Phương Bình đưa ánh mắt nhìn qua thi thể nam tử mặt bỏng cách đó không xa, trong lòng hơi động, hắn bước tới.
Tên nam tử này mặc dù bị hắn giết chết, như nguyên nhân chủ yếu vẫn là nhờ Ngụy Vưu công kích quả sát thương chí mạng kia.
Nếu xét công trạng, điểm đầu người này là của Ngụy Vưu, hắn chỉ ăn hỗ trợ. (B: Không, anh KS, hỗ cmn trợ gì :))~)
Nếu như là bình thường, Phương Bình đương nhiên sẽ không đi chiếm lợi ích của người khác như vậy, nhưng tình huống bây giờ quá khẩn cấp, cần tăng thêm một thực lực cấp Huyết Nguyệt để cân bằng tổng thể.
Mà nếu như hắn dùng thi thể nam tử này để hiến tế, rồi lại có khả năng thu được Ấn ký đỉnh phong, là sẽ có khả năng sở hữu chiến lực cấp Huyết Nguyệt nhất thời.
Vì thế, đây chính là một cuộc cá cược xoay chuyển tình thế nhờ cái thi thể này, hắn không muốn phải suy nghĩ sâu xa hơn nữa.
Rào rào rào!
Xiềng xích màu máu trào ra như mưa, trói buộc thi thể tên nam tử mặt bỏng, kéo lê thi thể hắn ta vào hư không rồi biến mất.
Vận dụng năng lực Doa Doa no Mi, Phương Bình tiến vào cánh cửa không gian, sau khi xác nhận xung quanh đã an toàn, hắn lập tức tiến vào không gian hiến tế.
Bach!
Ngọn lửa đỏ ngòm bùng lên, thi thể nam tử mặt bỏng chìm dần vào hư không, tế đàn sáng lên hào quang màu máu cao tận mấy mét.
Những vì tinh tú lấp lánh trên trời, trong đó, có một ngôi sao màu vàng phóng ra luồng ánh sáng vàng óng, giáng xuống nền đất, cột sáng nổ nát hiện ra một ông già.
Ông lão cao quá hai mét, lưng thẳng vai ngang thẳng chân ngực ưỡn.
Râu tóc ông dù đã bạc hết, nhưng khí chất trên người lại vô cùng uy nghiêm bệ vệ.
Họ tên: Kokujouji Daikaku
[Thiên phú]
Thiên phú phát triển: xuất sắc
[Năng lực]
Hoàng Kim chi Lực (Gold Aura): năng lực cường đại giành được từ phiến đá Dresden, nắm giữ thuộc tính “vận mệnh”, có khả năng kích phát tiềm lực của con người đến mức cực hạn.
Nhìn thấy nhân vật này, Phương Bình lập tức phát hiện người quen.
Kokujouji Daikaku, nhân vật trong K Project, là đế vương của Vương quyền thứ hai, thực lực mạnh xa những vị vua khác, được gọi là đế vương mạnh nhất từng tồn tại.
Không thể nghi ngờ điều đó, nhân vật này rất mạnh, không phải mạnh theo định nghĩa thông thường, nếu chỉ xét theo cấp độ thực lực, người này tuyệt đối không hề thua kém cường giả cấp Huyết Nguyệt, chỉ là, không biết có thể nhận được Ấn ký đỉnh phong như hắn mong chờ hay không.
Ngay vào lúc này, một giọng nói to lớn uy nghiêm vang lên.
“Thu được Ấn lý đỉnh phong!”
Bạch!
Một ký hiệu màu vàng bay tới chỗ Phương Bình, rơi lên cánh tay trái Phương Bình, hóa thành một hình xăm màu vàng.
“Thật sự thu được Ấn ký đỉnh phong này!”
Nhìn hình xăm màu vàng trên tay, sắc mặt Phương Bình kích động, hắn đã thắng cược, hắn thật sự có thể thu được Ấn ký đỉnh phong từ nam tử mặt bỏng, có khả năng lật ngược thế cờ. (B: Lần đầu tế Thần Tinh đỉnh phong, không ăn thưởng phụ thì để toi =v=)
Hắn nhanh chóng nhìn qua bảng thuộc tính của Kokujouji Daikaku, đã thu được Ấn ký đỉnh phong, mục đích chính đã đạt, nhưng hiển nhiên cũng không thể từ bỏ nhận thêm năng lực hoặc thiên phú.
“Thiên phú phát triển chỉ được xuất sắc…”
Là một đế vương mạnh nhất, thiên phú phát triển của Kokujouji Daikaku chỉ vẹn vẹn xếp hạng xuất sắc, thoạt nhìn có vẻ không cân xứng.
Nhưng, điều này cũng không khó lí giải, Kokujouji Daikaku, một đế vương của Vương quyền thứ hai, sở hữu Hoàng Kim chi Lực nắm giữ thuộc tính “vận mệnh”, có khả năng kích phát tiềm lực của con người đến cực hạn.
Đối phương tất nhiên đã dựa vào loại thuộc tính này mà thu được thực lực vượt xa so với những chủ nhân Vương quyền khác.
“Hoàng Kim chi lực Vương quyền đệ nhị.”
Nhìn dòng năng lực của đối phương, tim Phương Bình không khỏi đập thình thịch, nhưng khi nghĩ đến từng đời đế vương đều chết yểu, hắn không khỏi cưỡng ép lòng mình lại.
“Không đúng, đế vương đời hai tuy rằng không sở hữu thuộc tính ‘bất tử bất diệt’ như đế vương đời đầu, nhưng cũng không phải nhân vật đoản mệnh!”
Phương Bình đột nhiên nhớ đến thời gian tại vị của Kokujouji Daikaku, nhân vật này ngồi ngai vua cả mấy chục năm, cuối cùng sống hơn chín chục tuổi thì chết già, không có liên quan gì đến cái danh xưng “đoản mệnh”.
Điều này cũng chỉ rõ, đến vương thứ hai khác so với những đế vương đời sau, không bị lời nguyền đoản mệnh dí chết, không phải lo sợ ngày đêm bị thanh kiếm Damocles treo lủng lẳng trên đầu.
“Hơn nữa, bây giờ ta đã biết năng lực cũng có thể hoán đổi, nhỡ may thanh kiếm Damocles sắp rơi thật thì ta cũng có thể thay thế thành một năng lực khác để thoát nạn.” (B: Chứ hông phải đời một đời hai gian díu với nhau nhiễm aura của nhau nên thoát nạn hả :))~)
Nghĩ đến điều đó, trong lòng Phương Bình có quyết định, hắn liền nói ngay.
“Lựa chọn Hoàng Kim chi Lực.”
Bạch!”
Một chùm hào quang màu vàng óng từ ảnh ba chiều của Kokujouji Daikaku phân ra rồi chui vào người Phương Bình, Phương Bình nhất thời cảm nhận hắn có được năng lực mới.
Vốn dĩ, số lượng năng lực hắn có thể sở hữu đã đạt mức tối đa, nhưng theo cảnh giới tăng lên đến cấp bậc Thần Tinh, hạn mức tối đa được nới lỏng ra, vì thế nên hắn dễ dàng có được năng lực mới mà không phải thay thế.
TÌnh huống của khu căn cứ Hoa Khoa quá mức nguy cấp, Phương Bình nhanh chóng rời khỏi không gian hiến tế, còn chưa cảm thụ năng lực vừa đạt được thì hắn đã vận dụng Ấn ký đỉnh phong.
“Thuật phân thân.”
Đầu tiên hắn vận dụng thuật phân thân để tạo ra một ảnh phân thân, tiếp đó hắn sử dụng thuật biến thân cho phân thân, biến thành một nam tử xa lạ mặc bộ giáp phối lẫn hai màu lam trắng, trên tay có đôi găng màu bạc, sau lưng khoác chiếc áo choàng đen.
Nam tử này chính là người hắn đã biến ra lúc khu căn cứ Ngân Xuyên bị tấn công, từ lúc đó hắn đã quyết định lấy thân phận giả tưởng kia làm một tấm bình phong, đến thời điểm không tiện ra mặt sẽ dùng tấm bình phong này thay thế chân thân.
“Kích hoạt!”
Kích hoạt Ấn ký đỉnh phong của Kokujouji Daikaku, vốn là ảnh phân thân yếu ớt, dưới sự tác động của Ấn ký đỉnh phong mà bản chất sinh ra sự thay đổi, một cái bóng hóa thành một sinh vật sống có cơ thể thật.
Vèo!
Phương Bình chạy như bay đến chỗ có động tĩnh chiến đấu lớn nhất, đó chắc chắn là chiến trường của cường giả cấp Huyết Nguyệt.
Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm!
Sóng trùng kích khủng bố khuếch tán thành những hình tròn liên tiếp xô đè lẫn nhau, tổng cộng có năm vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt đến từ cả khu căn cứ Hoa Khoa và Ngân Xuyên, đối đầu với họ là sáu vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt của Ma Nhân tộc.
