Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 399: Năng lực Ngôn Linh

Chương 399: Năng lực Ngôn Linh




Biên: Hắc Dược

"Lôi điện."

Biết năng lực tinh thần vô dụng, Ám Nha quả quyết buông bỏ tấn công tinh thần, sắc mặt hắn nghiêm lại, hắn dùng giọng điệu trang nghiêm mà nói.

Cùng với giọng nói của hắn, lôi điện khủng bố xuất hiện, dày đặc trên không trung, mỗi một cái đều dài đến vài trăm mét, thậm chí là hơn một ngàn mét.

Tựa như từng con rắn điện khổng lồ, ánh sáng lập lòe chói mắt, truyền ra tiếng gầm rú vang dội.

Bùm bùm!

Từng con lôi xà khủng bố tập kích về phía Phương Bình, giống hệt như cảnh tượng ngày tận thế mà đánh về phía Phương Bình.

Sắt mặt Phương Bình ngưng trọng, không chỉ bởi vì uy lực cường đại của lôi điện, mà còn bởi vì, nếu như đám lôi điện này mà tàn sát bừa bãi trong khu căn cứ, ở phạm vi xung quanh, ngoại trừ bốn người bọn họ ra, chắc chắn sẽ hóa thành một vùng tuyệt địa.

Đến lúc đó, không biết sẽ có biết bao nhiêu ngàn người chết dưới lôi điện nữa.

Điều này khiến cho Phương Bình lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, tránh né không được, nếu dùng năng lực mà đối đầu chính diện, sinh ra sóng xung kích, cũng sẽ dẫn phát ra mức độ hủy hoại cực kỳ nghiêm trọng.

"Phong Thuật Hấp Ấn."

Trong nháy mắt, Phương Bình nghĩ ra được một cách để ứng đối.

Hai mắt hắn hóa thành Rinnegan, Rinnegan có một cách vận dụng đặc thù đó là Phong Thuật Hấp Ấn, thân thể hắn tựa như hóa thành một cái hố đen, tất cả lôi điện đánh về phía hắn, lúc gần kề đến hắn, tất cả đều chui vào trong cơ thể hắn, biến mất một cách kỳ lạ.

Xa xa nhìn lại, đây là một cảnh tượng cực kỳ khoa trương.

Từng đạo từng đạo lôi điện khủng bố dài đến vài trăm mét thậm chí là hơn một ngàn mét, mỗi một đạo đều đủ để phá hủy một ngọn núi, tất cả đều xÁm Nhap vào trong cơ thể Phương Bình, biến mất vô tung.

Một lát sau, tất cả lôi điện đều biến mất, cũng không có sóng xung kích khủng bố phát tiết ra bốn phía xung quanh, mà Phương Bình được vây ở giữa, trên người lại không thấy có một chút vết thương nào cả.

"Cái gì...?"

Lôi điện khủng bố như vậy, dưới một kích thế mà lại không thể gây ra được một chút hủy hoại nào, Ám Nha lắp bắp kinh hãi, có chút không thể tin được mà nhìn Phương Bình không có chút tổn hao gì.

Cho dù Phương Bình có chính diện đỡ được một kích này, thì hắn cũng không đến nỗi chấn kinh như thế này.

Đỡ được chứng minh rằng đối phương còn cần phải ngăn cản, nhưng vừa rồi đối phương hoàn toàn chưa hề làm ra động tác ngăn cản gì mà đã khiến cho một kích khủng bố tiêu tan biến mất rồi.

"Hỏa diễm!"

Trong lòng hắn đã có một suy đoán nào đó, lại dùng giọng điệu trang nghiêm mà lên tiếng.

Trên không trung xuất hiện một biển lửa vô biên, rồi sau đó xoay tròn, hóa thành ngọn núi lửa khổng lồ dựng ngược, giáng xuống từ trên trời, va chạm về phía Phương Bình.

Còn chưa tới gần mặt đất, nhà cửa xung quanh đều đã bị hòa tan ra dưới nhiệt độ cao kinh khủng, hóa thành dung nham nóng chảy.

Từ nãy đến giờ, từ đầu đến cuối, hắn chỉ vận dụng có một loại năng lực, loại năng lực này vượt quá cả thường thức, là năng lực Ngôn Linh.

Đây là một loại năng lực có thể dựa vào sự tưởng tượng mà dẫn phát ra đủ loại hiện tượng phi tự nhiên.

Dựa vào loại năng lực này, hắn có thể dẫn phát lôi điện, hỏa diễm, hàn băng, gió lốc, đủ loại hiện tượng, mà đây chỉ mới là cách sử dụng cơ bản nhất của năng lực này.

Ông!

Phương Bình lại hóa thành một cái hố đen, tất cả nhiệt lượng, tựa như là con chim non quay về tổ, đồng loạt chui vào trong cơ thể của hắn rồi biến mất vô tung.

Cuối cùng, cột lửa tựa như là một ngọn núi lửa khổng lồ, hoàn toàn biến mất, mà trên người Phương Bình vẫn không nhìn thấy một chút vết thương nào cả, ngay cả quần áo trên người cũng không có vết bỏng gì.

"Hấp thu năng lượng, quả nhiên là hấp thu năng lượng."

Trên mặt Ám Nha lộ ra vẻ quả nhiên là thế, vừa có tác dụng với lôi điện, lại vừa có tác dụng với hỏa diễm, vậy loại năng lực này của đối phương tất nhiên là một loại năng lực có thể hấp thu năng lượng, có thể vô hiệu tất cả công kích từ năng lượng.

Đối mặt với loại năng lực này, năng lực nguyên tố là vô dụng, chỉ có điều sắc mặt của hắn vẫn bình tĩnh như vậy, bởi vì hắn sở hữu năng lực Ngôn Linh, thứ hắn không thiếu nhất chính là năng lực.

Lúc này hắn đã chuẩn bị thay đổi một loại công kích phi năng lượng khác, chỉ có điều, còn chưa đợi hắn có bất kỳ động tác gì, Phương Bình đã hành động.

"Các ngươi ở lại!"

Hắn dặn dò Kim Lệ và Tả Cao Phong một tiếng, cơ thể Phương Bình bay lên trời, bay vút về phía bên ngoài thành rất nhanh.

Tuy rằng đã nhờ vào Phong Thuật Hấp Ấn mà hấp thu được hai lần công kích của tên đến ám sát hắn, nhưng hắn cũng không dám bảo đảm rằng, Phong Thuật Hấp Ấn có thể hấp thu được tất cả năng lực được đánh tới.

Dù sao Phong Thuật Hấp Ấn không phải là vạn năng, cũng không phải là loại năng lực nào cũng đều có thể hấp thu được, chẳng hạn như công kích thể thuật hay là thiên về tính chất vật lý cũng không thể hấp thu được.

Một khi không thể hấp thu được công kích của đối phương, vậy thì sẽ tạo ra sự hủy hoại khủng bố đối với khu căn cứ Minh Châu.

Về phần vì sao lại để Kim Lệ và Tả Cao Phong lại, nguyên nhân tất nhiên là bởi vì hai người sẽ bị đối phương thao túng tinh thần, vốn dĩ không nên tham gia vào trận chiến này.

"Muốn dẫn dắt ta rời đi sao? Chỉ có điều, mục tiêu của ta vốn cũng không phải là khu căn cứ Minh Châu rồi."

Vèo!

Ám Nha đuổi theo hướng Phương Bình rời đi, rất nhanh, một trước một sau, trong nháy mắt đã rời khỏi khu căn cứ Minh Châu.

Nhưng rõ ràng là nhìn ra được, tốc độ của Phương Bình nhanh hơn, khoảng cách của Phương Bình và hắn cũng càng ngày càng xa.

"Tốc độ!"

Tất nhiên là Ám Nha đã nhận ra điểm này, giọng nói trang nghiêm lại truyền ra từ trong miệng hắn.

Ngay sau đó, một loại lực vô hình tác động lên người hắn, tốc độ của hắn gia tăng lên gấp mấy lần, vượt qua cả tốc độ nhanh nhất gấp sáu lần vận tốc âm thanh của Phương Bình, trong chớp mắt hắn đã đuổi kịp Phương Bình, chặn lại phía trước Phương Bình.

"Tốc độ thật nhanh!"

Phương Bình lấy làm kinh hãi, hắn nhanh chóng dừng lại, không tính tới cường giả cấp Huyết Nguyệt, tốc độ của đối phương hẳn là được xem như người nhanh nhất mà hắn từng gặp phải.

"Tốt lắm, chính là ở chỗ này đi!"

Chặn lại được Phương Bình, ánh mắt Ám Nha lạnh như băng.

Cho dù chiến lực của Phương Bình có thể so với Thần Tinh đỉnh cấp, nhưng mà cảnh giới của đối phương nhiều nhất cũng chỉ là ở cấp độ thứ nhất mà thôi, để một đỉnh Thần Tinh ở cấp độ thứ ba liên tục ra tay ba lần cũng chưa thể đánh bị thương được Phương Bình như hắn, điều này khiến cho sắc mặt của hắn có một chút nhăn nhó.

"Hóa thành người sói!"

Giọng nói trang nghiêm lại vang lên một lần nữa từ trong miệng hắn, một loại sức mạnh vô hình tác động lên người hắn, sau đó, thân thể của hắn phát sinh biến hóa.

Thân thể được kéo cao lên, trên người mọc lông và móng vuốt, răng nanh cũng lộ ra, đồng tử trong mắt biến thành màu xanh biếc, hắn hóa thành một người sói cao hơn ba mét.

Ngoại hình có một chút giống với hình ảnh ma sói trong truyền thuyết phương tây, nhưng đừng hiểu lầm, hình thái ma vật của hắn không có liên quan gì tới sói, sở dĩ có thể hóa thành người sói, cũng là do năng lực Ngôn Linh.

Vèo!

Hắn hóa thành người sói, tốc độ trở nên nhanh hơn, trong phút chốc đã đến gần Phương Bình rồi.

Móng vuốt sắc bén quét về phía đầu của Phương Bình, chỉ mới quật một cái đã dẫn phát ra kình phong, xẹt lên mặt đất một đường thật sâu.

"Hóa thành người sói…?"

Phương Bình cÁm Nhan được uy lực khủng bố của một kích này, hắn cảm thấy, cho dù là dùng Haki Vũ Trang để tăng cường phòng ngự thì cũng không chống nổi một kích này.

Thấy công kích loại nguyên tố không có hiệu quả, đối phương quả quyết đổi thành công kích vật lý, năng lực mà đối phương có khả năng vận dụng được không thể nói là không nhiều.

Chỉ có điều, thật đáng tiếc, loại năng lực này cũng không có tác dụng gì với hắn cả.

"Hỏa diễm hóa."

Trong nháy mắt khi sắp bị móng vuốt đánh trúng, cơ thể của Phương Bình hóa thành ngọn lửa màu vàng, coi thường công kích của đối phương mà lại huy động nắm tay lửa mà đấm một quyền về phía đối phương.

Xích, rầm!

Móng vuốt của Ám Nha xẹt qua người Phương Bình, lướt qua thân thể hỏa diễm của Phương Bình, không ảnh hưởng một tí tẹo nào đến Phương Bình.

Ngược lại là nắm tay lửa của Phương Bình đánh ra lại đập vào người Ám Nha, không ít lông màu đen trên người Ám Nha bị cháy trụi, thân hình cao tới ba mét liên tục lui về phía sau.

"Nguyên tố hóa!"

Bộ lông màu đen bị đốt trụi dưới năng lực tự lành cường hãn của trạng thái người sói mà khôi phục lại trong nháy mắt, Ám Nha thoáng ngưng trọng mà nhìn Phương Bình.

Bất kể là khả năng hấp thu năng lượng trước kia, hay là nguyên tố hóa hiện tại, hiển nhiên đều là năng lực có chút khó chơi, hai loại năng lực này kết hợp lại với nhau, mức độ khó chơi quả thật là hiệu quả hơn cả một cộng một.

Công kích nguyên tố sẽ bị hấp thu, công kích vật lý lại hoàn toàn không có tác dụng gì.

"Đổi lại một tên đỉnh Thần Tinh khác, chỉ sợ thật sự sẽ không làm gì được ngươi."

Thần sắc trong mắt hắn càng lộ vẻ lạnh như băng, ngay sau đó, giọng nói trang nghiêm lại truyền ra lần nữa từ trong miệng hắn.

"Tổn thương nguyên tố!"

Thanh âm của hắn tựa như có thể xúc động đất trời, thay đổi quy tắc, huyết sắc quang mang xuất hiện, ngấm sâu vào hai móng vuốt sói của hắn, hai móng vuốt sói biến thành huyết sắc, cũng không phải là lộ ra huyết quang, mà là màu sắc biến thành huyết sắc.

Vèo!

Hắn lại đánh về phía Phương Bình, vốn Phương Bình định giở lại mánh khóe cũ, nhưng ngay sau đó trong lòng lại nổi lên cảnh giác.

Khả năng biết trước tương lai của Haki Quan Sát cho hắn thấy được hình ảnh trong tương lai, bên trong hình ảnh đó, móng vuốt màu đỏ đối phương biến thành thế mà có thể làm cho cơ thể nguyên tố của hắn bị trọng thương.

Phía trên hai móng vuốt sói của đối phương, phụ thuộc vào một quy tắc quyền lực nào đó, loại quy tắc này khiến cho công kích vật lý cũng có thể đả thương đến trạng thái nguyên tố hóa của hắn.

"Thánh vực Hoàng Kim!"

Giải trừ nguyên tố hóa, trên đỉnh đầu Phương Bình xuất hiện một thanh kiếm hoàng kim khổng lồ, uy nghiêm, long trọng, đại biểu cho vương quyền tối cao ngang hàng thần thánh.

Tay phải có ánh sáng hoàng kim của Phương Bình phun ra nuốt vào ánh sáng thần thánh, bắn ra quang nhận màu vàng, tựa như là lưỡi dao sắc bén được đúc từ hoàng kim, nghênh hướng móng vuốt sói huyết sắc đánh tới.

Keng!

Tựa như là hai thanh binh khí được đúc bằng kim loại ma hóa cực hiếm đang va chạm vào nhau, truyền ra tiếng kim loại chói tai.

Mặt đất dưới chân Phương Bình và Ám Nha nứt toạc ra từng tấc, ở phạm vi xung quanh, tựa như là có cái mạng nhện được giăng bủa ra.

Mà tiếng kim lọai chói tai cũng đem đến lực phá hoại khủng bố, ngoài Phương Bình và Ám Nha, hết thảy mọi thứ đều bị dập nát.

Đã bị một lực mạnh mẽ đánh vào, hai người đều không khỏi liên tục lui về phía sau.

Nhưng ngay sau đó, hai người lại người lại lần nữa nhào về phía đối phương, lưỡi dao sắc bén màu vàng va chạm với móng vuốt huyết sắc, lại truyền ra một tiếng kim loại chói tai.

Nếu như có cường giả cấp Thần Tinh bình thường ở xung quanh hai người, chỉ với tiếng va chạm này thôi cũng đủ để đả thương cường giả cấp Thần Tinh bình thường.

Vèo vèo!

Tốc độ của hai người đều cực kỳ nhanh, tựa như hai đạo hào quang đang không ngừng tách ra, lại không ngừng va chạm với nhau.

Những nơi mà hai người đi qua, núi đá cây cối nổ tung, mặt đất quay cuồng.

Ầm!

Vận dụng năng lực không gian, Phương Bình đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Ám Nha, lưỡi đao sắc bén hoàng kim chém về phía lưng Ám Nha.

Hắn vẫn luôn không hề dùng đến năng lực không gian đột nhiên lại vận dụng, điều đó lại khiến cho đối phương trở tay không kịp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch