Những khu căn cứ nhỏ lẻ quanh những đại khu lớn liên tục bị cuốn vào vòng chiến, thời gian nửa năm trôi qua, đối với Nhân tộc mà nói, đây là nửa năm rất gian nan.
Cho dù có kế hoạch luân phiên canh phòng, nhưng vẫn không thể tránh né được việc sẽ có khu căn cứ bị Ma Nhân tộc hủy diệt.
Ba khu căn cứ từ chối gia nhập vào kế hoạch luân phiên canh phòng, sau đó gặp phải Ma Nhân tộc xâm lấn mà bị tiêu diệt hoàn toàn.
Mà mười chín khu căn cứ gia nhập vào kế hoạch luân phiên canh phòng, cũng ước chừng có chín khu căn cứ trong những khu căn cứ luân phiên canh phòng bị Ma Nhân tộc tiêu diệt.
Số khu căn cứ bị giết ước chừng vượt quá một nửa, trong đó, chỉ có số ít bộ phận người chạy nạn thoát được tới các khu căn cứ khác, mà càng có nhiều người chết mất xác trong cuộc tấn công.
Chỉ còn lại duy nhất mười khu căn cứ cùng với khu căn cứ Ngân Xuyên, nơi nơi cũng đều có thể nhìn thấy được dân chạy nạn từ các khu căn cứ khác tới.
Mà số dân càng tăng nhiều, nguy cơ thiếu hụt lương thực sẽ nảy sinh, có dân chạy nạn không chết dưới sự tập kích của Ma Nhân tộc, ngược lại là chết dưới sự đói khát.
Tình cảnh ở khu vực nội thành khu căn cứ Ngân Xuyên, cũng là ảnh thu nhỏ của cả Nhân tộc, tình cảnh của nhân loại đã ở bờ vực của sinh tử sống còn rồi.
Trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, một nơi bên trong đại sảnh.
"Đã xác định được vị trí của Phương Bình rồi?"
Tông lệnh ngồi trên một chiếc ghế bằng xương trắng, hắn hỏi.
"Đúng vậy, đại nhân, tên nội ứng kia trong khu căn cứ truyền tin đến, hiện giờ Phương Bình đang đóng giữ ở khu căn cứ Dư An."
Một nam tử mặc đồ đen quỳ một gối xuống đất mà cung kính nói.
Trong thời gian nửa năm, Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên đã thăm dò rõ ràng kế hoạch luân phiên canh phòng của khu căn cứ Ngân Xuyên rồi, biết những cường giả cấp Thần Tinh hiện còn tồn tại đã tạo thành tiểu đội, đang dùng phương thức luân phiên canh phòng mà bảo hộ các khu căn cứ.
Chỉ có điều, biết là một chuyện, mà muốn biết rõ ràng có những khu căn cứ nào có cường giả cấp Thần Tinh trấn giữ lại là một chuyện khác nữa.
Thế cho nên, cho dù là thời gian trôi qua nửa năm, nhưng Ma Nhân tộc vẫn không thể tiêu diệt được toàn bộ các khu căn cứ loại nhỏ của khu căn Ngân Xuyên.
Nhưng bọn hắn vẫn nghĩ ra cách, bắt được một vị cường giả cấp Thần Tinh, dùng phương thức cưỡng ép, phát triển trở thành nội ứng, nằm vùng ở trong đám cường giả cấp Thần Tinh luân phiên canh phòng.
Tin tức Phương Bình đóng giữ ở khu căn cứ nào là do cường giả cấp Thần Tinh làm nội ứng đó tìm hiểu rồi truyền đến.
"Tốt lắm."
Tông lệnh vừa lòng gật đầu, thời gian nửa năm trôi qua, hắn đã đổi lấy được vũ khí ma hóa có thể giam cầm năng lực không gian từ trong tay bộ lạc Ma Nhân tộc khác.
Hiện giờ đã xác định được Phương Bình đóng giữ ở khu căn cứ nào, như vậy thì tất nhiên là lúc nên ra tay với Phương Bình rồi.
"Mang vũ khí ma hóa không gian theo, hai người các ngươi đi một chuyến đi!"
Bên trong đại sảnh còn có hai người khác.
Một người trong đó mặc áo gió màu đen, dáng người trung bình, chính là Ám Nha có chiến lực đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba đã từng giao thủ với Phương Bình lúc trước.
Người còn lại là một vị lão bà, tóc xám trắng, khuôn mặt già nua, lưng hơi còng.
Bà là một vị Ma Nhân tộc khác của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên sở hữu chiến lực đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, Xà Xuân Trúc.
Một vị Ma Nhân tộc bởi vì chậm chạp không thể đột phá trở thành Huyết Nguyệt được, sinh mệnh cũng đã sắp đi đến cuối rồi.
"Vâng, Tông lệnh đại nhân."
Nghe thấy phân phó của Tông lệnh, Ám Nha cung kính đáp một tiếng, nhưng Xà Xuân Trúc lại hướng tầm mắt nhìn về phía Tông lệnh rồi nói.
"Đừng quên phần ma dược thọ mệnh kia mà ngươi đã đáp ứng ta."
Sinh mệnh của bà đã đi tới bờ cuối rồi, khát vọng duy nhất đó chính là có thể kéo dài sinh mệnh, những cái khác, bất kỳ chuyện gì bà cũng không thèm để ý tới.
Cho nên, cho dù là mệnh lệnh của Tông lệnh thì cũng đã không thể điều động bà được nữa, chỉ có thể dùng lợi ích để đả động tới bà.
"Yên tâm, đã đáp ứng ngươi rồi thì ta tuyệt đối sẽ không nuốt lời, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nếu các ngươi có thể mang thi thể của hắn về đây."
Trên mặt Tông lệnh nhìn không ra vui buồn gì, trong lòng hắn cũng đã không khỏi thầm giận.
Tức giận thái độ của đối phương, càng đau lòng cho một phần ma dược thọ mệnh kia, tuy rằng hắn bây giờ còn chưa có nguy cơ sắp hết thọ nguyên, nhưng cũng đã tới lúc tính toán đến ngày rồi, một phần ma dược thọ mệnh kia chính là hắn chuẩn bị cho bản thân mình đó.
Nếu không phải vì với thực lực của một mình Ám Nha, rất khó có thể đối phó được với Phương Bình hiện giờ, lại sợ rằng đây lại là một cái bẫy của khu căn cứ Ngân Xuyên thì hắn tuyệt đối sẽ không lấy ra một phần ma dược trân quý như thế để mời đối phương ra tay đâu.
Khu căn cứ Dư An, nơi Phương Bình, Kim Lệ, Tả Cao Phong đang đóng giữ.
Nhận được tin tức về Phương Bình, Ám Nha cùng với Xà Xuân Trúc lặng yên không một tiếng động mà đi tới nơi này, xuất hiện ở bên ngoài khu căn cứ.
Nhờ vào vật phẩm ma hóa, sau khi ẩn giấu tướng mạo của chính mình thì hai người ẩn núp mà tiến nhập vào khu căn cứ, sau đó đi về phía chỗ ở của ba người Phương Bình đang ẩn náu kia.
Trong tình báo của tên nội ứng kia cung cấp, chẳng những có tin tức Phương Bình đóng giữ ở khu căn cứ mà còn có vị trí chỗ ở cụ thể.
"Chính là trong cái sân nhỏ kia!"
Nội thành cũ kỹ, Ám Nha cùng với Xà Xuân Trúc che giấu khí tức đi tới nơi này.
Cách nhau vài trăm mét, ánh mắt hai người nhìn phía một biệt viện hai tầng có sân vườn đổ nát, nơi đó chính là nơi ẩn náu của Phương Bình mà trong tin tức nội ứng đã nhắc tới.
"Miễn cho bị phát hiện thì cứ ra tay ngay tại đây đi."
Ánh mắt Xà Xuân Trúc lạnh lùng mà nhìn chằm chằm về phía biệt viện ở xa xa rồi nói, chuyện này liên quan đến duyên thọ của bà, bà không chấp nhận có một chút sơ xuất nào.
"Hiểu rồi."
Ám Nha gật đầu, hắn lấy một khối vũ khí ma hóa bằng kim loại ra, lớn chừng một bàn tay, bề ngoài có rất nhiều hoa văn.
Đây chính là vũ khí ma hóa loại hình không gian mà Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên đã đổi được từ trong tay các Ma Nhân tộc khác.
Sau khi kích phát thứ vũ khí ma hóa này, có thể kéo một khoảng diện tích nhất định vào một trong không gian phong bế, phong kín cả không gian.
Hơn nữa, dao động không gian sẽ được che giấu, sẽ không khiến cho đối thủ phát hiện ra sự dao động của không gian trước mà chạy trốn.
Ông!
Vũ khí ma hóa loại hình không gian được kích hoạt, một không gian phong bế hoàn toàn, chiều rộng đạt tới vài trăm mét được tạo thành, khu sân nhỏ vài trăm mét đã bị vây bên trong không gian phong bế.
"Uống thuốc giải vào, ta chuẩn bị dùng độc đây!"
Xà Xuân Trúc lạnh giọng nói, Ám Nha nhanh chóng uống một phần thuốc giải đã được chuẩn bị trước đó vào.
Năng lực dùng độc của Xà Xuân Trúc rất khủng bố, hắn cũng biết điều đó, đó chính là một loại độc khí không màu không vị, cực kỳ kinh khủng, nếu không có thuốc giải mà Xà Xuân Trúc đích thân điều chế, thì một khi hít độc vào, cường giả dưới cấp Huyết Nguyệt hẳn là phải chết không thể nghi ngờ.
Thấy Ám Nha đã dùng thuốc giải xong, Xà Xuân Trúc bắt đầu dùng độc, lấy bà làm trung tâm, độc khí không màu không vị khuếch tán ra, tràn ngập bên trong không gian phong bế rộng khoảng vài trăm mét.
"Không tốt, chuyện gì thế này?"
Ở trong căn nhà, Phương Bình đột nhiên cảm thấy đầu óc mê mang một trận, thân thể trở nên trầm trọng vô lực.
Hắn không khỏi đột nhiên cả kinh, ánh mắt nhìn về phía Kim Lệ cùng với Tả Cao Phong, chỉ thấy tình cảnh của hai người cũng giống như hắn, cũng xuất hiện tình trạng thân thể vô lực.
"Là một loại năng lực tinh thần nào đó? Không, không đúng, không có năng lực tinh thần của người nào mà có thể để cho ta không phát hiện được, cho dù là cường giả cấp Huyết Nguyệt thì cũng không thể, chẳng lẽ là trúng độc?"
Tuy rằng ý thức hôn mê, nhưng trong lòng hắn vẫn nảy ra suy đoán chính xác.
Có thể vô thanh vô tức khiến cho ba người bọn họ xuất hiện loại bệnh trạng này, sau khi bài trừ năng lực tinh thần thì cũng chỉ có dùng độc mà thôi, hẳn là bọn họ đã gặp phải Ma Nhân tộc Thần Tinh có khả năng dùng độc rồi.
"Thời gian cũng được rồi, hẳn là đối phương đã trúng độc, có thể động thủ được rồi."
Xà Xuân Trúc nói.
"Lôi điện!"
Ám Nha đã chuẩn bị từ trước nhanh chóng vận dụng năng lực Ngôn Linh.
Bùm bùm!
Một đạo lôi điện cực kỳ thô to uốn lượn mà xuất hiện, tựa như một con rồng sét, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa mà đánh về phía khu vườn kia.
Ầm ầm!
Một tiếng nổ khủng bố vang lên, sau đó sóng xung kích khủng bố lấy khu vườn bị tập kích làm trung tâm mà khuếch tán ra.
Bên trong không gian phong bế, tất cả mọi thứ đều bị dập nát rồi biết mất dưới một cỗ sóng xung kích khủng bố này.