Năm người bên Nhân tộc ai cũng thương tích đầy mình, đặc biệt kaf thành viên bên khu căn cứ Hoa Khoa, thương thế trên người không nhẹ tí nào.
Mà sáu vị Ma Nhân tộc sở hữu chiến lực cấp Huyết Nguyệt kia thì chỉ hai người có thương tích, tình trạng cơ thể cũng chỉ ở mức xây xát ngoài da.
Rất rõ ràng, chiếm cứ ưu thế là sáu người bên Ma Nhân tộc.
Điều này cũng không khó lí giải, cho dù có thêm hai vị cường giả chiến lực cấp Huyết Nguyệt đến từ khu căn cứ Ngân Xuyên, thì số lượng của bên Ma Nhân tộc vẫn áp đảo, huống chi, trước khi khu căn cứ Ngân Xuyên đến thì ba người bên khu căn cứ Hoa Khoa đã bị thương không nhẹ.
“Cứu viện từ khu căn cứ Ngân Xuyên tới thì đã sao, định mệnh đã an bài các ngươi phải chết cả rồi, không chỉ Hoa Khoa chết, Ngân Xuyên cũng sẽ chết cùng!”
Một chùm sáng có khả năng hóa đá bắn ra từ mắt Xà Cơ, khiến cho một cột sáng Nhiếp Kiên bắn ra bị đông thành đá, nàng ta cười đắc ý.
Thật sự thì việc khu căn cứ Ngân Xuyên đến tiếp ứng có nằm ngoài dự liệu của bọn họ, nhưng vẫn còn trong phạm vi có thể khống chế, vì Ma Nhân tộc vẫn đang cầm đằng chuôi.
“Trước khi chết, ta sẽ kéo ngươi chết cùng!”
Bộ áo giáp động lực đã bị hao tổn, Nhiếp Kiên liều mạng nhào đến chỗ Xà Cơ.
Bá, bạch!
Hai mắt Xà Cơ bắn ra hai chùm sáng mang khả năng hóa đá, không dám lấy cứng chọi tia hóa đá, Nhiếp Kiên vội và tránh đường.
“Một kẻ thương tích đầy mình như ngươi cũng dám mạnh miệng!”
Tiếp tục bắn ra những chùm sáng hóa đá ngăn trở Nhiếp Kiên lại gần, Xà Cơ cười gằn tỏ vẻ xem thường.
Nhiếp Kiên đã bị trọng thương, giờ như nỏ mạnh hết đà, dùm có muốn đồng quy vu tận với đối phương thì cũng là chuyện lực bất tòng tâm.
“Các ngươi đừng mơ tưởng có thể thoát được ngày hôm nay, trừ khi có thêm một tên Huyết Nguyệt tới giúp, bằng không thì hết thảy năm tên bọn người đều phải chết ở chỗ này!”
Với số lượng chiếm cứ ưu thế, hơn nữa đã có ba trong số năm người bị trọng thương, nàng tự tin có thể đánh một trận toàn thắng tận diệt cả năm người.
“Thêm ta thì sao?”
Một âm thanh vang lên, ảnh phân thân được phủ trong hào quang màu vàng của Phương Bình đã chạy tới chiến trường cấp Huyết Nguyệt.
“Ngươi là… người đã từng xuất hiện tại khu căn cứ Ngân Xuyên lần trước?”
Nhìn thấy khuôn mặt được biến hóa của Phương Bình, Xà Cơ nhận ra diện mạo này, trong giọng nói lộ vẻ nghiêm túc.
Đối với vị cường giả cấp Huyết Nguyệt đã từng xuất hiện tại khu căn cứ Ngân Xuyên, Ma Nhân tộc tất nhiên cũng đã thu thập tình báo tương quan, nên chỉ cần nhìn sơ là nàng nhận diện được ngay.
Vốn dĩ chỉ là buông lời trêu tức, ai mà có thể ngờ rằng thật sự lại xuất hiện thêm một cường giả cấp Huyết Nguyệt nữa. (B: Cái miệng ăn mắm ăn muối :))~)
“Các hạ, ngươi có thể tới được đây, thật sự là quá tốt rồi!”
Trái với sự căng thẳng của bên Ma Nhân tộc, năm người bên phía khu căn cứ Hoa Khoa và Ngân Xuyên đều lộ vẻ vui mừng, Ngụy Vưu còn thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi chạy tới cứu viện khu căn cứ Hoa Khoa, không phải là hắn không nghĩ tới chuyện liên lạc vị “cường giả cấp Huyết Nguyệt” ẩn cư ở khu căn cứ Ngân Xuyên này, nhưng, đáng tiếc dù muốn hắn cũng không có phương thức liên lạc.
Vốn cho rằng đối phương không có cách nào có thể tới kịp, lại không nghĩ rằng đối phương có thể kịp thời xuất hiện như vậy.
“Để hắn cho ta, ta thật sự rất muốn kiểm chứng xem hắn có mạnh mẽ như lời đồn vẫn thổi là nắm giữ cảnh giới cấp Huyết Nguyệt hay không?”
Ngao Đông lên tiếng, vồ giết tới chỗ Phương Bình.
Đối với thực lực của vị “cường giả cấp Huyết Nguyệt” từng được xác nhận xuất hiện tại khu căn cứ Ngân Xuyên này, bên phía Ma Nhân tộc có đại đại số người mang thái độ hoài nghi, dù sao trước nay chưa hề có ghi chép nào chứng minh sự tồn tại của người này, thậm chí còn chưa ai từng nhìn thấy tên này.
Khè! (B: Khè :))~)
Cái miệng lớn mở toác ra, hơi thở nóng rực hóa thành một cột lửa khủng bố phun về phía Phương Bình.
Nhìn công kích đang kéo tới, sắc mặt Phương Bình không hề thay đổi, đây đã không phải là lần thứ nhất hắn giao đấu cùng cường giả cấp Huyết Nguyệt, hơn nữa hắn có lòng tin với thực lực thời kỳ hoàng kim của Kokujouji Daikaku tuyệt đối sẽ không thua kém cường giả cấp Huyết Nguyệt chân chính.
Vù!
Phát động Thánh vực, bầu trời trên đầu hắn xuất hiện một thanh kiếm khổng lồ màu vàng óng, cán kiếm có khảm lên một viên bảo thạch, chính là thanh kiếm Damocles.
Giữa bầu trời đêm, thanh Damocles tựa như vầng thái dương, ánh hào quang xua tan bóng tối.
Thanh kiếm lớn xuất hiện, khí tức khủng bố không kém gì cấp bậc Huyết Nguyệt theo đó tràn ra, bao phủ toàn thân Phương Bình.
Đùng!
Trước khi cột lửa nóng rực kịp chạm vào người Phương Bình, một hào quang vàng óng lấy hắn làm trung tâm xuất hiện đỡ lấy.
Đây là lồng phòng ngự nhờ có Thánh vực làm môi giới mà phát động, có khả năng phòng ngự vô cùng kiên cố.
Chưa chờ Ngao Đông tiếp tục công kích, Phương Bình giơ tay lên, cánh tay phải của hắn được ánh sáng vàng kim bao lấy, luồng ánh sáng kéo dài kéo dài đến tận trăm mét, một đường chém dọc bổ xuống chỗ Ngao Đông.
Ngao Đông giơ cặp trảo được hào quang màu đỏ quấn quanh ra đón đỡ.
Oành!
Lớp hào quang màu đỏ bao quang cặp trảo của Ngao Đông bị đánh bay tán loạn, thân thể khổng lồ của con ma vật do Ngao Đông hóa thành bị đẩy cho thối lui liên tục.
Mà trên cặp trảo của hắn còn xuất hiện một vết thương lớn, máu dịch theo vết rách chảy dài.
“Sao có thể mạnh đến như vậy?”
Ngao Đông bỗng nhiên cả kinh, lần đầu giao thủ mà đã khiến hắn bị thương thế này.
Thực lực của đối phương không chỉ đạt tới cấp độ Huyết Nguyệt, mà còn vô cùng mạnh nữa, thậm chí đã vượt trội hơn hắn rồi.
Vèo!
Cả người được bao phủ bởi ánh sáng màu vàng, Phương Bình đuổi theo hướng Ngao Đông bị đánh bay, một quyền bất ngờ nện ra.
Không dám lấy cứng chọi cứng, Ngao Đông vội vã tránh né, thoát khỏi công kích của Phương Bình, rồi sau đó hắn dùng cái đuôi phủ đầy bảy cứng quật đánh Phương Bình.
Đùng!
Phương Bình không tránh không né, cái đuôi lớn bị lớp hào quang màu vàng đón lấy, còn hắn thì chưởng ra một cột sáng màu vàng về phía Ngao Đông.
Với khoảng cách gần như vậy Ngao Đông không kịp tránh né, bị cột sáng màu vàng chiếu trúng, trên người hắn xuất hiện một hố máu, văng ra một đoạn dài, va nát không ít cây cối đá tảng ven đường, mãi đến hơn một ngàn mét thì mới chịu ngừng.
(B: Bác già và thời trai trẻ :v Lâu không có đăng ảnh nên ngứa tay...)