Đối chiến bắt đầu, người nhất lên đài bên khu căn cứ Hoa Khoa vẫn là nam tử hai súng, bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên vẫn là Hạng Khâu.
Đối mặt với nam tử hai sung sở hữu chiến lực Thần Tinh, liên tiếp cả Hạng Khâu và Lục Tào lên sau đều bị đánh bại, việc này cũng không hề ngoài ý muốn.
Hồ Ngạo Nhi lên thứ ba, dễ dàng đánh bại nam tử hai súng đã bị tiêu hao thể lực nghiêm trọng, rồi nàng lại bại dưới tay nam tử sung máy lên đài thứ hai bên khu căn cứ Hoa Khoa.
Nhìn thấy Hồ Ngạo Nhi bị đánh bại, Phương Bình liền lập tức đứng lên, chuẩn bị xuất chiến, thế nhưng lúc này Thường Thắng lại nói.
“Khả năng chịu đựng của ta lâu hơn ngươi, để ta xuất chiến trước.”
“Cũng được.”
Phương Bình hơi suy nghĩ một chút rồi đồng ý ngay.
Nếu Thường Thắng lên đài trước thì đối thủ của hắn chắc chắn sẽ là chủ nhân vị trí thứ nhất trên bảng danh sách khu căn cứ Hoa Khoa, Nhiếp Vi, đối với chuyện này hắn không có sợ gì, ngược lại chính là lòng chờ mong.
Thường Thắng có khát vọng được đối chiến tay đôi với các thiên tài đứng đầu của những khu căn cứ khác, hắn tất nhiên cũng có.
Thường Thắng bước lên đài đối chiến, dùng năng lực Nát bấy tạo ra tấm chắn gắng gượng chống đỡ thế công liên tục từ cây súng máy ma hóa khoa học kỹ thuật do nam tử bên Hoa Khoa điều khiển, rồi tiếp cận đánh gục nam tử súng máy.
Người thứ ba lên đài bên khu căn cứ Hoa Khoa chính là cô gái với khẩu đại bác mini.
Những cái lưới màu trắng liên tiếp được bắn về phía Thường Thắng, thế nhưng với năng lực Nát bấy của Thường Thắng thì những cái lưới kia dễ dàng bị tan biến như kẹo bông gòn gặp nước, cô gái với khẩu pháo mini bị đánh bại.
Bên Hoa Khoa tiếp tục cho người thứ tư lên đài, chính là Tinh Vũ với chiến lực có thể so với Thần Tinh kỳ cựu. (B: À không, lão tác ném bom còn toi lấp hố, bản gốc bị rối loạn “Tinh” với “Kim” thật… Duma <(“))
Đối mặt với đối phương, Thường Thắng không thể ung dung chiến trận được nữa, phí một đống thời gian giằng co Thường Thắng mới có thể suýt soát đánh bại đối phương.
“Hộc hộc…”
(B: Từ giờ tên mi sẽ là Tinh Vũ =v=)
Sau khi đánh bại Tinh Vũ, thể lực Thường Thắng tiêu hao không ít, trán hắn đã ướt đẫm mồ hôi, dù sao chiến lực của Tinh Vũ cũng là Thần Tinh kỳ cựu, lại thêm hai chiến lực Thần Tinh trước đó hao mòn, tất nhiên muốn chiến thắng cũng không dễ dàng gì.
Vèo!
Trên người mặc bộ giáp động lực, Nhiếp Vi xuất chiến, nàng nhíu nhíu mày nhìn Thường Thắng.
“Bằng tình trạng hiện giờ của ngươi là không thể nào mà đánh thắng được ta, thứ tự lên đài bên ngươi đã sai quá sai rồi!”
Đối với thực lực của Thường Thắng, nàng hoàn toàn thừa nhận hắn mạnh, dù sao Thương Tâm cũng chính là bại binh trong tay Thường Thắng thôi.
Thế nhưng dưới cái nhìn của nàng, Thường Thắng lên đài thứ tư chứ không phải áp chót là một sai lầm, sai lầm chí mạng.
Bằng tình trạng hiện tại, Thường Thắng tuyệt đối không thể là đối thủ của nàng, mà người mới Phương Bình sẽ lên thế Thường Thắng sau đó, tuy rằng hắn có chiến lực của Thần Tinh kỳ cựu, nhưng tất nhiên vẫn sẽ chênh lệch thực lực với nàng, hoàn toàn không thể là đối thủ.
“Lựa chọn sai lầm sao? Ta lại không cảm thấy vậy!”
Thường Thắng lắc đầu, hắn nhìn qua vị Thần Tinh đảm nhiệm trọng tài rồi lên tiếng.
“Ta đầu hàng.”
“Ngươi…!?”
Nhiếp Vi giật mình nhìn Thường Thắng, tuy rằng với trạng thái hiện tại Thường Thắng sẽ không thể là đối thủ của nàng, nhưng vẫn là có thể tiêu hao một ít thể lực của nàng, nên cố đi chứ, có ai ngờ Thường thắng lại trực tiếp nhận thua vậy không.
“Không nên xem thường hắn, bằng không ngươi sẽ chẳng thể là đối thủ của hắn đâu.”
Lưu lại một câu nhắc nhở, Thường Thắng nhẹ nhàng rời khỏi đài đối chiến.
Phương Bình đã đứng chờ sẵn dưới đài, nhìn thấy Phương Bình, Thường Thắng khẽ mỉm cười.
“Giao cho ngươi.”
“Không thành vấn đề!”
(B: Một chiến hữu, một bằng hữu, một người anh em ;;;-;;;)
Phương Bình gật đầu, hắn đi thẳng lên sàn đấu.
Nếu như Thường Thắng khát vọng một trận đấu công bằng với Thương Tâm, thì hắn cũng khao khát một cuộc chiến ngang tay với Nhiếp Vi, cả hai đều hiểu nỗi lòng đối phương mong muốn gì, và cả hai cũng chủ động để lại cơ hội cho người kia.
Vẫn là câu nói kia, thứ hạng không phải mục đính chính, thông qua những lần va chạm đối chiến với các thiên tài trẻ tuổi để mài dũa bản thân mới là điều quan trọng.
Thiên phú của bản thân hắn đã vô cùng kinh khủng rồi, đạt đến cấp bậc phi phàm đủ để dọa người, mấy ngày nay liên tục chiến đấu khiến hắn có cảm giác bình cảnh Ngũ giai đỉnh phong đang dần bị mài mòn, cánh cửa Thần Tinh ngày một rộng mở, hiển nhiên việc chiến đấu có ích lợi rất lớn để đột phá bình cảnh.
“Không biết đến phút cuối sẽ có bao nhiêu người kinh ngạc.”
Trên ghế ngồi của khu căn cứ Ngân Xuyên, Lữ Vận không hề tức giận khi thấy Thường Thắng chủ động nhận thua, trái lại nàng còn lộ ý cười trên mặt.
Mục đích của đại hội giao lưu chính là tạo ra cơ hội cho thế hệ trẻ tiếp xúc thúc đẩy lẫn nhau, cùng nhau chiến đấu cùng nhau phát triển, nếu xét theo khía cạnh này thì thứ hạng chỉ là thứ yếu.
Đương nhiên, nếu thứ hạng quá thấp cũng sẽ vô cùng mất mặt, nhưng khu căn cứ Ngân Xuyên đã đánh bại được con quái vật khổng lồ Hoàng Cương rồi, đó chính là một bước đột phá trong lịch sử nhàm chán dày đặc những chiến tích trùng lặp, thứ hạng năm nay của Ngân Xuyên cũng không cần phải lo thấp.
Hơn nữa đối với thực lực của Phương Bình nàn không hề có sự nghi ngờ, phải biết, cho đến bây giờ Phương Bình vẫn còn chưa sử dụng nhiều loại năng lực khác.
Trên đài đối chiến, Nhiếp Vi tỉ mỉ đánh giá Phương Bình đang dần ló dạng, trong ánh mắt nàng có vẻ nghi hoặc.
Vốn nàng cho rằng cuộc đấu giữa hai khu căn cứ Ngân Xuyên và Hoa Khoa, đối thủ của nàng sẽ là Thường Thắng, nhưng nàng lại không ngờ Thường Thắng chịu thua vào phút cuối, giao lại trận đấu cho tên người mới Phương Bình đứng ở trước mắt này.
Lần thứ nhất tham gia đại hội giao lưu đã bày ra chiến lực Thần Tinh kỳ cựu, tên người mới Phương Bình này không thể không mạnh được, nhưng nàng thực sự không hiểu, dựa vào đâu mà Thường Thắng dám tự tin cho rằng tên người mới này có thể đánh bại nàng.
“Bắt đầu đối chiến!”
Cường giả cấp Thần Tinh đảm nhiệm vị trí trọng tài như mọi lần lại tuyên bố bắt đầu cuộc chiến, nàng hít sâu một hơi, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.
“Cũng được, để ta nhìn xem ngươi có như Thường Thắng nói mạnh đến xứng đáng làm đối thủ ta hay không!”
Thể năng nàng chảy vào buồng động cơ, hệ thống động lực hoạt động, trong nháy mắt, tốc độ của nàng đã đạt đến gấp ba lần vận tốc âm thanh.
Vèo!
Nàng trong phút chốc đã xuất hiện bên cạnh Phương Bình, cú đấm thiết giáp được tăng cường gấp mấy chục lần động lượng đánh về phía Phương Bình.
Không khí nổi lên gợn sóng, được tăng cường gấp mấy chục lần khiến cho sức mạnh của nàng có thể so với cường giả Thần Tinh lâu năm loại hình cơ bắp, hơn nữa còn là ngang hàng với đỉnh cấp.
Vèo!
Ngay khi quả đấm của nàng sắp nện trúng Phương Bình, Phương Bình lại nhanh chóng lắc mình, tránh được quả đấm của nàng.
Trong nháy mắt, hắn triển lộ ra tốc độ không thua kém nàng chút nào.
“Tốc độ gấp ba vận tốc âm thanh, này chính là thực lực ngươi ẩn giấu à, nhưng chỉ bằng vào điểm này có thể thắng ta được chắc!”
Nhiếp Vi hừ lạnh, như hình với bóng mà quấn lấy Phương Bình.
Phương Bình không tiếp tục tránh né, kích hoạt Trạng thái Tiên Nhân, Haki Vũ Trang bám vào nắm đấm hắn, vận dụng Quái Hại Sát Long quyền.
Ầm ầm!
Hai nắm đấm va chạm, như thể sao chổi va vào mặt trăng, song trùng kích bùng nổ, sức công phá khiến cho không khí cũng phải phập phồng, xuất hiện từng luồng khí lãng xô đẩy cuộn dâng.
Phương Bình bị sóng trùng kích đẩy về phía sau, Nhiếp Vi cũng không ngoại lệ.
Nhiếp Vi với đòn thế mạnh nhất đủ để tiếp cận cấp bậc Thần Tinh đỉnh phong cũng không gây khó dễ được gì cho Phương Bình.
“Chặn được rồi…?”
“Hắn chặn lại đòn đánh chính diện của Nhiếp Vi rồi?”
“Là chiến lực ngang nhau sao, làm sao có thể như vậy được?”
Trên khán đài, nhìn thấy đến cả khi đối thủ là Nhiếp Vi mà cũng không thể tạo sức uy hiếp cho Phương Bình, trên mặt ai nấy đều không khỏi lộ ra vẻ kinh sợ.
Thực lực ở trạng thái toàn thịnh của Nhiếp Vi đã tiệm cận với cấp bậc Thần Tinh đỉnh phong, nếu như Phương Bình có thể đón đỡ được, thì không phải cũng tương tự với việc nói hắn sở hữu chiến lực tương đương.
“Đây mới chính là thực lực ngươi đang ẩn giấu?”
Dưới lớp mặt nạ thiết giáp, khuôn mặt Nhiếp Vi cũng mang nét kinh ngạc không kém, nàng không nghĩ tới Phương Bình còn đang che giấu thứ sức mạnh như vậy. (B: Một người đàn ông chân chính, ngoài mặc quần đùi còn phải mặc quần con… <(“))
Nàng rốt cuộc cũng đã rõ ý tứ trong lời nói của Thường Thắng, quả thật, đối mặt một đối thủ như thế này, chỉ cần sơ sẩy một cái là cầm chắc chiến bại.
“Không thể nói là ta cố tình che giấu, chỉ là không cần phải vận dụng thôi,”
Phương Bình hồi đáp.
Sau khi cảnh giới của hắn tăng đến Ngũ giai đỉnh phong, sức chiến đấu của hắn tất nhiên đã được cường hóa một khoảng lớn, nhưng trước giờ vẫn chưa thể hiện ra, lí do rất đơn giản, trong những trận đấu trước đây hắn vẫn chưa dùng tới Trạng thái Tiên Nhân để cường hóa chiến lực.
Hắn cũng không hề có ý nghĩ ẩn giấu thực lực, chỉ vì đối thủ trước giờ của hắn không đủ khiến hắn vận dụng mà thôi. (B: Chiêu này phải tích, càng tích càng nổ lâu <(“))
Còn một nguyên nhân nữa đó là, Trạng thái Tiên Nhân có tính nhất thời, sau khi vận dụng Trạng thái Tiên Nhân thì thể lực của hắn sẽ bị rút ngắn lại.
Vèo!
Phương Bình chủ động công kích Nhiếp Vi, hắn dùng nắm tay phải đang bị Haki Vũ Trang phủ cho đen thui đánh vào mạn hông Nhiếp Vi.
Ầm ầm!
Nhiếp Vi không cam lòng yếu thế, tương tự, nàng cũng tung ra một quyền chặn lại, hai bên lại va chạm với nhau.
Lực trùng kích khủng bố xô hai người ra xa, thế nhưng chỉ một khắc sau cả hai lại lần nữa vung quyền nhào tới.
Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm!
Hai người sử dụng cả song quyền, không khí bên trong quay cuồng như cái máy xay thịt, chỉ mỗi sóng trùng kích cũng đã đủ khiến cường giả cấp Thần Tinh trầy da tróc vẩy.
“Khu căn cứ Ngân Xuyên là đang muốn quật khởi hay sao?”
Nhìm chằm chằm tình hình trên đài đối chiến, cả hai bên đều chưa rơi vào thế hạ phong, còn khán đài thì muốn nổ tung rồi.
Thực sự khu căn cứ Ngân Xuyên năm nay quá sức ngoài khả năng dự đoán của mọi người, tuy rằng chỉ có ba vị chiến lực cấp Thần Tinh, nhưng trong đó lại có cả hai người đủ sức đương đầu với hai chủ nhân bảng danh sách của Hoa Khoa và Hoàng Cương.
Nói riêng về số lượng thiên tài đỉnh cấp thì Ngân Xuyên đã vượt qua cả ba khu căn cứ Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương rồi.
Ầm ầm!
Lại một lần va chạm giữa hai nắm đấm, Nhiếp Vi kéo dài khoảng cách, sau lưng nàng xuất hiện đôi cánh màu tím, nàng phóng lên trời, lơ lửng trong không trung.
Rồi sau đó ở vị trí hai vai của nàng lộ ra hai ống pháo, hai cột sáng màu tím phá vỡ khoảng cách bay vụt tới chỗ Phương Bình.
Phương Bình nhanh chóng tránh né, thoát được hai cột sáng màu tím, nhưng rất nhanh lại có hai cột sáng tím khác kéo đến, từng cột từng cột ngắm chuẩn bắn chỉnh oanh tạc quay cuồng quang vị trí Phương Bình từng đứng.
Là do nàng nhìn ra được, chiến lực tiệm cận Thần Tinh đỉnh phong Phương Bình sở hữu chỉ dùng được trong cận chiến, không có khả năng phi hành hay tấn công từ xa.
Nhưng, đúng thật sự là Phương Bình chỉ có năng lực cận chiến là tiệm cận Thần Tinh đỉnh phong sao?
Tất nhiên là, làm gì có.
Tay phải Phương Bình hóa thành lưỡi đao, một lưỡi lại một lưỡi phong nhận xé gió bay ra, đón lấy từng cột sáng tím, bổ đôi những cột sáng màu tím thành hai khúc.
Các loại năng lực Mera Mera no Mi biến dị, Hie Hie no Mi biến dị dù có Trạng thái Tiên Nhân tăng cường cũng khó đạt được uy lực của Thần Tinh đỉnh phong.
Nhưng năng lực Điều khiển gió thì khác, đẳng cấp loại năng lực này từ đầu đã cao hơn các năng lực kia của hắn rồi.
Bá bá bá!
Một lưỡi lại một lưỡi đao gió được chém ra, tất cả cột sáng màu tím đánh tới đều bị chém nát tại trên không trung.
Màu tím trộn lẫn với màu xanh, tựa như là cơn mưa pháo hoa rực nở trên bầu trời trong vắt, xinh đẹp tuyệt trần, nhưng cũng nguy hiểm tuyệt đối.