Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 368: Khí tức Thần Tinh

Chương 368: Khí tức Thần Tinh




Biên: Hắc Dược

“Đó chính là vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật?”

Ánh mắt Phương Bình nhìn món vũ khí trong tay thanh niên mặc áo gió màu vàng, hồi tưởng lại đòn công kích vừa nãy, so sánh điểm khác biệt giữa món vũ khí này và vũ khí ma hóa.

Vũ khí ma hóa có các đòn thế tấn công tương tự Giác Tỉnh giả vậy,có đủ loại thuộc tính năng lực, có thể sản sinh lửa, băng, sấm các kiểu con đà điểu.

Mà vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật lại có kiểu thế tấn công khác, chúng không mang theo thuộc tính năng lực, mà chỉ thuần túy là sức công phá. (B: Sát thương chuẩn <(“))

Chúng giống với các loại hình vũ khí súng ống đạn dược hơn, chỉ có sát thương phá hoại và bạo lực, nếu có sự khác biệt thì đó chính là uy lực mạnh hơn gấp trăm lần mà thôi.

“Có lẽ thanh vũ khí ta từng sở hữu kia cũng chính là vũ khí ma hóa khoa học kĩ thuật.”

Phương Bình nhớ đến khẩu súng ngắm từng chiếm được từ Liêu gia, khẩu “Tử Thần”, bây giờ nghĩ lại, món vũ khí này hẳn chính là vũ khí ma hoa khoa học kỹ thuật.

Chỉ là không biết vì lí do gì mà một vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật có gốc gác từ khu căn cứ Hoa Khoa, bằng cách nào có thể xuất hiện trong khu căn cứ Hách An cách đó mấy vạn dặm.

“Món vũ khí ma hóa khoa học kĩ thuật trong tay tên kia cũng do chính hắn tự luyện chế?”

Hắn quay sang hỏi Hồ Ngạo Nhi.

“Đúng vậy, vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật trên tay hắn cũng là do tự thân chế tạo, tương tự như với khu căn cứ Hoàng Cương, chỉ có điểm khác biệt là, Hoa Khoa tự xưng là kỹ sư máy, còn Hoàng Cương lại tự nhận danh hiệu luyện khí sư.”

Hồ Ngạo Nhi nói.

Phương Bình cuối cùng cũng đã có một ít hiểu biết về lí do tại sao ba nhà Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương quanh năm luôn chiếm cứ ba vị trí đầu trên tổng số mười đại khu căn cứ.

Những Giác Tỉnh giả đến từ các khu căn cứ khác thì dựa vào thực lực bản thân, mà ba đại khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương thì dựa vào sức mạnh khoa học.

Ba đại khu căn cứ này nắm giữ từng thế mạnh riêng biệt, là khoa học kỹ thuật cơ giới, kỹ thuật sinh vật học và phương pháp luyện khí, ba khía cạnh của ba nhà đạt đến đỉnh cao của nền khoa học cả toàn nhân loại, dựa vào ba mũi nhọn tri thức này họ đạt được sức mạnh nghiền ép những khu căn cứ lớn khác.

Trên đài đối chiến, trận đấu như trước vẫn tiếp tục, tuy thế kết quả đã sớm được định đoạt.

Tuy rằng khu căn cứ Giang Môn có tới ba vị có thể so với chiến lực Thần Tinh, nhưng chung quy vẫn là không có cách nào đánh bại khu căn cứ Hoa Khoa.

Khu căn cứ Hoa Khoa điều động bốn người đã có thể đánh thắng khu căn cứ Giang Môn, thu được một bàn thắng trong lần giao lưu hội này.

Đại hội giao lưu ngày hôm nay kết thúc, mười đại khu căn cứ ai về nhà nấy, nhóm người Phương Bình trở về khách sạn.

Trên đường trở về thỉnh thoảng họ có nghe được tiếng người bàn luận về khu căn cứ Ngân Xuyên.

Thân phận Ma Nhân tộc của Địch Long ở khu căn cứ Ngân Xuyên, và người mới Phương Bình với thực lực nổi trội, hiển nhiên hai cái đề tài này rất có sức hấp dẫn.

Không ít người đều còn đang suy đoán, đến cuối cùng khu căn cứ Giang Môn hay khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ thu được vị trí thứ tư trên tổng bảng.

Còn về ba vị trí đầu, tuy rằng thực lực khu căn cứ Ngân Xuyên năm nay biểu hiện ra không tầm thường, nhưng không có ai cho rằng khu căn cứ Ngân Xuyên đủ khả năng tranh giành ba vị trí đầu.

Điểm này từ trận đấu giữa khu căn cứ Giang Môn và Hoa Khoa vừa nãy xem là hiểu.

Mặc dù khu căn cứ Giang Môn có tới ba vị chiến lực Thần Tinh tham gia thi đấu, cũng đã khiến khu căn cứ Hoa Khoa phát động bốn người, nhưng họ vẫn chưa xuất ra toàn lực, có thể tưởng tượng sự đáng sợ của ba đại khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương.

Ngày thứ hai, giao lưu hội tiếp tục, trận đấu đầu tiên của ngày hôm nay là khu căn cứ Long Bàn đối chiến với khu căn cứ Hải Khẩu.

Đây là một cuộc đấu không có bất kì tình huống hồi hộp nào xảy ra, bên khu căn cứ Long Bàn cũng chỉ điều ra mỗi hai người đã đủ sức quét ngang khu căn cứ Hải Khẩu với mỗi một thành viên sở hữu chiến lực Thần Tinh.

Vào trận thứ hai, khu căn cứ Giang Môn đối chiến với khu căn cứ Nam Châu, đây cũng tương tự trận đầu, không có quá nhiều thú vị.

Khu căn cứ Giang Môn với ba thành viên sở hữu chiến lực Thần Tinh lấy uy thế tuyệt đối đánh bại khu căn cứ Nam Châu chỉ có một chiến lực Thần Tinh.

Đến trận thứ ba của đại hội giao lưu ngày hai, khu căn cứ Hoa Khoa đối chiến khu căn cứ Hán Đình, kết quả khỏi nói nữa, Hoa Khoa thắng. (B: Ừ vậy đi cho nhanh, mỏi tay qué…)

Trận đấu thứ tư là của khu căn cứ Hoàng Cương đối chiến với khu căn cứ Hạo Dương, như trận trên, Hoàng Cương toàn thắng.

Trận thứ năm cũng là trận cuối cùng, khu căn cứ Ngân Xuyên đối chiến khu căn cứ Tân Đảo, đây cũng chính là khu căn cứ của thanh niên tóc đỏ khiên chiến Thường Thắng hôm họ vừa đến Hoa Khoa.

Người thứ nhất lên đài vẫn là Hạng Khâu, dựa vào hai con Ngũ giai ma vật hắn đánh bại người thứ nhất ra sân của khu căn cứ Tân Đảo, nhưng vì tiêu hao thể lực quá lớn mà thua cuộc dưới tay người thứ hai của Tân Đảo.

Lục Tào thế chỗ Hạng Khâu, hắn dễ dàng đánh bại người thứ hai của Tân Đảo, người thứ ba cũng nối tiếp ngã xuống, nhưng rồi lại bị cô gái cao gầy có giá trị nhan sắc chín điểm đả bại.

Cô gái cao gầy này tên là Lữ Phán, sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh, dựa vào lực phá hoại vượt cấp của mình nàng đánh bại Lục Tào với năng lực Lĩnh vực giảm tốc, thu được thắng lợi.

Hồ Ngạo Nhi lên đài thế Lục Tào, sau một hồi giằng co dài dẳng hai bên hòa nhau, cả hai xuống đài.

Vèo!

Ngay khi hai người vừa rời đài đối chiến, một bóng người đã nôn nóng hồi lâu không lãng phí một giây phút nào mà phóng ngay lên đài đối chiến, chính là thanh niên tóc đỏ Hồng Dực.

Ánh mắt của hắn hừng hực lửa chiến mà nhìn qua Thường Thắng.

“Thường Thắng, lên đấu với ta một trận, không được phép để người mới lên tiêu hao thể lực ta, bằng không ta xem thường ngươi!”

