Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 401: Huyết Nguyệt bất ngờ xuất hiện

Chương 401: Huyết Nguyệt bất ngờ xuất hiện




Biên: Hắc Dược

Ầm!

Trong lúc lui về phía sau, Ám Nha giẫm mạnh lên mặt đất một bước, mặt đất bị hắn giẫm ra một vết rạn rậm rạp, dựa vào phản lực của một kích này, hắn ổn định lại thân hình, nghiêng người biến mất tại chỗ.

Với tốc độ hiện tại của hắn, ở trong phạm vi cự ly ngắn, tốc độ di động đã không kém thuấn di của Phương Bình một chút nào.

Trong khoảng thời gian cực ngắn, hắn đã luồn ra sau người Phương Bình, vung móng vuốt bổ về phía lưng Phương Bình.

Ầm!

Biết trước tương lai của Haki Quan Sát để cho Phương Bình nhận thấy được Ám Nha đang đánh úp từ phía sau, hắn nhanh chóng thuấn di một cái, biến mất tại chỗ.

Khi xuất hiện lần nữa, Phương Bình đã xuất hiện ở chỗ cách Ám Nha không xa, hắn vận dụng Thần La Thiên Chinh, lực đẩy cường hãn lại càn quét ra.

Vù!

Ám Nha phản ứng cực kỳ mau lẹ, hắn phản ứng lại trong nháy mắt, vung móng vuốt quét về phía phương hướng kia.

Cùng với một tiếng nổ nặng nề vang lên, cộng thêm sóng xung kích cường hãn khuếch tán ra ngoài, hắn lại bị phản lực cường hãn đẩy lui.

Hắn tiếp tục ổn định lại thân hình, bổ nhào về phía Phương Bình.

Vù, vù, vù!

Phương Bình và Ám Nha giao thủ rất nhanh, sóng xung kích cường hãn một lần lại một lần mà đảo qua mặt đất, đất cát trên đất bị bốc lên một lần lại một lần.

Vốn là còn có không ít ngọn núi ở phạm vi xung quanh bị hai người đánh thành đất bằng, hoàn toàn hóa thành đồng bằng.

Vù!

Phương Bình và Ám Nha song song lui về phía sau, dãn khoảng cách ra, hai người nhìn nhau chăm chú.

"Hô, hô..."

Hai bên đều thở hổn hển, hiển nhiên là thể lực đã bị tiêu hao rất lớn.

Chỉ có điều rõ ràng là thể lực của Phương Bình bị tiêu hao nghiêm trọng hơn, quần áo trên người đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp, tóc đều dính bết vào với nhau.

Với cảnh giới Thần Tinh nhập môn, vận dụng chiến lực Thần Tinh đỉnh phong ở cấp độ thứ ba, thể năng bị tiêu hao và tố chất thân thể mà mỗi một kích phải trả đều cực kỳ lớn.

Ngược lại là Ám Nha, tuy rằng thể năng tiêu hao cũng rất lớn, nhưng dù sao thì hắn cũng là cảnh giới đỉnh Thần Tinh, thể năng bị tiêu hao cùng với tố chất thân thể cũng không có khoa trương giống như Phương Bình vậy.

"Hừ, xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu!"

Ám Nha tất nhiên là để ý tới trạng thái của Phương Bình rồi, cũng đoán được đại khái, hắn phát ra một tiếng hừ lạnh, không để cho Phương Bình có cơ hội nghỉ ngơi, hắn tiếp tục nhào về phía Phương Bình.

Ầm!

Thuấn di một cái, Phương Bình tránh thoát được đòn tấn công của Ám Nha, xuất hiện ở nơi cách đó vài trăm mét.

Trong không gian hiến tế, những kỵ sĩ băng do Binh đoàn Băng giá chế tạo ra liên tục nổ tung, hóa thành thể năng mà tiến nhập vào trong cơ thể Phương Bình, thể năng của hắn khôi phục được hơn phân nửa, tình trạng không kịp thở của hắn tốt lên không ít.

"Phải tốc chiến tốc thắng!"

Cho dù là có khả năng khôi phục thể năng nhờ "Binh đoàn Băng giá", hắn cũng không kiên trì được lâu lắm, dù sao thì hắn cũng mới đạt được loại năng lực Binh đoàn Băng giá này không lâu, trong không gian hiến tế, chỉ chứa đựng số lượng kỵ sĩ băng được chế tạo chỉ trong một ngày.

Vèo!

Ám Nha lại bổ nhào đến, khoảng cách vài trăm mét, dưới tốc độ của đối phương mà đã tới trong giây lát.

"Luân Mộ: Biên Ngục."

Vận dụng một năng lực đặc thù có được nhờ nguyên chủ nhân Uchiha Madara của đôi Rinnegan này, một “Phương Bình” không thể nhìn thấy xuất hiện từ bên trong cái bóng của Phương Bình, nghênh hướng về phía Ám Nha.

Ám Nha lúc đang đánh về phía Phương Bình rõ ràng không nhìn thấy được Phương Bình tàng hình kia, Phương Bình tàng hình không bị cái gì ngăn trở, đánh một quyền về phía ngực của Ám Nha.

Rầm, răng rắc!

Thân hình cao lớn tới năm mét của Ám Nha tựa như đập lên một bức tường vô hình rồi bắn ngược về phía sau, tiếng xương cốt trên người vỡ vụn vang lên, trên ngực có một chỗ lún vào rất rõ ràng, mơ hồ có thể thấy được một dấu tay.

"Làm sao hắn đả thương được ta?"

Máu tươi phun ra từ trong cái miệng khổng lồ của Ám Nha, Ám Nha nhìn dấu tay trên ngực, sắc mặt kinh ngạc cùng khiếp sợ, thế mà hắn lại không biết mình sao lại bị thương.

Nhưng rất nhanh, hắn đã hiểu được hắn bị thương thế nào.

Vù!

Cái bóng của Phương Bình lại đến gần hắn, lại đánh một quyền về phía ngực hắn.

Theo bản năng hắn cảm nhận được nguy hiểm nên vô thức mà tránh né.

Nhưng hắn vẫn không thể tránh né được, trên người hắn lại xuất hiện một dấu tay dữ tợn, thân thể bay ngược ra phía sau.

"Sinh vật không thể nhìn thấy được!"

Hắn lập tức hiểu được, mình gặp phải công kích của một “sinh vật” nào đó không nhìn thấy được, có thể là phân thân của Phương Bình, cũng có thể là quái vật hình người nào đó.

Vèo!

Hắn lại bị công kích vô hình đánh bay một lần nữa, trên người xuất hiện một vết thương dữ tợn.

Nếu như không phải hắn có thể chất tự lành của tự thân Ngôn Linh thì hắn bây giờ, mặc dù không chết ngay, nhưng nhất định cũng là trọng thương.

"Không được, hắn sở hữu năng lực tự lành, có được năng lực khôi phục cực kỳ khủng bố, trong khoảng thời gian ngắn không giết chết hắn được!"

Phương Bình cũng không vì liên tiếp khiến cho Ám Nha bị thương mà vui mừng, bởi vì dưới năng lực chữa lành khủng bố, những vết thương sâu hoắm ban đầu trên người Ám Nha đã khôi phục được hơn phân nửa rồi.

"Địa Bộc Thiên Tinh."

Hắn quả quyết vận dụng Địa Bộc Thiên Tinh.

Sắc mặt hắn ngưng trọng, một quả cầu màu đen có lực hút khổng lồ được sinh ra từ trong tay hắn, bay về phía không trung, trôi lơ lửng trên không trung.

Quả cầu màu đen có lực hấp dẫn khủng bố xuất hiện, hàng loạt đất đá, cùng với Ám Nha đang bổ nhào về phía hắn, tất cả đều dưới lực hút cường cường hãn mà bị hút về hướng quả cầu màu đen.

Trong khoảng thời gian ngắn, quả cầu màu đen liền hóa thành một quả cầu đất đá thật lớn có đường kính vài trăm mét, mà Ám Nha cũng bị chôn ở bên trong quả cầu khổng lồ này.

"Đây là... năng lực gì!?"

Từ trong quả cầu khổng lồ truyền ra tiếng kêu kinh sợ và hoảng hốt đầy kiêng kỵ của Ám Nha, hắn ra sức giãy dụa, muốn giãy thoát ra khỏi quả cầu này.

"Không biết có thể phong ấn được hay không."

Bởi vì vận dụng Địa Bộc Thiên Tinh, thể lực của Phương Bình bị tiêu hao kinh khủng, sắc mặt hắn ngưng trọng nhìn chăm chú vào quả cầu khổng lồ, bên trong quả cầu khổng lồ truyền ra tiếng động giãy giụa mãnh liệt.

Nếu chỉ là một quả cầu đá có đường kính vài trăm mét, tất nhiên là không ngăn cản được Ám Nha, mà với thực lực của đối phương thì có thể giãy ra một cách dễ dàng.

Nhưng Địa Bộc Thiên Tinh cũng không phải đơn giản là chế tạo quả cầu đất đá khổng lồ đơn thuần như vậy, cùng với việc chế tạo ra quả cầu khổng lồ thì nó còn mang theo khả năng phong ấn, lúc này đang trói buộc Ám Nha chính là loại lực phong ấn này.

