Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 406: Makahadoma

Chương 406: Makahadoma




Biên: Hắc Dược

"Phong ấn cùng lúc hai người, quá miễn cưỡng rồi!"

Trong lòng Phương Bình đột nhiên trầm xuống, cả hai người Ám Nha cùng với Xà Xuân Trúc đều là đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, thật sự là thực lực quá mức cường hãn, với thực lực của hắn hiện tại thì hoàn toàn không đủ để phong ấn cả hai người lại cùng một lúc.

Chỉ có điều, nếu chỉ là phong ấn một người thôi thì lại sẽ có một người phá hủy phong ấn từ bên ngoài, điều này cũng không được.

"Còn có bản lĩnh gì nữa, cứ việc đem ra đi."

Mặt mày bụi bẩn có chút chật vật, nhưng trên mặt Ám Nha lại mang theo vẻ đắc ý.

Lần trước giao thủ cùng với Phương Bình, hắn chính là thua dưới loại năng lực này, mặc dù lần này hắn có đề phòng, nhưng hắn vẫn không thể tránh được mà bị hút vào không trung, bị phong ấn bên trong quả cầu.

Cũng may lần này cũng không phải là chỉ có một mình hắn mà còn có vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba Xà Xuân Trúc này, dưới sự liên thủ của hai người mà đánh vỡ được quả cầu, thoát ra ngoài.

"Cho dù còn có bản lĩnh gì đi nữa thì hẳn là hắn cũng không còn thể lực thi triển nữa rồi."

Xà Xuân Trúc để ý thấy Phương Bình đã thở dốc rồi, bà ta nói.

"Binh đoàn Băng giá."

Phòng bị hai người, Phương Bình không trả lời, bên trong không gian hiến tế, hàng loạt băng kỵ sĩ tiêu tan, hóa thành sức mạnh thuần túy, bổ sung vào thân thể hắn.

Theo sự bổ sung năng lượng này, thể năng của hắn được khôi phục lại rất nhanh.

Mà vết thương trên người hắn cũng đã khôi phục lại rất nhanh dưới năng lực tự lành cường hãn của Trạng thái Tiên Nhân.

"Ra tay đi, đừng cho hắn có thời gian khôi phục."

Xà Xuân Trúc và Ám Nha đều là người đã có kinh nghiệm, tuy rằng bọn hắn cũng không biết được biện pháp mà Phương Bình có để khôi phục thể năng một cách nhanh chóng, nhưng là bọn hắn vẫn nhạy bén tập kích về phía Phương Bình.

Vù vù vù!

Từng gốc cây trúc đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất, sinh trưởng đến cao tới trăm mét, lay động mà đánh ra hàng loạt lá cây, mang theo uy lực khủng bố tập kích về phía Phương Bình.

Ầm!

Còn Ám Nha thì lại đánh về phía Phương Bình cực kỳ mau lẹ với thân hình khổng lồ cao tới năm mét.

Trong phút chốc hắn đã xuất hiện ở bên cạnh Phương Bình, móng vuốt sói có chiều dài vượt hơn nửa mét, lộ ra khí tức sắc bén cực kỳ lợi hại, chém về phía Phương Bình.

Sắc mặt Phương Bình ngưng trọng, hắn cảm nhận được loại khí tức bén nhọn này, thế mà da thịt cả người hắn lại nổi lên một tầng da gà.

Chỉ có điều, hắn cũng không tránh đi.

"Makahadoma!"

Dao động nhìn không thấy được khuếch tán ra, từ sự khuếch tán này mà đánh úp về phía lá trúc màu xanh biếc đang phi đến, móng vuốt mà Ám Nha đang chém xuống, tất cả đều bất động.

Makahadoma, năng lực hệ Băng hiện giờ của hắn, sở hữu một trong hai năng lực đặc thù, có được năng lực đông lại thời không mạnh mẽ.

Mặc dù nó hạn chế một ngày chỉ có thể vận dụng một lần, vả lại loại hiệu quả đông lại này cũng không phải là không thể đánh vỡ được.

Nhưng rất rõ ràng, bất kể là Ám Nha hay là Xà Xuân Trúc thì tất cả đều không thể đánh phá loại năng lực đông lại thời không này.

Vèo!

Dưới năng lực đông lại thời không này, Phương Bình không đánh úp về phía Ám Nha ở ngay bên cạnh mà lại đánh về phía Xà Xuân Trúc ở phía xa xa.

Hắn đã từng giao thủ với Ám Nha rồi, hắn biết rất rõ rằng dưới trạng thái người sói này, Ám Nha sở hữu năng lực chữa lành cùng với phòng ngự mạnh như thế nào.

Dù cho hắn có ra tay với Ám Nha đã bị thương nặng, với năng lực khôi phục của đối phương thì cũng có thể khôi phục lại rất nhanh thôi.

Cho nên, hắn không chọn xuống tay với Ám Nha ở ngay bên cạnh, ngược lại lại chọn xuống tay với Xà Xuân Trúc ở phía xa hơn.

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn đã đến gần Xà Xuân Trúc, một lưỡi đao màu xanh sắc bén ngưng tụ trong tay hắn, bị hắn đâm về phía vị trí tim của Xà Xuân Trúc.

Xẹt xẹt!

Lưỡi đao sắc bén màu xanh đâm vào trong ngực Xà Xuân Trúc, đâm xuyên qua tim bà ta, để lại một lỗ thủng trước ngực Xà Xuân Trúc.

Mà lúc này, hiệu quả đông lại thời không cũng đã kết thúc, hết thảy mọi thứ bị giam cầm đều khôi phục lại như cũ.

Xà Xuân Trúc bị đâm vào tim mà lảo đảo ngã xuống đất, bà ta kinh ngạc mà nhìn ngực mình không ngừng túa máu ra.

Từ khi nào mà Phương Bình tới gần bên cạnh bà ta rồi?

Bà ta bị thương lúc nào vậy chứ?

Thế mà bà ta chẳng có một chút ấn tượng nào cả.

"Đã xảy ra chuyện gì!?"

Cách đó không xa, mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán Ám Nha, hắn kinh hãi mà nhìn Phương Bình vừa rồi vẫn còn ở bên cạnh hắn, bây giờ lại xuất hiện ở bên cạnh Xà Xuân Trúc rồi.

"Năng lực thuấn di, không, năng lực thuấn di của hắn đã bị giam cầm lại rồi, hơn nữa, đây đã không phải là thứ năng lực thuấn di đơn thuần có thể làm ra được được!"

Cho dù là vận dụng năng lực thuấn di, tất nhiên lúc công kích cũng có thể nhìn thấy được.

Nhưng vừa rồi, hắn vốn dĩ không hề nhìn thấy Phương Bình đã ra tay như thế nào thì Xà Xuân Trúc đã bay ngược ra ngoài rồi, bản lĩnh như vậy cũng không phải là thuấn di.

Hắn cảm thấy hình như là trong nháy mắt vừa rồi, thời gian đã đứng yên lại.

"Thời gian đứng yên lại!?"

Hắn kinh hãi xen lẫn sợ hãi mà nhìn Phương Bình, cũng chỉ có tạm ngừng thời gian mới có thể giải thích được chuyện xảy ra vừa rồi.

"Khụ khụ, năng lực …… thời gian!?"

Tuy rằng tim bị đâm xuyên, nhưng là Thần Tinh đứng đầu sở hữu lực sinh mệnh cực độ cường hãn, bà ta cũng không lập tức chết đi.

Nghe thấy phỏng đoán của Ám Nha, Xà Xuân Trúc kinh hãi cùng tuyệt vọng, trong lòng bà ta sinh ra sự hối hận nồng đậm.

Sớm biết rằng tên Phương Bình này là một tên quái vật sở hữu năng lực làm thời gian đứng lại, nói cái gì bà ta cũng sẽ không đồng ý ra tay đối phó với đối phương.

Tuy rằng tuổi thọ cũng không nhiều lắm, nhưng tốt xấu thì bà ta vẫn còn có vài năm để sống, hiện giờ thì hay rồi, ngay cả thời gian vài năm cũng không còn nữa.

Trong mắt mang theo hối hận, thân thể mềm nhũn, bà ta hoàn toàn trở thành một cái xác không còn sự sống, thân thể của bà ta hóa thành hình thái ma vật trong khoảng thời gian ngắn.

Đây là một con rắn cực kỳ lớn có lân giáp màu xanh.

"Loại năng lực này nhất định không thể sử dụng quá nhiều!"

Hoảng hốt qua đi, Ám Nha dần dần tỉnh táo lại, năng lực mạnh mẽ giống vừa rồi vậy, nếu như có thể sử dụng vô hạn thì tất nhiên là hắn đã sử dụng ngay từ lúc đầu rồi.

Nếu như không sử dụng ngay từ ban đầu, vậy thì nói rõ rằng loại năng lực này có sự hạn chế thật lớn, cũng không thể lấy làm biện pháp sử dụng thông thường được.

Vèo!

Hắn xuất hiện bên cạnh Phương Bình trong phút chốc, móng vuốt huyết sắc tựa như là lưỡi đao sắc bén được đúc từ kim loại huyết sắc, tàn nhẫn mà chém về phía Phương Bình.

Ầm!

Phương Bình cũng không có tránh đi, nhưng trước khi bị móng vuốt huyết sắc chém trúng, Ám Nha cũng đã giống như bị đánh trúng một đòn nghiêm trọng, miệng phun máu tươi rồi bay ngược ra sau.

Ở chỗ ngực hắn xuất hiện một dấu tay rõ ràng, thậm chí còn có dấu lún xuống rất rõ, rất rõ ràng, tất nhiên là xương sườn của hắn đã gãy rồi.

Tất nhiên loại thương thế này là do phân thân tàng hình tạo thành, đã qua được một khoảng thời gian ngắn, Luân Mộ: Biên Ngục đã khôi phục lại rồi, một lần nữa trở nên có ích.

Đùng!

Hắn hung hăng va chạm lên vách tường của không gian lập phương, Ám Nha bị đánh lui ngừng lại.

"Tiếp theo tới phiên ngươi!"

Phương Bình xoay người, thần sắc lạnh như băng mà nhìn Ám Nha.

Quả thật là Makahadoma có giới hạn rất lớn, hôm nay đã không thể vận dụng được nữa rồi.

Chỉ có điều, cho dù là không thể vận dụng Makahadoma được nữa thì hắn cũng chẳng mảy may sợ hãi, bởi vì, Xà Xuân Trúc đã chết rồi, đối thủ hiện giờ của hắn chỉ còn lại Ám Nha mà thôi.

Chỉ là một bại tướng dưới tay hắn mà thôi, cho dù là không thể vận dụng Makahadoma được, dựa vào năng lực khác thì hắn cũng đủ để đánh bại được Ám Nha rồi.

"Không ổn rồi!"

Bị ánh mắt lạnh như băng của Phương Bình nhìn chằm chằm, Ám Nha không khỏi rùng mình một cái, nghĩ tới trận chiến nửa năm trước đã đánh với Phương Bình.

Nếu không có Tông Lệnh đại nhân đuổi tới đúng lúc thì kết quả của lần đó rất có thể là hắn đã chết rồi.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy được có một lực gió đánh úp lại, hắn vội vã tránh đi, nhưng đối mặt với công kích vô hình thì hắn vẫn không thể tránh né kịp.

Ầm!

Vết thương trên ngực đã khôi phục hơn phân nửa, nhưng ở chỗ bụng cũng lại xuất hiện một vết thương dữ tợn.

Hắn bay ngược thật mạnh ra sau, hung hăng va chạm lên tấm chắn không gian ở phía khác của không gian hình lập phương.

"Xà Xuân Trúc đã chết, bây giờ chỉ còn một mình ta, hoàn toàn không phải đối thủ của hắn. . . . . ."

Một ngụm máu tươi phun ra, trong lòng hắn sinh ra cơn sợ hãi nồng đậm, hắn nhanh chóng lấy ra một thứ kim loại to cỡ bàn tay, chính là vũ khí ma hóa không gian.

Ầm ầm!

Phân thân tàng hình lặng lẽ tới gần hắn, lại tập kích về phía hắn một lần nữa, chỉ có điều, ngay trước lúc sắp bị tấn công thì thân thể hắn lui về phía sau rất nhanh.

Thân thể va chạm phải tấm chắn không gian, tựa như là xuyên qua chất lỏng, hắn xuyên qua tấm chắn không gian, xuất hiện ở bên ngoài.

Mà công kích của phân thân tàng hình lại oanh kích lên trên tấm chắn không gian, dẫn tới tấm chắn không gian run rẩy dữ dội một trận, nhưng nó lại bị cản lại.

Là tấm chắn sở hữu thuộc tính không gian, sự mạnh mẽ của phòng ngự không nghĩ cũng biết.

"Hắn chuẩn bị chạy rồi!"

Thấy Ám Nha rời khỏi không gian hình lập phương, Phương Bình thầm nghĩ không ổn, đối phương đây là biết đánh không lại, thế nên chuẩn bị chạy trốn.

"Đáng giận!"

Quả nhiên, sau khi rời khỏi không gian hình lập phương, Ám Nha oán độc mà trừng mắt nhìn Phương Bình một cái, rồi hắn xoay người bay về phía khu căn cứ.

"Không gian hình lập phương vẫn chưa được giải trừ."

Phương Bình lắc mình một cái, hắn xuất hiện ở bên cạnh vách tường không gian của không gian hình lập phương, hắn vẫn có thể cảm nhận được lực cản, không gian hình lập phương cũng không từ việc đối phương chạy trốn mà được giải trừ.

Không gian mà vật phẩm ma hóa trong tay đối phương tạo ra, rời khỏi vật phẩm ma hóa mẫu thể rồi mà vẫn còn có thể tồn tại như cũ.

Trên thực tế, đây cũng là một thuộc tính đặc thù lớn của vật phẩm ma hóa trong tay Ám Nha, dựa vào thuộc tính đặc thù này, chẳng những có thể vây khốn kẻ địch mà cũng có thể giống như hiện tại, ở thời khắc mấu chốt thì tranh thủ được thời gian chạy trốn.

"Thần La Thiên Chinh."

Phương Bình nhanh chóng vận dụng Thần La Thiên Chinh tập kích về phía tấm chắn không gian.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang lên, sức đẩy cường hãn va chạm lên trên tấm chắn không gian, chỉ có điều nó nhưng cũng không thể đánh vỡ được tấm chắn không gian, tính kiên cố của không gian làm cho tấm chắn không gian đỡ được công kích của Thần La Thiên Chinh.

Phương Bình cũng không ngừng lại mà tiếp tục công kích.

Sau khi liên tiếp công kích nhưng vẫn không thể đánh vỡ được tấm chắn không gian thì Phương Bình mới chịu ngừng lại.

Hắn nhìn tấm chắn không gian hoàn hảo không tổn hao gì kia, chau mày.

Hắn lại không lo lắng sẽ bị nhốt luôn trong không gian hình lập phương.

Tuy rằng không gian hình lập phương có thể vẫn tồn tại được sau khi rời khỏi vật phẩm ma hóa loại không gian, nhưng tất nhiên tính duy trì của vật phẩm ma hóa loại không gian cũng không thể lâu dài được, tin rằng qua một đoạn thời gian thì nó sẽ tự động biến mất.

Nhưng trong khoảng thời gian này, cũng đã đủ để Ám Nha chạy thoát rồi, muốn đuổi theo giết chết Ám Nha thì hiển nhiên là không có khả năng nữa.

"Tuy rằng hiện tại ta đã có được ba loại năng lực không gian Doa Doa no Mi, Phi Lôi Thần thuật, ma pháp truyền tống, nhưng cấp bậc của năng lực rất thấp, một khi gặp phải năng lực không gian khác thì sẽ bị khắc chế."

"Phải thăng cấp cho năng lực không gian mới được, chỉ có điều xác suất xuất hiện năng lực không gian của Ma Vật Tế Đàn là cực nhỏ, muốn tăng cao khả năng đạt được năng lực không gian cũng không dễ dàng gì."

Suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn, Phương Bình ném tất cả ra sau đầu, không mảy may để ý đến thi thể của Xà Xuân Trúc, ý thức của hắn rất nhanh tiến vào không gian hiến tế.

Lúc rời khỏi không gian hiến tế, trong tay hắn đã có thêm hai người, chính là Kim Lệ cùng với Tả Cao Phong bị trúng độc.

Lúc này sắc mặt của hai người xanh mét, đã hôn mê rồi, khí độc không màu không mùi của Xà Xuân Trúc cũng không phải là dựa vào cơ thể của cấp Thần Tinh là có thể chống đỡ được, tình hình của hai người đã chuyển biến xấu.

"Hy vọng ma dược giải độc có thể hữu hiệu."

Hắn nhanh chóng lấy hai phần thuốc giải độc ra cho hai người uống vào, chờ đợi hiệu quả khi hai người dùng xong.

Nhưng đợi một lát, hai người sau khi uống thuốc xung thì cũng không có xu thế chuyển biến tốt đẹp gì cả.

"Phiền phức rồi."

Sắc mặt Phương Bình ngưng trọng, độc của Xà Xuân Trúc đúng thật là quá bá đạo cường hãn, cũng không phải là thuốc giải bình thường có thể hóa giải được.

Tự bản thân hắn có thể thông qua hóa thân hỏa diễm, hóa giải độc tố trên người, nhưng lại không có biện pháp giải độc thay hai người.

Xin đừng chết cũng không được, loại năng lực này có thể hồi sinh một người ở trạng thái gần chết, chỉ có điều, không cách nào rút được độc tố trong cơ thể ra, độc tố không thể loại bỏ, tình trạng của hai người sẽ không có khả năng chuyển biến tốt đẹp. (B: Bị độc bào còn 1HP, heal 100% HP rồi lại bị độc bào đến chết <(“) Nghe có vẻ vui á…)






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch