Hơn một tiếng sau, Thường Thắng thở hồng hộc đi xuống sau khi đánh bại Bạch Tuyết của khu căn cứ Long Bàn.
Thấy vậy, cả Phương Bình và Lam Điệp đều đồng loạt bước lên.
Lam Điệp mặc một thân đồ trắng, mái tóc dài xanh lam được buộc gọn trông rất nhu mì, thiên tư trác tuyệt tư thái thoát tục.
Lúc này, trái ngược khí chất tiên nữ hiền thục bên ngoài, trong mắt đối phương ngập tràn chiến ý, nếu như Phương Bình mong muốn được có một trận đấu ngang hàng với Lam Điệp, nàng làm sao lại không thể mang khát khao đánh một trận thống khoái với Phương Bình.
“Bắt đầu trận đấu!”
Sau lời tuyên bố không thể nào quen thuộc hơn nữa của vị trọng tài, Phương Bình và Lam Điệp nhất cử nhất động cùng xuất kích.
Bạch!
Phương Bình vung tay chém xéo, một lưỡi đao gió được ngưng tụ thành thực chất phi đến chỗ Lam Điệp.
Bạch!
Hai tay Lam Điệp trong nháy mắt hóa thành đôi cánh bướm, cặp cánh dập dờn, nàng bay vào không trung, tránh thoát hào quang màu xanh.
Đón lấy là luồng sóng sương mù màu lam quỷ dị bao lấy không gian quanh nàng.
Đây là biện pháp đề phòng việc Phương Bình thuấn di tiếp cận nàng.
Tiếp theo là càng nhiều sương mù màu xanh vồ lấy Phương Bình.
Sắc mặt nghiêm túc, Phương Bình đánh giá loại sương mù màu lam quỷ dị hắn đã thấy mấy ngày nay.
Bất kể là sự vật gì, chỉ cần tiếp xúc với với sương mù, cho dù có là công kích loại hình nguyên tố vẫn sẽ bị kết tinh vỡ nát.
Ù ù!
Hắc nhấc tay, lốc xoáy khổng lồ xuất hiện nuốt chửng cả sàn quyết đấu, nương theo tiếng rít lốc xoáy va cham với sương mù màu xanh.
Răng rắc!
Cơn lốc xoáy khổng lồ cuống lấy sương mù màu xanh, hút sạch không gian chung quang thoát khốn cho Phương Bình.
Thế nhưng, cơn lốc khổng lồ cũng nhanh chóng bị kết tinh thành một khối rắn đồ sộ.
Theo tiếng nứt vang lanh lảnh, khối tinh thể khổng lồ nát bấy biến mất.
Vù vù!
Hai cánh của Lam Điệp lại vỗ, lại lần nữa có sương mù xanh lam tràn ra, lan đến chỗ Phương Bình đang đứng.
Bạch!
Lần này Phương Bình không có chính diện gắng gượng chống đỡ nữa mà thuấn di biến mất khỏi chỗ đó, xuất hiện cách vị trí Lam Điệp không xa.
Một lưỡi đao gió khổng lồ ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, phi đến chỗ Lam Điệp đang được bao phủ trong tầng sương mù màu lam.
Phốc!
Vừa mới tiếp xúc với lớp sương mù, phong nhận đã bắt đầu kết tinh, dần bị chuyển đổi thành dạng tinh thể.
Thế nhưng, chỉ tốn một thời gian ngắn ngủi phong nhận cũng đã bổ đôi lớp sương mù mà tiếp cận Lam Điệp.
Chắc chắn trước khi phong nhận bị kết tinh hoàn toàn thì Lam Điệp sẽ bị trúng đòn.
Bạch!
Vỗ cặp cánh trên lưng, Lam Điệp nhanh chóng di chuyển trên không trung, né tránh quỹ đạo bay của phong nhận.
Sau khi sượt qua vị trí cũ của Lam Điệp, lưỡi đao gió bay thêm một đoạn nữa rồi hoàn toàn vỡ vụn ra.
“Quả nhiên là vậy.”
Dù công kích bị Lam Điệp tránh thoát, trên mặt Phương Bình vẫn không lộ vẻ thất vọng.
Tuy xung quanh Lam Điệp có lớp sương mù xanh lam bảo vệ, nhưng đặc tính loại sương mù này không hợp cho phòng thủ, mà thiên về công kích hơn.
Vì lẽ đó, cho dù có lớp sương mù xanh lam bảo vệ cũng không có nghĩa là không thể công kích Lam Điệp.
Bạch!
Thuấn di, Phương Bình lại lần nữa đến gần Lam Điệp, cùng lúc đó lưỡi đao gió được ngưng tụ đến cực độ trên tay hắn lại lần nữa được chém ra.
Lam Điệp vội vã tránh né, thoát được phong nhận xé xuyên lớp sương mù tấn công nàng.
Hắn cứ thế như hình với bóng thuấn di tới gần công kích lấy nàng.
Quả đúng như Thường Thắng nói, đối mặt một Lam Điệp có khả năng phi hành thì phần thắng của hắn to hơn, bởi vì hắn có thể xuất hiện ở chỗ phòng ngự yếu nhất của Lam Điệp, điểm này là Thường Thắng không làm được.
Vụt vụt vụt!
Dùng thuấn di làm thủ đoạn di động, mỗi lần xuất hiện sẽ ngay vị trí mỏng yếu nhất của lớp sương mù, thế công của Phương Bình nhiều mạnh như bão táp vồ lấy Lam Điệp.
Lam Điệp bị bức bách tránh né liên tục, không ngừng dùng sương mù màu xanh cản bước Phương Bình, nhưng đối mặt một kẻ biết thuấn di thì hiệu quả ngăn cản của sương mù cũng không lớn.
“Hừ!”
Lam Điệp hừ lạnh một tiếng, làn sóng sương mù bỗng cuồn cuộn xoay, hội tụ lại trên không trung hình thành một quả cầu to lớn, mà nàng thì trốn trong quả cầu bông này.
Bạch!
Phương Bình phóng một đạo phong nhận vào khối cầu sương mù, quả cầu do sương mù tạo thành phát sinh biến hóa.
Phương hướng phong nhận kéo tới bỗng bị chồng lấp bởi lượng lớn sương mù màu xanh, dưới số lượng sương mù khổng lồ như vậy, trước khi kịp đến gần Lam Điệp thì phong nhận đã bị kết tinh vỡ nát rồi.
Mà sau khi phong nhận tan rã thì sương mù lại hóa thành hình cầu, như trước bao lấy Lam Điệp làm trung tâm, bảo bọc nàng không góc chết.
Vụt vụt vụt!
Liên tục công kích mấy lần nhưng vẫn không thể uy hiếp đến Lam Điệp, Phương Bình đành ngừng lại, hắn trôi nổi trên không trung cau mày nhìn khối cầu màu lam đặc như bông này và Lam Điệp làm nhân nằm giữa.
“Chuyển công thành thủ!”
Sau khi chơi chuyển công thành thủ năng lực phòng ngự của Lam Điệp tăng gấp bội, lấy chiến lực hiện tại của hắn thì không thể đánh tan được.
Đương nhiên, nếu Lam Điệp muốn tấn công hắn thì cũng không được, vì nàng đã vào thế thủ thành mất rồi.
Có thể khiến cho chủ nhân của bảng xếp hạng khu căn cứ Long Bàn từ kẻ dẫn đầu công kích biến thành thế phòng ngự, trên một trình độ nhất định nào đó thì hắn cũng đã đủ để tự hào rồi.
Nhưng mà hắn không hề nhắm đến một trận hòa, và hắn tin chắc đó cũng không phải mục đích của Lam Điệp, hai người họ sẽ không cam lòng nhận một kết cục hòa vốn như thế đâu.
Quả nhiên, ngay khắc tiếp theo Lam Điệp lập tức hành động.
“Mở rộng.”
Giọng nói lạnh lùng của Lam Điệp từ trong khối cầu màu lam do sương mù tạo thành truyền ra.
Ngay sau đó, lượng sương mù ngày càng tăng lên, khối cầu ngày càng mở rộng thể tích, dần dần chiếm lấy không gian trong đài chiến.
Theo tốc độ nở ra của khối cầu sương mù màu lam, thể tích trống của sàn đấu ngày một thu hẹp.
Số lượng sương mù màu lam nàng có thể thao túng là giới hạn, chỉ trong một phạm vi nhất định nàng mới có thể tự do thao túng sương mù.
Nhưng nếu nàng từ bỏ khả năng điều khiển sương mù, và trong tình huống đủ lượng thể năng cần thiết, thì nàng có thể khiến cho sương mù màu lam sinh sôi với giá trị vô hạn.
Đối với nàng mà nói thì tạo ra sương mù cũng như tạo ra một vật chất hữu hình, chỉ cần không bị gián đoạn thì số lượng hiện hữu sẽ ngày càng nhiều.
Điểm này cũng tương tự với năng lực Hie Hie no Mi biến dị của Phương Bình, chỉ cần không ngừng vận dụng năng lực thì hắn có thể bao trùm cả một vùng lãnh thổ vào trong băng tuyết. (B: Ý là, “sương mù” và “khí lạnh” của năng lực bọn này tạo ra không theo định luật bảo toàn, từ không sinh có, trừ việc phải tiêu tốn thể năng thì không có một phân tử nước nào bị tác động vật lí cả <(“))
Trình độ nào mà nói thì đối phương đang gian lận, lợi dụng không gian khép kín của sàn đấu để tấn công Phương Bình, một cuộc chiến chân thực sẽ không thể nào phát sinh trong không gian đóng kín hoàn toàn như vậy được.
Nhưng nói thế nào đi nữa thì đối phương cũng đang lợi dụng điểm này đẩy Phương Bình vào hiểm cảnh.
Vụt vụt vụt!
Phương Bình liên tiếp lùi về sau, không gian không bị sương mù màu xanh chiếm đóng ngày càng ít.
“Lam Điệp thắng!”
“Trận này khu căn cứ Long Bàn thắng chắc rồi!”
Thấy không gian tránh né của Phương Bình ngày một ít, khán giả trên đài hầu như đã cảm thấy cuộc chiến này đến hồi kết rồi.
Khi Phương Bình không còn chỗ để tránh né cũng là lúc Phương Bình bại trận.
Tuy rằng có người hiềm nghi gian lận, nhưng nếu hoán đổi vị trí cho nhau, Phương Bình cũng hoàn toàn có thể lợi dụng điều kiện không gian kín này thôi, chỉ là, Phương Bình không có năng lực đặc thù như Lam Điệp.
Đang lúc này.
Vụt!
Một cánh cửa xuất hiện, cánh cửa tự động mở ra, Phương Bình tự nhiên bước vào, cả hai biến mất như một điều hiển nhiên.
Đây tất nhiên chính là năng lực Doa Doa no Mi của Phương Bình.
Cứ nghĩ sàn đấu bị chiếm hết không gian thì Phương Bình sẽ không còn chỗ đứng sao?
Với mấy người khác thì đúng là vậy, nhưng với Phương Bình thì sai lầm rồi, dù sao năng lực Doa Doa no Mi của hắn có thể tạo ra một không gian riêng biệt.
“Thật sự là một thứ năng lực phiền phức, ít nhất cũng là một loại năng lực thượng đẳng trong tầng lớp năng lực siêu hạng.”
Đứng ở bên trong cửa không gian, nhìn ra ngoại giới nơi sàn đấu đã bị sương mù màu lam bao phủ hoàn toàn, Phương Bình cảm khái không thôi.
“Xem ra chỉ có thể vận dụng cái năng lực kia!”
Kích hoạt năng lực, tay phải Phương Bình phồng to ra, hóa tàhnh một bàn tay khổng lồ không phải của nhân loại.
Mặt ngoài bàn tay khổng lồ không có vảy giáp cũng không có lông, thứ thấy được chỉ là lớp da thịt săn chắc đỏ ngầu.
“Hấp thụ một phần - Vương Viên.”
Hắn sử dụng ma pháp hấp thụ, nhưng chỉ hấp thụ một phần cánh tay chứ không phải toàn bộ lực lượng của cường giả Thần Tinh kỳ cựu Ma Nhân tộc Vương Viên.
Cũng may là có thể lựa chọn một bộ phận, chứ nếu hấp thụ toàn phần, dù hắn có thể phát huy chiến lực của Vương Viên một trăm phần trăm, nhưng đổi lại các năng lực khác sẽ bị vô hiệu hóa tạm thời.
Đưa mắt nhìn qua chỗ Lam Điệp, hắn di chuyển trong khôn gian xanh lá tới gần nàng.
“Năng lực không gian của hắn còn có thể mở một không gian độc lập?”
Lam Điệp đề phòng nhìn ngó xung quanh, không nghĩ tới năng lực không gian của Phương Bình ngoại trừ thuấn di còn có thể mở ra một không gian độc lập.
Tuy rằng có sương mù màu xanh bao bọc dày đặc, nhưng nàng có một loại cảm giác bất an không tên hiện hữu trong lòng.
Vù!
Đột nhiên, sau lưng nàng xuất hiện một cánh cửa, một cánh tay màu máu được bao quanh bởi một vòng tròn lớn với hoa văn màu tím quái dị từ bên trong cánh cửa duỗi ra vồ lấy nàng.
Oành!
Bắt đầu tiếp xúc với sương mù màu xanh, cánh tay màu máu dần xuất hiện lớp kết tinh ở mặt ngoài, tuy nhiên khoảng giữa bàn tay màu máu và Lam Điệp quá mức gần.
Trước khi bị kết tinh hoàn toàn bàn tay đỏ ngầu đã bắt được Lam Điệp, kéo Lam Điệp vào cánh cửa không gian, cùng lúc đó cánh cửa cũng đóng lại.
“Hừ!”
Bị bàn tay to lớn màu máu tóm lấy, Lam Điệp hừ lạnh một tiếng, nàng chuẩn bị tạo thêm sương mù màu xanh để hoàn toàn đông kết cánh tay màu máu này.
Nhưng cũng lại rất nhanh nàng kinh hoàng phát hiện, năng lực nàng dựa dẫm bấy lâu nay bị mất đi tác dụng, mà trên người nàng thì xuất hiện những hoa văn kì dị màu tím bao trùm toàn thân nàng.
“Ngươi đã làm cái gì với ta?”
Lam Điệp dùng ánh mắt kiêng kị nhìn chủ nhân của bàn tay màu máu, cũng chính là Phương Bình, trong lòng nàng không nhịn được sinh ra cảm giác lạnh lẽo đáng sợ.
“Tạm thời ta sẽ phong ấn năng lực của ngươi lại, lát nữa sẽ giải trừ cho ngươi.”
Phương Bình vẫn tiếp tục dùng bàn tay khổng lồ màu máu nắm lấy Lam Điệp thuấn di xuất hiện ở ngoài sàn quyết đấu.
Năng lực của Lam Điệp vốn dĩ sẽ mất tác dụng cũng vì năng lực phong ấn của Vương Viên đã bị Phương Bình sử dụng để vô hiệu hóa nó.
Tuy rằng chỉ hấp thụ một cánh tay, nhưng để kích hoạt năng lực phong ấn thì một cái chạm thôi là đủ, vì thế nên hắn cũng có thể vận dụng năng lực phong ấn bình thường.
Bạch!
Xuất hiện phía ngoài sàn quyết đấu, Phương Bình buông Lam Điệp ra.
Năng lực đã bị phong ấn, Lam Điệp không còn tính uy hiếp đối với hắn nữa, hắn không chút nào lo lắng nàng sẽ không nhận thua.
Quả nhiên, sau khi bị thả ra, Lam Điệp rất rõ tình cảnh của nàng hiện giờ nên mở miệng nói ngay.
“Ta đầu hàng.”
(B: Đừng hỏi sao mấy bạn chẻ này chỉ dùng một năng lực, chắc cả đám chơi lô tô quay trúng ô +1 level cả rồi :))~)