Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 374: Thường Thắng chiến Thương Tâm

Chương 374: Thường Thắng chiến Thương Tâm




Biên: Hắc Dược

“Giao cho ta đi!”

Ngay vào lúc này, Thường Thắng lắc người một cái xuất hiện trên đài đối chiến.

Hắn nhìn ra được, Phương Bình đã không còn thể lực, cho dù có muốn tiêu hao thể lực của Thương Tâm thì cũng không được bao nhiêu.

Hơn nữa, trong lòng Thường Thắng có khát vọng muốn được đối chiến một trận với Thương Tâm ở trạng thái toàn thịnh, đây là lòng kiêu ngạo của thiên tài trẻ tuổi.

“Được.”

Phương Bình gật đầu đồng ý.

Hắn cũng nhìn ra khát vọng của Thường Thắng, đổi lại là hắn, hắc cũng có niềm mong muốn được đối chiến với một Thương Tâm trong trạng thái toàn thịnh. (B: Thương Tâm ghê chưa :”<<<)

Tuy rằng Thương Tâm rất mạnh, nhưng hắn không hề cho rằng Thường Thắng sẽ thua thiệt Thương Tâm.

Đặc biệt ở phương diện bền bỉ, Thường Thắng chắc chắn mạnh hơn so với Thương Tâm, dù sao Thương Tâm vẫn còn là cảnh giới Ngũ Giai đỉnh phong, còn Thường Thắng lại là Thần Tinh chân chân chính chính.

Hơn nữa, mặc dù bại thì đã có sao, trong đại hội giao lưu thắng bại không phải là mấu chốt, thông qua chiến đấu để thúc đẩy mài dũa lẫn nhau mới là điều quan trọng.

Cho dù chiến bại, chỉ cần có thu hoạch, như thế là xứng đáng rồi.

Phương Bình bước xuống đài đối chiến, Thường Thắng bước ra tâm, đứng đối diện với Thương Tâm, không ít người sốt sắng nhìn trận giằng co của hai người.

Đã quá lâu, quá quá lâu rồi, đã quá lâu từ khi có một khu căn cứ nào khác ngoài hai nhà Hoa Khoa, Long Bàn có thể bức bách Hoàng Cương đến mức độ này.

“Thật không nghĩ tới, khu căn cứ Ngân Xuyên có thể đẩy khu căn cứ Hoàng Cương đến bước đường này.”

“Thương Tâm sẽ không bại dưới tay Thường Thắng chứ?”

“Làm sao có khả năng!”

Thanh âm xì xào bàn tán vang vọng khắp khán đài, mọi người đều kinh ngạc khi nhìn thấy khu căn cứ Ngân Xuyên có thể chiến đấu một trận ngang sức như thế với Hoàng Cương.

Đương nhiên dù có thấy trước mắt tình cảnh hiện tại, phần lớn người xem như trước đều nghiêng về khu căn cứ Hoàng Cương hơn, cho rằng Thương Tâm sẽ giành thắng lợi cuối cùng.

Dưới tình huống một chọi một toàn lực thế này, Thương Tâm hoàn toàn không có lí do để bại, dù sao hắn vẫn là kẻ chiếm cứ vị trí thứ nhất của bảng xếp hạng trong khu căn cứ Hoàng Cương suốt từng ấy năm trời.

Ào ào ào!

Thương Tâm ra tay, cây thương đỏ ngòm đập mạnh xuống đất, dung nham lập tức vỡ đất mà ra, tựa như là dòng sông dung nham, bao phủ toàn bộ đài quyết đấu tràn đến chỗ Thường Thắng.

“Hấp thu năng lượng!”

Quanh thân Thường Thắng tỏa ra ánh sáng màu lam, dưới luồng ánh sáng lam dòng sông dung nham đông cứng lại, trong nháy mắt biến thành nham thạch.

Sở hữu năng lực hấp thu năng lượng, thứ hắn không sợ nhất chính là công kích bao hàm các loại năng lượng.

Vèo!

Dung nham bị khắc chế, Thương Tâm nhíu nhíu mày, nhấc cây trường thương lên, hắn chạy như bay về phía Thường Thắng, trong phút chốc đã đến sát bên cạnh Thường Thắng.

Bạch!

Vận dụng năng lực Nát bấy, từ bàn tay phải của Thường Thắng có một thanh đao ánh sáng màu trắng kéo dài ra đến mấy mét, tước về phía Thương Tâm.

Thương Tâm giơ cây trường thương đỏ ngòm đón lấy, quét ngang đỡ đòn.

Oanh!

Quang nhận màu trắng và trường thương màu đỏ va chạm mãnh liệt, dưới lực phản chấn của cú va chạm, cả Thường Thắng và Thương Tâm đều không khỏi lùi về phía sau.

Năng lực dung nham bị khắc chế, theo lý thuyết Thương Tâm sẽ phải thiệt thòi trong trận giao thủ này, nhưng hắn ta hoàn toàn không.

Chỉ thấy lúc này cây trường thương đỏ ngòm sáng lên hào quang màu tím.

Xuất hiện những hoa văn tím lịm quanh cây trường thương, từ luồng hào quang tím lại sản sinh ra sức đẩy kinh người, chính loại sức đẩy mãnh liệt này đã chặn lại năng lực Nát bấy của Thường Thắng.

Không sai, cây trường thương màu đỏ trong tay hắn không chỉ sở hữu mỗi năng lực dung nham, mà còn có thêm năng lực sức đẩy, đây chính là một thanh vũ khí ma hóa vô cùng hiếm thấy nắm giữ hai loại năng lực cùng một lúc.

Đây cũng chính là kiệt tác đầy tự hào của hắn.

Oành!

Sức mạnh cơ bắp cấp bậc Thần Tinh của Thường Thắng bạo phát, cưỡng ép ngừng quán tính giật lùi, đuổi theo Thương Tâm, quang nhận màu trắng đâm hướng Thương Tâm.

Bạch!

Bên trên ngón trỏ tay trái của Thương Tâm có một chiếc nhẫn màu cam sáng lên, theo ánh sáng của chiếc nhẫn, tốc độ của Thương Tâm tăng vọt, hắn nhanh chóng lui ngược lại tránh thoát quang nhận lao tới.

Là một luyện khí sư chân chính, trong tay hắn tất nhiên không chỉ có một món vật phẩm ma hóa, chiếc nhẫn màu cam này chính là một vật phẩm ma hóa có khả năng tăng cường tốc độ.

Tránh thoát đòn công kích của Thường Thắng, Thương Tâm đi vòng qua phía bên tay trái của Thường Thắng, đâm cây trường thương phát động công kích.

Ầm!

Bên phía tay trái của Thường Thắng đã có một tấm khiên tạo ra từ lúc nào, đỡ lấy chiêu này.

Hai năng lực lại lần nữa va chạm, không khí bị gợn thành sóng, nếu bị gợn sóng dư ba này quét trúng thì dù là cường giả cấp Thần Tinh, chắc chắc cũng sẽ không dễ chịu gì.

Thương Tâm thu chiêu, Thường Thắng không truy kích mà lựa chọn lấy bất biến ứng vạn biến, vì Thương Tâm có tốc độ cao hơn hắn.

Ầm ầm ầm!

Thương Tâm liên tục thay đổi phương hướng tập kích Thường Thắng, nhưng mọi ngóc ngách đều bị Thường Thắng đỡ được.

Mỗi một lần hai người va chạm đều có sóng trùng kích đủ mạnh để đả thương cường giả cấp Thần Tinh khuếch tán ra.

Tuy rằng phương diện tốc độ không bằng Thương Tâm, nhưng là một cường giả cấp Thần Tinh chân chính, phản ứng của Thường Thắng cực kì mau lẹ, dựa vào khả năng phản ứng phi thường hắn liên tiếp đỡ được công kích của Thương Tâm.

Trận chiến rơi vào thế giằng co, Thương Tâm kịch liệt thở hổn hển, tình thế dần dà đẩy hắn vào chỗ bất lợi, bởi vì nếu tiếp tục so đấu thể lực thì hắn sẽ thua Thường Thắng.

Thể lực cạn dần, thân thể phản ứng không còn nhanh nhạy, vốn dĩ hắn thu chiêu linh hoạt bao nhiêu thì giờ lại lộ ra sơ hở, Thường Thắng không hề bỏ sót mà vung lưỡi đao trắng đánh ngay lỗ hổng phòng ngự của hắn.

Xì xì!

Không kịp trốn tránh, nơi ngực Thương Tâm xuất hiện một vết chém xéo qua vai, máu tươi theo đó chảy dài, nhuộm đỏ rìa rách của áo hắn.

Phốc phốc phốc!

Tiếp tục giao thủ, trên người Thương Tâm thỉnh thoảng lại có thương tích xuất hiện, dù mỗi một lần trúng đòn cũng không tính sâu, nhưng thương thế tích lũy dần dà khiến máu hắn chảy không ít, dẫn đến trạng thái cơ thể hắn xuống cấp nghiêm trọng.

Xì xì!

Quang nhận màu trắng tiến công thần tốc, Thương Tâm đã quá đuối sức, không thể ngăn hay trốn, lưỡi đao đâm sâu và bụng hắn, sâu đến nỗi suýt chút là chọt thủng bụng Thương Tâm.

Rầm!

Thường Thắng hóa giải quang nhận, Thương Tâm không còn điểm tựa mà ngã ra đất, mất khả năng chiến đấu.

Thương Tâm bị khiêng xuống đài, khán giả một lặng yên như tờ, không ai ngờ được kết quả sẽ thành ra vậy.

Khu căn cứ Hoàng Cương đối chiến với khu căn cứ Ngân Xuyên, thế mà lại thua.

Sự kiện ba đại khu căn cứ bại trận dưới tay một khu căn cứ khác đã rất nhiều năm rồi chưa xuất hiện, bây giờ cuối cùng cũng tái diễn.

“Thua rồi, khu căn cứ Hoàng Cương thua rồi!”

“Bao nhiêu năm rồi? Đã bao nhiêu năm không có bất kì khu căn cứ nào khác ngoài ba đại khu đánh bại ba đại khu?”

Từng người từng người trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc, kết quả như vậy quá sức vượt khỏi dự liệu của bọn họ.

Khu căn cứ Hoàng Cương bị đánh rơi khỏi ngai vàng, thay vào đó khu căn cứ Ngân Xuyên leo lên thế chỗ, đây là chuyện trước đó chưa một ai đã từng nghĩ đến.

“Khu căn cứ Ngân Xuyên…”

Phía khu căn cứ Hoa Khoa, chủ nhân vị trí thứ nhất bảng danh sách, Nhiếp Vi nghiêm mặt, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự uy hiếp đến từ khu căn cứ Ngân Xuyên.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận, qua chiến tích đánh bại khu căn cứ Hoàng Cương, khu căn cứ Ngân Xuyên đã có đủ tư cách uy hiếp khu căn cứ Hoa Khoa.

“Quả nhiên không đơn tẻ như ngày nào nữa, tuy nhiên ngươi đã dự liệu trước được kết quả sẽ như thế này chưa?”

Ánh mắt Lam Điệp nhìn về phía Thương Tâm bị khiêng xuống đài, trong tiếng nói mang theo nét cảm thảm.

Nàng biết Thương Tâm đã chán ngấy cái kịch bản ba đại khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương hỗ tranh ba vị trí đầu.

Nhưng nàng cũng sợ rằng chính Thương Tâm còn không thể ngờ tới, vòng xoay tẻ nhạt dù bị phá vỡ nhưng hòn đá lót đường đầu tiên lại là Hoàng Cương.

“Khu căn cứ Ngân Xuyên năm nay cũng hung hãn thật.”

Khuôn mặt đáng yêu của Bạch Tuyết nỗ lực duy trì vẻ nghiêm túc, chỉ là dù có cố đến đâu thì trông nàng cũng buồn cười không chịu được.

“Phải cẩn thận, bằng không chúng ta cũng có khả năng trở thành một Hoàng Cương thứ hai.”

Lam Điệp nghiêm giọng nói.

“Không có đâu, không có chuyện đó đâu!”

Bạch Tuyết lắc đầu liên tục, trông chẳng khác gì cái trống bỏi.

“Khu căn cứ Ngân Xuyên có tới hai vị chiến lực Thần Tinh kỳ cựu, mà khu căn cứ Hoàng Cương chỉ có một.”

“Nhưng chúng ta khác họ, chúng ta cũng có hai vị chiến lực Thần Tinh kỳ cựu cơ mà, trên hết là hơn họ luôn cả hai vị chiến lực Thần Tinh.”

Lam Điệp mỉm cười, không hồi đáp.

Dù khu căn cứ Ngân Xuyên khiến nàng cảm thấy áp lực không nhỏ, nhưng chính nàng cũng không cảm thấy nhụt chí, đúng như Bạch Tuyết nói vậy, nàng không cho là khu căn cứ Long Bàn sẽ bại bởi Ngân Xuyên.

Nàng tuy rằng không hề coi thường khu căn cứ Ngân Xuyên, nhưng cũng sẽ không e ngại trước trận đối chiến giữa hai khu căn cứ, không phải có sự thay đổi cũng chính là kỳ vọng của nàng sao?

Nghỉ một ngày, đại hội giao lưu đã tổ chức liên tục sáu ngày, các khu căn cứ đều không khỏi cảm thấy tinh thần mệt mỏi, vì đó ngày thứ bảy xả hơi.

Ngủ đến chảy cả thây, nướng tận mười giờ sáng, năm người Phương Bình mới dậy rửa mặt rời phòng.

Bữa sáng tất nhiên không ai cấp cho, bọn họ rời khách sạn đến một nhà hàng gọi món, cứu vớt cái bụng rỗng biểu tình nãy giờ.

Sau khi ăn no bọn họ bắt đầu suy tính cách giết thời gian còn lại.

Sau phen đại chiến ngày hôm qua, cả thân thể và tinh thần đều đã tới giới hạn, lúc này còn luyện tập sẽ mang tác dụng phụ, tốt hơn nên nghỉ ngơi thư giãn.

“Không bằng ghé qua cửa hàng máy móc khoa học kỹ thuật đi, nền khoa học kỹ thuật cơ khí của khu căn cứ Hoa Khoa vô cùng đặc biệt, mặc dù không mua thì cũng có thể mở mang kiến thức, tốt đúng không?”

Hồ Ngạo Nhi đề nghị, mấy người Phương Bình đều hơi động lòng, bọn họ đúng thật là rất tò mò vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật của nơi này.

Rời khỏi Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa, gọi hai chiếc xe taxi, năm người chạy thẳng tới cửa hàng cơ khí lớn nhất thành phố.

Muốn tham quan thì phải đi chỗ đẹp nhất, vì lẽ đó bọn họ không cần đắn đo lựa chọn nơi đến nữa.

Xe taxi dừng trước một tòa nhà có bảng hiệu “Trung tâm vật phẩm ma hóa khoa học kỹ thuật Nhiếp thị”.

Đây là một tòa nhà năm tầng, cả tòa nhà đều thuộc sở hữu của tập đoàn Nhiếp thị, thỉnh thoảng sẽ thấy người không giàu sang thì cũng là cao quý ra vào cánh cổng.

Năm người bước vào trong tòa nhà, lập tức có nhân viên tiếp thị chạy đến tiếp đón năm người, dẫn đường giới thiệu cho cả nhóm.

Trong tòa nhà này, tầng thứ nhất bán vật phẩm ma hóa khoa học kỹ thuật Nhất giai, tầng thứ hai bán vật phẩm Nhị giai, lần lượt tăng tiến, đến tầng thứ năm là bán vật phẩm Ngũ giai.

Còn về vật phẩm cấp bậc Thần Tinh trở lên, món đồ như vậy cũng tương đương vật vật ma hóa cấp bậc Thần Tinh, loại vật phẩm này quý giá đến mức có dùng tiền cũng không thể mua được.

Tập đoàn Nhiếp thị tuy rằng có sản xuất loại vật phẩm đó, nhưng sẽ không công khai buôn bán, chỉ có thể thu mua qua các đợt đấu giá định kì.

Năm người đi thẳng đến tầng thứ năm, trước mắt họ là mười mấy quầy hàng, mỗi một cái quầy như vậy chỉ một loại hình vật phẩm chuyên biệt, những món vật phẩm có cấu tạo bên ngoài trông rất tinh tế góc cạnh, nhìn vô cùng hiện đại và có khoa học, lại sang trọng và thời thượng như một tác phẩm nghệ thuật.

Cuối cùng, những người khác không mua, còn Phương Bình thì mua một món vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật Ngũ giai đỉnh phong.

Nhưng hắn không phải mua với ý định bắt chước thành viên khu căn cứ Hoa Khoa dùn vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật để chiến đấu, mà chỉ muốn thử nghiệm xm năng lực Mera Mera no Mi biến dị có thể cường hóa được hay không.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch