Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 402: Vây đánh

Chương 402: Vây đánh




Biên: Hắc Dược

Ầm!

Không có bất kỳ sự do dự nào, Phương Bình thuấn di biến mất tại chỗ.

Đối mặt với một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt, hắn không có bất kỳ ý chí chiến đấu gì cả, biết rõ không địch lại mà còn không rút đi, đó không phải là dũng cảm, đó là tự sát.

Phù phù phù!

Ngay lúc Phương Bình thuấn di chạy trốn, chỗ hắn đứng liền bị chín con cự mãng sương mù lớn xuyên qua, xuất hiện một lỗ thủng sâu không thấy đáy.

"Trốn cũng nhanh thật đó, năng lực không gian đúng là phiền phức mà, xem ra muốn giết hắn thì phải nghĩ cách lấy được một loại vật phẩm ma hóa loại hình không gian rồi."

Tông Lệnh hừ lạnh một tiếng, trước kia bên trong Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên thật ra lại có một vật phẩm ma hóa loại hình không gian, chỉ có điều bởi vì cái chết của Vu Thích nên nó đã rơi vào trong tay nhân loại rồi.

"Tông Lệnh đại nhân, đối phương hẳn là đã quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên cầu viện rồi, hay là chúng ta nhanh chóng chạy đi!"

Tìm kiếm khắp xung quanh cũng không thể tìm thấy Phương Bình, Ám Nha lo lắng nói.

"Không vội, nếu đã đến rồi, vậy thì tiêu diệt luôn tòa căn cứ này đi rồi hãy đi!"

Ánh mắt Tông Lệnh nhìn về phía khu căn cứ Minh Châu ở phía xa xa, giọng nói lãnh khốc mà nói.

Tuy rằng thực lực của hắn đã tới được trình độ bây giờ, hắn cũng đã lười ra tay với những khu căn cứ loại nhỏ như này rồi, dù sao thì sau khi ra tay, hắn cũng không thể nhận được lợi lộc gì cả.

Đến cảnh giới như bây giờ của hắn rồi, cho dù là thi thể của Ma Nhân tộc Thần Tinh thì cũng rất khó có thể khiến cho hắn thăng cấp được.

Chỉ có điều, nếu như đã đến đây rồi, vậy thì hắn cũng sẽ không để ý đến việc tiện thể xóa sổ khu căn cứ Minh Châu luôn.

Vèo!

Khoảng cách mấy chục kilomet, dưới tốc độ của Tông Lệnh, không đến một phút đồng hồ là đã vượt qua được, Tông Lệnh cùng với Ám Nha xuất hiện ở phụ cận khu căn cứ Minh Châu.

Bọn hắn không có tiến vào khu căn cứ Minh Châu, bởi vì cũng không cần thiết như vậy, chín con cự mãng sương mù màu xanh ở phía sau Tông Lệnh trở nên càng lớn hơn, càn quét về phía khu căn cứ Minh Châu.

Cường giả cấp Thần Tinh, có thể mang đến cho khu căn cứ mức độ phá hủy và thương vong rất lớn, mà cường giả cấp Huyết Nguyệt, cũng có thực lực khủng bố có thể phá hủy một tòa căn cứ loại nhỏ chỉ trong một kích.

"Đó là cái gì?"

Chín con cự mãng màu xanh bao phủ khu căn cứ Minh Châu, tạo ra một bóng mờ thật lớn xuất hiện trên bầu trời của khu căn cứ Minh Châu.

Bên trong khu căn cứ, không ít người ngẩng đầu lên, phát ra tiếng kêu kinh ngạc, tiếng kêu khiếp sợ, tiếng hoảng sợ, tiếng kêu tuyệt vọng, trộn lẫn lại với nhau tạo thành một cảnh tượng giống như tận thế.

Đây đều không phải là ví von mà là sự thật, nếu như chín con cự mãng màu xanh này đánh xuống, thì đó chính là tận thế đối với người dân ở khu căn cứ Minh Châu.

Mắt thấy chín con cự mãng màu xanh đã sắp đập xuống tới nơi, thì ngay lúc này.

Trên không trung, một thứ khổng lồ khác xuất hiện.

Đó là một cây chữ thập khổng lồ, toàn thân có màu trắng xám, tựa như một ngọn núi khổng lồ vậy, cũng tạo thành một bóng mờ xuất hiện trên bầu trời của khu căn cứ Minh Châu.

Vèo vèo vèo!

Cây chữ thập màu bạc vừa xuất hiện, ngay tức khắc bắn ra chín đạo hào quang màu bạc, tựa như chín lưỡi dao sắc bén màu bạc, chém về phía chín con cự mãng màu xanh kia.

Phốc, phốc, phốc!

Dưới chín lưỡi dao sắc bén màu bạc, chín con cự mãng màu xanh bị chặn ngang rồi chặt đứt thành hai đoạn, tán loạn rồi biến mất.

"Tông Lệnh, với thực lực của ngươi mà lại làm ra loại chuyện này, không khỏi làm tổn hại đến thân phận đó!"

Một lão giả có khí phách kinh người xuất hiện, quanh thân hắn tràn ngập hào quang màu bạc thánh khiết, tuy rằng thân hình cũng không cao lớn, nhưng lại có một loại cảm giác vĩ ngạn của thần thánh.

Người này chính là Ngụy Vưu.

Biết Tông Lệnh rất có thể sẽ xuống tay với khu căn cứ Minh Châu, Phương Bình nhanh chóng quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, mời Ngụy Vưu đến.

"Hừ, động tác của ngươi cũng rất nhanh đó."

Tông Lệnh phát ra một tiếng hừ lạnh từ chối cho ý kiến, nhưng hủy diệt khu căn cứ Minh Châu cũng chỉ là tiện tay mà thôi, chỉ là khiến hắn thật không ngờ tới chính là động thái của Ngụy Vưu lại nhanh như vậy, mới chớp mắt mà đã tới rồi.

Trong lòng hắn sinh ra sự kiêng kị, Giác Tỉnh giả sở hữu năng lực không gian đúng là phiền phức mà, một khi xảy ra cái gì đó, trong chốc lát là đã có thể mời cường giả đến cứu viện rồi.

Nghĩ như vậy, hắn mang theo Ám Nha, xoay người bước đi.

Tuy rằng thực lực của hắn cũng không yếu hơn Ngụy Vưu, dưới tình huống một chọi một thì hắn cũng hoàn toàn không sợ gì Ngụy Vưu cả.

Nhưng không chừng lúc này, cái tên Phương Bình kia đã đi cầu viện quân từ trước rồi.

Hắn càng cảm thấy Phương Bình chướng mắt, sau lần này, hắn phải mau chóng tìm được vật phẩm ma hóa loại hình không gian, rồi sau đó thiết kế ván cờ loại bỏ Phương Bình mới được.

"Nếu đã đến đây rồi, vậy không bằng ở lại thêm chốc lát nữa đi!"

Thấy Tông Lệnh muốn đi, Ngụy Vưu ngược lại là không cho phép.

Dùng cây chữ thập khổng lồ làm trung tâm, một màn hào quang thật lớn xuất hiện, bao phủ Ngụy Vưu, Tông Lệnh cùng với Ám Nha vào bên trong màn hào quang đó.

Đúng như Tông Lệnh nghĩ, Phương Bình đã đi cầu viện trước rồi.

"Hừ, chỉ bằng thứ này mà cũng muốn ngăn cản ta."

Tông Lệnh hừ lạnh, chín con cự mãng sương mù màu xanh bị đánh tan lại xuất hiện một lần nữa, va đập vào màn hào quang màu bạc.

Xuy xuy!

Chín con cự mãng sương mù màu xanh mang theo tính ăn mòn mãnh liệt, dưới tính chất ăn mòn mãnh liệt này, chỉ trong chốc lát, màn hào quang màu bạc đã bị ăn mòn ra một lỗ thủng thật lớn, hắn dẫn theo Ám Nha lao ra từ trong lỗ thủng rất nhanh.

Sau khi lao ra, hắn tập ra một đạo sương mù màu xanh thật lớn, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa mà tập kích về phía khu căn cứ Minh Châu ở cách đó không xa, mà tự thân lại còn rời xa rất nhanh.

Từ đầu đến cuối, sắc mặt của hắn đều mang theo vẻ ung dung.

Cho dù sở hữu được năng lực không gian, nếu Phương Bình muốn mời đến một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt khác, chỉ sợ là cũng tiêu phí không ít thời gian, trong khoảng thời gian này cũng đã đủ để hắn thoát khỏi Ngụy Vưu đang bị khu căn cứ Minh Châu vướng tay vướng chân rồi.

Ầm, ầm ầm!

Quả nhiên, thấy sương mù màu xanh tập kích về phía khu căn cứ Minh Châu, Ngụy Vưu cũng không có truy kích trước mà là phóng ra một đạo hào quang màu bạc, chặn lại sương mù màu xanh biếc.

Mà hắn cũng nhân lúc khoảng thời gian này, kéo giãn khoảng cách không ngắn với Ngụy Vưu.

Chỉ có điều, hiển nhiên là hắn đã vui mừng có chút sớm.

Ầm!

Còn chưa đợi hắn rời xa khu căn cứ Minh Châu thì hai thân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, chặn lại đường đi của hắn.

Một người trong đó chính là Phương Bình, mà người còn lại là một vị nam tử mặc áo giáp xanh trắng, trên hai tay mang cặp găng màu bạc, sau lưng khoác áo choàng màu đen.

Người này chính là “cường giả cấp Huyết Nguyệt” mà Phương Bình để cho phân thân của hắn dùng thuật biến thân biến ra.

Dưới tình huống bình thường, nếu Phương Bình muốn mời một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt đến, quả thật là tiêu phí không ít thời gian, dù sao thì cường giả cấp Huyết Nguyệt cũng không phải dễ gặp như vậy.

Phương Bình có thể tìm thấy Ngụy Vưu trong chốc lát, đó là bởi vì Phương Bình là thành viên quan trọng của Khoa Đối kháng Ma vật tại khu căn cứ Ngân Xuyên, các cường giả cấp Huyết Nguyệt khác hiển nhiên là đều không phải như thế.

Nhưng hiển nhiên là Tông Lệnh cũng không hiểu được quan hệ có tính đặc thù của Phương Bình cùng với cường giả cấp Huyết Nguyệt ẩn cư ở khu căn cứ Ngân Xuyên, hai người đều là một người, chỉ cần muốn, tùy thời cũng có thể "mời đến" được.

"Thế mà lại nhanh như vậy!"

Nhìn thấy cường giả cấp Huyết Nguyệt thần bí chặn đường đi của mình lại, sắc mặt của Tông Lệnh trở nên ngưng trọng, hắn thật không ngờ rằng Phương Bình lại có thể mời một cường giả cấp Huyết Nguyệt khác đến nhanh như vậy.

"Tông Lệnh, nếu đã dám xuất hiện, vậy thì hôm nay ngươi liền ở lại vĩnh viễn đi!"

Vèo!

Ngụy Vưu đánh tan sương mù màu xanh rồi đuổi theo, ngăn chặn đường lui của Tông Lệnh.

Sau khi biết được Tông Lệnh xuất hiện, vả lại chỉ có một mình Tông Lệnh, hắn quả quyết quyết định nhân cơ hội này mà vây giết Tông Lệnh, vì thế mà để cho Phương Bình tiến đến mời vị “cường giả cấp Huyết Nguyệt” ẩn cư ở khu căn cứ Ngân Xuyên tới.

"Cường giả cấp Huyết Nguyệt" có thể xuất hiện nhanh như vậy, cũng khiến cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn.

Dường như trong lòng hắn có chút đăm chiêu, có thể mời đến nhanh như vậy, hiển nhiên là quan hệ giữa Phương Bình cùng với vị cường giả cấp Huyết Nguyệt ẩn cư này không bình thường.

Điều này không khỏi làm cho hắn âm thầm kỳ quái, đến tột cùng là giữa Phương Bình cùng với vị cường giả cấp Huyết Nguyệt ẩn cư này có quan hệ gì.

Chỉ có điều, bất kể đến tột cùng là giữa hai người có quan hệ gì thì đây hiển nhiên cũng đều là chuyện tốt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch