Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 398: Giới hạn tâm lí

Chương 398: Giới hạn tâm lí




Biên: Hắc Dược

Bên trong cánh cửa không gian, Phương Bình rút thay Zanpakuto ra, rồi sau đó thả cho lưỡi đao chìm vào mặt đất dưới chân.

Một thanh lại một thanh kiếm lớn màu đen trồi lên khỏi mặt đất, rồi sau đó vỡ nát ra, hóa thành hàng trăm triệu mảnh dao sắc bén quay chung quanh Phương Bình, tựa như một cơn lốc đen mù mịt bụi tro, chiếm cứ hết cả không gian xanh lá.

Phương Bình ngoắc nhẹ ngón tay, một mảnh dao sắc đen ngòm bay đến trước mặt hắn, nó đen kịt, một màu đen thăm thẳm đến ánh sáng cũng không phản chiếu lại.

Nhờ mối liên hệ giữa hắn và Zanpakuto, hắn lập tức nhận ra thứ vật chất tối đó chính là chất độc chết người phủ lên mặt ngoài lưỡi dao, dù là cường giả cấp Thần Tinh cũng dễ dàng mất mạng dưới món độc này.

Trước đây, uy lực của Zanpakuto chủ yếu chỉ thể hiện qua sức phá hoại đến từ công kích vật lí, mà bây giờ đã có thêm độc tính cực mạnh.

Một khi bị những lưỡi dao này làm trầy xước, dù chỉ vết thương ngoài da cũng sẽ bị dính kịch độc, mà một khi bị nhiễm độc, năng lực hoạt động của đối thủ cũng sẽ bị ảnh hưởng, chiến lực bị kéo xuống một biên độ lớn.

Sau khi có được độc tính, uy lực của Zanpakuto không thể nghi ngờ sẽ lại được tăng thêm một cấp độ, đạt đến phân tầng thượng đẳng của cấp độ siêu hạng là chuyện đương nhiên.

Thu hồi Zanpakuto, Phương Bình tiếp tục kiểm tra năng lực thứ hai có sự thay đổi.

Kèn kẹt!

Khí lạnh mãnh liệt tuôn trào, một ngọn núi băng vụt lên khỏi mặt đất, toàn bộ không gian xanh lá trong nháy mắt đã bị đông kết thành thế giới băng giá.

“Binh đoàn Băng giá.”

Băng tuyết biến đổi hình dạng, lượng lớn kỵ binh xuất hiện, một đội quân cường tráng cưỡi trên lưng con chiến mã oai hùng, tay cầm trường thương sắc bén, tư thế nghiêm trang bất khuất ẩn hiện trong làn sương lạnh.

“Công kích ta!”

Phương Bình phát ra một mệnh lệnh cho tên kỵ binh đứng gần hắn, hai chân kỵ binh kẹp lưng chiến mã, hắn thay đổi phương hướng chạy như bay đến chỗ Phương Bình.

Trường thương sắc bén trong tay đâm thủng không khí mạnh bạo đánh tới Phương Bình.

Keng!

Mũi thương sắc nhọn bị Phương Bình dùng hai ngón tay kẹp lấy, khó có thể tiến thêm chút nào nữa, khí lạnh quấn quanh cây thương cũng không cách nào ảnh hưởng được tới Phương Bình.

“Hẳn là đạt uy lực tương đương Ngũ giai Giác Tỉnh giả.”

Cảm nhận lực trùng kích từ mũi thương truyền đến, Phương Bình đưa ra kết luận.

Mỗi một kỵ sĩ băng như vậy đều sở hữu chiến lực Ngũ giai, thực lực như vậy tuy rằng so với Phương Bình thì chẳng là cái đinh gì, nhưng vẫn có thể coi là một đội quân hùng mạnh.

Nhưng đây vẫn không phải tác dụng Phương Bình coi trọng nhất, thứ hắn nhắm đến vẫn là công dụng chân chính độc nhất vô nhị của Binh đoàn Băng giá.

Có thể thông qua việc chế tạo binh đoàn băng để tích lũy năng lượng, năng lượng được dự trữ lại không chỉ là để dành cho đại chiêu, mà còn có thể dùng bổ sung tiêu hao của bản thân.

Cứ như vậy hắn có thể dễ dàng bù đắp cho khuyết điểm thiếu tính kéo dài của chiến lực bản thân.

“Esdeath không thể mang theo Binh đoàn Băng giá bên người, nhưng ta lại có thể tùy ý mang theo, năng lực này ở trong tay ta sẽ phát huy ra tác dụng lớn hơn nhiều so với Esdeath.”

Ào ào ào!

Trong lòng Phương Bình hơi động, từng sợi xích sắt đỏ ngòm xuất hiện, trói lấy nhưng kỵ sĩ băng rồi kéo bọn họ vào hư không, hoàn toàn biến mất.

Trong không gian hiến tế có một khoảng trống khổng lồ,hoàn toàn có đủ sức chứa để dự trữ mang theo Binh đoàn Băng giá, thời điểm hắn có việc cần dùng cũng có thể tiêu hao trực tiếp trong không gian hiến tế để bổ sung năng lượng cho cơ thể.

Khu căn cứ Minh Châu, một nam tử dáng người tầm trung mặc áo chiếc áo gió màu đen lặng yên không một tiếng động lẻn vào.

Không lâu sau đó, nam tử này xuất hiện trước Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Minh Châu, nghênh ngang bước vào.

Hắn không hề ẩn thân, người chung quanh vẫn nhìn thấy hắn, nhưng mọi người dù thấy được hắn thì vẫn không lại tra hỏi gì cả.

Đối với sự xuất hiện của hắn, người xunh quanh như thể đã nhìn quen mắt rồi, tựa khi gặp được một người bạn sớm chiều ở chung, không hề xa lạ, còn có vài người gật đầu chào hắn khi bước qua nhau.

Đây chính là năng lực “Giới hạn tâm lí”, một trong những năng lực siêu hạng của hắn, tác dụng có thể khiến giới hạn trong thâm tâm mỗi người bị phai mờ đi, khiến họ coi người xa lạ như người quen lâu ngày, kẻ địch biến thành bạn bè, đương nhiên cũng có thể biến bạn bè trở thành địch thủ đối đầu sống chết.

Trong suy nghĩ của thanh viên Khoa Đối kháng Ma vật, hiện tại hắn chính là người một nhà bao năm gắn bó thân quen đến nỗi không còn khoảng cách gì với nhau, nên chẳng ai đến tra hỏi danh tính hắn làm gì.

“Hôm nay là phó cục trưởng nào trực ban vậy?”

“Phó cục Vương trực ban.”

“Ở trong văn phòng trên tầng chóp.”

Dưới sự chỉ dẫn của “người quen”, nam tử đi đến văn phòng trực ban của phó cục trưởng, đẩy cửa bước vào không báo trước.

Nhìn thấy hắn đến, vị phó cục trưởng này còn dùng vẻ mặt nhiệt tình chào đón, thậm chí rót trà mời hắn uống.

Hắn uống một ngụm trà, rồi lại cười hỏi người kia.

“Cậu bạn Phương Bình của ta đang ở đâu thế?”

“Ở nhà số 185 đường Hoàng Hưng, Thanh Hà.”

Không có lấy một chút do dự, vị phó cục trưởng này nói thẳng thông tin tuyệt mật về chỗ ở của Phương Bình.

Nam tử hơi nhếch khóe miệng, uống một hơi cạn sạch nước trà, đứng lên bước ra ngoài văn phòng, rời khỏi Khoa Đối kháng Ma vật.

“Hừm, vừa nãy ta đang làm gì nhỉ?”

Năng lực Giới hạn tâm lí bị giải trừ, thế nhưng mọi người trong Khoa Đối kháng Ma vật kể cả vị phó cục trưởng kia cũng chỉ cảm thấy tinh thần bản thân hơi hoảng hốt một chút, không một ai ý thức được vừa có một kẻ địch đáng sợ ghé ngang qua đây.

Mà nam tử kia chính là sát thủ cấp bậc Thần Tinh đỉnh phong Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên phái tới để trừ khử Phương Bình, Ám Nha. (B: Là “quạ đen”, đúng, chính là hắn ta, tên xấu số thứ ba trong truyện, nhưng lại là thanh niên loser nhất game <(“) Bởi, cái tên nói lên tất cả a...)

Dựa theo địa chỉ vị phó cục trưởng kia cung cấp, Ám Nha gọi một chiếc taxi, mất hơn mười phút đi đường thì mới tới được đường Hoàng Hưng.

Xuống khỏi xe, hắn đối chiếu theo biển số nhà, rất nhanh đã tìm được vị trí nơi ba người Phương Bình ẩn giấu.

Ầm ầm ầm!

Hắn làm ra hành động kinh người, không những không lặng yên lẻn vào, vào vô cùng đường hoàng nghênh ngang gõ cửa.

Theo tiếng cửa gõ, Kim Lệ bước ra, vốn dĩ nàng phải kinh động vì tiếng gõ cửa hay cảnh giác khi có người lạ xuất hiện, nhưng thay vào đó là sự thân thiện, không xa cách gì mà ra mở cửa mời chào hắn.

Mở cửa đón Ám Nha vào nhà, Kim Lệ vẫn như trước không có chút cảnh giác, nhiệt tình đón tiếp như thấy khách quý đến chơi, còn tiện tay đóng cánh cửa sau lưng nàng lại.

Tiến vào phòng khách, Ám Nha đưa mắt đánh giá chung quanh, liếc mắt nhìn qua Tả Cao Phong đơ người như khúc gỗ, rồi lại đi tới chỗ Phương Bình.

“Đã lâu không gặp.”

Hắn mở lời chào hỏi Phương Bình.

“Đúng là lâu rồi ta không thấy mặt ngươi.”

Phương Bình nhiệt tình đáp lại.

“Ngươi đột phá cảnh giới Thần Tinh rồi à?”

Ám Nha hỏi.

“Ừm, mới đột phá cách đây không lâu.”

Phương Bình cũng không hề che giấu mà gật đầu thừa nhận.

“Chỗ ta có một bình ma dược giúp ổn định cảnh giới, đối với những người vừa tăng cấp rất có lợi, nay tặng ngươi làm quà, uống đi.”

Ám Nha lấy ra một cái bình nhỏ, bên trong chưa một loại chất lỏng màu xanh thẳm trông rất ô uế, vừa nhìn cũng đã cảm giác nó có độc, đưa nó cho Phương Bình, ra hiệu Phương Bình uống.

Phương Bình đưa tay tiếp nhận, rồi sau đó…

Hắn cất vào không gian hiến tế, cánh tay phải còn lại thì tung ra một quyền được Haki Vũ Trang cường hóa về phía Ám Nha.

Ầm ầm!

Một tiếng động thật lớn vang lên, dưới làn sóng trùng kích mạnh mẽ, khu dân cư bao gồm căn nhà Khoa Đối kháng Ma vật sắp xếp cho nhóm người Phương Bình bị nổ tung chia năm xẻ bảy, rồi hóa thành bụi đất sụp đổ.

“Ngươi không trúng Giới hạn tâm lí của ta?”

Đột nhiên bị Phương Bình bất ngờ tấn công, Ám Nha cuống quýt giơ cánh tay trái lên ngăn trở, dùng thương thế đổi lấy sự an toàn sau đòn đánh của Phương Bình.

Thân thể hắn bị đánh trượt ra xa, trông có chút chật vật, sau khi va nát mấy bức tường thì xuất hiện ở giữa lòng đường.

Trên con đường bên ngoài, bởi vì bất ngờ xảy ra chiến đấu mà mọi người chạy tán loạn cả lên, hắn cũng không để ý đến những người này, mà đưa ánh mắt chăm chú nhìn Phương Bình.

Trên mặt hắn có cả nỗi kinh ngạc và sự giận dữ, Phương Bình không bị năng lực Giới hạn tâm lí của hắn ảnh hưởng, nói cách khác, từ lúc bắt đầu cho đến mãi bây giờ Phương Bình vẫn đang đùa bỡn hắn, hắn bị Phương Bình quay như dế mà không hay.

Dựa vào năng lực này, đúng ra hắn mới phải là người cầm trịch trong cái vở hài kịch này mới đúng, nhưng không ngờ thằng hề thật sự ở đây là hắn, điều này khiến hắn căm phẫn không nguôi.

“Giới hạn tâm lí, là tên của loại năng lực tinh thần này à?”

Ánh mắt Phương Bình mang theo nét châm biếm nhìn qua Ám Nha, vận dụng năng lực tinh thần đối với hắn thì chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ, có khi còn nhục hơn.

Nắm giữ con mắt Rinnegan, hơn nữa có sở hữu năng lực Kotoamatsukami, một loại năng lực tinh thần vô cùng cường hãn, tinh thần của hắn vững như bàn thạch, dù cho có là cường giả cấp Huyết Nguyệt, muốn dùng năng lực tinh thần tấn công hắn là chuyện nói dễ hơn làm, huống chi là một Thần Tinh như đối phương.

Tuy rằng không biết cảnh giới chính xác của đối phương, nhưng tuyệt không thể vượt qua Huyết Nguyệt.

Cường giả cấp Huyết Nguyệt có phải rơm rạ đâu mà dễ gặp được, trong phạm vi gần đây cũng chỉ có mỗi Tông Lệnh và Hắc Nghịch là cường giả cấp Huyết Nguyệt chứ mấy, nhưng kẻ trước mắt hắn rõ ràng không phải hai người này.

“Chỉ mới là Thần Tinh nhập môn mà đã chống lại được Giới hạn tâm lí của ta, coi như đã coi thường ngươi, nhưng không có nghĩa nhưng người khác có thể chống đỡ được.”

Ám Nha dùng ánh mắt âm trầm nhìn qua Phương Bình, đột nhiên hắn lên giọng.

“Giết hắn!”

Sau lưng Phương Bình có tiếng gió vang lên, chỉ thấy sau lưng hắn là Tả Cao Phong và Kim Lệ đã mặc áo giáp động lực đồng loạt tấn công Phương Bình.

“Tỉnh lại!”

Phương Bình hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn qua, hai mắt hắn biến thành Rinnegan biến dị, một làn sóng tinh thần càn quét về phía hai người.

Theo làn sóng tinh thần này, hai người đang xông tới chỗ hắn nhất thời đình chỉ hoạt động, dừng tại vị trí cách Phương Bình mấy mét.

Trạng thái bị Giới hạn tâm lí ảnh hưởng đã được giải trừ.

“Có thể giải trừ năng lực của ta.”

Con ngươi của Ám Nha hơi co lại, bản thân có thể thoát khỏi và giải trừ năng lực trên người kẻ khác là hai phạm trù khác nhau hoàn toàn, rõ ràng cái sau cao hơn cái trước, cũng chỉ rõ ra cái sau là do một năng lực tinh thần mạnh mẽ hơn tác động lên mới thành.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch