Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 377: Đối chiến Nhiếp Vi

Chương 377: Đối chiến Nhiếp Vi




Biên: Hắc Dược

"Khả năng đánh cận chiến lẫn cự li xa đều có."

Nhiếp Vi bay trên không trung, khuôn mặt bọc trong thiết giáp của nàng trở nên càng thêm ngưng trọng, đối phương cũng có khả năng đánh từ xa giống như nàng.

Bây giờ ưu thế duy nhất của nàng đại khái đó là có thể bay được trên không trung, đối phương không thể tới gần nàng khi đang bay.

Chỉ có điều, Phương Bình thật sự không có năng lực phi hành sao?

Tất nhiên không phải, năng lực Thần tốc mà hắn sở hữu cũng là một dạng của năng lực phi hành.

Chỉ là Phương Bình cũng không định vận dụng năng lực Thần tốc, dưới loại tình huống này như bây giờ, hắn có năng lực càng thích hợp hơn so với năng lực Thần tốc.

Ầm!

Thân ảnh của Phương Bình biến mất, sau khi lại xuất hiện thì hắn đã đứng phía sau Nhiếp Vi rồi, trên tay trái bắn ra một đạo quang nhận màu xanh đập về phía sau lưng của Nhiếp Vi.

Ở loại thời điểm này, thứ dùng tốt nhất tất nhiên là ma pháp truyền tống, lúc trước thì không cần, chỉ bởi vì năng lực Thần tốc lúc trước là đã đủ rồi.

"Thuấn di, không ổn. . . . . ."

Lúc nhìn thấy Phương Bình biến mất, Nhiếp Vi đã có một dự cảm không tốt.

Mà thông qua cảm biến hồng ngoại của hệ thống trong thiết giáp, lúc nàng phát hiện phía sau người xuất hiện một nguồn nhiệt thì nàng liền biết, dự cảm không ổn đã trở thành sự thật, đối phương ngoại trừ những năng lực đã bày ra trước đó ra thì còn sở hữu năng lực thuấn di nữa.

Hai lần khiến nàng kích động, đột nhiên nàng xoay người, đánh một quyền về phía sau.

Chỉ có điều, còn chưa đợi động tác của nàng làm xong thì một đạo quang nhận màu xanh đã đập lên lưng của nàng.

Bành——

Nàng lập tức rơi xuống từ trên không trung, hung hăng mà ngã lên đài đối chiến được đúc bằng kim loại.

Một tiếng nổ vang lên, đài đối chiến cùng với cả không gian dưới lòng đất cũng hơi hơi lắc lư.

"Phòng ngự thật là cứng rắn, hẳn là đã trộn lẫn kim loại ma hóa cao cấp vào đó rồi!"

Nhờ vào năng lực Thần tốc, Phương Bình trôi bồng bềnh trên không trung, hắn nhìn Nhiếp Vi bị rơi xuống mặt đất mà nhíu nhíu mày.

Nếu là cường giả cấp Thần Tinh kỳ cựu bình thường, dưới một kích này của hắn chắc chắn đã bị thương nặng rồi, nhưng đối mặt với Nhiếp Vi toàn thân đều được bọc bởi thiết giáp, thiệt hại tạo thành cũng không lớn như trong tưởng tượng.

Một kích vừa rồi của hắn, mặc dù để lại một vết thương dài trên người Nhiếp Vi đang được bao quanh bởi thiết giáp, nhưng lại không thể đục thủng được động lực thiết giáp.

Cho dù lực chấn động có thể xuyên qua thiết giáp mà truyền đến trên người Nhiếp Vi, nhưng sau khi trải qua việc bị thiết giáp ngăn trở mà suy giảm thì thương tích mà Nhiếp Vi chịu hẳn là cũng cực kỳ hữu hạn.

Quả nhiên, Nhiếp Vi rất nhanh liền xoay người bò lên, động tác mau lẹ, rõ ràng không chịu thương tổn quá nặng.

"Năng lực thuấn di!"

Khuôn mặt được bọc thiết giáp của Nhiếp Vi lộ ra vẻ cực độ ngưng trọng, nàng thật sự không ngờ tới, trên người một con người thế mà lại có được nhiều năng lực như vậy, mà mỗi một loại năng lực đều mạnh mẽ như thế.

Năng lực hệ Hỏa, năng lực hệ Phong, một loại năng lực nào đó có thể cường hóa thân thể cùng với năng lực thuấn di, đối phương đã sở hữu bốn loại năng lực siêu hạng.

Mà có thể làm cho đối phương, một kẻ ở Ngũ giai đỉnh phong có được sức chiến đấu như thế, bốn loại năng lực này cũng không chỉ là siêu hạng đơn thuần như vậy.

Ầm!

Thuấn di, Phương Bình lại xuất hiện ở phía sau Nhiếp Vi, phong nhận màu xanh quét về phía chỗ bị thương sau lưng Nhiếp Vi.

Nhiếp Vi đã có đề phòng từ sớm, nàng nhanh chóng khua quyền đánh úp về phía sau.

Ầm!

Nhiếp Vi liên tục lui về phía sau, tuy rằng đỡ được đòn tấn công của Phương Bình, nhưng bởi vì quá mức hấp tấp nên không thể phát huy được toàn lực ra mà rơi vào thế hạ phong.

Ầm!

Còn không đợi nàng ổn định lại thân thể, Phương Bình đã thuấn di một cái, xuất hiện sau lưng của nàng, phong nhận bổ về phía chỗ bị thương tổn bọc động lực thiết giáp của nàng, mà nàng cũng đã không kịp đỡ hay tránh né nữa rồi.

Xoẹt!

m thanh lưỡi dao sắc bén cắt lên kim loại vang lên, trên lưng động lực thiết giáp của nàng lại xuất hiện một vết rách, mà nàng thì bay ra ngoài xa, đập lên tấm chắn phòng ngự.

Tuy rằng không đỡ cũng như không tránh né kịp, nhưng nàng vẫn di chuyển tránh được một chút, tránh cho bị đánh vào duy chỉ một vị trí.

Xoẹt

Xoẹt xoẹt!

Phương Bình liên tục thuấn di xuất hiện xung quanh Nhiếp Vi, tập kích về phía Nhiếp Vi, Nhiếp Vi chật vật ngăn cản, động lực thiết giáp trên người cũng không ngừng xuất hiện thương tổn.

Tổn thương không ngừng tăng thêm, cuối cùng, cùng với một tiếng răng rắc vang lên, bộ thiết giáp bọc trên người Nhiếp Vi bị bổ ra, lộ ra những phần máy móc tương đối mỏng manh bên trong.

Răng rắc!

Phương Bình lại đánh ra một kích, phong nhận màu xanh xẹt qua đám máy móc này, cùng với tia lửa, các loại mảnh nhỏ linh kiện vẩy ra.

Động lực thiết giáp trên người Nhiếp Vi liền tựa như là bị mắc kẹt, mất đi năng lực hành động.

"Ta nhận thua!"

Nhiếp Vi rất là không cam lòng, nhưng chỉ có thể nhận thua.

Một thân thực lực của nàng đều là dựa vào bộ động lực thiết giáp này, bây giờ động lực thiết giáp bị phá hủy, nàng bây giờ, chiến lực cũng chỉ là Ngũ giai đỉnh phong mà thôi, tất nhiên không có khả năng vẫn là đối thủ của Phương Bình.

"Khu căn cứ Hoa Khoa thế mà bị đánh bại rồi!"

"Sau khi đánh bại khu căn cứ Hoàng Cương, khu căn cứ Ngân Xuyên cũng đánh bại luôn cả khu căn cứ Hoa Khoa!"

"Vậy là khu căn cứ Ngân Xuyên một đường đi tới chung kết rồi."

"Sao có thể như vậy?"

Trên khá đài, âm thanh ồn ào bùng lên, âm thanh khiếp sợ, tiếng kinh ngạc, tiếng cảm thán, những lời thoại “không dám tin” liên tiếp vang lên.

Không ít người đều ném ánh mắt nhìn về phía Phương Bình đang đi xuống từ trên đài đối chiến, trong mắt lộ vẻ kinh nghi bất định.

Một người mới lần đầu tiên tham gia đại hội giao lưu thì đã có được thực lực kề cận Thần Tinh đỉnh phong, lại còn đánh bại được Nhiếp Vi, người đứng đầu bảng xếp hạng của khu căn cứ Hoa Khoa.

Mà vốn không phải là ỷ đông hiếp yếu, hắn là ở trong trạng thái hai bên đều toàn thịnh mà giao thủ.

Biểu hiện như vậy thật sự làm bọn họ khiếp sợ rồi.

"Quái vật, người này là một tên quái vật!"

Bên phía khu căn cứ Long Bàn, ánh mắt Bạch Tuyết trừng lớn, kêu lên quái dị.

"Chúng ta chẳng phải cũng là quái vật sao."

Giọng nói của Lam Điệp lộ ra vẻ nghiền ngẫm.

Ánh mắt của nàng vẫn nhìn vào Phương Bình đang đi xuống đài đối chiến, thần sắc trong mắt trở nên sắc bén, tràn ngập chiến ý.

Ngày mai là ngày cuối cùng, đối thủ của khu căn cứ Ngân Xuyên chắc chắn là bọn họ rồi.

Đối với âm thanh bên ngoài, Phương Bình mắt điếc tai ngơ, trải qua một trận chiến với Nhiếp Vi, hắn cảm thấy bình cảnh của bản thân lại buông lỏng đi một ít.

Dưới tình huống ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh quá khó để có thể điều phối, thông qua chiến đấu mà tôi luyện kích thích tự thân hẳn là phương pháp nhanh nhất để đột phá.

Phương pháp như vậy, cũng chỉ có trên người hắn mới có thể có hiệu quả rõ ràng giống như này, bởi vì hắn có thiên phú phát triển cấp phi phàm, bình cảnh so với thiên tài bình thường mà nói thì càng dễ dàng đánh vỡ hơn.

Ngày thứ chín.

Trận chiến giao lưu đầu tiên, khu căn cứ Hoa Khoa đối chiến với khu căn cứ Hạo Dương.

Động lực thiết giáp của Nhiếp Vi vì trận chiến hôm qua mà còn chưa sửa chữa xong, khu căn cứ Hoa Khoa bây giờ chỉ có thể cử ra có bốn người.

Nhưng đó cũng không phải là đối thủ mà khu căn cứ Hạo Dương có đủ khả năng để chống lại, khu căn cứ Hoa Khoa thoải mái mà giành chiến thắng.

Chín trận giao đấu, bị đánh bại hai trận, thắng bảy trận, khu căn cứ Hoa Khoa đứng vị trí thứ ba trong mười khu căn cứ lớn.

Trận chiến giao lưu thứ hai, khu căn cứ Hoàng Cương đối chiến với khu căn cứ Nam Châu, kết quả không cần nói cũng biết, khu căn cứ Hoàng Cương dễ dàng chiến thắng.

Chín trận đấu, bị đánh bại ba trận, thắng sáu trận, khu căn cứ Hoàng Cương đứng thứ tư trong mười khu căn cứ lớn.

Trận đấu giao lưu thứ ba, khu căn cứ Giang Môn đối chiến với khu căn cứ Hải Khẩu, khu căn cứ Hải Khẩu thu về chín trận thất bại, không thể bàn cãi gì nữa mà sở hữu vị trí thứ nhất từ dưới đếm lên.

Mà khu căn cứ Giang Môn, với chiến tích bốn trận thua năm trận thắng, đứng vị trí thứ năm trong mười khu căn cứ lớn, xếp hạng chiến tích cũng vẫn giống như năm trước.

Trận đấu giao lưu thứ tư, khu căn cứ Tân Đảo đối chiến với khu căn cứ Hán Đình.

Khu căn cứ Tân Đảo nhờ có được chiến lực Thần Tinh kỳ cựu mà giành chiến thắng, lấy năm trận thua bốn trận thắng mà đứng ở vị trí thứ sáu trong mười khu căn cứ lớn.

Cứ như vậy, mười khu căn cứ lớn ngoại trừ hai vị trí đầu ra thì tất cả vị trí khác đã được công bố.

Ngoại trừ vị trí thứ nhất và thứ hai vẫn còn chưa được quyết định ra, theo thứ tự giảm dần là Hoa Khoa, Hoàng Cương, Giang Môn, Tân Đảo, Hạo Dương, Hán Đình, Nam Châu, Hải Khẩu.

"Trận đấu giao lưu thứ năm, khu căn cứ Long Bàn đối chiến với khu căn cứ Ngân Xuyên."

Theo tiếng nói của lão giả bên khu căn cứ Hoa Khoa, trận đấu quyết định vị trí thứ nhất thứ hai thuộc sở hữu của ai, lập tức bắt đầu.

Không ít người nhìn về phía khu căn cứ Ngân Xuyên, trên mặt lộ ra vẻ cảm thán.

Trước trận đấu giao lưu lần này, lại có ai có thể nghĩ đến khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ đi đến một bước này chứ, trở thành đối thủ cạnh tranh có thực lực tranh đoạt vị trí thứ nhất.

"Ta sẽ lo những người khác, giao Lam Điệp lại cho ngươi?"

Phương Bình thương lượng cùng với Thường Thắng.

Tuy rằng hắn rất mong ngóng đấu một trận với Lam Điệp, chỉ có điều, ngày hôm qua Thường Thắng đã giúp hắn loại bỏ chướng ngại phía trước, nhường cơ hội chiến đấu với Nhiếp Vi cho hắn.

Như vậy hôm nay, tất nhiên nên đến phiên hắn giúp Thường Thắng quét dọn các chướng ngại phía trước, nhường cơ hội được giao thủ với Lam Điệp lại cho Thường Thắng. (B: Con người ta vậy mà hai cha này mang ra trao đổi…)

"Không, hôm nay vẫn giống như ngày hôm qua, ta đến loại bỏ những người khác, giao người cuối cùng này lại cho ngươi."

Thường Thắng lắc đầu nói.

"Cái này. . . . . ."

Phương Bình có một chút chần chờ, nếu như hỏi hắn có muốn giao đấu với Lam Điệp, đệ nhất khu căn cứ Long Bàn này hay không, tất nhiên là hắn muốn rồi.

Chỉ có điều, hôm nay rõ ràng là tới hắn loại bỏ chướng ngại cho Thường Thắng, Thường Thắng lại nhường cho hắn, ngược lại khiến cho hắn có chút ngượng ngùng.

"Ta cũng không phải là cố ý muốn nhường cho ngươi đâu."

Thường Thắng cười lắc đầu.

"Lam Điệp sở hữu năng lực phi hành, đối mặt với nàng ta quá mức chịu thiệt, ngược lại phần thắng của ngươi thì lớn hơn."

"Vậy được thôi."

Phương Bình gật đầu, nếu Thường Thắng đều nói như thế rồi, tất nhiên là hắn không có đạo lý gì để cự tuyệt nữa.

Bình cảnh được buông lỏng khiến cho hắn mong ngóng được chiến đấu cùng với một vị thiên tài đứng đầu như Lam Điệp vậy.

Hắn cảm thấy nếu trải qua thêm nhiều trận đấu như vậy một chút, nói không chừng hắn có thể chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà đột phá bình cảnh Ngũ giai đỉnh phong đạt đến Thần Tinh, tới được cảnh giới Thần Tinh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch