Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 367: Cải tạo gen

Chương 367: Cải tạo gen




Biên: Hắc Dược

"Người lên sân khấu thế mà không phải là Thường Thắng, chẳng lẽ là muốn tiêu hao thể lực của Phùng Nghị một chút trước sao?"

"Không đúng, Thần Tinh và dưới Thần Tinh, chênh lệch thật sự lớn quá mức rồi, nếu không có số lượng nhất định thì hoàn toàn cũng không thể tạo ra tác dụng tiêu hao thể lực được."

"Dám lên sân khấu ngay lúc này, chẳng lẽ thực lực của người này là. . . ?"

Từ đám thanh niên trẻ tuổi của các khu căn cứ truyền ra tiếng kêu kinh ngạc, tất cả đều tò mò nhìn về phía Phương Bình trên đài chiến đấu, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ sửng sốt cùng hoài nghi.

Ngay cả đám thanh niên trẻ tuổi của ba khu căn cứ lớn Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương, trong mắt cũng không khỏi lộ ra vẻ mặt hứng thú.

Phương Bình bước lên đài chiến đấu, tấm chắn phòng ngự dâng lên, cuộc đối chiến bắt đầu.

Nhìn Phương Bình, nam tử trẻ tuổi tóc húi cua Phùng Nghị cũng không vì đối thủ là người mới như Phương Bình này mà xem thường, dựa theo trình tự lên sàn đấu của Phương Bình, hắn đã nhận ra sự khác thường.

Cạch cạch!

Vận dụng năng lực hệ Băng có uy lực đạt tới siêu hạng, quanh thân hắn tràn ngập hàn khí, mặt đất kết băng, một ngọn núi băng đột ngột dâng lên từ dưới mặt đất, lan ra về hướng Phương Bình.

Phần phật!

Phương Bình đứng tại chỗ không tránh né, trong không gian nhỏ hẹp như thế, đối mặt với loại công kích mang tính phạm vi này, cho dù có tránh né cũng vô dụng.

Ngọn lửa màu vàng vây lấy hắn vào giữa, lan tràn ra ngoài, đón lấy hàn khí đang tràn đến.

Xích ——

Ngọn lửa va chạm với khí lạnh, âm thanh chói tai vang lên, ngọn lửa và hàn băng giằng co với nhau, chia đài chiến đấu làm hai phần phân biệt rõ ràng.

Một nửa là biển lửa mãnh liệt, một nửa là băng sơn nhấp nhô.

Chỗ ngồi của khu căn cứ Giang Môn.

"Thế mà là cấp Thần Tinh!"

Nhìn Phương Bình chống lại Phùng Nghị mà không hề bị rơi vào thế hạ phong, thiếu chút nữa Khương Siêu đã nhịn không được mà đứng lên khỏi chỗ ngồi.

Lúc nhìn thấy Phương Bình bước lên đài chiến đấu, hắn đã mơ hồ có cảm giác không ổn, nảy ra suy đoán chiến lực của Phương Bình có thể so với Thần Tinh.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy chiến lực của Phương Bình có thể so được với Thần Tinh, hắn vẫn không khỏi kinh ngạc.

Sau khi Địch Long làm phản ở khu căn cứ Ngân Xuyên, vậy mà lại lập tức xuất hiện thêm một vị chiến lực Thần Tinh nữa.

Nếu như Địch Long không có làm phản, lấy thực lực của khu căn cứ Ngân Xuyên, chỉ sợ cũng đều có chiến lực tương đương với ba khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương.

Việc Ngân Xuyên đánh bại được ba khu căn cứ, đạt được danh hiệu thứ ba trở lên cũng là có khả năng, tuy rằng khả năng đó cũng không lớn.

"Xem ra khu căn cứ Ngân Xuyên vẫn là đối thủ cạnh tranh vị trí thứ tư lớn nhất của chúng ta, nhưng như vậy cũng tốt, nếu như quá mức dễ dàng thì cũng không có ý nghĩa gì."

Đầu tiên sắc mặt của Hoàng Tinh cứng lại một chút, sau đó mới giãn ra rồi nói.

"Quả nhiên là cấp Thần Tinh! ! !"

Suy đoán được chứng thực, sắc mặt của Phùng Nghị càng lộ vẻ ngưng trọng hơn, từ khi Phương Bình dám bước lên đài chiến đấu vào lúc này thì hắn liền có suy đoán chiến lực của Phương Bình đạt được tới Thần Tinh, mà hiện giờ, suy đoán đã được chứng thực rồi.

"Băng Chi Cự Mãng!"

Hắn dẫm lên mặt đất, dưới sự khống chế của hắn, trong một đoạn thời gian ngắn, hàn băng xung quanh đã hóa thành một con cự mãng hàn băng.

Cự mãng hàn băng phun ra một ngụm hàn khí, trong nhất thời tất cả ngọn lửa màu vàng đều bị dập tắt.

Sau đó, thân hình to lớn của nó nghiền áp về phía Phương Bình, cái miệng khổng lồ dữ tợn đủ để nuốt Phương Bình vào chỉ trong một ngụm.

Ngọn lửa bị dập tắt, sắc mặt của Phương Bình vẫn không thay đổi.

Hàng loạt ngọn lửa màu vàng bốc lên từ thân thể của hắn, xoắn lại tựa như một sinh vật sống trước mặt hắn, rồi lại hóa thành một con mèo lửa.

Chiều cao của con mèo lửa ước chừng khoảng hơn bảy mét, có hai cái đuôi thô dài, móng vuốt sắc bén trên bốn cái chân lửa dài chừng nửa mét.

Vèo!

Mèo lửa lại đánh về phía cự mãng hàn băng, móng vuốt lửa dài nửa mét tóm lấy thân hình của cự mãng hàn băng.

Cự mãng hàn băng vung cái đuôi thô to qua, quất vào con mèo lửa.

Mèo lửa lại nhảy ra một cái, nhảy lên trên không trung cao tới hơn mười mét, tránh thoát cái đuôi quất tới của cự mãng hàn băng.

Chỉ có điều, cự mãng hàn băng cũng nhân cơ hội đó, dựng thẳng thân hình lên, chiều cao đạt tới hơn mười mét, cái miệng khổng lồ dữ tợn của nó cắn vào người con mèo lửa trên không trung.

Ầm ầm!

Con mèo lửa lại phản kích, hai cái đuôi lửa thô to xoắn lại đánh trả cự mãng hàn băng.

Trên người cự mãng hàn băng xuất hiện hai vết thương thật sâu.

Cự mãng hàn băng vẫn cắn chặt lấy con mèo lửa không buông, mà mèo lửa cũng tiếp tục dùng hai cái đuôi lớn của mình quật về phía cự mãng hàn băng không ngừng.

Hai con quái vật lớn cứ thế cắn xé nhau.

Cơ thể hai bên đều trở nên không trọn vẹn, cuối cùng, bất kể là con mèo lửa hay là cự mãng hàn băng thì tất cả đều nổ tán loạn ra.

Vèo!

Ngay trong nháy mắt bung ra kia, Phương Bình vận dụng năng lực Thần tốc, bộc phát ra tốc độ gấp ba lần vận tốc âm thanh.

Trong phút chốc hắn liền xuất hiện bên cạnh Phùng Nghị, ngọn lửa màu vàng bùng cháy trên chân hắn, hắn đá một cước về phía Phùng Nghị.

Trong lúc vội vàng, trên hai tay Phùng Nghị bọc lấy hàn băng đặc thù còn cứng hơn cả hợp kim, ngăn cản lấy cái chân bọc lửa đang đánh tới của Phương Bình.

Ầm, răng rắc!

Hàn băng đặc thù vỡ vụn, hai tay của Phùng Nghị bị ngọn lửa thiêu đốt, liên tục lui về phía sau.

Phương Bình đuổi theo, xuất hiện bên cạnh Phùng Nghị, nắm tay lửa đấm về phía Phùng Nghị từ bên cạnh.

Phùng Nghị vừa mới dùng hàn khí dập tắt hai tay bị thiêu đốt, hắn nhanh chóng ngưng tụ lại một vách tường hàn băng ở bên người, nhưng vẫn quá mức gấp gáp, lúc công kích của Phương Bình đánh tới, phòng ngự của vách tường hàn băng cũng chưa thể đạt tới mức mạnh nhất.

Răng rắc!

Vách tường hàn băng chia năm xẻ bảy, nắm tay lửa mang theo chút lực còn dư đấm lên người Phùng Nghị, cả người Phùng Nghị bốc cháy, bay thẳng ra ngoài, cho đến khi đập vào tấm chắn phòng ngự mới ngừng lại được.

Ngọn lửa bị dập tắt, Phùng Nghị vừa mới nghiêng người bò dậy thì Phương Bình đã tiến lại gần, chân bốc cháy đá về phía bụng của Phùng Nghị.

Răng rắc!

Phùng Nghị vội vàng ngưng tụ ra hàn băng đặc thù còn cứng hơn cả hợp kim ngăn cản ở vị trí bụng lại.

Nhưng vẫn không thể đỡ được, hàn băng vỡ vụn, bụng của Phùng Nghị bị đá mạnh rồi bay ngược ra sau.

Liên tiếp bị lửa đốt, tất cả hai tay và bụng của Phùng Nghị đều xuất hiện vết bỏng nghiêm trọng.

Với những vết thương này, việc tránh né của Phùng Nghị càng trở nên khó khăn hơn.

Bành!

Lại một lần nữa bị nắm tay lửa đánh bay, Phùng Nghị bị ngọn lửa thiêu đốt bay ngược ra sau, đập vào phía trên tấm chắn phòng ngự rồi trượt xuống.

Hắn kiên cường chống đỡ muốn đứng lên, nhưng cuối cùng lại thất bại, lại một lần nữa ngã xuống mặt đất, mà đây cũng là tuyên bố thất bại của hắn.

Dù sao cũng không phải đánh nhau đến sống đến chết, vị cường giả Thần Tinh đảm nhiệm vị trí trọng tài thấy Phùng Nghị đã không còn sức lực để chiến đấu nữa thì lập tức tuyên bố Phương Bình giành chiến thắng.

"Đều là chiến lực Thần Tinh, không nghĩ tới người chiến thắng cuối cùng lại chính là người mới của khu căn cứ Ngân Xuyên."

"Cái người mới này không đơn giản, ngoại trừ có được năng lực hệ Hỏa cường đại ra, lại sở hữu một loại năng lực tăng cường tốc độ cường đại, vậy mà tốc độ lại có thể đạt tới mức gấp ba lần vận tốc âm thanh."

"Mất đi một tên Địch Long, chẳng những khu căn cứ Ngân Xuyên không trở nên yếu đi mà ngược lại lại càng mạnh hơn, Thường Thắng còn chưa ra tay thì đã giành được thắng lợi trong cuộc đối chiến với khu căn cứ Hạo Dương rồi."

. . . . . .

Tiếng nghị luận lại vang lên, ngoại trừ khu căn cứ Ngân Xuyên ra thì các thanh niên trạc tuổi nhau của các khu căn cứ khác không khỏi thảo luận về kết quả của trận chiến này.

Ở bên khu căn cứ Long Bàn, một nữ tử có dáng người cao gầy, khuôn mặt hoàn mỹ, có mái tóc màu lam thoáng thận trọng mà nhìn Phương Bình, nàng là Lam Điệp, chủ nhân vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng của khu căn cứ Long Bàn.

"Người này không đơn giản!"

"Lam Điệp tỷ tỷ đánh giá hắn cao như vậy sao?"

Một nữ tử mặc quần áo màu trắng bó sát người, dung mạo đáng yêu kinh ngạc nói, nàng là Bạch Tuyết, đứng thứ hai trên bảng xếp hạng khu căn cứ Long Bàn.

Có thể đánh bại được Phùng Nghị, thực lực mà người mới này của khu căn cứ Ngân Xuyên đã bày ra quả thực là không kém, nhưng trong mắt nàng, hẳn là không đáng giá để nhận được lời đánh giá “không đơn giản” này của Lam Điệp.

"Hẳn là hắn vẫn còn che dấu thực lực của mình, nếu giao thủ với hắn, ngươi phải cẩn thận."

Lam Điệp nói.

Tuy rằng trong cuộc chiến của Phương Bình và Phùng Nghị, hắn đã bày ra thực lực rất mạnh, nhưng nàng không cho rằng đó là toàn lực của Phương Bình.

Trực giác của nàng nói cho nàng như vậy, mà cho tới nay, trực giác của nàng cũng chưa từng sai, tại thế giới của Giác Tỉnh giả, trực giác cũng không phải là thứ không có căn cứ.

"Trận giao lưu thứ tư, khu căn cứ Long Bàn đối chiến với khu căn cứ Tân Đảo."

Ngay lúc này, giọng nói của lão giả vang lên, khóe miệng của nàng lộ ra nụ cười mỉm, nàng nói.

"Tới chúng ta rồi!"

Cũng giống như cuộc chiến đấu của khu căn cứ Hoàng Cương và khu căn cứ Hán Đình, vẫn là cuộc chiến nghiêng về một phía.

Khu căn cứ Long Bàn chỉ cử ra ba người là đã càn quét được cả khu căn cứ Tân Đảo, mà ba người được cử ra này, mỗi một người đều có được chiến lực có thể so với Thần Tinh.

Vả lại cũng không giống như khu căn cứ Hoàng Cương nhờ vào vũ khí ma hóa, ba người này không hề nhờ vào vũ khí ma hóa.

"Thế mà lại đều có được năng lực hóa thú?"

Phương Bình kinh ngạc nhìn ba người được cử ra này của khu căn cứ Long Bàn, Giác Tỉnh giả có được năng lực hóa thú cũng không kỳ quái, nhưng cả ba người đều có năng lực hóa thú thì sẽ không khỏi khiến cho hắn cảm thấy kỳ quái.

"Đó không phải là năng lực hóa thú, mà là cải tạo gen."

Thường Thắng lắc đầu.

"Khu căn cứ Long Bàn am hiểu về khoa học kỹ thuật sinh vật, trước khi ba người này ra đời thì đã được tiến hành cải tạo gen, dung hợp với gen của ma vật cường đại."

"Dung hợp gen ma vật cường đại có thể làm cho bọn họ dễ dàng có được chiến lực vượt cấp, đây cũng là nguyên nhân mà ba người có thể có được chiến lực cấp Thần Tinh."

"Thế mà lại có thể dung hợp với gen của ma vật cường đại, đây cũng không khỏi quá điên cuồng rồi?"

Phương Bình hít một ngụm khí lạnh, cách làm này của khu căn cứ Long Bàn khiến cho hắn có một loại cảm giác điên cuồng.

Quả thực tựa như một tên khoa học gia điên loạn ở kiếp trước muốn dung hợp gen của người và động vật lại, nhưng điểm khác nhau chính là, tên khoa học gia khùng điên ở kiếp trước đã thất bại, mà khu căn cứ Long Bàn lại thành công rồi, đạt được thành quả không giống với người thường.

"Trước ý chí sinh tồn, luân lý thì được tính là gì chứ."

Hồ Ngạo Nhi với thương thế trên người đã được chữa khỏi mà cảm thán.

"Khu căn cứ Long Bàn là một trong các khu căn cứ xuất hiện sớm nhất, áp lực chịu đựng cũng vượt xa phần lớn các khu căn cứ khác."

"Dưới áp lực sinh tồn ác liệt, khu căn cứ Long Bàn tìm kiếm hết thảy các phương pháp để trở nên mạnh mẽ, mà việc dung hợp gen ma vật cường đại này chính là phương pháp dẫn đến sự thành công của khu căn cứ Long Bàn."

"Trận giao lưu thứ năm của ngày hôm nay, cũng chính là trận giao lưu cuối cùng, khu căn cứ Hoa Khoa đối chiến với khu căn cứ Giang Môn."

Trận giao lưu thứ năm bắt đầu, người đầu tiên của khu căn cứ Hoa Khoa bước lên đài chiến đấu chính là một nam tử trẻ tuổi mặc áo gió màu vàng, hai bên hông của nam tử đều giắt một cây súng.

Người đầu tiên lên đài chiến đấu của khu căn cứ Giang Môn chính là một nữ tử trẻ tuổi mặc trang phục chiến đấu màu xanh biếc.

Bước lên đài chiến đấu, nữ tử trẻ tuổi giống như lâm vào đại địch, dù sao thì đối thủ cũng chính là khu căn cứ Hoa Khoa đứng thứ ba trên bảng xếp hạng của mười đại khu.

Bùm bùm!

Cắn răng một cái, nữ tử trẻ tuổi dẫn đầu phát động công kích.

Tay trái và tay phải của nàng chụm lại với nhau, giữa hai tay có lôi quang màu lam lóe ra, hàng loạt lôi điện bắn ra, tựa như từng con lôi xà tập kích về phía nam tử trẻ tuổi mặc áo gió màu vàng.

Đối mặt với công kích đánh úp lại, vẻ mặt của nam tử trẻ tuổi mặc áo gió màu vàng cực kỳ bình tĩnh, hắn rút ra một khẩu súng ở phía hông bên trái có hình dáng giống súng lục, nhưng lại là món vũ khí có bề mặt tràn đầy hoa văn tinh xảo, trông rất giống với những bộ phim khoa học viễn tưởng.

Cầm vũ khí trong tay, nam tử trẻ tuổi mặc áo gió màu vàng bắn một phát về phía lôi quang đang đánh úp tới.

Vù!

Một viên đạn màu xanh bắn ra, nổ tung trên không trung, hóa thành từng đạo ánh sáng xanh.

Dưới từng đạo ánh sáng xanh này, trong nháy mắt tất cả lôi xà đều dễ dàng bị đánh tan, ánh sáng xanh tiếp tục tập kích về phía nữ tử trẻ tuổi.

Phốc, phốc, phốc!

Nữ tử trẻ tuổi tránh không kịp, trên người nàng xuất hiện những miệng vết thương.

Nàng bay ngược ra phía sau, nện thật mạnh lên tấm chắn phòng ngự, bị thương không nhẹ, thật lâu cũng không thể đứng lên được.

Một kích là đã đánh bại được nữ tử trẻ tuổi Ngũ giai đỉnh phong, chiến lực của nam tử trẻ tuổi mặc áo gió màu vàng không thể nghi ngờ gì nữa chính là cấp Thần Tinh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch