Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 387: Chém giết Huyết Nguyệt

Chương 387: Chém giết Huyết Nguyệt




Biên: Hắc Dược

Vèo!

Phương Bình đuổi theo Ngao Đông, Ngao Đông bò dậy, máu tươi từ miệng vết thương tích tích chảy ra, nhiễm đỏ mặt đất dưới thân.

"Khốn nạn!"

Hắn đau đớn phẫn nộ mà rít gào, hơi thở nóng rực tập kích về phía Phương Bình đang đuổi tới.

Ầm ầm!

Nắm tay được bao bởi hào quang màu vàng của Phương Bình vung ra, đánh vỡ hơi thở nóng rực chỉ trong một quyền, hắn tiếp tục nhanh chóng tiến gần về phía Ngao Đông.

Xì xì, xì xì, xì xì!

Ngao Đông liên tiếp phun ra một cột lại một cột lửa nóng rực từ miệng hắn, đó là những đòn công kích đủ để có thể phá hủy một ngọn núi, nhưng dù vậy, vẫn không khỏi bị Phương Bình liên tiếp vung quyền đánh vỡ.

"Mạnh thật!"

Nhìn thấy "Phương Bình" bày ra chiến lực dũng mãnh, trên mặt thành viên của cả hai khu căn cứ Hoa Khoa và khu căn cứ Ngân Xuyên đều không khỏi lộ ra vẻ khiếp sợ pha lẫn vui mừng, chiến lực của "Phương Bình" chẳng những đạt tới cấp Huyết Nguyệt, lại còn vượt qua cả Huyết Nguyệt bình thường, đây có thể nói là một tin tức tốt đến không thể tốt hơn nữa.

Ngay cả Ngụy Vưu cũng không khỏi hơi kinh hỉ, hắn cảm thấy chiến lực mà Phương Bình bày ra lúc này càng mạnh hơn so với lần trước, cũng không biết là trong khoảng thời gian này có điểm đột phá, hay là lần trước không có dốc toàn lực.

"Ngao Đông!"

So với sự kinh hỉ của năm người Ngụy Vưu, Ma Nhân tộc không khỏi sinh ra lo lắng, Ngao Đông rõ ràng đã rơi vào tình cảnh xấu.

"Tộc trưởng!"

Trong đó một tên Ma Nhân tộc cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay, xuất thân cùng bộ lạc Ma Nhân tộc với Ngao Đông, lúc này bèn muốn chạy qua trợ giúp Ngao Đông.

"Muốn qua đó? Có hỏi ta chưa!"

Oanh!

Một nam tử đeo bao tay màu vàng chặn đường đi của hắn lại, oanh kích một quyền về phía hắn, ép hắn đến không thể không lấy vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay ra đón đánh.

Là đối thủ, tất nhiên là nam tử đeo bao tay màu vàng sẽ không cho phép đối phương vứt bỏ hắn, chạy đến trợ giúp Ngao Đông.

Phốc!

Sau khi liên tiếp đánh nát mấy hơi thở nóng cháy, Phương Bình đã đến gần Ngao Đông, một lưỡi quang nhận màu vàng xuất hiện trên tay, chém về phía Ngao Đông.

Ngao Đông tránh né, nhưng vẫn không thể hoàn toàn trốn thoát được, quang nhận màu vàng xẹt qua lưng hắn, sau lưng hắn xuất hiện một vết thương sâu dài đến mấy mét.

Ngao Đông ăn đòn đai, đập đập cự vĩ, nện về phía Phương Bình, nhưng lại bị tấm chắn màu vàng đỡ lấy một lần nữa.

Mà nhân cơ hội này, Phương Bình tiếp tục vạch ra một vết thương thật sâu trên người Ngao Đông.

Ngao Đông phát điên, cái miệng khổng lồ trông vô cùng dữ tợn táp về phía Phương Bình, rõ ràng là tính nuốt Phương Bình vào bụng, mùi tanh hôi đập vào mặt, tựa như là đã mấy chục năm hắn không súc miệng vậy.

Phương Bình nâng quyền oanh kích, đánh vào hàm răng trắng dài to lớn của Ngao Đông.

Răng rắc!

Cùng với một tiếng thanh thúy vang lên, vô số răng nanh thật lớn rơi xuống, máu từ miệng Ngao Đông phun ra.

Một quả đồi bị Ngao Đông đập vào, chia năm xẻ bảy mà vỡ ra, đá vụn vung vẩy khắp nơi.

Ngao Đông giãy dụa đứng lên, nhưng vừa mới đứng lên, một chùm sáng màu vàng đã tập kích về phía hắn.

Hắn chật vật tránh né, vẫn không khỏi bị cột sáng màu vàng sượt qua, vảy bị bóc ra, một mảng nhỏ da thịt biến mất, máu tươi đầm đìa.

Vèo!

Phương Bình đuổi theo, đánh ra một quyền lên bụng của Ngao Đông, trên bụng Ngao Đông xuất hiện một vết thương dữ tợn, mơ hồ có thể thấy được xương trắng.

Liên tiếp bị trúng đòn, thương thế trên người Ngao Đông tăng lên, biến thành trọng thương.

Ngao Đông đã cảm thấy không ổn, hắn muốn tách khỏi Phương Bình, phối hợp với Ma Nhân tộc bên hắn.

Chỉ có điều, mỗi lần đều bị Phương Bình ngăn lại.

"Ngao Đông!"

Bên Ma Nhân tộc đều đã nhận ra tình huống không ổn của Ngao Đông, đều muốn tách khỏi đối thủ, cứu viện Ngao Đông.

Nhưng tất nhiên đối thủ của bọn họ sẽ không cho phép, toàn lực chặn lại, thậm chí là liều mạng chịu thương mà chặn lại.

Răng rắc!

Phương Bình lại oanh kích một quyền về phía Ngao Đông, lần oanh kích này đánh lên vết thương trước đó của hắn.

Cùng với tiếng vang thanh thúy, xương cốt trong cơ thể Ngao Đông vỡ vụn, nội tạng bên trong cơ thể, dưới công kích cuồng bạo mà bị đánh đến dập nát, một trong số đó là trái tim.

Bùm!

Thân hình thật lớn của Ngao Đông đột nhiên đứng thẳng bất động, rồi sau đó ngã xuống đất thật mạnh, bắn lên một tầng tro bụi.

Cũng không có lập tức tử vong, thân thể hắn run rẩy, máu tươi không ngừng chảy ra từ các nơi trên người.

Nếu hắn có được năng lực tự lành cực kỳ cường hãn nào đó, nói không chừng hắn có thể sống sót, nhưng đáng tiếc hắn cũng không có.

"Rút, rút lui!"

Nhìn thấy Ngao Đông ngã xuống đất không dậy nổi, rõ ràng đã cách cái chết không xa, tiếng nói của Xà Cơ lộ ra kinh hoảng.

Ma Nhân tộc chỉ còn năm chiến lực cấp Huyết Nguyệt, mà bên Nhân tộc lại có khoảng chừng sáu vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt, trong đó một người có thực lực lại vượt qua cấp Huyết Nguyệt bình thường.

Tình thế trở nên bất lợi, cho nên nàng lập tức quyết định hạ lệnh rút lui.

Vèo vèo vèo!

Năm người Xà Cơ chạy ra phía ngoài khu căn cứ Hoa Khoa, tất cả đồng loạt phá vòng vây mà đi.

"Đứng lại!"

"Đừng cho bọn họ chạy thoát!"

Tất nhiên sáu người Phương Bình sẽ không cho phép, đều truy kích theo hướng năm người Xà Cơ chạy trốn.

Vù!

Một đạo bạch quang tập kích về phía một tên Ma Nhân tộc bảo trì hình người đang cầm vũ khí ma hóa dạng búa trong tay.

Nhận thấy công kích phía sau, tên Ma Nhân tộc này biến sắc, nhanh chóng né sang bên cạnh, vô cùng nguy hiểm mà tránh thoát khỏi đạo bạch quang.

Nhưng ngay sau đó, lại có một đạo cột sáng màu vàng đánh thẳng về phía hắn, mà đã hắn không kịp tránh đi rồi.

Hắn xoay người, trên búa nở rộ ra một vầng sáng màu vàng đất, đón đánh cột sáng màu vàng.

Bồng!

Vầng sáng màu vàng đất trên búa tán loạn, dưới tác động của cột sáng màu vàng mà hắn liên tục rút lui, trên người xuất hiện một đạo lại một đạo vết thương.

Đỡ một kích này xong, hắn xoay người chuẩn bị tiếp tục chạy trốn, nhưng lúc này, Phương Bình cũng đã hóa thành một đạo kim quang, ngăn đường đi của hắn.

Hắn cuống quít thay đổi phương hướng, chạy về phía một hướng khác, nhưng rất nhanh, hướng bên kia xuất hiện một nữ tử mặc bộ giáp động lực bị hư hao không nhẹ.

"Cút ngay!"

Hắn cầm cây búa trong tay chém về phía nữ tử, nữ tử lấy nắm tay đón đánh, lại bởi vì bị thương không nhẹ, bị một búa của hắn đánh bay.

Hắn cảm thấy vui vẻ, ngay tức khắc chuẩn bị chạy về hướng này, đột nhiên, hắn cảm thấy phía sau có một thanh dao sắc bén nhanh chóng đánh úp lại.

Hắn vội vã xoay người tránh né, không để ý hình tượng mà lăn lộn trên mặt đất.

Phốc!

Nhưng vẫn không thể tránh thoát được, một đạo quang nhận màu vàng chém lên người hắn, nửa cánh tay của hắn bị chém đứt, máu tươi phun ra từ miệng vết thương.

Chung quy thì cũng chỉ là Thần Tinh đỉnh phong, mượn dùng vũ khí cấp Huyết Nguyệt mới sở hữu được chiến lực Huyết Nguyệt, phòng ngự thân thể cũng không tính là mạnh, đối mặt với công kích cấp Huyết Nguyệt là không thể nào mà chống đỡ được, thế nên mới trực tiếp bị chặt đứt một cánh tay.

"A!"

Tên Ma Nhân tộc cầm búa ôm cánh tay cụt kêu lên thảm thiết, thất kinh mà nhìn về phía Phương Bình, người đã chặt đứt cánh tay hắn, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

"Ầm!"

Thần sắc của Phương Bình lạnh lùng, lưỡi đao sắc bén màu vàng trong tay hơi chuyển một cái, lại một lần nữa chém về phía tên Ma Nhân tộc cầm búa trong tay.

Ma Nhân tộc cầm búa kinh hoảng tránh né, khó khăn tránh né lưỡi đao sắc bén màu vàng.

Nhưng vào lúc này, nữ tử mặc áo giáp động lực bị hư tổn đuổi tới, một quyền đánh vào ngực của Ma Nhân tộc cầm búa.

Răng rắc, xì xì!

m thanh xương sườn vỡ vụn, tim bị đục lỗ vang lên, nắm tay kim loại của nữ tử xuyên vào ngực của Ma Nhân tộc cầm búa, đục khoét xương cốt, đánh nát trái tim.

"Không. . . . . ."

Tên Ma Nhân tộc cầm búa trong tay bảy ra vẻ mặt không cam lòng mà ngã xuống đất, sau khi ngã xuống, thân hình hắn hóa thành một con ma vật có hai cái sừng nhọn to dài.

Dưới sự liên thủ của Phương Bình cùng với nữ tử mặc áo giáp động lực, hắn bị giết chết.

Nữ tử mặc áo giáp động lực bị hao tổn nhặt cây búa lên, ánh mắt nàng nhìn về phía Phương Bình rồi nói.

"Các hạ, ta tạm thời bảo quản cây búa này, sau này sẽ lại bàn bạc với ngươi chuyện phân chia có được không?"

Tuy rằng Ma Nhân tộc cầm búa là do nàng giết chết, nhưng trong đó Phương Bình cũng ra sức ít nhất là một nửa, tất nhiên cũng có phần của Phương Bình.

"Được, sau khi kết thúc lại nói sau."

Phương Bình gật đầu, cũng không sợ đối phương sẽ chiếm lấy tất cả, dù “nếu” thì đối phương cũng không có lá gan dám chiếm đoạt đồ của một vị "cường giả cấp Huyết Nguyệt" như hắn.

Hai người tìm kiếm Ma Nhân tộc có chiến lực cấp Huyết Nguyệt khác, nhưng lại phát hiện đã mất đi tung tích của các Ma Nhân tộc có chiến lực cấp Huyết Nguyệt khác.

Thời gian chiến đấu vây đánh Ma Nhân tộc cầm búa cũng không tính là dài, nhưng trong khoảng thời gian này cũng đã đủ để cho các Ma Nhân tộc chiến lực cấp Huyết Nguyệt khác chạy ra khỏi phạm vi tầm nhìn và cảm nhận của bọn họ rồi.

Vèo vèo!

Hai người đều tự chọn một phương hướng mà tản đi, trong mắt lộ ra sát khí kinh người, đánh về phía một chỗ khác.

Tuy rằng bốn Ma Nhân tộc chiến lực cấp Huyết Nguyệt còn lại đã chạy thoát được, nhưng xung quanh đã có không ít Ma Nhân tộc cấp Thần Tinh.

Nửa giờ sau, Ma Nhân tộc đã chạy thoát, trong bốn Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt kia, một tên bị giết, ba tên chạy thoát, đám người Phương Bình trở về khu căn cứ Hoa Khoa.

Bởi vì ngoại trừ trận đại chiến lúc ban đầu, thời gian tiêu hao sau đó cũng không kịch liệt, Ấn ký đỉnh phong của Phương Bình còn chưa có tiêu tán, đương nhiên khoảng cách tiêu tán cũng đã không xa nữa rồi.

Thống kê sơ lược được đưa ra rất nhanh, tình huống chi tiết của bên Hoa Khoa tạm thời không nói đến, các khu căn cứ lớn đến đây dự thi đều xuất hiện thương vong.

Bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên, Lục Tào chết trận, Thường Thắng trọng thương thiếu chút nữa tử vong.

Ban đầu, vốn là Hạng Khâu cũng khó có thể tránh khỏi cái chết, nhưng nhờ vào năng lực "Cửu mệnh", hắn đã lừa gạt được tên Ma Nhân tộc đuổi giết, thoát được một mạng.

"Các hạ, thanh vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt này, ngươi xem nên xử lý thế nào?"

Nhiếp Kiên tìm được phân thân của Phương Bình vẫn đang ở trong trạng thái của Ấn ký đỉnh phong, cực kỳ khách khí mà hỏi.

Tình hình lần này vô cùng nguy cấp, nếu không hắn cũng sẽ không truyền lệnh từ bỏ cho khu căn cứ Hoa Khoa mà thân ai nấy lo phân tán chạy trốn.

Mà nếu không có sự trợ giúp của Phương Bình cùng với ba vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt của khu căn cứ Ngân Xuyên, khu căn cứ Hoa Khoa bị diệt là điều tất nhiên, đối với Phương Bình cùng với khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn cực kỳ cảm kích, cho nên hắn giao quyền lựa chọn lại cho Phương Bình.

"Hai bên hợp tác đánh chết, vậy thì mỗi người một nửa, vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt thuộc về các ngươi, thi thể về ta, ta cảm thấy hứng với áo giáp động lực của các ngươi, nên phần còn lại cứ đổi thành áo giáp động lực cấp Thần Tinh đỉnh phong đi."

Phân thân của Phương Bình nghĩ nghĩ một hồi rồi đáp.

Tuy rằng bây giờ hắn đã là cấp Thần Tinh, nhưng dù sao cũng chỉ là Thần Tinh nhập môn, hoàn toàn không có khả năng dù chỉ là khởi động vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt.

Chủ yếu là, toàn bộ tài sản của hắn có mang đi trả góp cũng không vòi được một món vật phẩm cấp Huyết Nguyệt

.

Mà sở dĩ hắn muốn có áo giáo động lực cấp Thần Tinh đỉnh phong đó là vì sau khi cảnh giới đủ điều kiện thì hắn có thể tự cường hóa chất lên tới cấp Huyết Nguyệt.

Tiếp theo, ánh mắt phân thân của Phương Bình nhìn về phía Phương Bình.

"Tất cả đồ đều giao cho hắn, để cho hắn tạm thời bảo quản thay ta."

Vốn dĩ “hắn” chỉ có thể xuất hiện quanh khu căn cứ Ngân Xuyên lại bất ngờ kịp thời có mặt tại khu căn cứ Hóa Khoa, mối liên hệ giữa “hắn” và Phương Bình nghĩ kỹ một chút là ra, nên “hắn” cũng không ngại ngần che giấu thêm nữa.

Quả nhiên, nghe thấy lời nói của "hắn", bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên đều lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là thế", hiển nhiên là lời nói của "hắn" đã chứng thực suy đoán của bọn họ.

"Đưa ta trở về."

"Được."

Phương Bình đáp một tiếng, nhanh chóng mang theo phân thân đang trong trạng thái của Ấn ký đỉnh phong truyền tống rời đi.

Gần như là ngay khoảnh khắc sau khi quay trở về chỗ ở ở khu căn cứ Ngân Xuyên thì Ấn ký đỉnh phong liền biến mất, tương ứng với đó, khí tức độc nhất của cường giả cấp Huyết Nguyệt cũng biến mất.

Nếu như hơi chậm hơn vài giây, chỉ sợ cũng sẽ bị một người nào đó từ khí tức mà phán đoán ra thân phận thực sự của hắn.

"Xem ra sau này phải chuẩn bị một vật phẩm ma hóa có thể che giấu hoặc thay đổi khí tức mới được."

Giải trừ phân thân, Phương Bình nghĩ nghĩ.

Năng lực của Ấn ký đỉnh phong này đã siêu việt thường thức rồi, nếu là chính hắn vận dụng, tất nhiên rất khó để có thể giải thích được.

Nhưng nếu để Ấn ký đỉnh phong cho thân phận "cường giả cấp Huyết Nguyệt" sử dụng, thì có thể giải quyết được vấn đề này.

Cho nên hắn phải duy trì thân phận này, cũng cần dùng vật phẩm ma hóa để che giấu hoặc thay đổi khí tức, đề phòng bị Giác Tỉnh giả am hiểu cảm nhận khí tức phát giác được thân phận thật sự.

(B: 2k8 từ a, vai a, gáy a, mắt a, bàn phím a ;;;-;;;)






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch