Trong bãi hoang tàn còn lại của cái biệt viện, một màn hào quang màu vàng nhạt xuất hiện, bao phủ lấy Phương Bình, Kim Lệ, Tả Cao Phong lại, bảo hộ bọn họ ở trong đó, đỡ lấy đạo lôi điện công kích vừa rồi.
Bên trong màn hào quang màu vàng nhạt, thân thể của Kim Lệ và Tả Cao Phong lảo đảo, mà cơ thể Phương Bình thì lại hóa thành ngọn lửa màu vàng, hắn đã không thể bị khí độc ảnh hưởng tới được nữa rồi.
Độc tố đã xâm nhập vào trong cơ thể hắn bị ngọn lửa bên trong cơ thể thiêu đốt hầu như không còn gì, sự choáng váng cùng với nặng nề của thân thể hắn đã biến mất.
Vèo vèo!
Hắn đi rất nhanh tới bên cạnh Kim Lệ và Tả Cao Phong, thu hai người vào trong không gian hiến tế.
Hai người bị trúng độc, thân thể hiện giờ đã không còn chiến lực nữa, nếu như ở bên ngoài, ngược lại sẽ liên tục bị khí độc ảnh hưởng tới, thế cho nên hắn mới trực tiếp thu hai người vào trong không gian hiến tế.
Về phần năng lực không gian bị giam cầm, đối với Ma Vật Tế Đàn mà nói, tất nhiên là không có ảnh hưởng gì cả, cấp bậc của Ma Vật Tế Đàn cao hơn vật phẩm ma hóa không gian không biết bao nhiêu.
Làm xong này hết thảy, hắn mới kịp phóng ánh mắt nhìn về phía người đột kích, lập tức nhận ra hai người.
Ám Nha là người mà hắn đã từng giao chiến một lần rồi, mà tuy rằng hắn chưa từng giao chiến với Xà Xuân Trúc, nhưng đối phương là cường giả đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, tất nhiên khu căn cứ Ngân Xuyên có ghi chép lại thông tin liên quan tới đối phương rồi.
"Hai cường giả đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, thật đúng là coi trọng ta quá."
"Hai tên kia đâu rồi?"
Ám Nha nghi hoặc hỏi, nhìn thấy Kim Lệ và Tả Cao Phong biến mất, trong lòng hắn cả kinh, nhưng sau khi nhìn thấy Phương Bình cũng không có biến mất như vậy thì hắn mới yên lòng.
Tuy rằng đối phương vẫn còn có thể vận dụng được năng lực không gian, nhưng hẳn là đã không thể rời khỏi không gian lập phương này được rồi.
"Tự mình đoán đi."
Phương Bình cười lạnh một tiếng.
Phần phật!
Ngọn lửa mãnh liệt vây lấy hắn làm trung tâm mà lan tràn ra ngoài, từng ngọn nối tiếp từng ngọn, thiêu hủy ra hướng xung quanh.
"Phòng ngự!"
Giọng nói trang nghiêm của Ám Nha vang lên, sau đó trên người hắn cùng với Xà Xuân Trúc xuất hiện một màn hào quang nửa trong suốt.
Ngọn lửa màu vàng va chạm lên phía trên màn hào quang, nhưng lại không mảy may tổn thương được hắn cùng với Xà Xuân Trúc ở bên trong màn hào quang.
"Hồng thủy!"
Một cơn hồng thủy mãnh liệt xuất hiện, ngọn lửa màu vàng bị dội tắt, cũng có cả biển nước tập kích về phía Phương Bình đã hóa thành ngọn lửa, nhưng nó cũng bị màn hào quang màu vàng nhạt được hình thành từ Hoàng Kim chi Lực ngăn chặn lại.
"Dùng thân thể hóa thành ngọn lửa, thiêu đốt kịch độc đã xâm nhập vào trong cơ thể."
Xà Xuân Trúc nhìn Phương Bình đã hóa thành ngọn lửa, trong lòng bà ta lại có chút đăm chiêu.
Năng lực độc khí đã vô dụng rồi, bà ta giải trừ năng lực độc khí đi.
Sau đó, từng gốc cây trúc cao tới hơn trăm mét xuất hiện ở xung quanh bà.
Cây trúc đong đưa, hàng loạt lá cây lộ ra ánh sáng màu xanh, tựa như là được đúc thành từ một loại kim loại ma hóa màu xanh biếc nào đó, tập kích về phía Phương Bình.
Uy lực bộc phát ra rõ ràng là đã đạt tới đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba.
Uy lực của khí độc không màu không mùi đã rất mạnh, nhưng đó cũng không phải là năng lực mạnh nhất của bà ta, năng lực mạnh nhất của bà ta là loại năng lực hệ Mộc này.
Vả lại loại công kích này vốn đã có công kích vật lý lại còn có năng lượng công kích, bất kể là thân thể nguyên tố hóa hay là Phong Thuật Hấp Ấn thì tất cả đều không thể đỡ được hoàn toàn.
Đúng là bởi vì bà sở hữu loại năng lực này, Tông Lệnh mới cắn răng dùng ma dược thọ mệnh để mời bà ta ra tay.
Đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, tuy rằng Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên cũng không có quá nhiều, nhưng cũng không phải là chỉ có hai người, ngoại trừ Ám Nha ra thì cũng chỉ có năng lực của bà ta là có thể tổn thương đến Phương Bình vốn sở hữu Phong Thuật Hấp Ấn, mà lại có thân thể nguyên tố hóa được.
Đang, đang, răng rắc!
Dưới công kích khủng bố có uy lực đạt tới tầng thứ ba của đỉnh Thần Tinh, màn hào quang màu vàng nhạt run rẩy kịch liệt, sau đó, cùng với một tiếng vang thanh thúy vang lên, nó vỡ vụn ra.
"Thần La Thiên Chinh."
Khí độc còn lưu lại trong không khí đã bị thiêu đốt hầu như không còn dưới ngọn lửa vừa rồi, Phương Bình giải trừ nguyên tố hóa, hai mắt hắn hóa thành Rinnegan biến dị.
Một cỗ sức đẩy cường hãn sinh ra trong giây lát, càn quét ra hướng phía trước.
Những chiếc lá màu xanh biếc lóe lên ánh sáng lục chớp động đánh úp tới đều bị vỡ tan rồi biến mất.
Không chỉ có thế, từng gốc cây trúc cao tới hơn trăm mét kia đã bị dập nát biến mất dưới cổ sức đẩy cường hãn này.
Sắc mặt Xà Xuân Trúc ngưng trọng lại, hàng loạt trúc sinh trưởng ra chi chít, ngăn cản sức đẩy cường hãn đang đánh úp lại về phía này, đỡ lấy nó.
"Hóa thành người sói, cuồng hóa, tổn thương nguyên tố, tốc độ thể chất, thể chất tự lành."
Trong lúc Phương Bình và Xà Xuân Trúc giao thủ với nhau, Ám Nha liên tục vận dụng năng lực Ngôn linh, thân thể hắn hóa thành một con ma sói to lớn xấu xí cao tới năm mét, sau đó bổ nhào về hướng Phương Bình.
Hắn đã từng giao thủ với Phương Bình nên cũng đã biết được năng lực thật sự của đối phương, hắn vừa ra tay thì chính là dốc toàn lực.
"Luân Mộ: Biên Ngục."
Nhìn thấy Ám Nha đánh tới, sắc mặt Phương Bình ngưng trọng, hắn vận dụng một loại năng lực khác của Rinnegan biến dị, từ trong cái bóng của hắn có một “phân thân” tàng hình được phân ra, đón đánh về phía Ám Nha.
Ầm!
Ám Nha đang bổ nhào về phía hắn rất nhanh thì phần bụng giống như bị đánh trúng một đòn nghiêm trọng, trên đó xuất hiện một dấu tay máu thịt lẫn lộn.
Cơ thể hắn khom xuống, dùng tốc độ còn nhanh hơn cả vừa rồi mà bay ngược ra sau.
Vèo!
Dùng phân thân tàng hình tạm thời ngăn trở Ám Nha, Phương Bình đánh về phía Xà Xuân Trúc.
Vù vù vù!
Phương Bình đánh tới, Xà Xuân Trúc nhanh chóng vận dụng năng lực thực vật.
Hàng loạt cây trúc đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất, đánh ra từng lá cây mang theo ánh sáng màu xanh biếc có độ cứng còn cứng hơn cả kim loại ma hóa, chi chít, tập kích về phía Phương Bình.
Lực phá hoại cường hãn đủ để có thể phá hủy một ngọn núi lớn một cách dễ dàng, nếu như bị tấn công, cho dù có Haki Vũ Trang tăng cường phòng ngự đi nữa thì cũng chắc chắn hắn sẽ bị thương không nhẹ.
"Thần La Thiên Chinh."
Sức đẩy cường hãn sinh ra từ cơ thể Phương Bình, tất cả đều đánh úp về phía lá cây, tất cả đều bị dập nát, ngay cả từng gốc cây trúc cao tới trăm mét kia cũng bị dập nát mà vỡ tan.
Đã không còn có gì ngăn trở nữa, Phương Bình đánh về phía Xà Xuân Trúc.
Chỉ có điều, dù sao thì Xà Xuân Trúc cũng là đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, chiến lực của bà ta cũng không yếu hơn Phương Bình một chút nào.
Rừng trúc bị dập nát rồi biến mất, rồi lại sinh trưởng ra trong nháy mắt.
Lúc Phương Bình tới thì cây trúc lại chặn phía trước bà ta một lần nữa, vả lại còn có không ít trúc sinh trưởng ở phía sau Phương Bình, vây quanh cả khu vực của Phương Bình lại.
Vù vù vù!
Cây trúc lay động, lá cây bay vụt đầy trời rơi xuống dưới, công kích Phương Bình từ bốn phương tám hướng.
Sức đẩy cường hãn do Phương Bình tạo ra càn quét ra xung quanh, đánh úp về phía lá cây, thậm chí là tất cả cây trúc đều bị dập nát rồi biến mất.
Ánh mắt hắn tìm kiếm về hướng Xà Xuân Trúc thì đã thấy bà ta đã nhân cơ hội này mà kéo dãn khoảng cách ra với hắn.
Hắn thở ra một hơi, thể lực của hắn đã bị tiêu hao không ít, hắn vận dụng Rinnegan biến dị đánh về phía Xà Xuân Trúc một lần nữa, nhưng rất nhanh, nó lại bị những cây trúc đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất đỡ lấy.
"Ngăn cản được sự liên thủ của hai chúng ta rồi!"
Đối mặt với sự liên thủ của Xà Xuân Trúc cùng với Ám Nha, Phương Bình lâm vào tình huống xấu, nhưng Xà Xuân Trúc và Ám Nha cũng càng đánh lại càng kinh hãi.
Cả hai người bọn họ đều là đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, hơn nữa cả hai đều vận dụng toàn lực mà không giữ lại chút gì, nhưng cho dù là vậy đi nữa thì bọn họ vẫn không thể bắt được Phương Bình, ngược lại là lâm vào thế ác chiến với hắn.
Phương Bình triển lộ ra chiến lực cường hãn, quả thực là đã làm bọn hắn khiếp sợ.
Đặc biệt là Ám Nha, hắn không khỏi nhớ tới một màn cuồng chiến mấy tháng trước với Phương Bình, cuối cùng lại bị Phương Bình phong ấn, trong lòng hắn không khỏi sinh ra một sự e dè nồng đậm.
"Không được, đã đến giờ rồi."
Trong lúc giao chiến, sắc mặt Phương Bình chợt biến đổi.
Phân thân tàng hình chỉ có tác dụng trong một khoảng thời gian nhất định, nó rời khỏi Ám Nha, quay trở về bên trong cái bóng của Phương Bình, Luân Mộ: Biên Ngục bị giải trừ.
"Hả. . . . . . ?"
Tập kích không đánh tới, đầu tiên là Ám Nha sửng sốt, sau đó thì lập tức phản ứng lại, hắn đoán được cái loại “vật triệu hoán” tàng hình này của Phương Bình chỉ có tác dụng trong một khoảng thời gian nhất định, mà bây giờ thì đã quá thời hạn được giới hạn đó rồi.
Hắn không chút do dự mà đánh về phía Phương Bình, móng vuốt huyết sắc tóm lấy Phương Bình.
"Thần La Thiên Chinh."
Phương Bình nhanh chóng dùng Thần La Thiên Chinh để tạo ra sức đẩy, đón đánh về phía Ám Nha đang đánh úp lại.
Chỉ có điều, đối thủ bây giờ của hắn không chỉ có một mình Ám Nha.
Gần như là cùng lúc với lúc Ám Nha tập kích đến, công kích của Xà Xuân Trúc cũng đã đánh tới, hàng loạt lá cây màu lục tỏa ra rồi tập kích về phía hắn.
Hắn vội vã dùng một phần sức đẩy đón đánh lá trúc màu xanh biếc đang đánh úp tới, mà tất nhiên là điều này đã làm cho sức đẩy đón đánh hướng Ám Nha bị yếu đi.
Xì xì!
Dưới móng vuốt huyết sắc của Ám Nha, sức đẩy đã yếu đi bị phân ra, móng vuốt huyết sắc tiếp tục túm vào Phương Bình.
Phương Bình vội vã nghiêng người tránh đi, nhưng hắn vẫn không khỏi bị móng vuốt huyết sắc quơ trúng, trên người hắn xuất hiện một vết thương nghiêm trọng, máu tươi vẩy ra.
Mà bên kia, lá trúc màu xanh biếc đánh úp tới cũng bởi vì sức đẩy không ở trong trạng thái hoàn chỉnh, không ít lá cây đột phá sức đẩy, tiếp tục đánh úp về phía Phương Bình.
Không tránh kịp, trên người Phương Bình nở rộ huyết hoa, xuất hiện mấy lỗ thủng, thân thể hắn lảo đảo lui về phía sau.
"Thần La Thiên Chinh."
Một cỗ sức đẩy bức lui Ám Nha, Phương Bình nhìn vết thương trên người mình.
Theo Luân Mộ: Biên Ngục đã đến giờ phải giải trừ, hắn hoàn toàn lâm vào tình huống bất lợi.
Mà lúc này, công kích của Xà Xuân Trúc đã đánh úp lại một lần nữa.
"Địa Bộc Thiên Tinh."
Nếu không thay đổi chiến thuật thì viêc hắn phải thua là không thể nghi ngờ gì nữa, hắn nhanh chóng vận dụng chiêu thức có uy lực mạnh nhất của Rinnegan biến dị.
Địa Bộc Thiên Tinh!
Một quả cầu lực hút màu đen sinh ra từ trong hai tay hắn, bay về phía không trung, tạo ra lực hấp dẫn khủng bố.
Công kích của Xà Xuân Trúc đánh úp tới, dưới lực hấp dẫn kinh khủng này mà bay về phía không trung.
Không chỉ có thế, hàng loạt đất đá cùng với thân thể hai người Xà Xuân Trúc, Ám Nha cũng đều bay về phía không trung dưới cỗ lực hấp dẫn khủng bố này.
Trong khoảng thời gian ngắn, trên không trung xuất hiện một quả cầu khổng lồ, mà Xà Xuân Trúc cùng với Ám Nha lại bị phong ấn bên trong quả cầu.
"Hô, hô!"
Phương Bình nhìn về phía quả cầu khổng lồ trên không trung, hắn thở dốc kịch liệt.
Hắn liên tục vận dụng Rinnegan biến dị, đặc biệt là Địa Bộc Thiên Tinh, với loại năng lực làm tiêu hao thể lực cực kỳ kịch liệt này, thể lực của hắn đã thấy đáy rồi.
Cũng may, hai người đều đã bị phong ấn ở bên trong quả cầu.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt của hắn đột nhiên thay đổi.
Răng rắc!
Một vết nứt thật lớn xuất hiện ở bên trên quả cầu trôi nổi trên không trung.
Bụp bụp bụp!
Từng lá từng lá trúc khổng lồ chui ra từ đất đá, sinh trưởng ở bên ngoài quả cầu khổng lồ, kéo căng quả cầu khổng lồ ra.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc!
Bề mặt quả cầu khổng lồ xuất hiện những vết nứt chi chít, giống như là trứng chim bị rơi vỡ, khắp nơi nứt toác ra.
Cuối cùng, tựa như là trứng chim bị đánh vỡ, chia năm xẻ bảy, rơi xuống rất nhanh.
Mà Ám Nha cùng với Xà Xuân Trúc lại lao ra từ bên trong quả cầu đã chia năm xẻ bảy ra.