Lần đầu tiên dùng Địa Bộc Thiên Tinh để chiến đấu, hắn cũng không biết rõ rốt cuộc là có thể phong ấn được Ám Nha, một Thần Tinh đỉnh phong cấp độ thứ ba lại hay không.

Ầm ầm ầm!

Bên trong quả cầu khổng lồ, Ám Nha vẫn liên tục giãy dụa, nhưng lực phong ấn của quả cầu lại kiên cố khác thường.

Tuy rằng Ám Nha có thể tạo ra tiếng động không nhỏ bên trong quả cầu, nhưng hắn vẫn không thể đánh vỡ được quả cầu kỳ quặc này, giãy giụa thoát ra ngoài được.

Năng lực phong ấn của quả cầu lực hút này vượt quá cả tưởng tượng của Phương Bình.

"Với thực lực của ta duy trì phong ấn đã là cực hạn rồi, xem ra phải đi mời Ngụy cục đến một chuyến."

Hai tay Phương Bình kết ấn, chuẩn bị phân thân ra, đi đến mời Ngụy Vưu tới.

Chỉ có điều đúng lúc này, đột nhiên dị biến xuất hiện.

Chín con cự mãng sương mù màu xanh khổng lồ xuất hiện, đánh về phía quả cầu khổng lồ trên không trung.

Quả cầu lực hút khổng lồ xuất hiện chín lỗ thủng tựa như là bị đào trống, bề ngoài xuất hiện chi chít những vết nứt, cuối cùng chia năm xẻ bảy mà vỡ ra.

Cùng lúc với quả cầu đất đá khổng lồ chia năm xẻ bảy, Ám Nha thoát ra khỏi vòng vây, mà tầm mắt của Phương Bình, lại không nhìn phía Ám Nha đã thoát được ra khỏi vòng vây, mà là nhìn về phía chỗ đã đánh ra chín con cự mãng sương mù màu xanh biếc kia.

Tại nơi đó, xuất hiện một vị lão giả trắng nửa bên đầu, có hơi thở khủng bố toát ra từ trên người lão giả, như uyên như ngục.

"Tông Lệnh."

Vừa nhìn, Phương Bình liền nhận ra ngay lão giả này chính là Tông Lệnh, cường giả cấp Huyết Nguyệt của Ma Nhân tộc, dù sao lúc khu căn cứ Ngân Xuyên bị Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên xâm lấn, hắn đã từng nhìn thấy đối phương.

"Đa tạ Tông Lệnh đại nhân cứu giúp."

Ám Nha thoát được ra ngoài cũng không có bổ nhào về phía Phương Bình nữa, ngược lại là cung kính hướng về lão giả cúi chào.

"Ừ."

Tông Lệnh gật gật đầu, tầm mắt hắn nhìn về phía Phương Bình, ánh mắt hắn sắc bén, tựa như lưỡi dao được tôi rèn kỹ lưỡng, lại giống như có hai luồng sát khí đã được thực chất hóa chém về hướng Phương Bình.

Sau khi ra lệnh cho Ám Nha đến đây ám sát Phương Bình, trong lòng hắn sinh ra một loại lo lắng, lo lắng đây là bẫy rập mà khu căn cứ Ngân Xuyên bày ra, để cho cao thủ của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên phải bỏ mình.

Dù sao thì rõ ràng là Phương Bình đã bại lộ rồi, những vẫn không có bỏ chạy, thoạt nhìn rất không hợp lý.

Hắn nhanh chóng chạy tới, mà sau khi đến thì lại nhìn thấy Ám Nha, thân là Thần Tinh đỉnh phong cấp thứ ba thế mà lại bị Phương Bình dùng một loại năng lực nào đó vây khốn lại.

Không rõ ràng lắm loại năng lực này có sát chiêu gì sau đó nữa hay không, có thể trực tiếp loại bỏ Ám Nha được như vậy hay không, hắn nhanh chóng ra tay, cứu Ám Nha ra.

"Năng lực cấm kỵ!"

Ánh mắt hắn nhìn Phương Bình, sát khí khủng bố lộ ra từ trên người hắn.

Có thể để cho một Thần Tinh nhập môn như Phương Bình sở hữu được loại chiến lực này, không thể nghi ngờ gì nữa, năng lực mà Phương Bình sở hữu chính là năng lực cấm kỵ.

Hắn thật không ngờ, năng lực như vậy thế mà lại xuất hiện, hơn nữa còn xuất hiện trên người một tên Nhân tộc.

Vốn thiên phú đã cao, bây giờ lại có được năng lực cấm kỵ, nếu như để hắn tiếp tục phát triển tuyệt đối sẽ là một họa lớn của Ma Nhân tộc.

Sát khí trong lòng hắn lạnh thấu xương, chín con cự mãng sương mù ở phía sau tập kích về phía Phương Bình.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch