Trẻ tuổi như vậy mà đã có thể tự luyện chế ra vũ khí cấp Thần Tinh, những thiên tài thế hệ trẻ bên khu căn cứ Hoàng Cương tuy rằng không phải đứng đầu trên phương diện phát triển thực lực như bao Giác Tỉnh giả của các khu căn cứ khác, nhưng ở phương diện thiên phú luyện khí tuyệt đối là đứng đầu.
“Trận giao lưu thứ ba, khu căn cứ Ngân Xuyên đối chiến khu căn cứ Hạo Dương.”
Lão giả kia lại lần nữa lên tiếng, lần này, thần sắc năm người Phương Bình không khỏi nghiêm túc lên, rốt cục đến phiên bọn họ.
“Cho ta đánh trận đầu đi!”
Hạng Khâu có chút hưng phấn nói.
Nhìn lần lượt từng thiên tài tuổi trẻ cùng thế hệ đối chiến trên đài khiến hắn hưng phấn hồi lâu.
“Cố lên.”
Đối với mong muốn đánh trận đầu của hắn, nhóm người Phương Bình tự nhiên là không có ý kiến.
Hạng Khâu bước lên đài đối chiến, đối thủ của hắn của nối gót xuất hiện, đây là một thanh niên trẻ có vóc người cao hơn bình thường một chút với đôi mắt màu tím.
Kẽo kẹt!
Có thể tham gia đại hội giao lưu tất nhiên thực lực của ai cũng mạnh mẽ, là những cá thể nổi trội nhất của cả một thế hệ.
Không dám khinh thường, Hạng Khâu kích hoạt Thanh Đồng chi Môn, vận dụng năng lực mạnh nhất, hai con ma vật lần lượt xuất hiện từ trong cánh cửa bằng đồng.
Một con có ngoại hình như sâu, lớp giáp xác cứng như kim loại với cả chục khoang bụng căng tròn, trên lưng là lít nha lít nhít gai nhọn.
Phía trên đầu nó chỉ có mỗi một con mắt cùng một cái miệng dữ tợn trông rất là quái ác.
Đây chính là con Độc Vương Ma Trùng Ngũ giai đỉnh phong đã từng xuất hiện ở khu căn cứ Hách An mà Phương Bình tham gia vây giết, lúc đó thi thể của nó đã về tay Hạng Khâu, bị năng lực Thanh Đồng chi Môn của hắn hấp thụ mô phỏng.
Mà con ma vật còn lại có ngoại hình như ngựa, trên người nó khoác một bộ lông đỏ ngòm.
Thân hình nó dài đến cả năm mét, chiều cao cũng đạt tới bốn mét, vị trí đỉnh đầu có một cái sừng dài nhọn gần cả thước.
Con này là ma vật Ngũ giai Độc Giác Ma Mã, nhưng một con ma vật Ngũ giai không thể nào được Hạng Khâu lấy ra trong cuộc chiến quan trọng thế này được, thực lực của con Độc Giác Ma Mã này không chỉ ở cấp bậc Ngũ giai đơn giản thế được, khả năng rất cao đây cũng là một con ma vật Ngũ giai đỉnh phong.
Trận đấu bắt đầu, từ miệng Độc Ma Vương Trùng phun ra chất lỏng màu xanh lá có tính ăn mòn cực mạnh, bắn về phía thanh niên trẻ tuổi.
Sắc mặt thanh niên mắt tím nghiêm túc lại, hắn lấy ra một thanh dao găm rồi rạch lên tay mình một vết dài.
Từ miệng vết thương có lượng lớn sương mù đỏ ngòm trào ra.
Sương mù đỏ ngòm dùng một thời gian cực ngắn mà hóa thành một con quái vật màu máu khổng lồ.
Con quái vật màu máu có bốn cái móng vuốt, không có đuôi, dưới chân nó là ngọn lửa màu đỏ đang bốc cháy.
Sau khi xuất hiện miệng nó phun ra ngọn lửa màu đỏ, chất lỏng màu xanh bắn tới lập tức bị thiêu đốt hầu như không còn
Rồi sau đó lại có một ngọn lửa màu đỏ được phun tới phương hướng con Độc Vương Ma Trùng.
Huyết quái, đây chính là tên gọi của năng lực thanh niên mắt tím đang sử dụng, máu của hắn có thể thai nghén ra một loại quái vật màu đỏ, hắn có thể điều khiển con quái đó chiến đấu.
Ầm!
Độc Vương Ma Trùng né tránh không kịp, mặt ngoài lớp giáp xác bị bỏng một khu vực lớn, có chỗ bị thương nghiêm trọng tới mức da thịt bị lõm vào mất hình dạng cũ.
Con quái vật màu đỏ còn muốn công kích Độc Vương Ma Trùng lần nữa, nhưng con Độc Giác Ma Mã đã dùng tốc độ vượt quá vận tốc âm thanh, trong phút chốc xuất hiện bên cạnh con quái vật màu đỏ, dùng cái sừng nhọn đâm con quái vật màu đỏ.
Phốc!
Trên người con quái vật màu đỏ bị chọc ra một cái lỗ to tướng, nó giơ cái móng chìm trong lửa nóng đá về phía Độc Giác Ma Mã, con ma vật né tránh được.
Đây là trận chiến giữa hai con ma vật Ngũ giai đỉnh phong cùng một con quái vật màu máu, cuối cùng, dựa vào ưu thế số lượng con quái vật màu máu bị đánh tan, Hạng Khâu nhẹ nhàng đánh bại thanh niên mắt tím.
Sau khi thanh niên mắt tím rời sân, một thanh niên quá khổ với chiều cao vượt qua hai mét lên sàn.
Một hồi ác chiến, liên tục chiến đấu khiến thể lực tiêu hao kịch liệt, Hạng Khâu chiến hòa cùng thanh niên cao lớn, cả hai cùng xuống đài.
Tiếp sau đó, bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên là Lục Tào ra sân, còn bên phía khu căn cứ Hạo Dương đối diện, người ra sân là một cô gái có mái tóc đen ngang eo.
Quanh thân Lục Tào có sương mù đen bao phủ, hóa thành một người khổng lồ sương.
Trên người cô gái tóc đen tỏa ra ánh sáng trắng chói mắt, được ánh sáng trắng cường hóa, cả tốc độ, phòng ngự, lẫn sát thương đều được tăng cường gấp mấy lần.
Nàng đột nhiên đạp xuống mặt đất, bùng nổ ra tốc độ âm thanh, trong phút chốc thân hình cô gái tóc đen đã xuất hiện trước mặt cự nhân sương mù, khi cự nhân sương mù còn chưa kịp phản ứng thì tung một cước đá về phần bụng.
Thế nhưng, ngay khi chân nàng sắp chạm trúng bụng gã khổng lồ thì một làn sóng vô hình khuếch tán ra, tốc độ ban đầu của nàng đang rất nhanh bỗng trở nên chậm chạp đến thấy được bằng mắt.
Đây chính là năng lực Lĩnh vực giảm tốc của Lục Tào.
Vừa duy trì Lĩnh vực giảm tốc Lục Tào vừa điều khiển cự nhân sương mù vung nắm đấm đánh về phía cô gái tóc đen.
Bị ảnh hưởng bởi Lĩnh vực giảm tốc, cô gái tóc đen không kịp né tránh, chỉ vừa kịp giơ hai tay lên chống cự.
Đùng!
Hai tay cô gái tóc đen tê rần, thân người liên tục bị đẩy lùi về sau, hiển nhiên là đã chịu sát thương không nhẹ.
Lĩnh vực giảm tốc là một loại năng lực cực kì khó chơi, lúc trước từng khiến cho Phương Bình gặp rắc rối không nhỏ, sau khi Phương Bình tung ra hết thủ đoạn thì mới đánh bại được Lục Tào.
Cuối cùng, cô gái tóc đen gục ngã trước Lĩnh vực giảm tốc của Lục Tào.
Thành viên kế tiếp của khu căn cứ Hạo Dương bước lên thi đấu, cũng chính là thành viên thứ tư trong đoàn, là một thanh niên có mái tóc ngắn màu đen.
Khuôn mặt người này có mấy nét tương đồng với cô gái tóc đen khi nãy, nếu không có gì bất ngờ thì hai người họ khẳng định là anh chị em ruột của nhau.
Nhìn Lục Tào với ánh mắt lạnh lùng, thanh niên tóc đen phát động tấn công.
Bạch!
Trên thân thanh niên tóc đen cũng được bao phủ bởi ánh sáng màu trắng, tuy nhiên cường độ ánh sáng mạnh hơn, đến mức ngưng tụ thành thực chất, bao phủ trên người thanh niên tóc đen tựa như là hắn đang mặc bộ áo giáp màu trắng.
Vèo!
Thanh niên tóc đen dùng tốc độ cực nhanh lao về phía cự nhân sương mù, nhanh đến mức ngang bằng gấp ba vận tốc âm thanh.
Lục Tào mau chóng vận dụng Lĩnh vực giảm tốc, kéo tốc độ người thanh niên tóc đen xuống chậm đi mấy lần, nhưng dù vậy thì so với Ngũ giai Giác Tỉnh giả cũng là rất nhanh rồi.
Ô!
Lục Tào khống chế cự nhân sương mù vung nắm đấm về phía thanh niên tóc đen.
Đối với cú đấm này thanh niên tóc đen không hề tránh né, ngược lại còn vung ra một quyền đón đỡ.
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn, bàn tay khổng lồ của cự nhân sương mù nổ nát ra từng tấc, dưới lực phá hoại khủng bố đó thân thể cự nhân sương mù cũng bị đánh bay ngược va vào tấm bình phong đằng sau.
“Khu căn cứ Hạo Dương có tới hai vị cấp Thần Tinh?”
Trong mắt Phương Bình lộ ra suy tư.
Người thứ tư ra sân đã là cấp Thần Tinh, hoặc là họ cảm thấy dưới cấp Thần Tinh không ai có thể làm đối thủ Lục Tào, hoặc là cả hai người cuối cùng đều nắm giữ chiến lực cấp Thần Tinh.
Hắn cảm thấy vế thứ hai có khả năng hơn, bởi vì trước đó hắn có quan sát thấy những thành viên khác của khu căn cứ Hạo Dương khá là kính nể hai người này.
Có thể xuất hiện nguyên nhân như vậy tất nhiên là vì thực lực chênh lệch.
Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm!
Tuy rằng thực lực của Lục Tào so với lúc giao thủ cùng Phương Bình đã tăng trưởng không ít, thế nhưng khi so sánh cùng với cấp độ Thần Tinh thì vẫn là có sự thua kém.
Sau hơn mười lần ra đòn, cự nhân sương mù vỡ tán loạn, Lục Tào bị thương bay ngược, bị thanh niên tóc đen đánh bại.
Thanh niên tóc đen đứng giữa sân, đưa mắt nhìn xuống khu vực của khu căn cứ Ngân Xuyên, hô hấp đều đặn không chút thở dốc.
Trận chiến vừa rồi đối với hắn cũng chỉ là bài tập khởi động làm nóng người mà thôi.
Phương Bình chuẩn bị đứng lên, chỉ là lúc này Hồ Ngạo Nhi chợt bước lên phía trước ngăn hắn.
“Đến lượt của ta!”
Tuy rằng theo bảng danh sách thì thứ hạng của nàng cao hơn Phương Bình, là xếp thứ hai, nhưng trong lòng Hồ Ngạo Nhi hiểu rất rõ, chiến lực thực sự của Phương Bình nằm ở trên nàng.
Vì lẽ đó nàng lựa chọn là người tiếp theo ra sân, thay vì Phương bình.
Lắc người một cái, nàng lên đài đứng đối diện với thanh niên tóc đen.
Vèo!
Ngay khi vị cường giả cấp Thần Tinh đảm nhiệm vị trí trọng tài tuyên bố bắt đầu, thanh niên tóc đen lập tức nhào về phía Hồ Ngạo Nhi.
Xèo xèo xèo!
Ba cây thương ngắn màu lam nhanh chóng bay ra từ sau lưng Hồ Ngạo Nhi, hóa thành ba vệt sáng màu lam đánh về phía thanh niên tóc đen, ngăn trở ngay phía trước quy đạo tiến công của thanh niên tóc đen.
Ầm ầm ầm!
Ba cây thương ngắn mà lam liên tiếp va chạm cùng song quyền của thanh niên tóc đen, gợi ra từng đạo từng đạo sóng xung kích đủ để giết chết Ngũ giai Giác Tỉnh giả.
Trong lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, những thành viên đến từ các khu căn cứ khác lại đang thảo luận sôi nổi, suy đoán xem chiến thắng sẽ thuộc về bên nào, đàm luận về tình huống giữa hai phía Hạo Dương và Ngân Xuyên.
“Khu căn cứ Hạo Dương năm nay vẫn không có gì thay đổi, cũng y sì nhân số tham gia và đợt lần trước.”
“Bên khu căn cứ Ngân Xuyên thế mà có biến hóa khá lớn, lại có những hai khuôn mặt mới.”
Tại khu căn cứ Giang Môn, một thanh niên với làn da trắng nõn nà và khuôn mặt tinh xảo tựa như được khắc trên tấm đá hoa cương mở miệng nói với giọng nghi ngờ.
“Theo ta nhớ tuổi của Địch Long cũng chưa vượt quá ba mươi đi, tại sao lại không tham gia vào lần giao lưu hội này?”
Hắn là kẻ đứng thứ nhất trên bảng danh sách khu căn cứ Giang Môn, Hoàng Tinh.
“Có lời đồn nói rằng, Địch Long chính là Ma Nhân tộc ẩn núp trong khu căn cứ Ngân Xuyên bấy lâu.”
Ở bên cạnh hắn, một cô gái đẩy nhẹ giọng kính trên mặt nhỏ giọng trả lời.
Nàng chính là chủ nhân vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng của khu căn cứ Giang Môn, Tả Uyên, một thiên tài sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh.
“Ma Nhân tộc?”
Sắc mặt Hoàng Tinh ngưng lại.
Ma Nhân tộc, kẻ thù lớn nhất của Nhân loại, những năm gần đây hắn đã giao thủ không ít với những thiên tài trẻ tuổi bên Ma Nhân tộc.
Không thể không nói Ma Nhân tộc quả thực là một chủng tộc hết sức khủng bố, số lượng thiên tài trong một bộ tộc có thể sản sinh chiếm tỉ lệ cao hơn hẳn so với Nhân loại.
Cũng may là chủng tộc này có dân số quá thưa thớt, nếu không thì Nhân loại đã diệt chủng từ lâu.
“Xem ra năm nay khu căn cứ Ngân Xuyên đã không thể tạo thành uy hiếp lớn đối với chúng ta rồi.”
Một thanh niên có nốt ruồi bên má trái thở phào nhẹ nhõm nói.
Hắn đứng vị trí thứ ba trên bảng danh sách khu căn cứ Giang Môn, Khương Siêu, cũng là một thiên tài có thể so với Thần Tinh.
Lần giao lưu hội trước, bọn họ chính là đối thủ tranh đoạt vị trí thứ tư với Ngân Xuyên, kết quả là bị Ngân Xuyên đánh bại, xếp thứ năm toàn cuộc.
“Không thể đoán bừa vậy được, hai khuôn mặt mới của khu căn cứ Ngân Xuyên chỉ mới một người lên sàn, một kẻ khác vẫn chưa động thủ…”
Tả Huyên nói.
“Ngươi đừng bảo với ta hắn nắm giữ chiến lực Thần Tinh nhé?”
Khương Siêu cười to.
“Một người mới chưa từng xuất hiện trong đại hội giao lưu lần trước thì không thể nắm giữ chiến lực Thần Tinh được, lần giao lưu hội này vị trí thứ tư chắc chắn thuộc về chúng ta chúng ta chứ không ai khác, chỉ là ba vị trí đầu…” (B: Gia Cát Dự phiên bản dị giới đây rồi :))~)
Khương Siêu lắc đầu, không vọng tưởng thêm nữa, đã từ rất lâu rồi không có khu căn cứ nào có đủ bản lĩnh đẩy ba nhà Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương xuống cái vòng tròn chóp đỉnh đó.
Trên đài đối chiến, trận đấu đã có kết quả, sau một hồi giao thủ thanh niên tóc đen né tránh không kịp bị một cây thương ngắn đâm trúng, phần thắng thuộc về Hồ Ngạo Nhi.
Tuy nhiên, để đánh bại thanh niên tóc đen Hồ Ngạo Nhi rõ ràng phải tiêu hao rất nhiều thể lực.
Rất nhanh, sau khi trận đấu tiếp theo với một thanh niên tóc húi cua bên khu căn cứ Hạo Dương bắt đầu thì nàng liền bị đánh bại.
Sau khi chiến thắng Hồ Ngạo Nhi, thanh niên tóc húi cua đưa ánh mắt nhìn về bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên, nhìn chằm chằm Thường Thắng.
“Đến lượt ta!”
Thường Thắng đang đứng lên nghênh chiến, bỗng dưng Phương Bình nhanh chân rời chỗ ngồi trước hắn, đi lên sàn đấu đối diện với thanh niên tóc húi cua.
Thấy Phương Bình dự định ra tay, Thường Thắng lại thản nhiên ngồi xuống, hắn rất tin tưởng vào thực lực của Phương Bình.
Có thể nói, trong số các thiên tài thế hệ trẻ của khu căn cứ Ngân Xuyên thì Phương Bình là kẻ duy nhất hắn nhìn không thấu, cứ tượng như đối phương đang đứng trong sương mù, chẳng thể dò được nông sâu.
MẶc dù hắn đã đạt tới cấp độ Thần tinh, nhưng nếu như cùng Phương Bình đấu một trận hắn cũng không thể biết trước được sẽ thắng hay bại.