Lần này, Thường Thắng không có từ chối, hắn đứng lên, không chút hoang mang mà xuất hiện trên đài đối chiến, tiếp lời.

“Ta muốn sửa lại một chỗ, nếu để Phương Bình lên trước ta thì cơ hội được giao chiến với ta của ngươi đi tong rồi.”

“Hả?”

Trong mắt Hồng Dực lộ vẻ kinh ngạc, bất ngờ nhìn Phương Bình đang ngồi dưới đài một chút.

Hắn tuy rằng không cho mình sẽ vượt trội hơn tên người mới kia, như để Thường thắng nói thẳng ra thế này thì tên người mới đấy không đơn gảin tí nào, ít nhất là hắn có thực lực đánh thắng mình.

“Bắt đầu trận đấu.”

Vị cường giả Thần Tinh đảm nhiệm chức trọng tài tuyên bố bắt đầu cuộc chiến, Hồng Dực lập tức ném những ý nghĩ vừa nãy ra sau đầu, trong tâm trí chỉ còn mỗi ý niệm đánh bại Thường Thắng mà thôi.

Vào lần giao lưu hội trước kia, Thường Thắng là đối thủ duy nhất lấy ưu thế tuyệt đối đánh bại hắn, vì lẽ đó hắn nhớ kỹ Thường Thắng.

Tức là nếu nói ngược lại, ba đại khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương, hiện vẫn chưa có ai lấy ưu thế tuyệt đối đánh bại được hắn, hoặc hắn chưa thể gặp được trận đấu nào thỏa mãn điều kiện, vì ba nhà này chơi xa luân chiến mài mòn hắn hoài.

Xoẹt xoẹt.

Quần áo trên người hắn vỡ nát, từ phía sau lưng có hai chiếc cánh màu đỏ to lớn mọc ra.

Lông vũ gắn trên đôi cánh tựa như được đúc từ kim loại, từng cây từng cây nhọn hoắc đỏ lòm, chúng va chạm với nhau tạo ra âm thanh lạo xạo.

Đôi cánh đỏ vỗ đập, Hồng Dực bay lên không trung, hắn vung chém hai cánh, hai ánh hào quang màu đỏ giao nhau thành hình chữ thập đánh về phía Thường Thắng.

Thường Thắng đứng tại chỗ không nhúc nhích, khắp toàn thân hắn từ trên xuống dưới tỏa ánh sáng màu lam, hào quang chữ thập màu đỏ đang tiến tới rất gần hắn, rồi nói nhỏ dần nhỏ dần.

Cuối cùng, trước khi hào quang thập tự màu đỏ kịp chạm tới người hắn thì nó đã biến mất.

Xèo!

Thường Thắng phản kích, từ trong tay hắn có một chùm sáng trắng bắn ra, phóng về phía Hồng Dực trên không trung.

Hồng Dực vỗ cánh, nhanh chóng lắc người trên không trung né tránh chùm sáng màu trắng.

“Năng lực loại hình năng lượng quả nhiên là vô dụng đối với ngưoi.”

Tránh né chùm sáng màu trắng, hai cánh Hồng Dực bỗng nhiên giang rộng.

Sau một khắc, từng cây từng cây gai nhọn màu đỏ trông cứng chắc như kim loại phi xuống, chính là một cơn mưa lông vũ máu rơi xuống đầu Thường Thắng.

Những lông vũ màu máu này mặc dù là do năng lực sản sinh nhưng lại không phải loại hình năng lượng, mà đã được ngưng tụ thành thực chất, năng lực hấp thu của Thường Thắng vô dụng.

Phốc phốc phốc!

Thường Thắng giỡ nghiêng tay trái lên cao, hào quang màu trắng từ bàn tay của hắn kéo dài ra, hóa thành một tấm khiên màu trắng to lớn.

Thoạt nhìn tấm khiên này mỏng manh yếu ớt lờ mờ trắng, nhưng khả năng phòng ngự của nó lại cực kì kinh khủng, nói đúng hơn, tấn công là cách phòng thủ vững chắc nhất, tấm khiên này có khả năng phá hủy đòn công kích.

Cơn mưa lông vũ màu đỏ va chạm với “tấm khiên” màu trắng, chỉ trong khoảnh khắc những chiếc lông vũ cứng như kim loại đã nát bấy, không có lấy một sợi lông vũ nào đột phá tấm khiên của Thường Thắng được.

“Uy lực này?”

Tuy rằng đỡ được cơn mưa lông vũ máu, nhưng trên mặt Thường Thắng lại lộ vẻ bất ngờ.

So sánh với lần giao lưu hội trước thì thực lực của Hồng Dực đã mạnh thêm một cấp độ.

Hắn có thể khẳng định, khí tức của Hồng Dực phát ra chưa phải là Thần Tinh.

Theo lý thuyết, nếu bây giờ Hồng Dực còn chưa đột phá tới Thần Tinh thì không có khả năng thực lực hắn tăng tiến thêm được, nhưng rõ ràng thực lực của đối phương đã tăng lên không nhỏ.

“Là có được trái cây cường hóa năng lực phù hợp!”

Trong lòng hắn lập tức có suy đoán, nếu không phải cảnh giới được tăng cường thì tất nhiên là do đẳng cấp năng lực có thay đổi, đôis phương chắc đã cực kỳ may mắn tìm được loại trái cây cường hóa phù hợp với thuộc tính của bản thân, khiến cho uy lực của của năng lực được tăng cường.

Bạch!

Đúng lúc này, một chiếc cánh màu máu cực lớn, tựa như là một thanh đao khổng lồ nhuốm máu, mang theo lực phá hoại khủng bố của Thần Tinh kỳ cựu chém về phía hắn từ mặt bên.

“Đến lúc kết thúc!”

Đối mặt với nhát chém khổng lồ nhuốm màu đỏ rực đang phi xuống, sắc mặt hắn bình tĩnh.

Tuy Hồng Dực có tăng tiến không nhỏ, nhưng hắn tiến bộ nhiều hơn, hắn đã là đột phá bình cảnh Ngũ giai đỉnh phong, đạt được cấp bậc Thần Tinh rồi.

Xèo!

Hắn toàn lực điều động năng lực Nát bấy với uy lực Thần Tinh, từ bàn tay phải có ánh sáng màu trắng kéo dài ra, ngưng tụ thành quang nhận, đón đỡ chiếc cánh màu máu đang chém tới.

Xì xì!

Quang nhận màu trắng tuy gặp phải trở lực nhưng vẫn cắt qua bình thường.

Nương theo tiếng vang lanh lảnh, hơn nửa đoạn cánh đỏ vị quang nhận màu trắng cắt lìa, keng một tiếng rơi trên võ đài.

Đùng!

Mất đi nửa đoạn cánh, thân thể Hồng Dực không theo điều khiển bay vọt tới trước va vào tấm bình phong.

Hắn trượt xuống khỏi tấm bình phong, còn chưa kịp làm ra bất kì động tác nào đã có một lưỡi đao màu trắng kề sát cổ.

“Sao lại thế được…!?”

Nhìn qua phần cánh bị cắt đứt của mình, trên vẻ mặt Hồng Dực mang theo sự kinh ngạc.

Đôi cánh của hắn có độ cứng vượt trội hơn cả kim loại ma hóa bình thường, là vũ khí cũng chính là tấm khiên của hắn.

Cho đến nay, những đối thủ hắn từng gặp qua, dù là người của Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương, cũng khó có ai làm hư tổn được cặp cánh của hắn.

Lại không thể ngờ rằng bị Thường Thắng cắt đứt như vậy được.

So sánh với trận tỉ thí trước đây, thực lực của hắn rõ ràng tăng mạnh,nhưng vẫn chưa đủ để đánh bại Thường Thắng, trái lại còn bị hạ gục hoàn toàn, đây là điều hắn không thể nào ngờ được.

“Loại khí tức này, là cấp bậc Thần Tinh, Thường Thắng đã là cấp Thần Tinh!”

Phía trên khán đài, bên trong những người trẻ tuổi có người nắm giữ năng lực nhận biết, họ lập tức phát hiện ra lúc Thường Thắng toàn lực điều động năng lực Nát bấy đã để lộ khí tức Thần Tinh trên người, khiến cho khán đài kinh hô không ngớt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch