Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 370: Tiếp tới sẽ có chút thô bạo

Chương 370: Tiếp tới sẽ có chút thô bạo




Biên: Hắc Dược

(B: Tiếp tới sẽ có chút dài... kéo dài...)

Đọ sức bền?

Đó chỉ là suy nghĩ của người khác chứ không nằm trong từ điểm của Phương Bình, hắn hoàn toàn không có ý định so đấu thể năng với Tả Huyên, xem xem ai có thể kiên trì đến cuối.

Phần phật!

Toàn thân Phương Bình hóa thành ngọn lửa màu vàng óng, nguyên tố hóa thân thể đến triệt để.

Rồi sau đó hắn cứ thế đứng lên mà không bị trọng lực ảnh hưởng.

Năng lực trọng lực hay Lĩnh vực giảm tốc của cả Tả Huyên và Lục Tào đều vô cùng khó giải quyết, chỉ cần thuộc phạm vi bị ảnh hưởng thì không có cách nào thoát được.

Thế nhưng năng lực nguyên tố hóa tương tự như Phương Bình đang dùng thì khác, có thể coi là một khắc tinh.

Sau khi hóa thành ngọn lửa, cho dù vẫn phải chịu trọng lực gấp ba ngàn lần thì cảm giác đè nặng trên cơ thể hắn cũng giảm đáng kể, gần như là không còn bị sức nặng ảnh hưởng nữa.

Bạch!

Lắc người một cái, Phương Bình xuất hiện bên cạnh Tả Huyên, thân thể đang được nguyên tố hóa của hắn thúc một cù chỏ về phần bụng Tả Huyên.

Đùng!

Phần bụng Tả Huyên bị bỏng nghiêm trọng, cơ thể nàng bay ngược về sau, đập ầm ầm trên tầng phòng ngự rồi trượt ngã xuống đất.

Vù!

Dựa vào năng lực Thần tốc Phương Bình lại lần nữa đuổi theo, một cước quét ngang qua người Tả Huyên.

Cơ thể Tả Huyên đang nằm dài trên mặt đá cứng, thế mà dưới một cước thẳng chân này của Phương Bình, nền đá vỡ tung tóe hoa lửa bay tán loạn, dọc thân người Tả Huyên xuất hiện vết bỏng bị đá bay đi xa.

Năng lực trọng lực mạnh nhất của nàng đã mất đi công dụng trước mặt Phương Bình, Tả Huyên hiện tại chẳng khác nào một Giác Tỉnh giả với cấp bậc Ngũ giai đỉnh phong bình thường, không hề có lực phản kháng trước đòn công kích của Phương Bình.

Ầm ầm ầm!

Sau khi liên tiếp chịu mấy đòn công kích, thân thể chằng chịt vết thương, Tả Huyên không còn nhúc nhích nữa thì cường giả cấp Thần Tinh đảm nhiệm chức trọng tài mới tuyên bố Phương Bình chiến thắng, đội ngũ hậu cần lập tức khiêng Tả Huyên xuống trị thương. (B: Mất rại, không cảnh cáo trước cũng không bảo trọng tài tuyên thắng sớm, biết thương hương tiếc ngọc không mài, đau không kêu được câu đầu hàng đấy =;:=)

“Lại còn có thể nguyên tố hóa.”

Trong những thiên tài trẻ tuổi của các khu căn cứ khác có không ít người cau mày nhìn chằm chằm Phương Bình trên đài đối chiến.

Bản thân hắn đã nắm giữ chiến lực cực mạnh, giời lại còn có thể nguyên tố hóa ngăn chặn tính chất vật lí, bộ kĩ năng này khiến bọn họ không khỏi cảm thấy vướng tay vướng chân.

Bọn họ hiểu rất rõ, không bị trọng lực ảnh hưởng chỉ là một đặc điểm nhỏ của thân thể nguyên tố hóa, ngoài ra còn có một khả năng rắc rối hơn chính là, miễn nhiễm cả công kích vật lí.

Đùng đùng đùng!

Hoàng Tinh, chủ nhân vị trí thứ nhất trên bảng danh sách của khu căn cứ Giang Môn bước từng bước trầm ổn lên đài, chính là thanh niên có khuôn mặt tinh xảo tựa như được khắc trên đá kia, trông vô cùng có khí chất, tựa hồ chiến bại của Tả Huyên không gây áp lực lớn lao gì cho hắn.

“Bắt đầu!”

Màn phòng ngự được nâng lên, cường giả Thần Tinh đảm nhiệm chức trọng tài tuyên bố bắt đầu cuộc đấu.

Hắn đưa ánh mắt nhìn Phương Bình rồi nói.

“Tiếp tới sẽ có chút thô bạo, xin thứ lỗi cho ta, dù sao vẫn còn một đối thủ nên cần bảo tồn thể lực.”

Vù!

Sau một khắc, trước người hắn bỗng xuất hiện một thanh kiếm dài màu trắng.

Thân kiếm khoảng ba mét, hai bên lưỡi kiếm có hoa văn giống tia chớp ẩn hiện, phân bổ đối xứng, thoạt nhìn tinh xảo mĩ mạo tựa như một tác phẩm nghệ thuật.

Hắn đưa tay bắt lấy thanh trường kiếm, từng con rắn sét thô to lan tràn tràn ra từ thân kiếm, chỉ nhìn mà cấp Thần Tinh còn muốn tê dại cẩ da đầu.

Hình chiếu Ma binh, đây chính là năng lực siêu hạng mà hắn sở hữu, loại năng lực này có thể mô phỏng lại một trăm phần trăm vũ khí ma hóa hắn từng sờ vào hoặc quan sát qua, uy lực thể hiện ra cũng được triển lộ chân thực.

Mà thanh kiếm sấm sét trước mắt này rõ ràng là một món vũ khí ma hóa mạnh mẽ đủ để đạt đến cấp bậc uy lực của Thần Tinh kỳ cựu.

“Thậm chí ngay cả thứ vũ khí như vậy cũng có thể mô phỏng ra, thực lực của Hoàng Tinh cũng đã trở nên mạnh hơn không ít.”

Trên khán đài, trong mắt những thanh niên các khu căn cứ lớn chính là vẻ kinh ngạc.

Không chỉ Thường Thắng và hồng Dực có đột phá về mặt chiến lực, ngay cả Hoàng Tinh cũng trở nên mạnh mẽ kinh hoàng hơn.

“Bảo tồn thể lực sao?”

Phương Bình nở nụ cười, đã từ rất lâu rồi không còn ai nói như thế khi bắt đầu một trận chiến với hắn cả.

Tuy nhiên hắn và đối phương có cùng một mục đích chung, đó chính là tận lực kết thúc trận đấu này càng nhanh càng tốt.

Tuy rằng vừa nãy giao thủ với Tả Huyên không tiêu hao của hắn bao nhiêu thể lực, như chung quy vẫn là có tiêu hao.

Nếu tiếp tục kéo dài cuộc chiến thì cả hắn cũng sẽ gặp bất lợi.

“Điều khiển gió!”

Vận dụng năng lực hệ Phong, một nhát lại một nhát phong nhận to lớn xuất hiện ở trước mặt hắn, ngưng tụ như thật, sức gió kinh khủng áp suất điên cuồng, cứ tựa như là một thanh lại một thanh thần binh lợi khí được đản sinh.

Bùm bùm!

Lúc này, từng con rắn sét khổng lồ phóng về phía Phương Bình, những lưỡi đao gió đang trôi nổi trước mặt hắn cũng đồng loạt bắn đến đón đỡ.

Phốc phốc phốc!

Từng con rắn sét bị chém đứt, thân thể vỡ tung tán loạn thành những tia điện tiêu biến dần vào không trung.

Công kích sấm sét xuất phát từ thanh ma binh Hoàng Tinh mô phỏng thành có uy lực đạt đến cấp bậc Thần Tinh kỳ cựu, công kích từ Điều khiển gió của Phương Bình há sao lại không phải.

“Cái gì, chặn được kìa? Hơn nữa còn là dùng được năng lực hệ Phong!”

Một số thanh niên trẻ tuổi của những khu căn cứ khác đã bắt đầu đứng lên.

Có thể ngăn trở công kích cấp bậc thần Tinh kỳ cựu của Hoàng Tinh chứng tỏ thực lực của Phương Bình cũng đã đạt đến tầng thứ này.

Phương Bình, một tên người mới lần đầu tiên tham gia đại hội giao lưu mà đã sở hữu thực lực có thể so với Thần Tinh kỳ cựu, mà càng làm bọn hắn ngạc nhiên chính là, lần này Phương Bình vận dụng không phải năng lực Hỏa hệ mà là Phong hệ.

Tức là nếu tính cả Hỏa hệ thì Phương Bình sở hữu ít nhất hai loại năng lực siêu hạng.

Người bình thường khi có một loại năng lực siêu hạng đã là vô cùng khó tin rồi, sẽ được gọi là thiên tài, nhưng không ai ngờ tên người mới Phương Bình này lại nắm giữ hai loại năng lực siêu hạng.

“Sở hữu chiến lực có thể so với Thần Tinh lâu năm, không thể trách được Thường Thắng sẽ nói ra lời thoại gây sốc như vậy!”

Hồng Dực cuối cùng cũng đã hiểu lí do câu nói Thường Thắng tuyên bố lúc đối chiến với hắn ngày hôm qua.

Tuy rằng đến tận bây giờ hắn vẫn giữ suy nghĩ không lí nào mình sẽ thua kém Phương Bình, nhưng cũng không thể nghi ngờ, Phương Bình tuyệt đối có tư cách chiến một trận với hắn.

Bạch!

Vận dụng năng lực Thần tốc, Phương Bình nhào tới chỗ Hoàng Tinh.

Công kích bị Phương Bình đỡ được, sắc mặt Hoàng Tinh đại biến, tiếp tục có thêm những con rắn sét được kéo dài ra từ thân kiếm phi về phía Phương Bình.

Phương Bình nghiêng người tránh né, vừa thoát được một con rắn sét thì ngay lập tức lại có một con rắn khác nhào tới.

Phốc!

Từ cánh tay phải của Phương Bình có lưỡi đao gió màu xanh kéo dài ra đến mấy mét, vung chém những con rắn sét khổng lồ.

Đầu những con rắn sét bị chém bay, thân thể những con rắn hóa thành ánh chớp tán loạn.

Phốc!

Lại có một con rắn sét phi tới từ mạn trái, lưỡi dao sắc bén màu xanh mau lẹ chuyển hướng lia qua trái, cái đầu con rắn bên trái bị cắt lìa.

Gắng gượng chống đỡ mấy con rắn sét, Phương Bình vọt tới sát bên vị trí đứng của Hoàng Tinh, lưỡi đao gió dài đến mấy mét vung chém từ trên xuống.

Sắc mặt nghiêm nghị, vào giờ phút này Hoàng Tinh đã sớm đem ý nghĩ nhanh chóng đánh bại quẳng ra khỏi đầu.

Phương Bình thể hiện ra chiến lực có thể so với Thần Tinh kỳ cựu, đây tuyệt đối là kình địch, hoàn toàn không phải loại đối thủ có thể dễ dàng đánh bại.

Còn về việc sau khi đánh thắng Phương Bình sẽ bị tiêu hao một lượng lớn thể lực sẽ không thể đối đầu với Thường Thắng, đó không phải chuyện hắn nên cân nhắc vào lúc thế này nữa rồi.

Ánh chớp màu xanh quấn quanh lưỡi kiếm, một kiếm tước ra đón lấy lưỡi đao màu xanh.

Oanh!

Quang nhận và trường kiếm va chạm, sóng trùng kích khủng bố lấy hai người là trung tâm bộc phát ra.

Nếu như trên võ đài bây giờ có Giác Tỉnh giả khác ngoài hai người họ, thì dù có đứng ở đâu kẻ thứ ba kia cũng đều sẽ bị cơn sóng trùng kích này xé cho thành thịt vụn.

Phương Bình và Hoàng Tinh đều không khỏi bị sóng trùng kích tác động đến mức liên tiếp giật lùi về phía sau.

Bùm bùm!

Trong lúc lùi về sau Hoàng Tinh điều khiển sấm sét trên thân kiếm kéo dài hóa thành một con rắn siêu to khổng lồ phóng đến chỗ của Phương Bình.

Bạch!

Dựa vào Thần tốc, Phương Bình tránh thoát con rắn sấm sét, hắn tiếp tục tiếp cận Hoàng Tinh, quang nhận màu xanh trực chỉ Hoàng Tinh mà đâm đến.

Trong cơn vội vàng, Hoàng Tinh vung ngang thanh kiếm chặn đòn, nhưng cũng vì quá mức vội vàng mà uy lực của thanh vũ khí ma hóa cường đại này chỉ được phát ra bảy thành.

Oành!

Một luồng lực phản chấn kinh khủng từ trên thân kiếm truyền thẳng đến Hoàng Tinh, cánh tay phải đang cầm kiếm của hắn trở nên tê dại, thân thể không khỏi lảo đảo một cái suýt chút là nghiêng người té ngã.

Còn chưa chờ hắn điều chỉnh tư thế xong thì thanh quang nhận xanh lá lại được Phương Bình vung về phía hắn, hắn cật lực huy động thanh kiếm trong tay chống đỡ, khó khăn lắm mới chặn đòn lại được.

Mà cái giá phải trả cho việc cố quá chính là cơ bắp trên cánh tay phải bị rách không ít, có những nơi nghiêm trọng đến nỗi da thịt nứt nẻ, máu rỉ thành dòng.

Tay phải hoàn toàn mất đi tri giác, liền ngay cả việc nắm thanh kiếm sấm sét cũng không vững, thanh ma binh rơi lạch cạch trên đất.

Hắn mau chóng dùng cánh tay trái gượng gạo bắt lấy, ngay lúc thanh quang nhận lại lần nữa vung tới đòi mạng.

Ầm!

Sử dụng kiếm bằng tay không thuận, lại còn trong lúc vội vàng, góc độ đỡ đòn lần này của hắn xuất hiện sai lầm, thanh kiếm sấm sét bị lưỡi đao màu xanh đánh văng, lưỡi đao không khoan nhượng tước ngang ngực hắn.

Hắn cuống quýt lùi về phía sau, những vẫn không đủ để tránh né hoàn toàn đòn công kích.

Lưỡi đao xanh lá quẹt qua ngực hắn, lớp áo được may từ da ma vật Ngũ giai trên người bị cắt rách nhẹ như cắt giấy, ngực hắn xuất hiện một miệng vết thương thật dài, máu tươi không tiếc mạng rơi ra.

Vèo!

Mắt thấy Phương bình đập tới, hắn nhanh chóng kích phát những con rắn sắt nhào ra cắn xé Phương Bình.

Phương Bình nhẹ nhàng lắc người một cái là đã tránh né, thay đổi hướng công kích sang phía sau hắn, lưỡi đao xanh lá lại chém ngược lên trên từ lưng ra trước.

Phốc!

Hắn hoảng hốt xoay người đón đỡ lưỡi đao màu xanh, nhưng vẫn không thể hoàn toàn ngăn trở, lưỡi đao xanh lại lần nữa vẽ lên người hắn một vệt đỏ.

Phốc phốc phốc!

Phương Bình tiếp tục xoay vòng công kích, Hoàng Tinh chật vật luồn lách tránh đòn, thương thế trên người hắn dần một tăng, tình trạng ngày càng nghiêm trọng, khả năng tránh đỡ ngày càng gặp khó khăn.

Cuối cùng, hắn bị Phương Bình chém một nhát ngay ngực, máu tươi điên cuồng trào phun, hắn nằm bất động thật lâu không bò dây được.

Vị cường giả cấp Thần Tinh đảm nhiệm chức trọng tài vội vàng tuyên bố Phương Bình giành chiến thắng, rồi nhanh chóng hạ bình chướng khiêng Hoàng Tinh rời khỏi võ đài về cánh gà cứu trị. (B: Kiện lão trọng tài được chưa, hay bên Hoa Khoa thiếu máu nhưng ngại xin <(“))

“Thật không nghĩ tới, kết quả cuộc chiến giữa khu căn cứ Ngân Xuyên và khu căn cứ Giang Môn lại thành ra như này.”

Nhìn thấy Hoàng Tinh bị đánh bại, khán đài yên lặng như tờ,mãi một lúc sau mới có tiếng nói vang lên.

Vốn dĩ bọn họ cho rằng trận này sẽ là song phương ngang sức, muốn phân thắng bại cần chiến đấu bùng cháy hết mình, vô cùng gian khổ, nhưng không ai ngờ kết quả lại thành ra thế này.

Bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên còn chưa kịp cho chủ nhân vị trí thứ nhất bảng danh sách là Thường thắng lên đài, bên phía khu căn cứ Giang Môn đã ôm chiến bại.

Đây không thể nào là một trận chiến cùng cấp bậc, khu căn cứ Ngân Xuyên rõ ràng mạnh hơn khu căn cứ Giang Môn rất nhiều.

Ba đại khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương, những thành viên trẻ tuổi vẫn giữ nét điềm tĩnh, dù dáng vẻ ung dung ban đầu đã không còn.

Tuy rằng bọn họ vẫn không hề cho rằng bản thân họ sẽ không thể là đối thủ của khu căn cứ Ngân Xuyên, nhưng không thể nghi ngờ chút nào, một khu căn cứ sở hữu một vị có chiến lực Thần Tinh cùng hai con quái vật thực lực ngang hàng với Thần Tinh kỳ cựu là đã có tư cách đi khiêu chiến với bọn họ rồi.

Dù là ba khu căn cứ lớn quanh năm chiếm cứ ba vị trí đầu thì khi đối mặt khu căn cứ Ngân Xuyên, họ cũng sẽ thận trọng mà đối đãi.

“Cũng thật là ngoài dự đoán của mọi người!”

Trên mặt Lam Điệp của khu căn cứ Long Bàn lọ ra vẻ cảm thán.

Tuy nàng sớm đã phát giác Phương Bình có ẩn giấu thực lực, dù vậy đi nữa này cũng không ngờ Phương Bình sẽ giấu sâu giấu kĩ như vậy, thực lực mạnh nhất đã đạt tới tầng thứ Thần Tinh kỳ cựu rồi.

“Thế nhưng vậy lại càng tốt, yếu quá trái lại sẽ không hay!”

Nói xong câu đó, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng lộ ra nụ cười mê hoặc chúng sinh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch