Nghe được tiếng kinh hô, tất cả thanh niên trẻ tuổi của các khu căn cứ đều không khỏi giật mình, cho dù là ba khu căn cứ lớn Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương cũng không ngoại lệ.
Tuy rằng năm nào bọn họ cũng chiếm lấy ba vị trí đầu của mười khu căn cứ, nhưng là do bọn họ nhờ vào khoa học kỹ thuật máy móc, sinh vật học, kỹ thuật luyện khí, chứ tốc độ thăng cấp cảnh giới cũng không nhanh như các khu căn cứ khác.
Cho đến bây giờ, trong bọn họ vẫn còn chưa có người đột phá được đến cảnh giới Thần Tinh, nhưng Thường Thắng lại đột phá được rồi, từ điểm này mà nhìn thì Thường Thắng đã đi ở phía trước bọn họ rồi.
Đương nhiên, kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng bọn họ cũng không cho rằng, Thường Thắng đột phá tới cảnh giới Thần Tinh rồi thì liền có thể khiêu chiến địa vị của ba khu căn cứ lớn bọn họ.
"Như vậy mới thú vị."
Trong đám thanh niên trẻ tuổi của khu căn cứ Hoa Khoa, một nữ tử có dung mạo xinh đẹp, lộ ra khí chất cao quý trên người, bàn tay trắng noãn thon dài sờ cái rương kim loại ở bên cạnh.
Nàng là Nhiếp Vy, chủ nhân vị trí thứ nhất bảng xếp hạng của khu căn cứ Hoa Khoa, mà bên trong rương kim loại bên cạnh chứa vũ khí bí mật được chế tác riêng của nàng, mặc dù vừa mới thấy được chiến lực của Thường Thắng nhưng nàng vẫn tin tưởng vào vũ khí bí mật của mình.
"Rốt cục cũng không hề nhàm chán giống như năm vừa rồi nữa."
Trong đám thanh niên trẻ tuổi của khu căn cứ Hoàng Cương, một người trẻ tuổi có làn da hơi ngăm đen, sờ sờ cây thương màu đỏ tựa như một khối máu kết tinh do hắn tự tay đúc lên ở bên cạnh.
Hắn là Thương Tâm, là kẻ đứng đầu bảng xếp hạng của khu căn cứ Hoàng Cương, mà cây thương đỏ này ở bên cạnh hắn, là kiệt tác hắn đã tốn gần hai năm để đúc nên.
"Năm nay khu căn cứ Ngân Xuyên có chút thú vị!"
Tay phải của Lam Diệp, người đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng khu căn cứ Long Bàn hơi chống cằm, tầm mắt của nàng rơi vào người Thường Thắng.
Thương Tâm đã rất chán ngán những trận đấu không thay đổi gì rồi, nàng lại không phải như thế.
Khu căn cứ Ngân Xuyên năm nay, đầu tiên là xuất hiện người mới che giấu thực lực Phương Bình này, bây giờ Thường Thắng lại còn để lộ ra cảnh giới cấp Thần Tinh nữa.
Khiến cho nàng không khỏi có một chút mong chờ, muốn xem một chút đến tột cùng là khu căn cứ Ngân Xuyên có thể đem đến cho ba khu căn cứ lớn bọn họ bao nhiêu phiền phức.
Ngày thứ ba của trận đấu giao lưu.
Trận đầu tiên của trận đấu giao lưu, khu căn cứ Hoa Khoa đối chiến với khu căn cứ Nam Châu, không có chút hồi hộp gì, khu căn cứ Hoa Khoa chỉ cử ra có hai người thì đã quét sạch khu căn cứ Nam Châu.
Trận đấu giao lưu thứ hai, khu căn cứ Long Bàn đối chiến với khu căn cứ Hạo Dương, khu căn cứ Long Bàn cử ra ba người, đánh bại khu căn cứ Hạo Dương.
Trận đấu giao lưu thứ ba, khu căn cứ Hoàng Cương đối chiến với khu căn cứ Tân Đảo, khu căn cứ Hoàng Cương cử ra hai người, dễ dàng giành được chiến thắng.
"Trận đấu giao lưu thứ tư, khu căn cứ Ngân Xuyên đối chiến với khu căn cứ Giang Môn."
Thuận theo lời tuyên bố đối thủ giao chiến của lão giả cấp Thần Tinh của khu căn cứ Hoa Khoa, bên trong không gian dưới lòng đất, tinh thần của mọi người đều không khỏi rung lên.
Ba trận đấu giao lưu trước đó, vì một bên trong đó thật sự là quá mức cường thế, còn chưa bắt đầu thì đã không có gì phải hồi hộp gì nữa rồi, khiến cho trận đấu thiếu đi một ít sự mong đợi.
Nhưng trận đấu giao lưu thứ tư này lại khác.
Khu căn cứ Giang Môn là khu căn cứ có được ba vị có chiến lực Thần Tinh cường đại, số lượng chiến lực Thần Tinh có được chỉ đứng sau ba khu căn cứ lớn là Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương, là đối thủ cạnh tranh có khả năng đứng thứ tư.
Khu căn cứ Ngân Xuyên, lần trước đạt được vị trí thứ tư, tuy rằng vì thân phận Ma Nhân tộc của Địch Long mà mất đi một vị có chiến lực Thần Tinh, nhưng lại lập tức xuất hiện thêm một vị chiến lực Thần Tinh khác.
Bàn về chiến lực Thần Tinh thì cũng không kém gì khu căn cứ Giang Môn, tuyệt đối là kình địch của khu căn cứ Giang Môn.
Ngoại trừ ba khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương ra, các khu căn cứ khác cùng với hai khu căn cứ này đều có thực lực chênh lệch với nhau.
Có thể nói, cuộc đối chiến của hai khu căn cứ sẽ có quyết định rất lớn cho vị trí thứ tư, điều này không khỏi làm cho người ta càng thêm chờ mong.
Cuộc đối chiến bắt đầu, khu căn cứ Ngân Xuyên bên này, người thứ nhất lên đài chiến đấu vẫn là Hạng Khâu, mà người thứ nhất lên đài chiến đấu của khu căn cứ Giang Môn là một nam tử khôi ngô tuấn tú cao hơn hai mét.
Thực lực của nam tử khôi ngô tuấn tú rất mạnh, có được phòng ngự kinh người cùng với sức mạnh của cơ thể, quả thực giống như là ma vật hình người có được sức mạnh của cấp bậc Thần Tinh, cuối cùng Hạng Khâu bị đánh bại, cũng không thể giành được thắng lợi.
Nam tử khôi ngô đánh bại Hạng Khâu, thể lực bị tiêu hao cực kỳ mạnh, lập tức bị Lục Tào lên đài đánh bại.
Người thứ hai lên đài chiến đấu của khu căn cứ Giang Môn là một nữ tử tóc ngắn.
Dưới Lĩnh vực giảm tốc của Lục Tào, nữ tử tóc ngắn sau khi kiên trì một lúc lâu rồi cũng bị đánh bại.
Khương Siêu, chủ nhân vị trí thứ ba trên bảng xếp hạng sở hữu chiến lực Thần Tinh của khu căn cứ Giang Môn lên đài thi đấu, đối mặt chiến lực Thần Tinh, chung quy thì Lục Tào cũng không thấp, sau khi giao thủ hơn mười chiêu thì nhanh chóng bị đánh bại.
Hồ Ngạo Nhi lên sân khấu, giằng co với Khương Siêu.
"Không thể không nói, vận may của khu căn cứ Ngân Xuyên thật ra cũng không tồi, lần trước có tên Ma Nhân tộc Địch Long này ẩn núp, lúc này đây lại có người mới Phương Bình này vừa xuất hiện là chiến lực Thần Tinh."
Khương Siêu cũng không phát động công kích trước, mà là dùng giọng nói trào phúng mà nói.
Biết được thông tin Địch Long lại là Ma Nhân tộc, trong lòng hắn rất khó chịu, nếu không có tên Ma Nhân tộc Địch Long này trong khu căn cứ Ngân Xuyên thì lần trước khu căn cứ Ngân Xuyên tuyệt đối không thể đoạt được vị trí thứ tư, mà thứ tư không phải là bọn hắn thì cũng không thuộc về ai khác.
"Đa tạ khen ngợi, vận may của khu căn cứ Ngân Xuyên luôn rất tốt, ngược lại thật ra vận khí của khu căn cứ Giang Môn lại thật không tốt lắm, luôn không có duyên với sô bốn, lần trước có Địch Long, lần này lại có Phương Bình."
Tất nhiên Hồ Ngạo Nhi không phải là người chịu thua thiệt, nàng cũng chế giễu lại.
"Có ba vị chiến lực Thần Tinh thì thế nào, số lượng Thần Tinh của khu căn cứ Giang Môn ta cũng không kém các ngươi, thật sự cho rằng các ngươi có thể dễ dàng thắng sao?"
Khương Siêu hừ lạnh, trong mắt hắn bắn ra ánh sáng lạnh, một loại năng lực tinh thần dao động khuếch tán ra từ trong mắt hắn, tập kích về hướng Hồ Ngạo Nhi.
Mắt thôi miên, đây là năng lực tinh thần của hắn, một khi bị ánh mắt của hắn xuyên qua dao động tinh thần mà xâm nhập vào thì cho dù là cường giả Thần Tinh cũng rất khó có thể ngăn cản.
Ba ——
Dao động tinh thần bị xúc tua tinh thần đỡ lấy.
Tinh thần dao động truyền ra từ trong mắt Khương Siêu còn chưa kịp xâm nhập vào trong đầu Hồ Ngạo Nhi thì đã bị xúc tua tinh thần của Hồ Ngạo Nhi chặn lại.
Hồ Ngạo Nhi đã từng giao đấu với Khương Siêu, tất nhiên sẽ hiểu được Khương Siêu sở hữu năng lực loại thôi miên, đương nhiên, cho dù biết được Khương Siêu sở hữu năng lực loại thôi miên đi nữa cũng rất khó có thể phòng bị được.
Dù sao ở trong không gian chật hẹp, đối mặt với công kích tinh thần không nhìn thấy được là gần như không có cách nào tránh né được.
Chỉ có điều, Hồ Ngạo Nhi là Giác Tỉnh giả sở hữu năng lực loại tinh thần, mặc dù không giống với phương hướng của Khương Siêu, nhưng cũng không hề nghi ngờ là năng lực loại tinh thần, đúng lúc có thể ngăn trở được loại công kích tinh thần.
Ầm ầm ầm!
Tinh thần dao động và xúc tua tinh thần mà Giác Tỉnh giả bình thường không nhìn thấy được liên tiếp va chạm ở giữa Khương Siêu và Hồ Ngạo Nhi.
Trên đài đối chiến, bất kể là Hồ Ngạo Nhi cùng với Khương Siêu cũng đều không di chuyển nửa bước, nhưng trên trán và trên người của hai người, mồ hôi cũng không ngừng trượt xuống.
Những người đến đây xem trận đấu tất nhiên cũng đều có kiến thức, hiểu được đây là đang tiến hành giao chiến tinh thần, tất cả đều không nói được lời nào mà chú ý và trận giao chiến này.
Hơn mười phút sau, hai người Hồ Ngạo Nhi và Khương Siêu đều mồ hôi đổ như mưa.
"Ưm hừ!"
Đột nhiên, Khương Siêu ấn lấy đầu, phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn, mà cơ thể của Hồ Ngạo Nhi hơi loạng choạng, nhưng cũng không có âm thanh đau đớn.
Sau lưng Hồ Ngạo Nhi, ba cây thương ngắn màu lam lấy tốc độ khủng bố gấp mấy lần vận tốc âm thanh mà tập kích về hướng Khương Siêu đang ôm đầu.
Vèo!
Công kích đánh úp lại, tóc gáy Khương Siêu dựng thẳng, vẫn cứ chịu đựng cái đầu đau nhức mà tránh né về hướng bên cạnh.
Chỉ có điều, tuy rằng hắn tránh thoát được hai cây thương màu lam trong đó nhưng cũng bị cây thứ ba bắn trúng, trên người hắn xuất hiện một cái lỗ thủng, máu tươi chảy ra không ngừng.
Mà hai cây thương bị bắn trật kia chuyển phương hướng một cái, lại tập kích về phía hắn.
"Ta nhận thua."
Nghe thấy tiếng gió đánh úp lại, da đầu Khương Siêu run lên, vội vã nhận thua.
Hai viên đạn dừng lại trước người hắn không tới mười mét, nếu như hắn nói chậm một chút, tất nhiên trên người đã có thêm hai lỗ thủng nữa rồi.
Lời nói lúc trước của hắn đã chọc giận Hồ Ngạo Nhi, tuy rằng Hồ Ngạo Nhi không đến mức giết hắn, nhưng cũng tuyệt đối không thể thủ hạ lưu tình với hắn.
Không cho Hồ Ngạo Nhi có thời gian nghỉ ngơi, Tả Huyên, đứng thứ hai bảng xếp hạng của khu căn cứ Giang Môn lên đài chiến đấu, là một nữ tử đeo mắt kính.
Đối mặt Hồ Ngạo Nhi đã bị tiêu hao một lượng lớn thể lực và tinh thần, nàng rất dễ dàng đánh bại Hồ Ngạo Nhi.
Hồ Ngạo Nhi được hai nhân viên công tác của khu căn cứ Hoa Khoa đỡ xuống, Phương Bình đứng lên, đi lên đài đối chiến.
Cả đấu trường bùng nổ.
"Trọng lực gấp ba trăm lần."
Trọng lực dao động nhìn không thấy được, vây Tả Huyên vào giữa mà khuếch tán ra, trong khoảng thời gian ngắn đã bao trùm cả đài đối chiến.
Ngay sau đó, thân thể của Phương Bình đột nhiên trở nên nặng nề, tựa như là sau lưng gánh lấy một viên đá khổng lồ nặng mấy trăm kí.
Lạch cạch!
Nhờ vào tố chất thân thể cường hãn có thiên phú thể thuật cấp phi phàm, Phương Bình chống đỡ sức nặng đột nhiên tăng lên này, không bị đè nằm úp sấp xuống.
Chỉ có điều, đây chỉ mới là bắt đầu.
"Trọng lực gấp một ngàn lần."
Tả Huyên lại lên tiếng, sức nặng cơ thể Phương Bình đang chống đỡ lại gia tăng, đạt tới hơn mười ngàn kí.
Sức nặng hơn cả một tấn tác động lên trên người Phương Bình, mỗi một bắp thịt trên người Phương Bình đều run rẩy dưới trọng lực, miễn cưỡng không làm cho mình ngã xuống.
Nếu không có giàn giáo ở dưới chân pha trộn kim loại ma hóa cao cấp, cực kỳ cứng rắn, thì chỉ sợ đã bị hai chân Phương Bình đạp thành hai lỗ thủng từ lâu rồi.
"Trọng lực gấp ba ngàn lần."
Tả Huyên lại lên tiếng một lần nữa, trọng lực càng thêm khủng bố tác động lên người Phương Bình, sức nặng trên lưng Phương Bình lại gia tăng một lần nữa, đạt tới mấy ba tấn.
Phương Bình lảo đảo một cái, hắn bị đè xuống mặt đất, nhịn không được mà quỳ một gối xuống mặt đất, khắp nơi trên người đều truyền ra tiếng răng rắc do chịu không nổi sức nặng.
Mà Tả Huyên cũng không quá tốt, mồ hôi chảy ra không ngừng trên trán nàng.
Trọng lực ba ngàn lần đã đạt tới cực hạn của năng lực trọng lực của nàng bây giờ rồi, mỗi một phút mỗi một giây, tinh lực mà nàng phải trả đều cực kỳ khủng bố.
Mắt nhìn thấy trận chiến đấu này sắp sửa tiến vào quá trình tiêu hao.
Nếu Phương Bình không kiên trì được, không chịu nổi áp lực trước, vậy Tả Huyên sẽ giành thắng lợi.
Mà nếu mãi cho đến lúc Tả Huyên tiêu hao hết thể lực trước mà vẫn không thể khiến cho Phương Bình mất đi năng lực phản kháng, như vậy thắng lợi sẽ thuộc về Phương Bình.