Trận đối chiến bắt đầu, người đầu tiên của khu căn cứ Ngân Xuyên lên đài đối chiến chính là Hạng Khâu, mà người đầu tiên lên đài chiến đấu của khu căn cứ Hoàng Cương chính là nữ tử to lớn.
Không có kỳ tích gì xảy ra, nữ tử to lớn dựa vào chiến lực cấp Thần Tinh mà đánh bại Hạng Khâu.
Người thứ hai lên đài chiến đấu của khu căn cứ Ngân Xuyên chính là Lục Tào, kiên trì được một lát, hắn cũng giống với Hạng Khâu, bị nữ tử to lớn đánh bại.
Lần đầu giao thủ, thế mà khu căn cứ Ngân Xuyên đã thua hai trận, điều này cũng nằm trong dự liệu, dù sao đối thủ chính là người có được chiến lực cấp Thần Tinh.
Hồ Ngạo Nhi lên đài chiến đấu, rốt cục thế thua cũng không kéo dài nữa, nàng đánh bại được nữ tử to lớn vì đã đánh bại Hạng Khâu, Lục Tào mà tiêu hao không ít thể lực.
Người thứ hai lên đài chiến đấu của khu căn cứ Hoàng Cương là nam tử cầm roi, Hồ Ngạo Nhi tận lực chiến đấu, nhưng bởi vì thể lực không bằng, năng lực lại bị khắc chế, cuối cùng nàng cũng bị đánh bại.
"Giao cho ngươi đó!"
Lúc được nhân viên công tác của khu căn cứ Hoa Khoa nâng xuống, Hồ Ngạo Nhi rời khỏi đài đối chiến, nàng đi về hướng Phương Bình ở trên đài đối chiến rồi nói.
"Tiền bối Hồ Ngạo Nhi, ngươi yên tâm đi!"
Phương Bình hít sâu một hơi, cước bộ kiên định mà bước lên đài đối chiến.
Đến bây giờ, khu căn cứ Ngân Xuyên chỉ còn lại hắn cùng với Thường Thắng, mà khu căn cứ Hoàng Cương lại còn ước chừng khoảng bốn người.
Đương nhiên, bọn họ cũng không phải là không có ưu thế, chiến lực của hắn cùng với Thường Thắng có thể so được với Thần Tinh kỳ cựu, mà đối phương lại chỉ có một mình Thương Tâm là có thể so được với Thần Tinh kỳ cựu.
Vèo vèo vèo ——
Nam tử cầm roi phát động tấn công, hàng vạn con rắn xanh màu xanh xuất hiện, giống như sóng biển màu xanh biếc tập kích về hướng Phương Bình.
Nhìn thấy nhiều con rắn độc chen chúc đánh úp lại như vậy, cho dù là Phương Bình thì da đầu cũng không khỏi có một chút run lên, cái số lượng này cũng thật sự rất là khủng bố.
Nếu đổi lại là một người nữ nhát gan hơn một chút thì cũng có khả năng đã trực tiếp bị dọa ngất đi rồi.
"Điều khiển gió!"
Phương Bình vận dụng năng lực hệ Phong, từng lưỡi đao gió xuất hiện ở trước người hắn, dày đặc mà phủ kín ở đó.
Vèo vèo vèo!
Tất cả phong nhận cùng đồng thời được bắn ra, mà cùng lúc với sự bắn ra của các phong nhận thì lại có thêm nhiều lưỡi đao đang ngưng tụ lại, xuất hiện một lần nữa.
Cuồn cuộn không ngừng, tựa như có ánh sáng xanh soi chiếu.
Phù phù phù!
Từng con độc xà dưới lưỡi đao màu xanh bị bổ thành thịt nát.
Hàng vạn con độc xà bị giảm đi một nửa chỉ trong một đoạn thời gian ngắn.
Nam tử cầm roi vội vã vung roi lên, tạo ra càng nhiều những con độc xà màu xanh biếc hơn.
Chỉ có điều, dưới làn lưỡi đao dày đặc, việc tạo ra cũng không nhanh bằng chết đi, số lượng độc xà đang giảm bớt rất nhanh.
Lạch cạch, lạch cạch!
Lưỡi đao dày đặc bắn ra từ trước người, Phương Bình đi từng bước một về phía nam tử cầm roi, để lại một đống thi thể của độc xà đầy mặt đất.
Khi Phương Bình đi đến bên cạnh nam tử cầm roi, độc xà cũng chỉ còn lại hơn mấy trăm con, thậm chí ngay cả việc bảo vệ nam tử cầm roi cũng không làm được.
Lưỡi đao màu xanh cắt lên người nam tử cầm roi, trên người nam tử cầm roi xuất hiện từng vết từng vết thương, cuối cùng, cả người hắn nhiễm đầy máu mà ngã xuống đất, bị Phương Bình đánh bại.
"Đừng cho hắn có cơ hội nghỉ ngơi!"
Đối với việc nam tử cầm roi bị Phương Bình đánh bại, khu căn cứ Hoàng Cương cũng không bất ngờ, dù sao thì sự chênh lệch về thực lực cũng bày ra đó.
Thương Tâm phân phó cho một nữ tử có dung mạo coi như cũng khá được, trên tay nàng cầm một thanh kiếm màu vàng.
"Ta hiểu rồi."
Nữ tử đáp một tiếng, rất nhanh đã xuất hiện trên đài đối chiến, rồi sau đó liền phát động tập kích.
Trong tay cầm thanh kiếm màu vàng, nàng bay lên trên không chém về phía Phương Bình.
Ngay sau đó, một viên thiên thạch bốc cháy thật lớn, kéo theo đuôi lửa tập kích về phía Phương Bình.
Răng rắc ——
Tay phải của Phương Bình khép thành một thành đao, chém một đao về phía viên thiên thạch đang đánh úp tới chỗ Phương Bình.
Một đạo phong nhận màu xanh thật lớn xuất hiện chém về phía thiên thạch, xuyên qua giữa thiên thạch.
Thiên thạch bị bổ làm hai, tựa như là bịch bột mì bị đánh vỡ, tán loạn ra.
Vèo!
Đánh nát thiên thạch, Phương Bình lại nhằm về phía nữ tử cầm kiếm.
Nữ tử cầm thanh kiếm màu vàng, lại chém một nhát về phía Phương Bình.
Ngay sau đó, lại một viên đá thiên thạch bốc cháy nện về hướng Phương Bình.
Thân hình Phương Bình chợt lóe lên, tránh thoát được thiên thạch, hắn bổ nhào đến bên cạnh nữ tử cầm kiếm.
Đúng lúc này, thiên thạch ở trong không trung thế mà lại vì Phương Bình vừa chuyển động một cái mà lại đánh úp về phía Phương Bình cùng với nữ tử cầm kiếm.
Phương Bình nhanh chóng tránh né, mà thiên thạch lại là nện tới chỗ nữ tử cầm kiếm, nổ ra.
Điều ngoài ý muốn chính là, nữ tử cầm kiếm đứng ở giữa điểm va chạm của thiên thạch, trên người lại không có chút thương thế nào, hẳn là quy tắc đặc tính của thiên thạch là không thể đả thương đến người phát động.
"Hừ ——"
Phương Bình hừ lạnh một tiếng, huy động Điều khiển gió với cấp độ lớn nhất, một đạo gió lốc thật lớn va chạm về phía nữ tử cầm kiếm.
Nữ tử cầm kiếm liên tiếp huy động kiếm trong tay, một viên lại một viên thiên thạch xuất hiện, va chạm về phía gió lốc, nhưng dưới gió lốc nó lại bị cắn nát, biến mất vô tung.
Dù có từng viên từng viên thiên thạch chống đỡ, gió lốc vẫn va chạm vào người của nữ tử cầm kiếm, cuốn nữ tử cầm kiếm vào trong.
Khi gió lốc tán loạn ra thì quần áo của nữ tử cầm kiếm đã rách nát, trên người xuất hiện chằng chịt vết thương, bị thương không nhẹ, nhưng nàng cũng không có ngã xuống, nàng vẫn còn có sức để tiếp tục chiến đấu.
Vù ——
Lại một đạo gió lốc thật lớn xuất hiện tập kích về phía nữ tử cầm kiếm.
Nữ tử cầm kiếm vội vàng vung tay chém ra từng viên thiên thạch, cố gắng hết sức ngăn lại nhưng vẫn không đủ để ngăn trở, nàng bị cuốn vào trong gió lốc.
Ầm!
Gió lốc tán loạn, nữ tử cầm kiếm rơi xuống từ không trung, ngã xuống mặt đất, cũng không thể đứng lên được nữa.
Trọng tài tuyên bố Phương Bình thắng, nữ tử cầm kiếm được nâng xuống đài.
"Hộc hộc. . . . . ."
Phương Bình thở hổn hển, liên tiếp đánh bại hai vị chiến lực Thần Tinh làm cho thể lực của hắn bị tiêu hao rất lớn.
Nhưng khu căn cứ Hoàng Cương cũng không cho Phương Bình cơ hội tạm nghỉ.
Vèo!
Nam tử cầm trong tay trường đao đi lên đài đối chiến, ngay khi vừa bước lên đài đối chiến thì đã lập tức phát động tập kích về phía Phương Bình.
Vù!
Chém một đao về phía Phương Bình, sóng âm khủng bố lan tràn về hướng Phương Bình, không khí hóa thành sương mù, mơ hồ có thể nhìn thấy một dải lụa màu trắng.
Vèo!
Tay phải của Phương Bình hóa thành một thanh đao, phóng ra một lưỡi đao màu xanh thật lớn đón lấy dải lụa màu trắng.
Xì xì!
Sóng âm bị lưỡi đao màu xanh bổ ra, phong nhận vẫn tiếp tục đánh về phía trước, chém về phía nam tử cầm đao.
Chỉ có điều, nam tử cầm đao khi vừa phát động công kích thì cũng đã rời khỏi chỗ đứng từ trước.
Lưỡi đao màu xanh chém lên tấm chắn ở phía sau nam tử cầm đao, truyền ra một tiếng vang trầm đục.
Vù!
Lại một đạo sóng âm màu trắng mơ hồ có thể nhìn thấy được tập kích về phía Phương Bình.
Tay phải của Phương Bình bắn ra một đạo quang nhận màu xanh dài đến mấy mét, chém vỡ rồi đánh thẳng về phía nam tử cầm đao.
Với tốc độ gấp ba lần vận tốc âm thanh, hắn xuất hiện bên cạnh nam tử cầm đao chỉ trong phút chốc.
Phập!
Nam tử tránh né, nhưng lại không thể tránh được hoàn toàn, tay trái của hắn bị quang nhận màu xanh lướt qua, xuất hiện một đạo vết thương.
Quang nhận màu xanh đổi phương hướng một cái, từ một sườn khác mà chém về phía nam tử cầm đao.
Tránh né không được, nam tử cầm đao cắn răng một cái, tăng thêm sóng âm trên đao.
Lấy trường đao làm trung tâm, sóng âm khuếch tán ra ngoài, tập kích về phía Phương Bình, cũng tập kích về phía nam tử cầm đao.
"Cũng ác quá đó!"
Phương Bình kêu lên, hắn giống như phòng ngừa rắn rết mà lui về phía sau, trong lúc lui về phía sau, thân thể của hắn hóa thành ngọn lửa.
Lui đến một góc của đài đối chiến, trong tai hắn là một mảnh vù vù, hoàn toàn không nghe được âm thanh gì, cho dù là hóa thành ngọn lửa thì cũng không thể miễn dịch với loại công kích sóng âm này.
Trên thực thế loại sóng âm này là dạng công kích năng lượng mô phỏng hình sóng mà thôi, đã tách rời ra khỏi phương diện vật lý thuần túy rồi, cũng không còn là công kích vật lý thuần túy nữa.
Phương Bình không dễ chịu gì, nam tử cầm đao lại càng khó chịu hơn, chỉ thấy hai tai của hắn có máu tươi chảy ra.
Hiển nhiên, dưới đòn công kích trực diện của bản thân vừa rồi, hắn đã bị trọng thương.
Rầm!
Không dám lại đến gần, đối với nam tử cầm đao còn chưa bình thường trở lại, Phương Bình lại chém một đạo phong nhận tới.
Phập!
Nam tử cầm đao vội vàng chém ra sóng âm đón đánh, nhưng sóng âm được chém ra cũng bị phong nhận bổ vỡ.
Vả lại bởi vì khoảng cách quá gần mà nam tử cầm đao cũng không tránh kịp, chỉ đành phải nâng trường đao lên cản lại.
Bùm!
Nam tử cầm đao bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào tấm chắn phòng ngự, từ trên tấm chắn phòng ngự mà trượt xuống, trường đao rơi xuống bên chân, máu từ khóe miệng trào ra.
Trong lúc va chạm, rõ ràng nội tạng của hắn đã bị thương rồi.
Ầm!
Lại một đạo phong nhận chém về phía hắn, hắn cuống quít nâng trường đao lên cản lại.
Phập!
Trường đao tuột ra khỏi tay, phong nhận chém lên người hắn, trên người hắn xuất hiện một đạo vết thương thật sâu, thậm chí mơ hồ có thể nhìn thấy xương sườn bên trong lồng ngực.
Hoàn toàn bị trọng thương, còn chưa xác định được nam tử cầm trường đao còn có thể đứng lên được nữa hay không, cường giả Thần Tinh đảm nhiệm vị trí trọng tài đã lập tức tuyên bố Phương Bình thắng, ngay lập tức để cho đội hậu cần lên cứu chữa cho nam tử cầm trường đao.
"Hô, hô. . . . . ."
Phương Bình thở dốc kịch liệt, hai chân tựa như bị đổ chì.
Liên tiếp đánh bại được ba vị chiến lực cấp Thần Tinh khiến cho thể lực của hắn bị tiêu hao gần như là không còn.
Nếu là một vị cường giả cấp Thần Tinh kỳ cựu, tất nhiên sẽ không như thế, nhưng hắn không phải, hắn là dùng việc tiêu hao thể lực nhanh chóng làm cái giá phải trả mà bày ra chiến lực Thần Tinh kỳ cựu.
Tính bền vững cũng không bằng cường giả cấp Thần Tinh kỳ cựu, điểm này, Phương Bình bị mắc phải, các thiên tài của các khu căn cứ khác cũng giống như vậy.
Vèo!
Trong nháy mắt khi nam tử cầm trường đao được nâng xuống thì Thương Tâm đã lập tức xuất hiện trên đài đối chiến, không hề để cho Phương Bình có một chút cơ hội khôi phục nào.
Phương Bình hít sâu một hơi, bày ra thế trận sẵn sàng đón quân địch.
Hắn biết rõ, đối mặt với Thương Tâm ở trong trạng thái toàn thắng, hắn với thể lực đã thấy đáy sẽ không có phần thắng, mục tiêu của hắn là cố gắng hết sức để tiêu hao thể lực của Thương Tâm.