hắn cũng có một chút hiểu biết đối với tình huống của hai khu căn cứ này.
Phốc ——
Trên đài chiến đấu, Bộ Tình Lãnh bị thanh thủy đao còn sót lại một chút uy lực đánh trúng, trên người xuất hiện một vết thương thật sâu bay ngược ra sau, đập thật mạnh lên tấm chắn phòng ngự của đài chiến đấu bên cạnh.
"Ta nhận thua!"
Nàng thở dốc, sắc mặt của Bộ Tình Lãnh tái nhợt mà ấn ấn vết thương trên người, máu tươi không khống chế được mà chảy ra từ miệng vết thương, nhiễm đỏ cả quần áo trên người.
Đã không còn sức lực tiếp tục trận chiến, nàng không cam lòng mà liếc mắt nhìn Nhan Lượng một cái, lựa chọn nhận thua.
Tấm chắn phòng ngự hạ xuống, nàng được nhân viên công tác của khu căn cứ Hoa Khoa đỡ dậy rời khỏi đài chiến đấu.
Dưới đài chiến đấu lập tức có Giác Tỉnh giả có năng lực loại chữa lành của khu căn cứ Hoa Khoa điều trị thương thế.
Rất nhanh, thương thế của nàng liền khỏi hẳn, ngoại trừ thể lực bị tiêu hao quá nhiều ra thì đã không có gì đáng lo ngại nữa.
Có thể được Giác Tỉnh giả của khu căn cứ Hoa Khoa mời đến để điều trị thương thế, tất nhiên hiệu quả năng lực là rất mạnh.
"Trận thứ hai của hội giao lưu, khu căn cứ Hoàng Cương đối chiến với khu căn cứ Hán Đình."
Lão giả lúc trước lại lên tiếng, tuyên bố trận thứ hai của hội giao lưu bắt đầu.
Đây là cuộc chiến nghiêng về một phía, khu căn cứ Hoàng Cương đứng vị trí thứ ba của bảng xếp hạng hàng năm phô bày ra chiến lực kinh người.
Chỉ phái ra ba người mà đã đánh bại hoàn toàn khu căn cứ Hán Đình với hai vị sở hữu chiến lực Thần Tinh mạnh hơn của cả khu căn cứ Nam Châu vừa rồi.
"Thế mà ba người của khu căn cứ Hoàng Cương lại có thể sử dụng vũ khí ma hóa cấp Thần Tinh, chẳng lẽ loại vũ khí cấp bậc này không bị giới hạn sao?"
Phương Bình nghi hoặc mà nhìn về phía Hồ Ngạo Nhi rồi hỏi.
Khu căn cứ Hoàng Cương cử ra ba người, trong mắt hắn, thực lực cũng không tính mạnh, cũng chỉ là Ngũ giai đỉnh phong.
Sở dĩ đối phương mạnh mẽ chính là do vũ khí nắm giữ trong tay, thế mà đều là vũ khí ma hóa cấp Thần Tinh, đúng là nhờ vào vũ khí ma hóa cấp Thần Tinh, ba người mới có thể đánh bại được khu căn cứ Hán Đình.
"Vũ khí ma hóa quá mức mạnh mẽ hay vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật có uy lực cường đại đều có hạn chế về việc sử dụng."
"Chỉ có điều, tình huống của khu căn cứ Hoàng Cương đặc thù, khu căn cứ Hoàng Cương am hiểu về luyện chế vũ khí ma hóa, rất nhiều Giác Tỉnh giả cường đại đều là đại sư luyện khí, tất cả vũ khí mà bọn họ sở hữu đều là tự luyện chế mà thành, thế nên mới có thể ngoại lệ sử dụng."