"Đây là cái bẫy mà các ngươi đã sớm bố trí, vì muốn dụ ta đến sao?"
Sắc mặt của Tông Lệnh vô cùng ngưng trọng, hắn bị hai vị cường giả cấp Huyết Nguyệt vây quanh, mặc dù thực lực cường đại như hắn thì cũng cảm nhận được áp lực rất lớn.
Vô ý một cái, hôm nay hắn rất có thể thật sự phải ở lại nơi này vĩnh viễn.
Ở dưới tình huống bình thường, không có khả năng mời hai vị cường giả cấp Huyết Nguyệt đến nhanh như vậy được, đây cũng là nguyên nhân khiến hắn dám tiện tay ra tay với khu căn cứ Minh Châu.
Điều này khiến cho hắn kiên định phỏng đoán rằng việc Phương Bình xuất hiện ở bên ngoài khu căn cứ Minh Châu, là một cái bẫy.
"Điểm này thì ngươi không cần phải biết đâu."
Ngụy Vưu cười bí hiểm rồi nói.
Tất nhiên đây không phải là một cái bẫy, hắn cùng với cường giả cấp Huyết Nguyệt ẩn cư vốn cũng không có hẹn trước, sở dĩ đến nhanh như vậy, hoàn toàn là một điều ngoài ý muốn.
Chỉ có điều, loại chuyện này tất nhiên là hắn sẽ không nhắc tới rồi.
"Tốt, tính kế rất tốt."
Sắc mặt Tông Lệnh xanh mét, hiển nhiên lần này là thất sách của hắn, thế mà lại rơi vào bẫy của khu căn cứ Ngân Xuyên.
"Được rồi, đến giờ tiễn ngươi lên đường rồi."
Cường giả cấp Huyết Nguyệt do phân thân của Phương Bình biến thành lộ ra sát khí trong mắt, hắn bèn chuẩn bị vận dụng Ấn ký đỉnh phong.
Ấn ký đỉnh phong, tuy rằng trân quý, nhưng nếu có thể dùng một quả Ấn ký đỉnh phong làm cái giá phải trả để giết chết một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt, vì khu căn cứ Ngân Xuyên, vì Nhân tộc mà loại bỏ một uy hiếp, thì đó cũng hoàn toàn đáng giá.
"Các ngươi cần phải hiểu rõ, nếu như ta muốn, thì trước khi chết, ta vẫn có thể hủy diệt được cả tòa căn cứ này đó."
Tóc gáy Tông Lệnh dựng đứng lên, hắn uy hiếp nói.
"Cho dù là dùng khu căn cứ Minh Châu chôn cùng, thì hôm nay ngươi cũng phải chết."
Hai mắt Ngụy Vưu lộ ra hàn quang, thanh âm mang theo vẻ tuyệt nhiên và lãnh khốc mà nói, cho dù là dùng một tòa căn cứ để chôn cùng thì hắn cũng muốn đánh chết Tông Lệnh ở đây.
Bởi vì so với việc đánh chết Tông Lệnh, một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt như vậy, thì một tòa căn cứ loại nhỏ làm cái giá cũng là hoàn toàn có thể chấp nhận được.
"Thật là náo nhiệt, đúng thật là náo nhiệt nha."
Đột nhiên, một giọng nói vang lên, thuận theo giọng nói này truyền đến, một nam tử mặc áo gió màu đen, hai mắt màu xanh đen, lộ ra vẻ rét lạnh thấu xương xuất hiện.
Nhìn thấy nam tử này xuất hiện, Tông Lệnh thở phào nhẹ nhõm một hơi, mà sắc mặt của Phương Bình cùng với Ngụy Vưu lại không khỏi trở nên ngưng trọng.
Người tới không phải là ai khác, chính là một vị đối thủ khác ở khu vực này, Hắc Nghịch, một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt.
Theo sự xuất hiện của đối phương, số lượng cường giả cấp Huyết Nguyệt của hai bên trở nên ngang hàng, bên bọn họ lại không hề chiếm được ưu thế.
Khu căn cứ Ngân Xuyên sẽ dùng Phương Bình để làm mồi thiết kế bẫy rậy, mà tất nhiên là hắn cũng có chút lo lắng, nếu không thì hắn cũng sẽ không dưới tình huống biết rõ tin tức đã bị lộ mà không bỏ chạy trước, ngược lại là tập kích về phía khu căn cứ Minh Châu.
Mà tính toán của hắn đó là thử xem đến tột cùng thì cái này có phải là cái bẫy hay không, nếu như không phải, vậy thì liền dẫn dụ Ngụy Vưu, liên thủ với Hắc Nghịch vây giết Ngụy Vưu.
Chỉ có điều, điều làm hắn ngoài ý muốn chính là đây chẳng những là cái bẫy của khu căn cứ Ngân Xuyên, hơn nữa, viện quân của khu căn cứ Ngân Xuyên còn chạy tới với tốc độ nhanh khác thường, ngược lại là khiến cho hắn lâm vào tình cảnh bất lợi, cũng may, Hắc Nghịch đúng lúc đuổi tới, hóa giải được nguy cơ của hắn.
"Lão già này lần trước để cho ta chịu thiệt không ít, lần này liền trả lại đi."
Đối với sự nhiệt tình của Tông Lệnh, thái độ của Hắc Nghịch lại lãnh đạm, nếu không phải hắn nhận được mệnh lệnh là phải nghe theo sự chỉ đạo của Tông Lệnh, vậy thì hắn sẽ không chạy tới rồi.
Ánh mắt hắn nhìn về “cường giả cấp Huyết Nguyệt” đứng bên cạnh Phương Bình, vốn hai mắt hắn đã lạnh như băng rồi, khi nhìn tên này lại càng rét lạnh hơn, giống như lộ ra hàn khí thấu xương vậy.
Hắn không quên được sự chật vật lần trước, bây giờ thực lực đã tăng trưởng lên không ít, lòng tự tin cũng không kém gì đối phương, ngay lập tức hắn trở nên nóng lòng muốn thử.
"Hắc Nghịch các hạ, nói không chừng các khu căn cứ lớn khác đã nhận được tin tức rồi,đang ở trên đường tới rồi, chúng ta bỏ chạy trước đi rồi nói sau."
Phát giác được ý chí chiến đấu của Hắc Nghịch, Tông Lệnh nhanh chóng khuyên nhủ.
Tuy rằng vệ tin thông tin bị ngăn trở, nhưng mười khu căn cứ lớn đã có được cách khác có thể tiếp nhận thông tin ở cự ly siêu xa, hắn cũng biết được tin tức này.
Mà dưới tình huống hai đối hai, rất khó có thể phân thắng bại trong khoảng thời gian ngắn được, khoảng thời gian này cũng đã đủ để mười khu căn cứ lớn cử cường giả cấp Huyết Nguyệt khác dùng năng lực không gian để chạy tới rồi.
"Cũng được thôi, để cho ngươi sống thêm một đoạn thời gian nữa vậy."
Hắc Nghịch bình tĩnh lại, hắn áp chế chiến ý trong lòng xuống, quả thật bây giờ không phải là thời cơ để ra tay.
Vèo vèo!
Hai người cộng thêm cả Ám Nha, tránh đi phương hướng của Phương Bình cùng với Ngụy Vưu, rất nhanh rời xa.
Cường giả cấp Huyết Nguyệt do Phương Bình biến thành cũng không có ra tay ngăn chặn, mà là dừng vận dụng Ấn ký đỉnh phong lại.
Nếu phần trăm nắm chắc đánh chết được nhiều hơn thì hắn không hề ngại lãng phí một Ấn ký đỉnh phong, chỉ có điều dưới tình huống hiện tại, cơ hội đánh chết rõ ràng là không lớn, không đáng để mà lãng phí một Ấn ký đỉnh phong vì nó, dù sao thì cho đến bây giờ hắn cũng chỉ có một Ấn ký đỉnh phong phòng thân mà thôi.
Ngụy Vưu nhíu nhíu mày, hắn cũng không có ra tay chặn lại, bây giờ khoảng cách với khu căn cứ Minh Châu không còn xa nữa, thực lực của đối phương lại không kém gì so với bọn họ, nếu như mà giao thủ, khu căn cứ Minh Châu khẳng định sẽ bị lan tới mà hủy diệt như vậy.
Nếu như lấy khu căn cứ Minh Châu làm cái giá phải trả, có thể giết chết được một người trong đối phương, tất nhiên là hắn sẽ không chút do dự, nhưng rất rõ ràng rằng, cho dù là có lấy khu căn cứ Minh Châu ra làm cái giá đi chăng nữa thì cũng rất khó có thể giết chết được một người nào đó trong hai người đối phương.
Cuối cùng, ba người Tông Lệnh, Hắc Nghịch, Ám Nha rời đi, biến mất trong tầm mắt bọn họ.
"Các hạ, đa tạ ngươi đã trợ giúp lần nữa!"
Ngụy Vưu nói lời cảm tạ với cường giả cấp Huyết Nguyệt.
Tuy rằng từ đầu cho đến cuối, đối phương cũng chưa hề ra tay, nhưng đúng là bởi vì sự xuất hiện của đối phương, sức uy hiếp mà đối phương mang đến mới khiến cho Tông Lệnh cùng với Hắc Nghịch không dám động thủ, lựa chọn lui lại, nếu không hắn liền nguy hiểm rồi.
"Không cần khách khí, ta tên là Phương Chiến, gọi ta là Phương Chiến được rồi."
Thái độ của "cường giả cấp Huyết Nguyệt" khách khí, nhưng vẫn duy trì khoảng cách mà nói.
Thân thể của hắn bây giờ là được hình thành từ thuật phân thân cùng với thuật biến thân, tuy rằng dùng vật phẩm ma hóa để thay đổi khí tức, nhưng nếu là ở quá gần với Ngụy Vưu, không chừng sẽ bị Ngụy Vưu nhìn ra.
"Phương Chiến."
Trong lòng Ngụy Vưu vừa động, hắn đã đoán ra được chút ít về quan hệ của Phương Bình cùng với “cường giả cấp Huyết Nguyệt” thần bí, đối phương hẳn là trưởng bối của Phương Bình.
Khó trách trẻ tuổi như Phương Bình vậy, mà lại có thể có được thực lực như thế, có một vị trưởng bối là cường giả cấp Huyết Nguyệt, chỉ cần tư chất không phải quá kém, thực lực cũng không thể quá yếu.
Phương Bình nhìn như không có bối cảnh, thật ra bối cảnh rất vững chắc, bàn về bối cảnh còn phải trên cả Hồ Ngạo Nhi hay Thường Thắng.
"Phương Bình, rất có thể ngươi đã bị Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên để ý tới rồi, không thể ở lại khu căn cứ Minh Châu nữa rồi, trước tiên thay đổi nơi trấn giữ đi."
Ngụy Vưu nói với Phương Bình.
"Được."
Phương Bình gật đầu đáp ứng, hắn cũng hiểu được hắn không thể ở lại khu căn cứ Minh Châu được nữa, lần đột kích tiếp theo, gần như là có thể khẳng định được là đối thủ của hắn sẽ thuộc dạng không thể chống lại được, dù sao thì tất cả thực lực của hắn gần như đã bại lộ rồi.
Mặc dù có lá bài Ấn ký đỉnh phong này vẫn chưa lật, nhưng loại đồ này có thể không vận dụng là tốt nhất.
Giống như lần này, nếu không phải vừa có được Ấn ký đỉnh phong mới, một khi nhận được lời mời của Ngụy Vưu đối phó với Tông Lệnh thì e rằng hắn chỉ có thể từ chối mà thôi.