Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 379: Phương pháp đột phá thần tốc

Chương 379: Phương pháp đột phá thần tốc




Biên: Hắc Dược

Thấy Lam Điệp nhận thua, Phương Bình dùng một ngón tay huyết sắc khổng lồ vươn ra chạm vào Lam Điệp.

Dưới sự động chạm của ngón tay này, hoa văn màu tím bám vào trên người Lam Điệp biến mất, Lam Điệp khôi phục lại năng lực.

"Lam Điệp nhận thua rồi, nói cách khác, người thắng chính là Phương Bình!?"

Khuôn mặt của không ít người xem chiến đấu đều dại ra, vốn cho rằng Lam Điệp đã thắng chắc rồi, lại không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện đảo ngược như vậy.

Tuy rằng bọn họ không biết được chuyện Phương Bình đã trói buộc năng lực của Lam Điệp, nhưng là có thể nhìn ra được, Lam Điệp chịu thiệt rồi, trong cuộc chiến với Lam Điệp, Phương Bình giành được ưu thế.

"Khu căn cứ Long Bàn cũng bị đánh bại, khu căn cứ đoạt được vị trí thứ nhất chính là khu căn cứ Ngân Xuyên!?"

"Thật không nghĩ tới, trong đại hội giao lưu lần này, thế mà khu căn cứ Hoàng Cương, Hoa Khoa, Long Bàn lại lần lượt bị khu căn cứ Ngân Xuyên đánh bại, cuối cùng khu căn cứ Ngân Xuyên thế mà lại đoạt lấy được vị trí thứ nhất!"

Không ít người cảm thán, một cú lội ngược dòng như vậy quả thật là khiến cho bọn họ ngạc nhiên, không chút khách khí mà nói, kịch bản phim điện ảnh và truyền hình cũng không dám viết như thế đâu, nhưng cố tình, chuyện như vậy đã xảy ra.

Khu căn cứ Ngân Xuyên trở thành con hắc mã trong trận đấu giao lưu lần này, vả lại còn một đường đi thẳng, đánh bại ba khu căn cứ trước sau là Hoàng Cương, Hoa Khoa, Long Bàn, đạt được danh hiệu đệ nhất.

Lần đầu tiên danh hiệu đệ nhất thuộc về một khu căn cứ khác trừ ba khu căn cứ Hoàng Cương, Hoa Khoa, Long Bàn.

"Sao lại như thế, Lam Điệp thế mà bị đánh bại rồi?"

Tại chỗ ngồi của khu căn cứ Long Bàn, mấy người của khu căn cứ Long Bàn đều không khỏi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc cùng không dám tin.

Lam Điệp, người liên tục áp đảo bọn họ đến không thở nổi, vẫn luôn đứng đầu bảng xếp hạng, bị bọn họ trộm xưng là quái vật, thế mà lại bị đánh bại rồi.

"Ngay cả Lam Điệp tỷ tỷ cũng đều bị đánh bại, tên kia đúng thật là tên quái vật!"

Vẻ mặt Bạch Tuyết như đưa đám, ánh mắt nhìn về phía Phương Bình tràn đầy vẻ sợ hãi.

Phương Bình với bề ngoài thanh tú trong mắt nàng đã hóa thành một con quái vật mặt mũi hung tợn.

"Đến tột cùng là làm như thế nào vậy?"

Thương Tâm của khu căn cứ Hoàng Cương, Nhiếp Vi của khu căn cứ Hoa Khoa, ánh mắt cả hai đều mang vẻ phức tạp mà nhìn về phía Phương Bình, giống như đang khảm Phương Bình vào trong đầu, đây là một thiên tài đứng đầu tuyệt không thua kém gì bọn họ.

Nhưng là, khiến cho bọn hắn nghĩ không ra chính là, vì sao trước kia đối phương lại không có tiếng tăm gì, thậm chí còn chưa từng tham gia một đại hội giao lưu nào.

Theo lý thuyết, với thực lực của đối phương thì đã sớm có tư cách tham gia giao lưu hội rồi mới đúng chứ.

"Phó cục Lữ, chúc mừng!"

Không ít phó cục trưởng dẫn đội của các khu căn cứ đều đến chúc mừng Lữ Vận.

"Cám ơn."

Lữ Vận cười đến mức miệng đều sắp không đóng lại được nữa rồi.

Tuy rằng nàng mơ hồ đoán được thành tích lần này sẽ không quá kém, nhưng cũng không nghĩ tới sẽ tốt đến như vậy.

Thế mà lại có thể đoạt được vị trí đứng đầu, sáng tạo ra một lì tích khu căn cứ Ngân Xuyên chưa từng có từ trước tới nay trong lịch sử.

"Vốn ta còn cho rằng chính mình là quái vật, nhưng sau khi găp nhà ngươi, phát hiện ngươi càng xứng với cái danh hiệu quái vật này hơn."

Giúp Phương Bình giải trừ kết tinh trên bàn tay huyết sắc khổng lồ, Lam Điệp nhìn Phương Bình, thần sắc phức tạp mà nói.

Năng lực hệ Hỏa, năng lực hệ Phong, năng lực cường hóa thân thể, năng lực không gian, năng lực phong ấn.

Trên người đối phương có ít nhất năm loại năng lực siêu hạng, mà mỗi một loại, cấp bậc đều sắp vượt qua siêu hạng bình thường rồi.

So sánh với đối phương, nàng cảm thấy đối phương càng giống như là đã tiến hành dung hợp gen hơn, là một nhân loại mang gen ma vật.

"Ừm… tiểu thư Lam Điệp, ngươi đây là đang khen ta hay là mắng ta vậy."

Giải trừ ma pháp hấp thụ, tay phải khôi phục lại bộ dáng bình thường, Phương Bình ngạc nhiên nói.

"Gọi ta Lam Điệp là được, đương nhiên là khen ngươi rồi, hơn nữa là cái loại khen lên tận trời ấy."

Trên khuôn mặt xinh đẹp đến mức siêu việt cái gọi là thường thức của Lam Điệp lộ ra một tia tươi cười, xoay người trở về tụ họp với người của khu căn cứ Long Bàn.

Một hồi đại chiến, năm người Phương Bình đều có chút mệt mỏi, cho nên cũng không có ra ngoài dự tiệc chúc mừng mà là quay trở về khách sạn.

"Bình cảnh lại buông lỏng không ít!"

Tắm rửa sạch sẽ một cái, mệt nhọc hơi giảm xuống, Phương Bình cảm nhận thân thể một chút thì nhất thời phát hiện, đấu một trận với Lam Điệp xong, bình cảnh lại buông lỏng ra không ít, khoảng cách hắn đánh vỡ được bình cảnh lại gần hơn một bước.

"Loại chiến đấu cường độ cao này, lại nhiều thêm mấy chục trận nữa mà nói, e rằng ta thật sự có thể dựa vào cách này để đánh vỡ bình cảnh."

Ánh mắt Phương Bình tỏa sáng.

Tuy rằng cả mười đại khu căn cứ đều đã luân phiên giao đấu với nhau cả rồi, nhưng điều đó không có nghĩa là đại hội giao lưu đến nay là kết thúc.

Giao lưu hội có hai giai đoạn.

Giai đoạn đầu tiên, mười khu căn cứ lớn sẽ dùng phương thức đối chiến, tiến hành giao đấu với nhau.

Giai đoạn thứ hai, các thanh niên trẻ tuổi còn lại của mười khu căn cứ lớn tự lựa chọn đối thủ cho mình để giao lưu đối chiến.

Chỉ cần hai bên đều đồng ý là lập tức có thể đi lên đài đối chiến để giao thủ.

Giai đoạn này kéo dài một tuần, nếu là lợi dụng tốt, tuy rằng không quá có thể khiến cho hắn đột phá, nhưng chắc chắn cũng sẽ đẩy mạnh quá trình buông lỏng của bình cảnh thật lớn, rút thời gian ngắn lại.

Ở sâu bên trong nơi đồng hoang, trên đỉnh một ngọn núi khổng lồ nguy nga không có một ngọn cỏ, có một tòa cung điện to lớn tọa lạc nơi đó.

Cung điện cực kỳ lớn, tựa như là chỗ ở của người khổng lồ, trên một chỗ ngồi cao hơn mười mét, một nam tử với tướng mạo trẻ tuổi đang ngồi trên đó, nhưng ánh mắt hắn lại tang thương cực độ, giống như đã trải qua ngàn vạn tháng năm.

Trên mặt của nam tử có những vết bớt màu vàng trông rất tự nhiên, giống như là những hoa văn xinh đẹp, khiến cho nam tử lộ ra một khí chất thần bí.

Đột nhiên, khí tức khủng bố lộ ra từ trên người nam tử, đó là khí tức càng thêm khủng bố hơn cả cường giả Huyết Nguyệt, như uyên như ngục, tựa như là Ma thần giáng lâm.

Rầm rầm!

Ngay tại lúc khí tức kinh khủng này bạo phát, từng sợi từng sợi dây xích màu bạc xuất hiện, chi chít mà quấn quanh trên người nam tử.

Sợi dây xích màu bạc này, bề ngoài có hoa văn huyết sắc rườm ra, nhưng đó không phải là hoa văn, mà là ký hiệu đại biểu cho một phong ấn nào đó, là phép tắc của trời đất hóa hình.

Từng đạo vết nứt xuất hiện trên dây xích màu bạc, khiến cho dây xích màu bạc thoạt nhìn cực kỳ tàn tạ, giống như tùy thời tùy lúc đều sẽ chia năm xẻ bảy.

"Sức mạnh bị suy giảm đến mức độ này, còn muốn vây khốn ta?"

Trên mặt nam tử lộ ra vẻ khinh miệt, ánh sáng màu đen lộ ra từ trên người hắn, hóa thành sức mạnh to lớn đủ để khiến cho cường giả cấp Huyết Nguyệt cũng phải khiếp sợ, va chạm về phía sợi xích màu bạc sứt mẻ.

Băng, băng, băng!

Từng sợi từng sợi dây xích màu bạc đứt đoạn, dây xích màu bạc quấn quanh trên người nam tử càng ngày càng ít.

Cuối cùng, cùng với tiếng vang thanh thúy ngân dài, tất cả dây xích quấn quanh trên người nam tử đứt đoạn rồi biến mất, nam tử giãy ra khỏi trói buộc ngàn năm.

Ầm!

Khí tức khủng bố đã không còn bị trói buộc nữa mà bùng phát ra, lan tràn về hướng vô tận xa xa, như thể tuyên bố cho cả thế giới về sự trở về của mình.

"Chủ thượng hồi phục rồi!"

Trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, Tông Lệnh đang ngồi trên ghế tựa được làm từ xương trắng, thần sắc trong mắt hắn đột nhiên trở nên vui sướng hưng phấn tột cùng.

"Chúc mừng Chủ thượng!"

Ở một nơi cách khu căn cứ Hoa Khoa hơn mấy ngàn kilomet, một nơi có trình độ phát triển không kém gì với bộ lạc Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, một nữ tử trung niên đứng phắt dậy, trong ánh mắt lộ ra cuồng nhiệt, rồi trực tiếp quỳ rạp trên mặt đất.

"Cuối cùng Chủ thượng cũng khôi phục rồi!"

Ở nơi cách khu căn cứ Tân Đảo mấy ngàn kilomet, một đồn trú của bộ lạc Ma Nhân tộc cỡ lớn, một nam tử thoạt nhìn tầm hơn năm mươi tuổi, ánh mắt của hắn nhìn về phía phương hướng xa xăm nơi nam tử có hoa văn trên mặt tọa lạc, thần sắc lộ vẻ kích động.

"Thật tốt quá, Chủ thượng hồi phục rồi!"

Ở nơi cách khu căn cứ Hạo Dương mấy ngàn kilomet, trong một bộ lạc Ma Nhân tộc cỡ lớn, một nam tử có ánh mắt như chim ưng lộ ra vẻ hưng phấn khó kiềm.

Một cái lại một cái bộ lạc Ma Nhân tộc, hoặc lộ vẻ hưng phấn trên mặt, hoặc phủ phục trên mặt đất, đều không ngoại lệ, tất cả đều đang bày tỏ sự kích động.

(B: Finally, nó chịu ngắn đi một tí... <("))






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch